Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#026
Hai giọng nói vang lên luân phiên hòa quyện vào nhau, nhẹ nhàng và êm đềm, mang lại cảm giác ấm áp, an lành, như thể tôi đang ở chính ngôi nhà của mình. Trong thoáng chốc, tôi tự hỏi tại sao một cuộc trò chuyện chẳng liên quan gì đến mình lại khiến lòng tôi dịu dàng đến thế. Một suy nghĩ ngớ ngẩn, vô ích. Lý do ư? Chẳng phải quá rõ ràng sao… ít nhất một trong hai giọng nói ấy là của người mà tôi yêu đến điên cuồng, Ki Baek Woo.
Tôi cố gắng dứt bỏ những ý nghĩ đang trào dâng, đưa tay lần mò chậm rãi. Vòng tay nắm lấy bánh xe lăn lạnh buốt, chạm vào lòng bàn tay. Bàn tay tôi vốn siết chặt thành nắm đấm, nóng rực như bị thiêu đốt, ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác mát lạnh của kim loại chạm vào bàn tay ẩm ướt, bỏng rát ấy như kéo tôi tỉnh lại đôi chút.
Đi thôi. Cứ đi đi. Đi nào, Lee Han Sol, về phòng bệnh của mày đi.
Tôi lặp đi lặp lại trong đầu. Ở đây không được. Chẳng có lý do gì để ở lại, cũng chẳng có gì tốt đẹp khi cứ bám víu nơi này.
Mày làm gì ở đây chứ? Đi đi, nhanh lên!
Cơn đau nhói từ đôi chân truyền lên. Cái chân bị bó bột dày cộp quấn chặt băng gạc với những cây đinh sắt ghim sâu vào xương. Từ đó, một cảm giác đau đớn, nặng nề, nhớp nháp lan tỏa, len lỏi khắp cơ thể. Nó trườn lên, đến tận trái tim, như có thứ gì đó siết chặt lồng ngực tôi.
Cơ thể mày tệ thế này, vậy nên mày mới nhìn thấy những thứ kỳ lạ.
Thật đấy, Lee Han Sol, mày chẳng có tư cách gì để lo lắng cho Ki Baek Woo đâu. Mày còn chẳng biết tình trạng của chính mình, vậy mà dám lo cho ai? Nếu Baek Woo biết mày lết cái thân tàn tạ này từ khu B đến khu A, chắc cậu ta sẽ cười phá lên, lắc đầu mà bảo: “Anh ơi, nghĩ cho bản thân mình trước đi!”. Thế nên, quay về đi. Vào phòng bệnh và nằm xuống, ngoan ngoãn chờ đợi. Baek Woo giờ đã ở trung tâm rồi, cậu ta sẽ sớm đến thôi. Khi cậu ta đến, mày sẽ nói: “Baek Woo à, anh đau quá, đến mức nhìn thấy ảo giác luôn, buồn cười thật đấy.”
Những gì tôi thấy, những gì tôi nghe, chắc chắn chỉ là ảo giác. Tôi tự nhủ như thế một cách đầy chắc chắn. Cơ thể chưa hồi phục lết trên chuyến xe buýt công cộng chật chội, vượt quãng đường dài từ khu B đến khu A, tất cả chỉ vì tôi phớt lờ lời khuyên của mọi người rằng đừng cố quá. Tôi mệt mỏi, kiệt sức, thế nên mới thấy những cảnh tượng sai lệch này. Tôi phải quay về phòng bệnh mới được phân sau khi làm thủ tục chuyển viện, nghỉ ngơi và lấy lại tỉnh táo. Tôi không bình thường. Nếu bình thường, tôi đã chẳng thấy những cảnh tượng kỳ lạ này. Nếu bình thường, giọng nói thân quen đến mức khiến nơi đây như nhà ấy, tuyệt đối không thể vang lên được.
Quay về đi. Nhanh lên. Làm ơn.
Nhưng tay tôi đang nắm chặt bánh xe lăn lại không thể cử động được. Dường như mọi dây thần kinh nối từ não đến cơ thể đã bị cắt đứt. Tôi như một món đồ chơi hết pin, ngây ngốc, bất động ngồi đó, nghe những giọng nói tràn ra như nước đổ.
“Không mệt đâu.”
“Nói dối. Giường phụ nhỏ thế kia, làm sao thoải mái được? Cả cái sofa cũng vậy, nói không mệt là nói dối.”
“Ở bên cạnh cậu sao mà mệt được?”
“Trời ơi, thợ săn, thật đấy… nhìn cậu thế này mà lại hay nói những lời sến sẩm thế sao…”
“Tôi xin lỗi.”
“Hả? Sao tự nhiên lại xin lỗi?”
“Ở cổng dịch chuyển, đáng lẽ tôi phải tỉnh táo hơn. Phải bảo vệ cậu cẩn thận hơn, để cậu không bị giật mình. Tôi không đủ năng lực. Tôi không muốn làm cậu khó chịu, không muốn để cậu phải đối mặt với những con quái vật kinh tởm đó.”
Cuộc trò chuyện quá đỗi dịu dàng và nồng thắm. Lời lẽ lịch sự như giữ ranh giới vô hình, nhưng cảm xúc lại gần gũi đến mức như đã vượt qua mọi giới hạn. Ai nghe cũng sẽ nghĩ: Hai người này chắc chắn là một cặp. Tình cảm mới chớm nở, mãnh liệt đến mức không thể kìm nén. Chỉ cần nghe giọng nói qua lại cũng đủ hiểu.
Tôi cũng nghĩ vậy, dù chẳng muốn nghĩ.
“Ý cậu là sao, thợ săn? Sao lại xin lỗi vì chuyện đó?”
“Đáng lẽ tôi phải xử lý trước khi cậu thấy những thứ kinh khủng ấy. Vậy mới đúng. Nhưng tôi đã không làm được.”
“Này thợ săn, cậu nói gì thế? Tôi không phải trẻ con, cũng chẳng phải bông hoa trong nhà kính. Tôi là một người trị liệu đàng hoàng, chúng ta đã cùng nhau vào raid mà…”
Không muốn nghe. Không được nghe.
Có thứ gì đó tôi không nên nghe. Bịt tai lại. Quay về ngay. Nhưng về đâu? Về nhà? Hay quay lại khu B? Tôi không biết. Đừng nghĩ nữa. Cứ rời khỏi đây đã. Nơi này không an toàn. Nhưng cái gì đang đe dọa tôi? Tôi không biết. Đừng nghĩ nữa. Tôi thấy buồn nôn quá. Như có ai đó cầm thìa khuấy tung óc tôi. Đau đớn. Chóng mặt.
Dừng lại. Dừng lại và cử động đi!
Xe lăn quá chậm. Đứng dậy chạy bằng đôi chân của mình đi. Chân gãy thì đã sao? Ngay cả khi ngày tận thế đến, mày cũng sẽ chỉ biết kêu ca thôi sao?
Tôi có thể chạy. Như khi còn nhỏ, chạy trốn khỏi sự diệt vong được gọi là phán xét của Chúa, tôi cũng sẽ chạy thoát khỏi phán xét này. Sau đó làm gì, cứ chạy rồi tính sau. Tôi từng làm được, lần thứ hai chẳng là gì. Như lần đầu, tôi sẽ tìm ra cách.
Tôi làm được. Tôi có thể.
‘Không, mày không làm được.’
Tâm trí tôi bị xẻ đôi. Một nửa muốn chạy trốn, một nửa như bị buộc chặt vào một tảng đá khổng lồ chìm dần xuống đất. Thế nên tôi chẳng thể làm gì, chỉ ngồi trước cửa phòng bệnh của người khác, bất động như kẻ thua cuộc.
Thay vì đẩy xe lăn, tôi rút điện thoại từ túi áo bệnh nhân. Bấm số quen thuộc, số duy nhất tôi thuộc lòng. Đưa lên tai, tiếng chuông chờ vang lên: tút… tút…
Từ trong phòng bệnh, nơi tôi đang lén lút nghe trộm như một kẻ bệnh hoạn, tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên.
“Cùng nhau vào cổng dịch chuyển… À, thợ săn, nghe điện thoại đi.”
“Không sao đâu. Cứ nói tiếp đi.”
“Nghe cũng được mà. Chuyện này không quan trọng lắm đâu.”
“So với chuyện này thì chắc chắn quan trọng hơn nhiều. Đừng bận tâm.”
Tiếng chuông trong phòng dừng lại, cùng lúc tiếng tút trong tai tôi cũng ngừng.
“Thuê bao quý khách đang gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Giọng máy lạnh lùng thông báo. Tôi gọi lại. Tiếng chuông trong phòng vang lên rồi lại ngừng. Tiếng tút trong tai tôi cũng đứt đoạn.
“Thuê bao quý khách đang gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”
Tôi gọi lại. Chuông reo, rồi cũng lại ngừng.
“Thuê bao quý khách đang gọi…”
Tôi gọi tiếp.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy. Sau tiếng ‘bíp’, quý khách sẽ được chuyển đến hộp thư thoại…”
Tôi đã phạm tội gì cơ chứ?
Nếu tôi sai, xin hãy chỉ cho tôi. Tôi thực sự, thực sự muốn biết. Nếu có thể chuộc lỗi, tôi sẵn sàng chịu đựng bất cứ điều gì.
“Trời ơi, thợ săn… cứ nhận điện thoại đi. Không phải cuộc gọi quan trọng sao? Chuông reo liên tục thế mà cậu lại tắt máy, như thế thì tàn nhẫn quá… Làm tôi cũng thấy áy náy. Số này hiện ‘Anh’ mà, không phải là người anh mà cậu hay nhắc đến sao? Người bị thương và đang ở trung tâm khác ấy…”
“Chẳng có gì quan trọng đâu. Với tôi bây giờ, điều quan trọng nhất là tình trạng của Jeong Yi Dam. Làm cậu lo lắng thế này, tôi đúng là quá yếu đuối rồi…”
“Này thợ săn, cậu nói gì thế? Tôi cũng là người trị liệu đi ra vào cổng dịch chuyển đàng hoàng đấy nhé? Cứ nói thế tôi sẽ giận thật đấy. Đừng đối xử với tôi như trẻ con, hãy coi tôi là đồng đội ngang hàng đi, thợ săn Ki Baek Woo.”
Tôi đã phạm tội gì lớn lao đến mức phải chịu thế này? Làm ơn, Ki Baek Woo, hãy nói cho tôi biết. Trong căn phòng bệnh kia, nơi cậu đang ngồi đối diện Jeong Yi Dam, dịu dàng đến đau lòng, xin hãy nói cho tôi biết…
Sai lầm của tôi bắt đầu từ đâu? Có phải từ khi nghe được những tiếng xì xào ngoài hành lang, sau khi hoàn tất thủ tục chuyển viện và được phân phòng?
“Thật không? Thợ săn Ki ở đó làm gì?”
“Không biết, nhưng ầm ĩ lắm. Nghe nói vết thương của người đó chỉ là trầy xước tay thôi, vậy mà vẫn nhập viện mấy ngày nay vì thợ săn Ki Baek Woo đấy. Giờ thợ săn Ki còn ở luôn trong phòng VIP. Đỉnh thật!”
“Trời ơi, điên thật… như thể định cắm rễ ở đó luôn. Này, chuyện trên cộng đồng nói có khi là thật đấy? Tưởng chỉ là đám mê muội tự dựng chuyện thôi.”
“Đúng thế! Có vẻ hai người đó thực sự có gì đó đặc biệt.”
Lén nghe chuyện người khác, rồi nghĩ rằng gặp được Ki Baek Woo ở đây là may mắn, có phải là sai lầm? Kéo cái thân tàn tạ này, ngu ngốc chạy theo Baek Woo đến tận đây, là sai lầm sao?
Tôi không biết.
Đáng lẽ không nên đến.
Không nên đến khu A, không nên đến nơi này. Đáng lẽ cứ ở yên… Hối hận dâng trào trong tôi.
Tôi chỉ lo cho Ki Baek Woo. Nghĩ rằng cậu ta có thể bị thương nặng hay vướng vào rắc rối phức tạp, tôi sốt ruột. Nếu thật sự như thế, tôi muốn giúp. Tôi không muốn để Baek Woo một mình đối mặt với những tình huống bất ổn. Nếu Baek Woo cần, tôi sẵn sàng chặt đứt đôi chân này.
Vậy nên tôi lết cái cơ thể thảm hại này đến đây, bất chấp lời khuyên của mọi người rằng hãy tập trung hồi phục. Đôi chân gãy nát thì có là gì? Tôi đẩy lùi những người tốt bụng, kiên quyết đến nơi này, nơi từng là tổ ấm của chúng tôi, để cùng Baek Woo gánh vác những khó khăn mà cậu ta không thể đến tìm tôi.
Nhưng… nếu vấn đề của Ki Baek Woo là thế này, tôi phải làm sao?
Một ký ức kinh hoàng từng khiến tôi chao đảo lại ùa về. Ki Baek Woo bị thương giống hệt tôi, ở cùng một chỗ. Jeong Yi Dam, một người trị liệu thiên thần, ôm lấy gương mặt mệt mỏi của Baek Woo. Ánh sáng thánh thiện tỏa ra, vết thương lành lặn như chưa từng tồn tại. Và Baek Woo bắt đầu tôn sùng Jeong Yi Dam.
“Tôi quyết định yêu em. Trên đời này, chỉ có em xứng đáng với tình yêu của tôi. Mọi thứ khác chỉ là rác rưởi, là quá khứ vô nghĩa. Như Lee Han Sol chẳng hạn.”
“Tôi yêu em, Jeong Yi Dam. Không phải Lee Han Sol, mà chính là em.”
“Hức… hức…”
Tôi không thở nổi, tay lần mò lên ngực. Áo bệnh nhân ướt đẫm. Bàn tay run rẩy chạm lên cổ, lên mặt. Tôi ướt sũng như thể vừa rơi xuống nước. Lúc đó tôi mới nhận ra mình đang khóc.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Trái tim tôi như bị ném xuống sàn và lăn lóc. Tôi chậm rãi nhìn quanh. Đây là địa ngục trần gian sao? Hay là một hố sâu mới của Diệt Vong? Cơ thể tôi lạnh toát.
Một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm như thể tôi sẽ không bao giờ thoát ra được…
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.