Định Mệnh Hỗn Loạn - Chương 24

Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

#024

Hộc, hộc, hộc. 

Tôi thở hổn hển, những hơi thở mỏng manh khi giọng của Kim Jin Oh vang lên. Tôi không thể ngẩng đầu. Một lúc sau, tôi cảm nhận được thứ gì đó được gỡ khỏi bắp chân tê dại của mình. Cơ thể tôi bỗng nhẹ bẫng, lơ lửng trong không trung. Kim Jin Oh đang cõng tôi, vội vã chạy.

“Đừng nhắm mắt! Thở đi! Đồ điên, đứng ì ra đó như thế là định làm gì hả? Mày thực sự muốn chết đến phát điên à? Điên rồi sao? Muốn chết thì chết ở chỗ tao không thấy, đồ khốn!”

“Jin Oh… chân… chân tôi bị cắt đứt rồi sao…?”

“Chân mày vẫn dính chặt vào người, thế nên câm mồm đi, đồ khốn!”

Kim Jin Oh gào lên, cổ họng như rách toạc, miệng không ngớt chửi thề. Tiếng hét khàn khàn của cậu ta khiến đầu tôi đau nhức, nhưng nhờ thế mà tôi giữ được chút tỉnh táo. Tôi thầm cảm ơn điều đó.

Được đặt nằm ở nơi an toàn, tôi nhìn Kim Jin Oh và đồng đội vật lộn chiến đấu. Tôi nghĩ, nếu thoát khỏi đây bình an, tôi phải tặng Kim Jin Oh một ít trà lê hoặc trà táo tàu gì đó. Tôi từng nghe đâu đó rằng lê và táo tàu tốt cho cổ họng. Hồi Ki Baek Woo bị cảm nặng, tôi đã lùng sục khắp nơi và biết được điều đó.

“Giọng ồn ào của cậu đã cứu tôi, Kim Jin Oh. Sau này nhớ giữ gìn cổ họng để lúc nguy cấp còn gào to thế này nhé. 

– Thợ săn Lee Han Sol tạ ơn –”

Tôi sẽ tặng quà kèm theo lá thư như thế… 

Kim Jin Oh… từ giờ tôi sẽ coi cậu là bạn…

Để quên đi cơn đau, tôi chìm vào những suy nghĩ vẩn vơ rồi nhắm mắt. Không biết là ngủ hay mất ý thức, tôi chẳng rõ. Chỉ biết khi mở mắt, tôi đã ở phòng hồi phục của trung tâm khu B. Trận raid đã kết thúc hơn nửa ngày và tôi được nghe tin sốc: ba người chữa trị (dù chỉ là cấp D) đã lao vào xử lý khẩn cấp và phẫu thuật cho tôi.

“Đồ khốn, tỉnh rồi hả?”

“Kim Jin Oh…?”

“Này, đếm xem, mấy ngón đây?”

Tôi ngơ ngác nhìn quanh, giật mình khi giọng Kim Jin Oh bất ngờ vang lên bên cạnh. Sao tên này lại ở đây? Bọn tôi thân thiết đến mức này từ bao giờ vậy? Kim Jin Oh… mồm miệng thì bẩn, nhưng tâm hồn lại tử tế ra phết…

Tôi thầm nghĩ, rồi đếm những ngón tay cậu ta chìa ra trước mặt.

“Hai ngón giữa… cả hai tay, tổng cộng bốn ngón. Chào kiểu chửi thề…”

“Hừ, may mà não mày chưa hỏng. Đệt, may quá. Lúc trận raid kết thúc, tao đến đón thì thấy mày nhắm mắt, tưởng mày tiêu đời rồi! Lee Han Sol, mày đúng là đồ khốn làm tao phát điên, biết không? Sao mày cứ tự làm khổ mình thế? Mày có mấy cái mạng mà chơi ngu vậy? Muốn reset cuộc đời hay gì?”

Kim Jin Oh nói nhanh như rapper, giọng đầy phẫn nộ, trông chẳng khác gì một tay hip-hop đang bốc hỏa. Tôi để cậu ta trút hết cơn giận rồi mới lên tiếng khi cậu ta dừng lại:

“Mà này… cậu có liên lạc với ai chưa?”

“Cái gì? Liên lạc gì?”

“Tôi bị thương suýt chết, lại còn phẫu thuật, cậu có báo cho ai chưa?”

“Báo cho ai? Giám đốc trung tâm à? Để xử lý bảo hiểm tai nạn lao động? Thợ săn bọn mình đâu được hưởng cái đó.”

“Điên à? Sao lại báo giám đốc trung tâm? Tôi hỏi Ki Baek Woo cơ mà!”

Tôi bỗng cảm thấy những điều không thể nói ra ngày càng nhiều. Lần này cũng vậy, tôi chẳng thể nói thật. Ngay cả với Ki Baek Woo.

Khoảnh khắc mở mắt, nhìn chân trái bất động, tôi đã thoáng vui mừng. Bị thương nặng thế này… suýt chết thật mà. Chắc chắn Baek Woo sẽ chạy đến đây ngay. Có khi cậu ta sẽ ở bên tôi đến khi tôi lành lặn, chẳng rời nửa bước. Vậy thì lâu lắm tôi mới lại được hạnh phúc thật sự.

Trời ơi, muốn gặp Ki Baek Woo quá.

Những suy nghĩ ấy vui sướng một cách điên rồ, tôi làm sao dám nói ra. Nếu bị lộ, chắc chắn người ta sẽ nghĩ tôi là đồ tâm thần, tống thẳng vào khu cách ly.

Nhìn Kim Jin Oh với gương mặt đầy kỳ vọng, tôi thấy cậu ta hừ mũi.

“À, cái thằng Ki Baek Woo đó hả? Đã liên lạc rồi, đương nhiên.”

“Thật không?”

“Điện thoại mày ghi số liên lạc khẩn cấp là thằng đó. Trung tâm đã gọi từ lâu. Tao còn tự mò điện thoại mày để gọi thêm lần nữa.”

“Gọi Baek Woo của tôi là ‘thằng’ hả, muốn chết à?”

“Câm mồm đi. Dám nói thế với ân nhân cứu mạng à? Muốn ăn đòn thật không?”

“Baek Woo của tôi có đang đến không?”

“Đệt, tao làm sao biết được. Mày đúng là đồ điên… Bình thường mày quý nó thế, vậy mà khi nghe mày bị thương, nó chả có vẻ quan tâm gì lắm đâu.”

Kim Jin Oh bĩu môi đứng dậy, lại chìa hai ngón giữa vào mặt tôi, mặt nhăn nhó như vừa nhai phải thứ gì kinh tởm.

“Loại như mày, ngoài cái mặt ra thì chả có gì hay ho. Tao điên mới ngồi đây phí thời gian. Chân mày có bị cắt cụt hay không thì kệ mày. Biến đi!”

Cậu ta bảo tôi biến, nhưng chính cậu ta là người rời đi. Cũng phải thôi, tôi là bệnh nhân, còn cậu ta thì không. Người phải rời khỏi phòng bệnh là cậu ta.

Dù vậy, tôi vẫn vui vẻ chờ Ki Baek Woo. Kim Jin Oh có nói Baek Woo chẳng quan tâm gì đến tình trạng của tôi, nhưng cậu ta vốn mồm miệng bừa bãi, toàn nói nhảm. Chắc chắn chỉ là bịa đặt.

Khi Baek Woo đến, tôi sẽ giả vờ đau đớn lắm. Sao dạo này tôi cứ phải diễn thế nhỉ? Cứ đà này, có khi tôi còn đoạt giải diễn xuất mất. Nếu được nhận giải, tôi sẽ nói trong bài phát biểu: “Ki Baek Woo, anh yêu em kinh khủng! Dù có sinh con cho em cũng được!”, rồi cả nước sẽ công nhận chúng tôi là một cặp. Khi đó, Baek Woo sẽ chẳng thể chạy trốn đâu được.

Những suy nghĩ vô bổ đang trôi miên man thì bị cắt đứt bởi một y tá bước vào phòng. Cô ấy đến kiểm tra tình trạng của tôi rồi cằn nhằn đủ điều, đại khái là tại sao tỉnh rồi mà không bấm chuông gọi y tá. Cô ấy quay đi, nói sẽ gọi bác sĩ. Tôi níu cô ấy lại, hỏi thêm lần nữa:

“Dạ, chị ơi!”

“Gì thế?”

“Bảo vệ… à, người liên lạc khẩn cấp của tôi, đã gọi chưa ạ?”

“Người liên lạc khẩn cấp? Vâng, đã gọi trước khi phẫu thuật khẩn cấp rồi.”

Tôi cười “hì hì”. Y tá nhìn tôi như thể tôi là một kẻ kỳ lạ rồi rời đi. Một lúc sau, bác sĩ và đội trưởng đội chữa trị bước vào.

