Bản dịch Đại Công Tước Phương Bắc Cũng Chẳng Khác Mèo Là Mấy của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại navyteamm.com.
Xem thêm các truyện khác của nhóm tại Novel và Manga
Raw: Ridibooks
Bối cảnh/thể loại: phong cách Tây phương, fantasy, hài hước
Từ khóa tác phẩm: Nhân thú, Đại công tước phương Bắc (công), Công là nhân thú mèo, Thụ vừa là trợ lý vừa là quản gia, Thụ được lựa chọn làm bạn đời, Hiểu lầm/Ngộ nhận
Công: Dietrich Reinke (22) – Đại công tước phương Bắc chính hiệu, cũng chính là một nhân thú mèo điển hình. Vì là nhân thú mèo nên chỉ đơn giản sống như mèo thôi, thế mà người ta lại đồn hắn là một Đại công tước phương Bắc vừa đáng sợ vừa hung bạo.
Ấy vậy mà trái tim hắn lại “rụng” trước vị trợ lý mới xuất hiện: vừa lịch sự, vừa chu đáo, lại còn giỏi đến mức đáng nghi trong việc chăm lo cuộc sống của mình.
Thụ: Luan Daen (20) – Một ngày nọ bỗng xuyên vào thân xác của thường dân số 13 thuộc lãnh địa Đại công tước phương Bắc. Thực chất, cậu vốn là một “con sen” dày dạn 26 năm kinh nghiệm (theo tuổi thật).
Từ bé đến lớn đều gắn bó với mèo; thậm chí, theo lời mẹ kể, cậu còn học cách lấy chân gãi mặt mình – bắt chước con mèo lớn trong nhà – trước cả khi biết dùng tay.
Gia nhập dinh thự với tư cách trợ lý cho Đại công tước, nhưng chẳng mấy chốc đã phát hiện bản thân đang kiêm luôn vai trò… quản gia riêng cho một “chú mèo to xác” bướng bỉnh.
Hãy xem truyện này khi: Bạn muốn chứng kiến cảnh vị Đại công tước phương Bắc lạnh lùng và đáng sợ, từng chút một bị bàn tay khéo léo của quản gia thuần hóa, và rồi biến thành chú mèo cưng ngọt ngào trong nhà.
Trích dẫn: “Ngươi nghĩ ta là loại nhóc con chẳng biết tự lo cho bộ lông của mình nên phải chải chuốt cho từng sợi chắc?”
Giới thiệu tác phẩm:
Với tính khí gắt gỏng, Đại công tước phương Bắc Dietrich Reinke nổi tiếng là người mà không ai dám bén mảng lại gần. Ai cũng bảo hắn lạnh lùng, đáng sợ.
Thấy hắn ít nói, mặt mày lúc nào cũng cau có á? Tại… mèo nào mà chẳng vậy.
Nghe nói hắn cực kỳ ghét việc kế hoạch bị phá hỏng?
Tất nhiên rồi. Vì… hắn là mèo.
Nghe nói hắn ám ảnh với lãnh địa của mình?
Còn gì phải thắc mắc nữa. Mèo vốn là loài giữ lãnh thổ mà.
Vốn dĩ mèo là loài tự đặt ra đủ thứ thói quen, lịch trình theo ý mình, mà chỉ cần lệch một chút thôi là cáu kỉnh ngay. Thế nên cái vị "Đại Công tước phương Bắc" trông ghê gớm kia, thật ra chỉ là… một con mèo hết sức bình thường mà thôi.
Chỉ có trợ lý Luan mới biết được sự thật này. Còn những người khác thì luôn hiểu lầm những hành động rất "mèo" của ngài Đại Công tước thành “tính khí hung bạo, đáng sợ của Đại Công tước phương Bắc.”
“Xin ngài. Làm ơn nói bằng tiếng người đi ạ.”
Ngài cứ diễn đạt bằng “ngôn ngữ mèo” thế này thì bảo sao ai cũng hiểu lầm.
***
“Tôi không phải làm trợ lý chỉ để dọn lông mèo đâu! Tôi xin nghỉ việc!”
Không chịu nổi nữa, Luan ném phăng cây lăn lông đi, và hét lên.
Đại công tước nhìn cậu chằm chằm rồi khẽ mở miệng.
“Ngươi.”
Giọng trầm thấp, nghiêm nghị gọi tên Luan, gương mặt hắn chẳng khác gì lúc ra lệnh xử trảm kẻ phản bội. Rồi sau đó lại đưa ra một đề nghị hết sức… hệ trọng.
“Ngươi có muốn… sờ vào đệm chân mèo của ta không?”
Nếu có gì sai sót, xin hãy góp ý cho Quả lê nhỏ của Thỏ nha.