Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#023
Giống như ngày bé, khi tôi bám lấy mẹ, nức nở khóc lóc vì bị mắng oan dù chẳng cố ý làm gì sai, dù chỉ muốn được lắng nghe, nhưng mẹ và bố lại bảo tôi hư, bảo tôi xấu xa. Tôi chỉ biết bật khóc nức nở:
“Mẹ ơi, bố ơi, con không cố ý đâu mà, hức hức, con sai rồi, con sẽ không làm thế nữa, huhu…!”
Lúc này, tôi chỉ muốn lao vào vòng tay Ki Baek Woo, úp mặt vào ngực cậu ta và oán trách.
“Tại em hết, Ki Baek Woo! Em khiến anh không dám nói gì, nhìn anh bằng ánh mắt kỳ lạ, chẳng giữ lời hứa, chẳng về nhà, chẳng trả lời anh…! Chính em khiến anh thành ra thế này, khiến anh sợ hãi…! Mau nói xin lỗi anh đi, mau nói em yêu anh, yêu anh nhất trên đời, nói em sai rồi đi…!”
Tôi cố gắng kìm nén một cách tuyệt vọng. Dù là nước mắt hay là thôi thúc muốn lao vào Ki Baek Woo, tôi đều cố gắng chịu đựng bằng tất cả sức lực của mình.
“Anh… anh ổn, Baek Woo. Chẳng đau chút nào…”
Giọng tôi run rẩy thảm hại. Tôi cố nói thêm để tỏ ra bình thản, nhưng vội ngậm miệng lại. Mắt cay xè, tôi mở to mắt nhìn vào khoảng không, cố nuốt nước mắt. Rồi, “hì hì”, tôi cười gượng, môi mím chặt.
Ki Baek Woo, người đang cúi đầu, hai tay che mặt, vai khẽ run lên như cố kìm nén hơi thở, đột nhiên ngẩng lên. Trong mắt cậu ta, tôi thấy nỗi đau.
Tại sao cậu ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt như thế? Như thể cậu ta đã phạm phải một lỗi lầm khủng khiếp mà chính tôi chẳng hề hay biết. Như thể cậu ta thấy tôi thật đáng thương…
Chắc là cậu ta cảm thấy có lỗi với tôi. Tôi tự nhủ, rồi lại “hì hì” cười.
Tim tôi đập thình thịch. Má nóng ran như lửa đốt, còn hơn cả cảm giác đau rát ở vai. Chắc chắn trông tôi lúc này ngu ngốc lắm. Hiếm hoi lắm Ki Baek Woo mới lại dịu dàng như xưa, vậy mà tôi lại để cậu ta thấy bộ dạng ngớ ngẩn này. Xấu hổ quá, tôi lại cười “hì hì”.
Trong mắt Ki Baek Woo, nỗi đau dường như sâu thêm. Có cả chút tuyệt vọng. Đôi mắt từng lấp lánh như sao, dù gần đây chỉ như mắt cá chết, giờ đây lại trông như đã tắt ngấm.
Cậu ta không cần phải áy náy đến thế…
Thấy Ki Baek Woo đau buồn còn khiến tôi đau lòng hơn cả khi cậu ta lạnh lùng với tôi. Do dự một chút, tôi lấy hết can đảm, nhẹ nhàng vỗ vai cậu. May thay, cậu ta không tránh.
“Không sao đâu.”
“…”
“Baek Woo, anh ổn thật mà. Chẳng đau chút nào.”
“…”
“Xin lỗi em.”
Gương mặt Ki Baek Woo méo mó vì đau đớn. Sao lại thế? Chẳng có gì đáng để cậu ta áy náy đến vậy. Như thể cậu ta đã lén làm điều gì khủng khiếp sau lưng tôi…
Dĩ nhiên, không thể có chuyện đó.
“Anh… anh xin lỗi vì cái gì?”
Ki Baek Woo nói, giọng như rên rỉ. Tôi mỉm cười nhạt.
“Vì bị thương… vì làm em phải lo lắng thế này…”
“Hả?”
“Đừng lo quá, Baek Woo. Vết thương này sẽ mau lành thôi.”
Xin lỗi vì bị thương? Haha, mình điên rồi sao?
Ki Baek Woo lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức khó nghe.
Tôi định lắng tai nghe, nhưng cậu ta bỗng im bặt, thở ra một hơi dài. Cơ thể đang căng cứng của cậu ta thả lỏng như thể kiệt sức, trông giống một con búp bê động vật mềm oặt, tay chân dài ngoằng từng thịnh hành ngày xưa.
Con búp bê ấy, khi đặt ngồi, tay chân rũ xuống trông thật đáng thương. Hồi nhỏ, tôi được cô tặng một con như thế, và vì thấy nó tội nghiệp, tôi chẳng bao giờ rời nó ra khỏi vòng tay.
Tôi không muốn thứ mình yêu quý trông đáng thương. Nó khiến tôi xót xa, buồn bã theo.
Nhìn Ki Baek Woo như thế này, lòng tôi như bị cào xé.
Tôi lấy thêm can đảm, bò từng bước đến gần cậu ta, ngồi đối diện như ngày xưa, rồi ôm lấy cổ cậu. Cơ thể cậu ta yếu ớt như búp bê, ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi. Khoảnh khắc ấy, cơn đau ở vai tôi như tan biến.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch… Tim tôi đập mạnh. Lồng ngực áp sát, chắc chắn Ki Baek Woo cảm nhận được nhịp tim ấy. Tôi thở thật khẽ.
“Baek Woo, không sao đâu.”
“Phải có sao chứ.”
“Không, anh thật sự ổn mà.”
“Anh, anh không được phép ổn!”
“Baek Woo, anh yêu em.”
“…”
“Anh yêu em rất nhiều. Nên mọi thứ đều ổn…”
Ki Baek Woo không đáp. Không sao cả. Cậu ta đã dịu dàng với tôi như xưa, thế là đủ. Mọi thứ đều ổn. Dù tim tôi đập mạnh thế này, còn lồng ngực Ki Baek Woo lại tĩnh lặng như bóng tối không ánh sáng.
Rồi cậu ta rời khỏi vòng tay tôi, nhìn thẳng vào mặt tôi. Gương mặt cậu ta vừa cương quyết vừa mệt mỏi, như chán chường điều gì đó. Cậu ta nhìn tôi rất lâu, rồi cất giọng đầy quả quyết:
“Anh không được phép ổn.”
“Không, thật mà, anh…”
“Anh tuyệt đối không được nói ổn với em!”
Ki Baek Woo nhìn tôi, ánh mắt như trách móc, gương mặt méo mó. Tôi không biết cậu ta đang buồn hay sợ hãi.
“Ổn? Sao có thể ổn? Yêu? Anh nói yêu em? Yêu em sao?”
Chẳng để tôi kịp đáp, Ki Baek Woo tiếp tục dồn ép, như thể muốn phơi bày điều gì.
“Anh, anh có biết anh không biết gì không?”
Bàn tay cậu ta nắm lấy cổ tay tôi khẽ run lên. Tôi cảm nhận sự run rẩy đáng thương ấy một lúc rồi lại kéo cậu ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu và an ủi.
“Không biết cũng không sao.”
“Cái gì?”
“Thật mà, mọi thứ đều ổn… Anh có thể chờ.”
“…”
“Dù bị thương cũng ổn, dù không biết gì cũng ổn. Thật đấy, Baek Woo.”
“Vậy nên, nếu em thấy khó khăn, không cần nói gì đâu. Anh sẽ chờ đến khi em không còn khó khăn nữa. Dù em thế nào, anh vẫn yêu em. Yêu em, nên mọi thứ đều ổn. Anh yêu em quá nhiều, Baek Woo…”
Tôi thì thầm như tự nói với chính mình. Đó là lời chân thành, không một chút giả dối. Vết thương chẳng là gì. Vì tôi được ôm Ki Baek Woo. Vì cậu ta đang nghe lời an ủi của tôi. Vì tôi có thể nói yêu cậu ta hết lòng.
Vì thế, ngày hôm ấy, mọi thứ đều ổn, và thật may mắn.
Ước gì mỗi ngày đều như hôm nay…
Nhưng…
Nếu tôi cứ tiếp tục bị thương, liệu những ngày may mắn này có kéo dài mãi mãi không?
Một suy nghĩ xấu xa, tồi tệ chợt chiếm lấy tâm trí tôi.
Nhưng… tôi trở nên thế này, tất cả là tại Ki Baek Woo. Nếu cậu ta không thay đổi từ đầu, nếu cậu ta không vì vai tôi rách nát mà trở lại dịu dàng, không quan tâm đến tôi, không ngoan ngoãn nằm trong vòng tay tôi…
Thì có lẽ tôi đã không sa sút đến mức chấp nhận bị thương như thể chẳng màng sống chết, trở thành một kẻ ngu ngốc tồi tệ nhất.
Tất cả là lỗi của Ki Baek Woo.
***
“Chuyển viện ạ?”
“Vâng, nếu không xuất viện được thì ít nhất cũng chuyển viện…”
“Đến trung tâm trung ương? Có cần thiết không?”
“Dù sao địa chỉ của tôi cũng ở khu A…”
“Cứ ở lại đây đi. Dù ca phẫu thuật thành công, di chuyển nhiều cũng không tốt đâu. Bác sĩ phẫu thuật cho cậu cũng thuộc trung tâm này mà.”
“Nhưng nếu chia sẻ hồ sơ bệnh án…”
“Chia sẻ hồ sơ là một chuyện, hiểu rõ tình trạng bệnh nhân lại là chuyện khác. Nếu chính cậu muốn đi thì chẳng ai cản, nhưng tôi thấy không phải ý hay. Mỗi trung tâm có chuyên môn chăm sóc người thức tỉnh theo cấp độ khác nhau.”
“Cấp C hay cấp S thì cấu trúc cơ thể chẳng giống nhau sao…”
Tôi lẩm bẩm, cô y tá đang tiêm kháng sinh, Baek Ah Young, liếc nhìn tôi, ánh mắt như mắt cá chết. Tấm bảng tên acrylic khắc “Đội chữa trị, RN Baek Ah Young” trên áo cô ấy dường như còn sáng hơn ánh mắt ấy. Với gương mặt vô cảm đến đáng sợ, cô ấy nói bằng giọng dịu dàng bất ngờ:
“Hãy ưu tiên việc hồi phục, thợ săn Lee Han Sol. Dù người thức tỉnh hồi phục tốt hơn người thường, nhưng không phải không bị nhiễm trùng. Cậu vẫn là con người, hiểu chứ?”
“Vâng… tôi hiểu mà…”
“Dù sao cậu đã muốn thế, tôi sẽ báo lại với bác sĩ phụ trách và đội trưởng. Có gì bất tiện thì nhấn chuông gọi nhé.”
Tôi đáp “Vâng…” với cái lưng đang khuất dần của y tá Baek Ah Young, nhanh nhẹn như cơn gió. Tôi nằm lại, cố chỉnh tư thế. Cái chân bó bột dày cộp vẫn khó nhọc cử động. Bên trong lớp bột ấy là xương ống chân và mắt cá chân tan nát được cố định bằng những thanh kim loại ghê rợn.
“Mình muốn gặp Ki Baek Woo… Em ấy bao giờ mới đến chứ…”
Như đã thấy, chân tôi đã nát bét. Tai nạn xảy ra trong trận raid vài ngày trước.
Một con quái vật Diệt Vong bị giam trong kết giới của Kim Jin Oh đã tự phát nổ. Ầm! Tiếng gầm rú, thân hình khổng lồ của nó vặn vẹo trước khi nổ tung thành từng mảnh.
“Tránh ra!”
Ai đó hét lên, nhưng chưa kịp hiểu đó là tín hiệu chạy trốn, mảnh vỡ của con quái vật đã phá tan kết giới của Kim Jin Oh. Những mảnh thịt của nó bắn tung tóe. Một mảnh lao thẳng vào tôi, đè nát chân trái.
Chỉ là một mảnh thịt rách nát, nhưng bộ giáp chiến đấu tan chảy, da thịt tôi cháy xém và xương vỡ vụn. Diệt Vong rốt cuộc được làm từ chất liệu gì, tôi thực sự tò mò.
“A… Á…!”
Tôi ngã sấp trên sàn hầm ngục ẩm ướt, trơn trượt, tứ chi run rẩy. Cơn đau kinh hoàng từ chân trái xuyên thẳng lên đỉnh đầu như mũi tên. Chưa bao giờ tôi trải qua nỗi đau như thế. Nước mắt không chảy, tiếng hét cũng không bật ra. Hóa ra “chẳng thấy gì” là cảm giác này. Hơi thở tắc nghẹn. Trong tầm mắt trắng xóa, chỉ có những chấm đen như đàn côn trùng lượn lờ.
Mình chết rồi sao? Chết thật rồi sao?
Tôi nghĩ mà không biết mình đang nghĩ gì. Tiếng ù ù lớn dần trong tai rồi tắt lịm. Cơn đau khủng khiếp khiến endorphin trong cơ thể tăng vọt. Tinh thần dần trở nên mơ hồ.
“Lee Han Sol!!!!”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.