Định Mệnh Hỗn Loạn - Chương 31

Lịch đăng: T6 & T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

#031

“Không sao.”

Cậu ta say rồi nên chuyện này cũng chẳng thể tránh được. Nếu cậu ta không nhận ra tôi, chỉ cần nói cho cậu ta biết là xong.

Tôi giả vờ như không cảm thấy tủi thân mà ngẩng đầu lên. Ánh mắt của Ki Baek Woo dù chẳng nhận ra tôi là ai, vẫn bám riết lấy tôi một cách dai dẳng và ngay lập tức, mắt chúng tôi chạm nhau.

“Anh là ai ư? Anh là…”

Trong một khoảnh khắc, tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu tôi đáp rằng mình là Jeong Yi Dam.

Trời ạ, mình đang nghĩ gì thế này?

Giật mình trước ý nghĩ bất chợt, tôi vội vàng né tránh ánh mắt của Ki Baek Woo. Tôi cuống cuồng đánh trống lảng.

“Anh... là Han Sol đây. Lee Han Sol. Baek Woo à, em chắc mệt lắm rồi, mau vào nhà thôi. Cởi giày ra đã.”

“Lee Han Sol?”

“Ừ, Lee Han Sol. Say đến mức không còn nhận thức được gì nữa à? Sao lại uống nhiều thế này chứ?”

“Lee Han Sol, tôi đã nghe thấy cái tên này. Tôi biết Lee Han Sol, nhưng vì Lee Han Sol…”

Vì Lee Han Sol mà cậu sao? Vì tôi mà cậu làm sao? Câu hỏi chỉ vang vọng trong lòng. Tôi biết mình tuyệt đối không thể hỏi ra miệng. Những câu hỏi hay vấn đề kiểu này, một khi biết được đáp án sẽ chấm dứt hoàn toàn.

Tôi giả vờ không nghe thấy, cẩn thận đỡ Ki Baek Woo đang loạng choạng tựa vào tủ giày. Rồi tôi vội ngồi xổm xuống, nắm lấy mắt cá chân và gót giày của cậu ta, loay hoay tìm cách cởi chúng ra.

“Ki Baek Woo, nhấc chân lên chút đi. Phải cởi giày ra mới vào được. Em say thật rồi đấy. Mau vào nằm đi nha?”

Ki Baek Woo chẳng những không hợp tác mà còn gồng chân lên chống cự. 

“Vào trong đi, nhé?” 

Tôi gần như van nài, lẩm bẩm. Đúng lúc đó, tôi cảm nhận được một lực kéo mạnh ở cánh tay.

“Á?”

Chỉ trong tích tắc, đôi mắt lim dim của Ki Baek Woo đã ở ngay trước mặt tôi.

“Gì, gì thế. Anh bảo cởi giày ra mà, sao lại…”

“Anh là ai?”

“Cái gì? Say đến mức này à? Anh vừa nói rồi mà em quên luôn sao…”

Nếu đã thế, sao không quên luôn cả Jeong Yi Dam đi.

Tôi lẩm bẩm trong lòng, rồi khẽ hít một hơi vì xấu hổ. Không muốn để lộ suy nghĩ, tôi cụp mắt xuống. Lúc đó, tôi nhận ra đã lâu lắm rồi chúng tôi mới gần gũi mặt đối mặt thế này. Vừa vui mừng, vừa u sầu, vừa tủi thân, vừa an tâm. Tôi không hiểu nổi chính mình.

Thế nên Ki Baek Woo cũng không nhận ra tôi sao?

Tôi chỉ chăm chăm nhìn đôi giày thể thao của Ki Baek Woo, muốn nhanh chóng cởi chúng ra, thì bất ngờ, một đôi tay to lớn áp tới. Hai bàn tay của Ki Baek Woo hơi thô ráp, ôm lấy khuôn mặt tôi. Lòng bàn tay nóng ran vì hơi men, khô ráp không chút ẩm ướt.

“...Anh là cái gì thế. Sao lại trông như thế này.”

Khuôn mặt Ki Baek Woo nheo một bên mắt, tiến lại gần hơn. Một khoảng cách gần gũi đến mức khiến tôi căng thẳng.

“Sao, sao thế... Em, cái gì…”

Trái tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Nhịp đập mạnh đến mức khiến tôi bất an. Tôi ngập ngừng, ấp úng như một kẻ ngốc.

Ki Baek Woo chẳng thèm để tâm, ánh mắt cậu ta với tốc độ chậm chạp đặc trưng của người say rượu, tỉ mỉ quan sát từng góc khuôn mặt tôi. Ánh nhìn như thể đang dò xét, vừa mơ màng vừa sâu đậm. Như có gì đó đang từ từ trỗi dậy... giống như dục vọng từng hướng về tôi trong quá khứ...

Không, đừng ảo tưởng. Đừng nghĩ ngợi gì cả, Lee Han Sol, dừng lại đi.