Trong lúc họ hỏi han về tình trạng của tôi, tôi lại chen vào:

“Dạ, bác sĩ, đội trưởng.”

“Ừ, phẫu thuật thì đã xong xuôi, à, gì thế?”

“Người liên lạc của tôi, đã báo chưa ạ?”

Đội trưởng trả lời:

“Ý là thợ săn Ki Baek Woo đúng không? Đội tôi đã liên lạc từ trước, đừng lo. Cậu ấy cũng đã đồng ý phẫu thuật qua điện thoại.”

Bác sĩ ngạc nhiên, nhìn tôi: 

“Cậu quen Ki Baek Woo thật à?”

“Vâng, như người nhà luôn.”

“Ki Baek Woo cấp S đó hả?”

“Chứ còn Ki Baek Woo nào nữa?”

“Ồ…”

“Trời ơi, bác sĩ, sao lại làm vẻ mặt đó? Cấp C như tôi không thể quen Ki Baek Woo à?”

“Không… không phải thế…”

“Hừ, lát nữa Baek Woo của tôi đến, bác sĩ sẽ thấy. Xem lời tôi nói có thật không.”

“Tôi không quan tâm đến mức đó đâu… Dù sao phẫu thuật cũng thành công. Xương không chỉ gãy mà gần như vỡ nát, là một ca rất phức tạp. Nhưng tôi đã xử lý hoàn hảo nên đừng lo. Sẽ mất thời gian hồi phục, vài ngày tới đừng cử động. Cậu sẽ phải dùng xe lăn một thời gian. À, và… vết bỏng cũng nặng, da thịt tan nát, nhưng ba người chữa trị ở trung tâm này đã tái tạo lại, thế nên không đáng ngại. Còn mấy thanh kim loại trong chân… tùy vào tiến triển, nhưng với thợ săn như cậu, chắc hai đến ba tuần là rút ra được.”

Bác sĩ và đội trưởng thay nhau giải thích dài dòng về các lưu ý và thủ tục. Họ nói nhiều đến mức tôi chẳng tập trung nổi, chẳng nhớ được gì. Chỉ có một điều đọng lại: Ki Baek Woo, người liên lạc của tôi, đã đồng ý phẫu thuật qua điện thoại và ký giấy tờ điện tử.

Cả hai nói xong, bất ngờ nhớ ra việc khác, rồi vội vàng rời đi như cơn gió. Công nhân viên đúng là loài không thể đoán trước…

Dù tai nạn bất ngờ, dù cơ thể đau đớn, tinh thần tôi lại sáng rõ hơn bao giờ hết. Thậm chí, tôi còn thấy phấn khởi.

Người ta nói con cáo chờ hoàng tử nhỏ từ bốn giờ sẽ bắt đầu hạnh phúc từ ba giờ. Tôi chờ Ki Baek Woo mà chẳng biết cậu ta đến khi nào, vậy mà ngay lúc này đã hạnh phúc.

Nếu Baek Woo đến vào ngày mai, tôi sẽ hạnh phúc cả ngày. Nếu cậu ta đến vào ngày kia, tôi sẽ hạnh phúc suốt hai ngày. Liệu điều này có nghĩa tôi kém hơn con cáo, hay tôi là một sinh vật cao cấp hơn gấp trăm lần?

Cáo có biết yêu không? Có yêu như con người không? Không, không phải con người nào cũng yêu như tôi và Ki Baek Woo. Chúng tôi… như nguồn thức ăn duy nhất của nhau. Như thể cả thế giới gây dị ứng, chỉ có nhau là có thể nuốt trôi.

Chúng tôi sống vì nhau, và không có nhau, chúng tôi sẽ chết. Ki Baek Woo ít nói hơn tôi nhưng lại hay nói những lời sến sẩm. Cậu ta từng bảo chúng tôi là những linh hồn kết nối.

Như hai khối kim loại bị nung chảy và hòa quyện, chúng tôi gắn bó đến mức chẳng thể phân biệt ai là ai.

Ki Baek Woo từng nói cậu ta chẳng cần bản thân mình nữa. Cậu ta muốn trở thành một phần của Lee Han Sol, sống như Lee Han Sol. Như thế, chẳng bao giờ phải xa cách, sẽ biết hết mọi điều về tôi, trở thành một phần không thể tách rời. Cậu ta muốn hoàn toàn thuộc về tôi.

Tôi cười phá lên, chọc vào má cậu ta: 

“Không được, như thế chỉ có lợi cho em, còn anh thì không. Anh muốn nhìn thấy em cơ. Nên cứ ở lại như thế này đi.”

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo