Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.
#032
“Haa, ư ưm... hức... Baek, Baek Woo…”
Chụt, chụt... Tôi tham lam mút lấy chiếc lưỡi mượt mà của Ki Baek Woo đang lấn sâu vào, cọ xát vào vòm miệng. Âm thanh ướt át, hơi thô tục vang vọng trong miệng như tiếng vọng lan khắp cơ thể. Toàn thân tôi râm ran, ngứa ngáy. Tôi hạnh phúc đến mức muốn chết đi được. Niềm vui sướng ngập tràn. Ki Baek Woo đang hôn tôi. Dù trong miệng cậu ta, khi mút lấy lưỡi tôi một cách điên cuồng, phảng phất mùi rượu nồng nàn, nhưng điều đó thì có gì quan trọng đâu.
Ki Baek Woo đang ngấu nghiến đôi môi tôi.
“Haa... hư, Baek Woo, ư…”
“Hừ... bình thường là thế này sao? Dâm đãng thế này... với cái khuôn mặt đó?”
“Chuyện là, lâu lắm rồi... anh, vì em, hức…”
“Lâu lắm rồi...?”
Khuôn mặt nghiêng nghiêng của Ki Baek Woo dễ thương đến mức khiến tôi muốn khóc. Tôi không rõ gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp trước mắt đỏ ửng là vì hơi men hay vì dư âm của nụ hôn cuồng nhiệt vừa rồi. Chỉ biết chắc chắn rằng, lúc này, khuôn mặt tôi hẳn cũng đang đỏ bừng lên như thế.
“Anh, Baek Woo, em, ý là…”
Tôi lắp bắp, cố mở miệng để nói điều gì đó. Nhưng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, vậy nên cuối cùng chỉ vùi mặt vào vai Ki Baek Woo, người mà tôi đã nhớ nhung da diết.
Tại sao cậu lại đối xử với tôi như thế? Rõ ràng chúng ta vẫn có thể hôn nhau thế này, vậy sao cậu lại thờ ơ với tôi? Tôi đã đợi cậu mỗi ngày, tôi không muốn thấy cậu thân mật với người khác ngoài tôi. Tôi ghét điều đó, ghét đến mức buồn bã muốn chết...
Tất cả những lời dâng trào trong lòng chỉ hóa thành một tiếng rên khe khẽ. Chỉ cần ôm chặt Ki Baek Woo, nỗi cô đơn trước đó dường như tan biến hết. Trong vòng tay cậu ta, trên chiếc áo sơ mi của cậu ta, mùi rượu đắng hòa quyện với mùi hương cơ thể quen thuộc đến đau lòng của Ki Baek Woo. Tôi hít lấy hít để, để mùi hương ấy lấp đầy cơ thể. Nỗi đau khổ bấy lâu như bụi tan biến.
Rồi Ki Baek Woo bất ngờ ôm tôi thật chặt, mạnh mẽ như muốn siết nát tôi.
“Á…”
Cậu ta vòng tay qua lưng tôi như một cái bẫy, ôm tôi như muốn nhét tôi vào cơ thể mình. Cái cảm giác quen thuộc như khi tình yêu bùng nổ không thể kìm nén, khi Ki Baek Woo ôm tôi trước khi chúng tôi trở thành thế này.
“Baek Woo…”
“...Anh khóc à?”
“Ư, hức, không, anh... anh không muốn khóc, hức..."
Nước mắt đột nhiên tuôn trào. Tôi vùi mặt vào ngực Ki Baek Woo, cố gắng không bật khóc. Tôi không muốn khiến cậu ta khó chịu vì tiếng khóc lóc của mình. Nhưng khi cậu ta ôm tôi theo cách này... theo cái cách mà tình yêu trào dâng không thể kiểm soát...
Đó là chơi xấu. Cậu làm tôi khóc, vậy nên đừng trách tôi vì chuyện này.
Nỗi bất an và căng thẳng bấy lâu như lâu đài cát sụp đổ. Tôi bám vào Ki Baek Woo như một con ve sầu, khóc nức nở trên chiếc áo sơ mi phảng phất mùi rượu và hương cơ thể của cậu ta.
“Không, đừng, trông anh xấu xí lắm, hức... lát nữa thôi, hức…”
Ki Baek Woo cố gỡ tôi ra khỏi vòng tay mình. Lúc đó, tôi cảm nhận được dòng nước mũi chảy dài, vậy nên càng không muốn để cậu ta thấy gương mặt mình. Sau nụ hôn vừa rồi, quanh miệng tôi chắc chắn đã ướt át vì nước bọt, giờ lại thêm nước mắt nước mũi, hẳn là trông kinh khủng lắm.
“Cho tôi xem anh khóc đi…”
Với giọng nói phảng phất hơi men, Ki Baek Woo thì thầm dỗ dành tôi. Đôi tay to lớn, nóng bỏng của cậu ta đã chạm vào má tôi, xoa xoa những giọt nước mắt. Đã bao lâu rồi tôi mới nghe lại giọng nói dịu dàng của Ki Baek Woo. Tôi bị cuốn theo âm điệu ngọt ngào như bột đường, ngập ngừng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Nhìn đôi mắt đáng yêu của Ki Baek Woo, nước mắt lại trào ra, từng giọt lớn lăn dài.
“Cái này là sao chứ…”
“Ư, ức, cái gì, hức, Baek Woo, ư…”
Ki Baek Woo với ánh mắt mơ màng, xoa xoa khóe mắt tôi, vuốt ve đôi má ướt đẫm, rồi như muốn trêu chọc, dùng ngón tay đẩy môi tôi lên. Động tác ấy như đang kiểm tra xem tôi có thật hay không, có sống hay không. Rồi cậu ta lẩm bẩm, chậm rãi.
“Điên mất thôi…”
Ki Baek Woo ôm tôi thật chặt như dùng hết sức lực. Nước mắt tôi lại tuôn rơi. Phần thân dưới chạm vào cậu ta nóng ran.
Cậu ta cương cứng.
Vì tôi.
“Khoan, vào trong đã, nhanh lên, đừng làm thế ở đây, hức...!”
“Được, không, Baek Woo, chờ chút, nhưng, ư, không sao, em muốn làm gì cũng được…”
Tôi mỉm cười yếu ớt, cố kìm lại tiếng rên. Ki Baek Woo hôn lên vành tai tôi, cắn nhẹ dái tai tôi, rồi chậm rãi mút lấy cổ, dần dần trượt xuống dưới.
“Muốn làm gì cũng được, làm đi, anh đều thích…”
Tôi thở hổn hển. Ki Baek Woo bật cười.
“A…”
Tiếng cười ấy rung lên gần xương đòn gồ lên của tôi. Đầu óc tôi quay cuồng.
Cậu ta cười. Ki Baek Woo cười. Cậu ta cười khi đang liếm láp da thịt tôi. Hơn cả mùi hương cơ thể của cậu ta, lấp đầy lồng ngực tôi qua mũi và miệng, tiếng cười nhỏ ấy khiến cơ thể tôi bừng cháy. Bụng dưới của tôi râm ran.
Chưa, chưa được... chờ thêm chút nữa...
Trán tôi nóng bừng. Đầu óc như tan chảy, mọi suy nghĩ trở nên mơ hồ. Tôi muốn để Ki Baek Woo chiếm lấy ngay lập tức. Tôi muốn nói rằng cậu ta có thể dùng thứ to lớn của mình để xuyên qua tôi, chạm đến nơi sâu nhất, xé toạc vùng da thịt yếu ớt mà tôi đã để trống vì nhớ cậu ta, van xin một cách không biết xấu hổ. Tôi muốn đưa thứ của Ki Baek Woo vào trong cơ thể mình, muốn xác nhận rằng nó thuộc về tôi theo cách bản năng nhất, tôi không thể chịu nổi nữa.
“Baek Woo, á, nữa đi, ư, mút nữa cũng được... thích quá…”
Nhưng tôi cũng khao khát được cảm nhận Ki Baek Woo, người đang dính chặt vào tôi, lâu nhất có thể. Tôi vừa muốn lao vào khoảnh khắc này, vừa không muốn nó kết thúc mãi mãi. Tôi cắn môi, siết chặt mông, cọ xát đùi để kìm nén ngọn lửa dục vọng. Tôi ôm chặt đầu Ki Baek Woo, ép khuôn mặt cậu ta vào cơ thể mình.
Chút nữa thôi, chút nữa thôi... Baek Woo, đừng đi vội. Phải cùng tôi kích thích lâu thật lâu, phải liếm láp tôi cả ngày. Làm ơn...
Như đọc được suy nghĩ của tôi, Ki Baek Woo thè lưỡi liếm một đường từ hõm xương đòn đến cơ cổ đã bị cắn nhá đến sưng tấy. Khi lưỡi cậu ta tiến gần đến cằm, hơi ấm ban đầu dần trở nên mát lạnh, dính dớp. Những gai lưỡi nhỏ xíu cọ xát khiến tôi rùng mình vì nhột. Tôi cảm thấy những chỗ chẳng liên quan đến cổ như hai núm vú hay dương vật dần cương cứng... và cả những nơi kín đáo.
“Ư…”
Muốn làm dịu đi ngọn lửa trong người, tôi cọ đầu vào cánh cửa lạnh lẽo sau lưng. Ngay lập tức, như chờ sẵn, Ki Baek Woo ngậm lấy yết hầu tôi. Cậu ta mút nó như mút kẹo, tạo ra những âm thanh chụt chụt. Hàm răng đều tăm tắp của cậu ta khẽ cắn nhá lớp da mỏng bao quanh yết hầu. Cảm giác nhột khiến đùi trong của tôi run rẩy. Hai bàn tay Ki Baek Woo như rắn, lặng lẽ luồn vào trong áo tôi.
“Á, hức…”
“Haa... anh…”
“Baek Woo, á, nữa, ư…”
Hai bàn tay to lớn của Ki Baek Woo dễ dàng ôm lấy eo tôi. Cậu ta thở ra một hơi dài như thể hài lòng với điều đó. Đôi tay nóng bỏng nắm chặt eo tôi, chậm rãi di chuyển lên xuống, xoa nắn da thịt tôi. Động tác ấy mượt mà như đang nặn một món đồ gốm trên bàn xoay.
Ưm... Cảm giác nhạy bén tăng dần khiến tôi vặn vẹo eo. Như ra lệnh tôi phải đứng yên, đôi tay Ki Baek Woo siết chặt hơn. Cảm giác vùng mềm mại như chẳng có xương bị ép chặt một cách thô bạo thật sự mê hoặc.
Nếu muốn, Ki Baek Woo có thể xuyên qua da tôi ngay bây giờ, móc lấy nội tạng, giết chết tôi. Một kẻ có thể dễ dàng hủy diệt mọi thứ một cách tàn nhẫn, chắc chắn có thể nghiền nát tôi chỉ bằng đầu ngón tay.
Vậy nên, đây không chỉ là màn dạo đầu của một cuộc làm tình, mà là việc Ki Baek Woo chiếm hữu cả mạng sống của tôi. Suy nghĩ ấy hóa thành khoái cảm biến thái, đâm thẳng vào ngực tôi. Cảm giác bị lệ thuộc vào Ki Baek Woo lan tỏa khắp cơ thể một cách rạo rực. Dương vật cương cứng của tôi run lên trong quần lót.
Chất lỏng dính dớp tuôn ra từ đầu dương vật nóng rực chảy từng đợt. Dịch lỏng trào ra đã làm ướt đẫm quần lót, giờ đang chảy dọc theo dương vật cương cứng mà nhỏ giọt xuống. Độ trơn trượt tích tụ ở cái lỗ phía sau khiến tôi chóng mặt. Ngay cả cảm giác tự làm mình ướt át cũng thật kích thích. Tôi nhắm chặt mắt.
“Ư, ha, Baek Woo…”
Tôi có thể xuất tinh ngay bây giờ. Nhưng tôi sợ nếu tự mình lên đỉnh trước, Ki Baek Woo sẽ thấy nhàm chán, vậy nên tôi cố gắng kìm lại. Lâu lắm rồi mới làm chuyện này, tôi muốn làm Ki Baek Woo hài lòng. Chỉ riêng nụ hôn với cậu ta đã khiến tôi thỏa mãn đến mức muốn chết, thế nên tôi muốn cậu ta cũng phải thỏa mãn với tôi. Để chúng tôi không bao giờ xa cách nữa. Để cậu ta không bao giờ đến bên người khác...
Ư, ưm, tôi cắn đầu lưỡi, siết chặt vùng háng đang râm ran, cọ xát đùi vào nhau.
“Anh, thật sự…”
Hai ngón cái của Ki Baek Woo không biết từ khi nào đã xoa tròn quanh rốn tôi. Kích thích gợi tình khiến bụng tôi quặn thắt như thể đang van nài cậu ta nhanh chóng đâm vào, đánh mạnh vào chỗ ngứa ngáy ấy. Cảm giác co giật truyền qua chiếc bụng phẳng lì của tôi, và Ki Baek Woo như nhận ra tất cả, bật cười ngạc nhiên. Hơi thở nóng hổi của cậu ta thấm vào đường nét cổ tôi, nơi cậu ta đang vùi mặt.
“Ư, hức!”
“Thích không?”
“Baek Woo, á! Đừng, anh thế này, hức!”
“Thích đến mức chỗ này dựng đứng luôn à?”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.