Closed Door - Chương 73

Editor: HThanh.                 

"Việc thức tỉnh năng lực với tôi không có ý nghĩa gì to tát đâu. Chẳng có gì thay đổi, cũng chẳng khác đi đâu."  

Không, hay là đã thay đổi rất nhiều rồi nhỉ?  

Tôi không còn đặt nặng ý nghĩa lên thế giới bên ngoài nữa, những ngày không mở cửa hàng thì suốt ngày chỉ cặm cụi ngoài ruộng, hôm nay lại nghĩ xem nên trồng gì, thu hoạch ra sao, dùng nguyên liệu nào để nấu món gì...  

Ừm... quả thực đã thay đổi khá nhiều rồi.  

Sao cứ có cảm giác mình đang nói một đằng làm một nẻo, không, cảm giác trở thành kẻ hai mặt khiến lương tâm tôi hơi nhói lên.  

"À, thôi. Không bàn nữa. Chờ cả ngày mệt rồi. Về nhà thôi."  

Tôi cáu kỉnh leo lên chiếc xe tải đã đỗ sẵn, Baek Do Hyung ngồi vào ghế phụ và nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.  

Phòng tư vấn Choi Myung Pil. 

Ngước nhìn tấm biển hiệu rẻ tiền, tôi thở phào nhẹ nhõm vì đã tìm đúng địa chỉ. 

Tôi đã tìm đến nơi này sáu, bảy năm sau, quả nhiên lúc này ông đã làm công việc này rồi. 

Nghĩ lại thì ông chủ ở đây có quan hệ rộng, có nhiều đường dây khác nhau, lại còn được đánh giá là người khá có lương tâm nữa. 

Những mối quan hệ và đánh giá đó không thể có được trong một thời gian ngắn, nên không khó để đoán rằng ông đã làm công việc này trong một thời gian khá dài. 

Chỉ là vì lần gặp này sớm hơn sáu, bảy năm so với lần gặp ban đầu, nên tôi đã lo lắng rằng có lẽ lúc này địa điểm kinh doanh của ông ở một nơi khác. 

Tôi bước lên cầu thang của tòa nhà cũ kỹ. 

Gõ nhẹ vào cánh cửa dán sơ sài tờ giấy ghi tên công ty bằng băng dính, một giọng nói từ bên trong vọng ra.

"Vâng, mời vào." 

"Ôi chao, xin mời vào..." 

Một người đàn ông cúi gập người chín mươi độ chào đón tôi khi tôi mở cửa bước vào, nhưng rồi ông ngập ngừng khi nhìn thấy mặt tôi. 

"Ơ..., khách hàng? Không biết quý khách có biết đây là đâu không?" 

"Tôi là khách hàng." 

"Đây đúng là phòng tư vấn, nhưng tôi không phải là chuyên gia tư vấn tâm lý..." 

Nhìn khuôn mặt trẻ con của tôi, người đàn ông không giấu nổi vẻ bối rối, thở dài một tiếng ‘chà, chậc’. 

"Tôi biết đây là nơi nào nên hãy ngồi đi, ông chủ." 

"À, vâng? Quý khách chắc chắn biết rồi chứ?" 

"Văn phòng thám tử tư, trung tâm dịch vụ, văn phòng thám tử. Vì không có tên gọi chính thức rõ ràng nên ông mới viết mập mờ là phòng tư vấn đúng không? Hay còn gọi là 'chúng tôi giải quyết mọi vấn đề'. Không có tiêu chuẩn cố định nào, nhưng tùy theo ý ông chủ mà 'có khi không nhận việc'. Tôi đã tìm hiểu kỹ rồi, ông chủ Choi Myung Pil ạ." 

Nghe tôi nói, Choi Myung Pil, người có cái tên nghe rất có vẻ là người viết chữ đẹp, trợn tròn mắt. 

"Thật sự biết rồi nhỉ." 

"Vâng." 

Tôi đã nói là biết rồi mấy lần rồi còn gì. 

Tôi ngồi xuống ghế, thoải mái tựa lưng, ông vội vàng rót hai cốc cà phê giấy rồi ngồi xuống đối diện tôi. 

"Vậy, quý khách của chúng ta đến đây vì chuyện gì?"

"Ông có thể giết người giúp tôi không?"  

"...!"  

Ông trợn mắt kinh ngạc, đờ người ra một lúc trước câu hỏi của tôi, rồi gượng gạo nén sự bối rối mà bật ra tiếng cười gượng.

"Haha... Khách quý nhỏ tuổi mà đùa cợt ghê quá nhỉ?"  

"......"  

"Hay cậu tò mò muốn thử xem ở đây làm được đến mức nào? Kiểu thử nghiệm ấy hả?"  

"......"  

"Này cậu, tôi đâu rảnh rỗi thế đâu. Cứ thấy ông chú này cười nói tử tế mà đùa dai thế không biết."  

"......"  

"Buồn thì đi chơi với bạn đi. Đây không phải chỗ để đùa bỡn đâu."  

Tôi nhìn chằm chằm vào Choi Myung Pil đang lúc dịu dàng dỗ dành, lúc nhăn mặt dọa nạt.  

"Cậu... nói thật đấy à?"  

"Vâng."  

"Thuê giết người á? Đúng là lời lẽ đáng sợ. Cậu xem phim nhiều quá rồi đấy."  

"Eo ơi, đây không phải chỗ làm mấy trò đó đâu."  

Ông vừa cười vừa vẫy tay từ chối, còn tôi vẫn im lặng quan sát.  

"Thôi nào, thật sự không phải đâu. Giờ mà làm mấy trò đó là to chuyện ngay. Thế giới này đáng sợ lắm."  

"Một thế giới bẩn thỉu."  

"......"  

"Bệnh Mana Absence. Căn bệnh hiếm không có cách chữa, thật sự là không có sao?"  

"......"  

*Mana Absence: mang ý nghĩa là sự thiếu hụt hoặc mất đi sức mạnh ma thuật.

Không phải cứ mắc sự thiếu hụt mana là chết ngay sau khi sinh ra. 

Nếu uống thuốc đều đặn từ nhỏ để làm chậm quá trình tiến triển của bệnh, tuổi thọ có thể kéo dài đến hai mươi tuổi. 

Tuy nhiên, thuốc cũng không đủ để vượt qua giới hạn đó, và cho đến lúc đó, bệnh nhân phải vật lộn trong đau đớn. 

Sống thêm vài năm đau khổ hay giải thoát khỏi đau đớn sớm hơn vài năm. 

Tôi không rõ lập trường của bệnh nhân thế nào, nhưng lòng cha mẹ nào cũng muốn trì hoãn cái chết của con mình bằng mọi cách. 

Cuối cùng, sau gần hai mươi năm chăm sóc đứa con đau khổ, thứ còn lại sau cái chết không thể tránh khỏi là tài sản và nợ nần đã tiêu tốn hết vào viện phí và thuốc men đắt đỏ. 

Đó là quá trình và kết quả không thể tránh khỏi của những đứa trẻ và cha mẹ sinh ra với sự thiếu hụt mana. 

Choi Myung Pil có một cô con gái. 

Một đứa con gái mắc phải căn bệnh thiếu hụt mana, một căn bệnh chắc chắn sẽ chết yểu. 

Ông cần rất nhiều tiền để chi trả tiền thuốc cho con gái. 

Choi Myung Pil và vợ đã cố gắng kiếm tiền, nhưng vợ ông đã qua đời trong một tai nạn vài năm trước, và gánh nặng đó hoàn toàn đổ lên vai ông. 

Ông là một người khá tốt, đã làm nhiều công việc khác nhau vì tiền trước khi đặt chân vào ngành này, nhưng dù vậy, ông vẫn là người không bị tiền bạc chi phối. 

Những việc như tìm người hoặc điều tra thông tin cá nhân, ông đều lắng nghe hoàn cảnh trước, và nếu nhận việc, ông sẽ hoàn thành bằng mọi cách, bất kể mất bao lâu. 

Việc tôi cuối cùng cũng biết được tung tích của Lee Dong Jae sau nhiều năm nhờ ông giúp đỡ là minh chứng cho điều đó. 

"Có thuốc chữa. Không phải thuốc giảm đau mà là thuốc chữa khỏi hoàn toàn." 

"Chuyện hoang đường!" 

Nghe tôi nói, Choi Myung Pil đỏ mặt hét lên. 

Ông có lý do để tức giận, con gái ông ấy chắc khoảng mười tuổi rồi. 

Trong suốt thời gian qua, ông đã chứng kiến con mình đau khổ, đồng thời cố gắng hết sức để con không chết, dốc hết tiền bạc để chi trả viện phí và thuốc men. 

Đó là khoảng thời gian khó khăn cho cả cha mẹ và con cái, và có lẽ tương lai cũng sẽ như vậy. 

Vậy mà lại có một loại thuốc chữa khỏi hoàn toàn chứ không phải chỉ là thuốc giảm đau. 

Còn lời nào có thể khiến người ta rơi vào tuyệt vọng và hy vọng hơn thế này không? 

"Nếu có thứ đó thì đã không có ai phải chịu đựng đau khổ vì Sự thiếu hụt mana nữa!" 

"Phương pháp điều trị đã được tìm ra và thuốc chữa cũng có thể chế tạo được. Vấn đề là nguyên liệu. Nếu không có nguyên liệu thì dù biết cách làm cũng không thể làm được, chẳng phải đó là điều đương nhiên sao?"

"......"  

Tôi liệt kê vài cái tên trong danh sách những người từng có liên lạc với chính phủ tiền nhiệm về thuốc chữa bệnh thiếu hụt mana cho Choi Myung Pil đang im lặng.  

"Trong số con cháu nhà đó, chắc chắn có đứa sinh ra đã mắc Mana Absence. Những gia tộc biết rõ thuốc chữa đã âm thầm điều trị nên bên ngoài không ai hay. Với mối quan hệ của ông, việc xác minh chuyện này không khó."  

"Vậy là thật sự có..."  

"Ông đoán được tôi sẽ trả công thế nào chứ?"  

"Cậu... sẽ đưa thuốc chữa cho tôi?"  

"Đừng hỏi tôi biết bằng cách nào hay chế tạo ra sao. Chỉ cần nghĩ xem ông có cần nó không thôi."  

Ánh mắt Choi Myung Pil tối sầm lại.  

"Tốt nhất đừng nghĩ đến chuyện khác. Như ép tôi khai ra công thức hay đột nhập nhà tôi ăn cắp thuốc. Cách làm nằm trong đầu tôi, chỉ thực hiện khi sếp đồng ý. Tôi nói trước, mọi nỗ lực đều vô ích."  

"Làm sao tôi tin được đó thật sự là thuốc chữa?"  

"Uống vào là biết ngay, cần gì phải tin?"  

"Nếu tôi giúp cậu rồi phát hiện thuốc không tồn tại?"  

"Thì giết tôi đi. Khách hàng nào trốn trả công chỉ là tên lừa đảo."  

Choi Myung Pil là người tử tế, nhưng không phải kẻ dễ bắt nạt. 

Ông luôn trừng phạt thích đáng những khách trốn nợ. 

Trong nghề này, chỉ có lòng tốt mà không có nguyên tắc thì dù uy tín cỡ nào cũng không tồn tại nổi. 

Lòng tốt không điều kiện chỉ khiến bạn trở thành con mồi ngon, Myung Pil hiểu rõ điều đó.  

Tôi nhặt tờ giấy note bên cạnh, viết tên và số liên lạc rồi đưa cho ông. 

"Cứ thoải mái điều tra về những người đó hoặc về tôi. À, nhưng đừng có dại dột loan tin về thuốc chữa. Chính phủ và giới thượng lưu đang bưng bít chuyện này, công khai điều tra chỉ chuốc họa vào thân. Khi nào chắc chắn thì hãy liên lạc hoặc tìm tôi. Nếu nhận lời giúp tôi, xin hãy cẩn trọng từ khâu di chuyển. Tôi không có ý định đầu thú hoặc để bị bắt sau khi xong việc."  

Sao thế? Không nhận à?  

Tôi vẫy tờ giấy trước mặt. 

Ông đờ đẫn giơ tay ra như bị thôi miên.  

Tôi đã không mong đợi sẽ nhận được liên lạc ngay lập tức, nhưng tôi cũng không nghĩ là sẽ im lặng hoàn toàn như thế này. 

Chỉ cần giao dịch sòng phẳng thôi mà, chẳng lẽ chú này đang có âm mưu gì khác sao? 

Đó cũng là một vấn đề, nhưng vấn đề nữa là Sa Geon Woo sắp sửa ra khỏi cổng rồi. 

Không phải tự nhiên mà tôi lại hành động khi hắn vào cổng đâu. 

Tất nhiên, tôi vừa mới lấy được Cửu Nguyệt Thảo ở cổng kho bãi trống không lâu, và cũng chỉ vài ngày trước tôi mới lên kế hoạch cho việc này sau khi nghĩ cách sử dụng nó. 

Dù sao thì lý do tôi cố tình hành động khi hắn không có ở đây là vì tôi không muốn người nọ biết chuyện này. 

Nếu Sa Geon Woo biết được tôi đã nghĩ đến, lên kế hoạch và thực hiện một việc xấu xa như thế này thì... hắn sẽ nghĩ gì về tôi? 

Hắn sẽ nói gì với tôi? 

Hắn sẽ phản ứng thế nào với quyết định của tôi? 

Tôi không thể đoán trước được và cũng không muốn đoán.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo