Editor: HThanh.
"Mặc đồ vào nhanh lên!"
Sao cứ liên tục cởi quần áo vứt lung tung thế hả?
Sống thiếu nghiêm túc, phô trương da thịt bừa bãi như vậy.
Tôi quay lưng lại để chặn tầm mắt, vừa trách móc thì nghe thấy tiếng nhặt quần áo mặc vào phía sau.
"Bảo cởi đồ ra xong lại… tôi chỉ cởi vì em bảo thôi mà... Dù tôi đã đề nghị bình tĩnh suy nghĩ lại, em vẫn ép tôi cởi..."
"Lẩm bẩm cái gì. Tôi nghe hết đấy."
"....Chắc phải giết Cha Ye Seung thôi."
"Tại sao cứ định giết đồng đội đang ngoan ngoãn thế?"
"Ngoan ngoãn cái gì! Cô ấy giờ bị quỷ ám đấy. Không bình thường chút nào. Ảnh hưởng xấu cứ lan tỏa liên tục."
"Quỷ ám gì chứ. Ồn ào quá."
Chẳng hiểu có gì mà ấm ức đến thế, nhưng liệu có ấm ức hơn việc tôi, người vô tội phải nhìn thấy hình hài trần trụi của đàn ông không chứ?
===
Những người thức tỉnh là đối tượng của sự ngưỡng mộ, vì họ kiếm được rất nhiều tiền.
Mặc dù thợ săn là công việc nguy hiểm đến tính mạng nên kiếm được nhiều tiền là điều đương nhiên.
Nhưng ngay cả khi không phải là năng lực thức tỉnh đặc biệt để săn quái vật, những người thức tỉnh vẫn có thu nhập tốt hơn người bình thường.
Ngay cả khi làm cùng một công việc, người thức tỉnh có năng lực liên quan sẽ được đối xử như chuyên gia.
Năng lực thức tỉnh được coi là ưu thế hơn cả kinh nghiệm, bác sĩ thú y thức tỉnh mà tôi đã gặp trước đây là một ví dụ điển hình.
Vì vậy, người bình thường đều muốn trở thành người thức tỉnh.
Đó không phải là nhu cầu sinh tồn cần sức mạnh để bảo vệ bản thân, mà là khát vọng của những người muốn kiếm nhiều tiền hơn để sống sung túc.
Vậy nên tôi mới kể lể dài dòng như vậy là vì... ai cũng muốn trở thành người thức tỉnh, nên trong thời gian kiểm tra năng lực thức tỉnh luôn có rất đông người.
"......Chắc phải đợi cả ngày mất."
"Ừ. Tớ không ngờ lại có nhiều người đến thế này."
Cậu không biết? Thật sự không biết sao? Cậu không hề nghĩ đến điều đó à?
Tôi nhìn chằm chằm vào Baek Do Hyung đang thán phục một cách hồn nhiên.
"Cậu có muốn uống gì trong khi chờ không?"
"......Ừ, vậy đi."
Việc kiểm tra năng lực thức tỉnh được thực hiện vào ba tháng đầu năm và ba tháng cuối năm hàng năm.
Vào năm hai mươi tuổi, và sau đó cứ ba năm một lần.
Vì không biết khi nào sẽ thức tỉnh, nên đôi khi người ta trả phí kiểm tra riêng để được kiểm tra vào thời điểm mong muốn, nhưng hầu hết mọi người đều tham gia kỳ kiểm tra miễn phí do nhà nước tổ chức ba năm một lần sau tuổi hai mươi.
Có rất nhiều người vừa tròn hai mươi tuổi như tôi, nhưng cũng có những người đã chờ đợi ba năm, nên số lượng người đến kiểm tra vào đầu năm thường đông hơn cuối năm.
Tôi đã định đến sau khoảng một tuần để không phải chứng kiến cảnh này.
Baek Do Hyung, người tự ý hẹn lịch vào tuần đầu tiên, đã đến tìm tôi ngay ngày hôm sau năm mới và rủ tôi đi kiểm tra.
Cái tên này đã thức tỉnh, đã kiểm tra năng lực thức tỉnh và còn nhận được cả chứng minh thư là người thức tỉnh rồi, sao lại quan tâm đến việc kiểm tra năng lực thức tỉnh của người khác đến vậy nhỉ.
"Cậu uống đi này."
"Cảm ơn."
Sau khi đăng ký xong và ngồi xuống, cậu ta đã mua nước ngọt từ máy bán hàng tự động gần đó và đưa cho tôi một lon.
"Cậu lo lắng à?"
"Không hẳn."
"Cậu muốn có năng lực gì?"
"Tôi còn không biết mình có thức tỉnh hay không nữa mà năng lực gì chứ."
Dù đã thức tỉnh năng lực, biết rõ bản thân sở hữu sức mạnh gì và thoải mái sử dụng nó, nhưng đối với người khác, đó vẫn là một bí mật không ai hay biết.
"Nếu là năng lực thể chất hay hệ tự nhiên... cậu có định làm Hunter không?"
"Không. Sống chết kiếm tiền bằng nghề Hunter để làm gì? Mạng sống là thứ quý giá nhất. Thật vô lý. Với tôi, sinh mạng còn quan trọng hơn cả giàu sang phú quý."
Những người tôi trân quý giờ đã chẳng còn, chỉ mình tôi là vẫn ở lại.
Tôi chẳng có gì để bảo vệ, cũng chẳng có gì để khao khát.
Chỉ mong duy trì hiện trạng, sống yên ổn với số tiền mình có.
Chết là hết, ai lại liều mạng vào Gate săn quái vật chỉ để đổi lấy chút lợi lộc?
Baek Do Hyung cào nhẹ ngón tay lên má khi nghe câu trả lời hờ hững của tôi.
"Tớ nghĩ... sẽ thật tuyệt nếu được cùng cậu vào Gate."
"Ồ."
Khi cậu ta bắn chớp giật tiêu diệt quái vật, tôi sẽ chui qua cánh cửa ra ngoài ruộng làm cỏ chắc?
Dù năng lực của tôi không phải là ‘Door’ mà là loại tấn công khác, một Hunter đầy triển vọng của Guild Dư Minh như cậu ta cũng chẳng có lý do gì để vào Gate cùng một kẻ vô dụng như tôi.
Nhìn Baek Do Hyung nói những lời vô nghĩa, tôi chợt hiểu ra, cậu ta hoàn toàn không hiểu gì về thực tế nên mới có thể thản nhiên nói những lời như vậy.
Cậu ta còn non lắm.
Phải tự mình trải nghiệm thế giới khắc nghiệt, bẩn thỉu và đầy rẫy những trò ti tiện này, phải rơi những giọt nước mắt đắng cay rồi mới có thể bớt đi những lời nói ngây ngô.
Nếu không, cậu ta đã chẳng thể vừa cười tươi vừa buông lời muốn cùng vào Gate như thể đang rủ đi ăn quán ngon vậy.
Tôi thầm chép miệng, ngửa cổ uống ừng ực ly nước trước mặt.
"Không ngờ lại đông người đến thế."
Tôi vốn định đợi sau một tuần cho đỡ đông, nhưng cậu ta chẳng hiểu ý, kéo tôi đến ngay đầu năm.
Giờ nhìn lại chỉ thấy bực mình.
Dù đến từ sáng sớm, số thứ tự chờ đã lên tới 400, nói thật thì....
400 ư? Không biết hôm nay có kịp kiểm tra không nữa.
Tôi đảo mắt nhìn đám đông chen chúc trong trung tâm, nuốt trôi tiếng thở dài.
"Lạ thật. Hồi tớ kiểm tra đâu có đông thế này."
"Lúc đó chắc không phải kỳ kiểm tra. Cậu bảo đã biết tôi thức tỉnh rồi nên mới đưa đi để xác nhận mà."
"Ừ."
"Cũng không phải giữa tháng Giêng và tháng Ba, hay giữa tháng Mười và tháng Mười Hai đúng không?"
"......Ừ. Vì đó là mùa hè."
Cái tên ngốc nghếch hồn nhiên này.
Chắc chắn là lúc cậu ta kiểm tra thì vắng người nên cậu ta nghĩ lần này cứ đến là sẽ được kiểm tra thoải mái.
Mình phải nhanh chóng tránh xa cậu ta mới được.
Cậu ta không có ý xấu, nhưng cứ dính vào là lại có chuyện phiền phức kỳ lạ xảy ra.
Rõ ràng là không cố ý, nhưng cậu ta lại gây ra những ảnh hưởng tiêu cực khiến người bên cạnh mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể xác.
Nhưng mình đã hai mươi tuổi rồi, không thể nói như đứa trẻ mười tuổi là 'tôi không muốn chơi với cậu.'
Thật là phát điên.
Chúng tôi chờ đợi một lúc lâu rồi đi ăn trưa ở một nhà hàng gần trung tâm, sau đó lại chờ thêm hai tiếng nữa mới đến lượt kiểm tra.
Mặc dù rất mệt mỏi và bực bội, nhưng tôi quyết định coi việc được kiểm tra trong ngày hôm nay là may mắn.
Việc kiểm tra năng lực thức tỉnh không quá khó khăn hay phức tạp.
Khi vào phòng kiểm tra và đặt tay lên máy, máy sẽ xác định xem có mana trong cơ thể hay không.
Nếu là người bình thường thì sẽ không có phản ứng, còn nếu là người thức tỉnh thì sẽ có ánh sáng xanh xuất hiện.
Chỉ một ánh sáng thôi mà người ta đã khóc và cười.
So với thời gian chờ đợi dài đằng đẵng, thời gian kiểm tra lại rất ngắn, mà cuộc tư vấn sau khi được xác nhận là người thức tỉnh mới thực sự tốn nhiều thời gian.
Họ hỏi tôi có biết mình đã thức tỉnh hay chưa, nếu biết thì vào khoảng thời gian nào, có biết năng lực thức tỉnh của mình là gì không, nếu biết thì đó là năng lực gì, có sự kiện nào xảy ra vào thời điểm tôi nghĩ mình đã thức tỉnh không, có sự thay đổi nào về thể chất mà tôi cảm nhận được không,..v..v….
Tôi trơ mặt ra và một mực nói không biết.
Không biết, không biết, không biết, không biết, không biết......
Tôi trả lời "không biết" cho tất cả các mục và được cấp giấy chứng nhận người thức tỉnh tạm thời.
Người thức tỉnh chưa xác định được năng lực.
Đúng như tên gọi, đó chỉ là giấy xác nhận rằng tôi là người thức tỉnh.
Với giấy chứng nhận này, tôi không thể hoạt động như một thợ săn, cũng không thể lợi dụng thân phận người thức tỉnh để thực hiện bất kỳ hoạt động kinh doanh nào.
Rất hài lòng.
Tôi chờ thêm khoảng một tiếng nữa để nhận giấy chứng nhận người thức tỉnh tạm thời, rồi bỏ vào ví và ra khỏi trung tâm.
Baek Do Hyung, người đã chờ đợi tôi suốt, nhìn tôi với vẻ mặt tiếc nuối.
"Cậu thật sự không biết năng lực của mình là gì sao?"
"Ừ."
"Cậu không cảm thấy gì à?"
"Ừ."
"Vậy thì chắc không phải năng lực thể chất hay năng lực hệ tự nhiên rồi."
Năng lực liên quan đến thể chất thì người thức tỉnh sẽ cảm nhận được đầu tiên.
Ơ, sao mình khỏe hơn bình thường thế này, sao vết thương mau lành thế, sao mình chạy nhanh hơn thế, sao bị thương hay bị đánh cũng không thấy đau lắm,..v..v...
Dù không phải là sự thay đổi rõ rệt, nhưng vì là cơ thể của mình nên mình sẽ cảm nhận được sự khác biệt so với bình thường.
Năng lực liên quan đến hệ tự nhiên thì càng dễ nhận ra hơn vì nó phát ra bên ngoài cơ thể, giống như Baek Do Hyung vậy.
Tự nhiên tay phát ra điện, hoặc tự nhiên bốc cháy hay đổ nước.
A, mình thức tỉnh rồi!
Có thể nhận ra nhanh chóng, nhưng bù lại, người ta nói rằng giai đoạn đầu thức tỉnh sẽ khó khăn vì khó kiểm soát năng lực.
Và vì hầu hết những người thức tỉnh hoạt động như thợ săn đều thức tỉnh năng lực thể chất hoặc năng lực hệ tự nhiên, nên cậu ta mới tiếc nuối như vậy.
Vì những năng lực thức tỉnh khác thì khó mà làm thợ săn được.
"Tớ đã muốn đi cổng cùng cậu mà......"
"Cho dù tôi có thức tỉnh và trở thành thợ săn thì cũng chẳng có chuyện đi cổng cùng cậu đâu. Cậu thuộc guild rồi còn gì. Đi cổng thì cậu cũng đi với các thành viên trong guild, sao lại đi với tôi được."
"Cậu cũng vào guild Dư Minh đi."
Cậu ta nghĩ rằng vì cậu ta vào được nên người khác cũng dễ dàng vào được guild đó sao?
Hay là cậu ta biết rất khó nhưng vẫn cố tình khoe khoang?
Tôi hoàn toàn không hiểu cậu ta nghĩ gì.
"Đã thức tỉnh rồi thì dù sao cũng nên biết năng lực của mình là gì chứ."
"Biết để làm gì. Tôi cũng không phải là không có việc gì làm, mà cái quán thì tôi cũng chỉ mở ra đóng vào cho vui thôi."
"Nhưng dù sao cậu cũng đã thức tỉnh rồi mà. Thân phận người thức tỉnh chính thức vẫn tốt hơn là tạm thời chứ."
Tôi không hỏi lại ‘tốt cái gì chứ?’.
Trở thành người thức tỉnh, ừ, chắc là tốt.
Dù không dùng năng lực để kiếm tiền ngay lập tức, nhưng chỉ cần đi đâu đó nói ‘tôi là người thức tỉnh’ thì ánh mắt người khác nhìn mình cũng đã khác rồi.
Sự đối đãi cũng khác đi, nhưng mà như vậy thì sao chứ.
Tôi cũng đâu có dán cái giấy chứng nhận người thức tỉnh lên trán mà đi khắp nơi, cũng đâu có ra đường mà hét toáng lên là tôi là người thức tỉnh.
Đằng nào thì cuộc đời tôi cũng chỉ gắn với cái nhà hàng này thôi.