Lúc đó, Ki Baek Woo khẽ thở dài.

“Cái này là gì chứ…”

Cậu ta nghiêng cằm như không thể hiểu nổi, nhắm chặt mắt rồi lại mở ra nhìn tôi.

“Sao trông anh lại thế này?”

“Hả?”

“Làm sao mà lại thế này được…”

Khóe mắt Ki Baek Woo buông lỏng vì hơi men, đỏ ửng lên. Cậu ta lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức khó nghe.

“Đẹp quá... Hừ, đẹp thật đấy... Kiểu mà tôi thích... kiểu mà tôi yêu…”

“Baek Woo...? Em ổn chứ...?”

“Sao anh lại trông thế này... Này, anh là ai…”

Ki Baek Woo thì thầm, giọng nhỏ như tiếng thở, khó mà nghe rõ. Cậu ta cúi đầu như thể không thể giữ nổi cổ, trán cậu ta đè lên trán tôi. Tôi mở to mắt, đông cứng tại chỗ, còn Ki Baek Woo lại nhắm chặt mắt như đang cố chịu đựng điều gì. Một sự căng thẳng như sắp nổ tung bao trùm lấy chúng tôi. Dù trong khoảnh khắc mong manh ấy, đôi tay cậu ta vẫn ôm lấy má tôi mà không hề có ý định buông ra. Tôi chỉ dám thở khẽ. Đây là mơ sao?

Tôi ngủ quên trong lúc đợi Baek Woo à? Sao Baek Woo lại thế này? Gần đây cậu ta còn chẳng muốn chạm vào tôi, vậy sao lại...

Là mơ sao?

Và rồi, đúng lúc đó.

“Baek Woo, hức!”

Chẳng báo trước, cổ áo tôi bị túm lấy và kéo mạnh. Đôi tay nóng bỏng đang ôm má tôi rời ra, nhưng hơi ấm ấy ngay lập tức chuyển sang ôm lấy gáy tôi, kéo tôi lại gần. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một luồng hơi men nóng hổi tràn vào miệng tôi.

“Ư, ư, ưm…”

Hoảng loạn, tôi đấm thùm thụp vào vai Ki Baek Woo, người đang kéo tôi một cách dai dẳng. Thứ trơn trượt đang luồn vào khe môi tôi bất ngờ rút ra. Ki Baek Woo như thể không bao giờ muốn thả tôi ra, siết chặt lấy gáy tôi. Ánh mắt cậu ta nhìn thẳng vào tôi giống như ngày xưa... như ánh mắt khao khát tôi, ánh mắt đầy dục vọng.

Mơ sao?

“Hộc, hộc... Baek Woo, đột nhiên làm gì thế... Em, em có biết anh là ai không mà làm thế này...!”

Ki Baek Woo đáp lại, giọng trầm thấp, mơ màng.

“Sao thế, tiếp tục đi.”

“Em... em đang say nên mới thế này đúng không?”

“Sao thế, chỉ là... làm thôi. Anh đứng trước mặt tôi với khuôn mặt đó, lỗi là ở anh…”

Cậu xuất hiện trong giấc mơ của tôi suốt, cậu là người bắt đầu trước.

Ki Baek Woo lẩm bẩm những lời khó hiểu, bàn tay cậu ta thuần thục vuốt ve sườn tôi. Bàn tay và cánh tay trần trụi quấn lấy eo tôi. Đây là thật sao? Tôi thực sự bối rối.

Tôi xuất hiện trong giấc mơ của cậu? Cậu cũng nhớ tôi sao? Baek Woo, thật không?

Lần này không phải dối trá chứ?

Đầu óc tôi trống rỗng. Tôi như đang nhận được lời tiên tri từ thần thánh. Như khoảnh khắc thiêng liêng khi cảm nhận được thần và được khắc dấu thánh, mọi suy nghĩ của tôi tan biến, trong tâm trí trắng xóa chỉ còn hình ảnh Ki Baek Woo hiện lên rõ nét.

“Anh xuất hiện trong giấc mơ của tôi suốt, anh bắt đầu trước. Làm đi, chúng ta... được không?”

Lời nói ấy như lời của một vị thần khắc nghiệt nhưng đầy lòng thương xót thu hồi mọi thử thách. Tôi chỉ ngây ngốc gật đầu.

Ki Baek Woo với gương mặt buông lỏng không phòng bị, mỉm cười.

Cậu ta cười.

Baek Woo.

Với tôi.

Thình thịch, thình thịch, trái tim vốn đập nhẹ nhàng bỗng nhiên đập mạnh. Thịch, thịch, thịch, nhanh và dữ dội như muốn phá nát tôi. Một cảm xúc mãnh liệt dâng trào từ đầu ngón chân đến đỉnh đầu trong chớp mắt. Đó là một sự an tâm lớn lao đến mức dù có chết ngay bây giờ cũng chẳng sao.

Cuối cùng, mọi thứ đã trở lại bình thường.

Ki Baek Woo của tôi... cuối cùng cậu đã...

Ánh sáng mà thần chỉ ban cho riêng tôi, để tôi không lạc lối...

Tôi chẳng thể khóc, chẳng thể cười, chỉ thở hổn hển, rồi lao vào Ki Baek Woo, người đang nhìn tôi chăm chú từ khoảng cách gần đến mức mũi chạm nhau. Tôi nuốt chửng môi cậu ta như trút hết mọi nỗi buồn, sợ hãi và nhớ nhung chất chứa bấy lâu. Ki Baek Woo đáp lại, siết chặt eo và gáy tôi mạnh hơn.

“Ư, hức...!”

Tôi bám chặt lấy vai Ki Baek Woo, điên cuồng liếm láp và mút môi cậu ta. Đôi môi dày ấm áp, mềm mại của Ki Baek Woo, tôi đã nhớ điều này biết bao. Tôi đã nghe những lời đồn về nụ hôn của Ki Baek Woo và Jeong Yi Dam từ miệng người khác và không ngừng nhớ lại. Trước khi mọi chuyện thành ra thế này, cảm giác, hình dáng, hơi ấm của đôi môi Ki Baek Woo từng chạm vào tôi mọi lúc... Tôi đã gặm nhấm những ký ức ấy để tự an ủi, để làm tê liệt nỗi tuyệt vọng. Tôi đã sống sót trong những ảo giác đã qua. Và đôi khi, tôi sợ hãi.

Nếu cứ tiêu hao ký ức thế này đến khi những ký ức ấy cạn kiệt, tôi phải làm sao? Nếu đến lúc đó mà Ki Baek Woo vẫn không hôn tôi lần nữa, tôi phải làm sao? Nếu cậu ta không trở lại với tôi, mãi mãi lạnh lùng, tôi phải làm sao...

Nhưng hãy nhìn xem. Ki Baek Woo vẫn đến với tôi mà. Cậu ta lại trao môi mình cho tôi. Những lời đồn đại vô nghĩa của người đời, hóa ra chỉ là hư không. Chúng tôi mãi mãi chỉ có thể là chúng tôi. Đúng vậy, tôi đã nhớ điều này đến chết đi được.

Đôi môi ngọt ngào, dâm đãng, bám riết lấy tôi của Ki Baek Woo.

Tôi ấn lưỡi lên đôi môi ấy liếm láp, rồi ngấu nghiến mút lấy. Chụt, âm thanh như mút kẹo vang lên. Dù đôi môi ấy chỉ phảng phất mùi rượu, tôi vẫn cảm nhận được vị ngọt, khiến tôi trở nên nôn nóng.

“Ư ưm…”

Tôi rời môi Ki Baek Woo một chút, rồi lại đè môi mình lên đôi môi ướt át của cậu ta mà cọ xát. Hàm răng đều tăm tắp của Ki Baek Woo như chờ sẵn liền hé mở. Tôi vội vã luồn lưỡi vào. Lưỡi Ki Baek Woo liếm láp dưới lưỡi tôi, trượt sâu vào, rồi cả hai quấn lấy nhau mãnh liệt.

Trong miệng, tiếng nước bọt hòa quyện vang lên dính dớp. Chụt, chụt... Tôi và Ki Baek Woo như những con thú đói khát nhiều ngày, sẵn lòng nuốt lấy nước bọt của nhau, cọ xát những chiếc lưỡi trơn trượt.

Chiếc lưỡi ẩm ướt và mềm mại. Hành động trao nhau những phần yếu ớt, dễ tổn thương nhất, hòa quyện vào nhau khiến tôi khao khát đến phát điên. Tôi ôm lấy chiếc cổ nóng bỏng của Ki Baek Woo, rồi nôn nóng ôm lấy má cậu ta bằng cả hai tay, không thể kìm nén trái tim đang thổn thức.

Giữa khe hở của đôi môi thoáng rời nhau, từ khóe miệng mở rộng, nước bọt ấm áp chảy ra hỗn loạn. Chúng tôi chẳng thèm bận tâm. Tôi liếm láp thứ chất lỏng dính dớp chảy xuống cằm, tiếp tục ngấu nghiến khám phá miệng nhau. Việc liếm láp đường viền cằm hoàn hảo của Ki Baek Woo như một con chó, tôi có thể làm cả ngày. Không, tôi muốn làm bất cứ lúc nào. Điều quan trọng không phải là thể diện.

Điều quan trọng nhất trên đời lúc này là tôi đang hôn Ki Baek Woo. Là chúng tôi đang hôn nhau cuồng nhiệt một lần nữa...

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Fuba Team, đăng tải duy nhất ở web navybooks.net, đọc tại web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo