Dirty Switch - Chương 73

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 73

Seo Baek Han cởi áo khoác, quay sang nhìn Joo Tae Hyun đang đứng ở ranh giới giữa phòng khách và phòng ngủ với vẻ ngạc nhiên.

Quan hệ ngay lập tức sao? Sự bối rối trước thái độ dứt khoát của Seo Baek Han chỉ là thoáng qua.

Việc quan hệ trên chiếc giường được trang trí bằng cánh hoa hồng hình trái tim không làm thay đổi mối quan hệ giữa Seo Baek Han và cậu. Chúng tôi không phải là vợ chồng thật, cũng không phải người yêu. Mục đích đã rõ ràng, vậy thì quá trình cũng nên đơn giản và rõ ràng để đạt hiệu quả cao nhất. Theo quan điểm của Seo Baek Han, việc gì phải phí thời gian vào những thủ tục không cần thiết?

Mà này, nếu không dùng switch thì mình làm sao mà phía sau lại ẩm ướt như Omega được chứ? Mình không biết cách quan hệ với đàn ông mà không có nó...

Ngay cả trong tình huống này, Joo Tae Hyun cũng không có lựa chọn nào là tránh quan hệ xâm nhập.

Việc bỏ mặc vấn đề pheromone bất thường sau khi dùng switch là điều không thể chấp nhận. Dù dự định giữ bí mật với Seo Baek Han đến cùng, nhưng dù sao thì cậu cũng đã khắc ấn đơn phương với anh, vậy thì cách hiệu quả nhất để tiếp nhận pheromone của anh cuối cùng vẫn là xuất tinh trong cơ thể. Hơn nữa...

Quá xấu hổ vì bản thân cứ ám ảnh chuyện quan hệ, Joo Tae Hyun vờ vuốt gáy rồi bước vào phòng ngủ.

"Không thích sâm panh thì gọi rượu khác nhé?"

"À, không ạ?"

Dù thích cà phê ngọt nhưng khẩu vị rượu thì hoàn toàn ngược lại, nhưng vì quá bất ngờ nên cậu đã trả lời bâng quơ.

Seo Baek Han chỉ làm mỗi việc là cởi áo khoác vắt lên ghế tựa, rồi khẽ cúi đầu xem xét đồ trên bàn. Chỉ một cử chỉ nhỏ như vậy thôi cũng đủ khiến chiếc áo sơ mi của anh căng chặt, cứ đập vào mắt cậu đến phát điên. Không hiểu sao dù anh ấychưa cởi hết đồ mà mình lại có cảm giác như đang phạm phải tội lỗi tày trời vậy.

Tay Joo Tae Hyun run rẩy khi giả vờ không có chuyện gì mà cởi áo khoác theo anh. Cậu chỉ mong những ánh đèn nhân tạo rực rỡ dưới chân sẽ che đi vẻ lúng túng này.

Mối quan hệ kỳ lạ

Đúng vậy, nếu loại bỏ mọi thứ và chỉ giữ lại một cảm xúc chân thật, thì cậu muốn được anh ôm trọn trong một ký ức rõ ràng, và lần này cậu cảm thấy mình có thể làm được điều đó, trong lòng lại có chút phấn khích. Mặc dù cậu biết rõ một mối quan hệ không có chút tình cảm nào sẽ bi thảm đến mức nào.

"Rượu và đồ ăn đều ngọt quá nhỉ."

Seo Baek Han ngả người vào chiếc ghế sofa đơn êm ái và khẽ cới cúc áo sơ mi trên cùng.

"Mà, bây giờ cái đó không quan trọng."

"......Vâng."

Có lẽ Seo Baek Han sẽ không không biết cậu đang nghĩ gì trong lòng đâu. Dù cậu cứ lắp bắp phản ứng như một kẻ ngốc vì xấu hổ, nhưng ít nhất anh không trực tiếp quan hệ mà lại mời uống rượu, điều đó cũng khiến cậu cảm thấy vui vẻ.

Dù đã kinh ngạc khi nhìn thấy tình trạng phòng ngủ lộn xộn, nhưng thực ra Joo Tae Hyun lại cảm thấy phấn khích và hạnh phúc.

Cứ như thể mình thực sự trở thành người yêu của Seo Baek Han vậy.

Ký ức về quá khứ

"Tôi nói vậy á?"

"Anh đã nói vậy mà."

Hai chai sâm panh rỗng nằm dưới sàn. Trên bàn là những chai whisky mạnh được lấy bừa từ minibar.

Cả Seo Baek Han và Joo Tae Hyun đều không phải là người kém uống. Thế nhưng Joo Tae Hyun thì thực sự say sưa trong bầu không khí đó. Còn Seo Baek Han thì... Chà, có lẽ anh đang cố gắng chiều theo để quan sát vẻ phấn khích lần đầu của cậu chăng?

Không biết nữa. Joo Tae Hyun không muốn tính toán bất cứ điều gì nữa. Cậu chỉ muốn tập trung vào khoảnh khắc này, khoảnh khắc có thể là đầu tiên và cũng là cuối cùng.

"Anh đã nghiêng ly sâm panh như thế này, rồi nói, 'Không thể để tầm nhìn hẹp như thế này được'."

"......Tôi thật là, không có lời nào không thể nói trước mặt trẻ con cả."

Khi câu chuyện về buổi thành lập "Hatch" được nhắc đến, anh lộ vẻ ghét bỏ và vờ bịt tai. Thật kỳ lạ khi một Seo Baek Han quyền lực lại có lúc cảm thấy xấu hổ về chuyện đã qua, và hơn nữa... đây là lần đầu tiên cậu thấy khía cạnh này của anh, thấy anh đáng yêu nữa.

'Lần đầu tiên nói về chuyện kết hôn của chúng ta, thực ra anh Guk Won đã từng đến tận Pyeong Yang để tìm tôi đấy.'

Mà này, sao tự nhiên lại nói chuyện vớ vẩn thời xưa thế này nhỉ? Chắc là bắt đầu từ lúc Seo Baek Han rót sâm panh và khẽ gợi chuyện.

'Anh Guk Won á?'

'Ừ. Bỏ lại tất cả các anh khác, chỉ có một mình anh Guk Won thôi.'

Chỉ cần nhớ lại lúc đó, Seo Baek Han đã khẽ nheo mắt lại như thể khó chịu.

'Tôi nghĩ đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình có thể chết vì uống rượu đấy.'

Joo Tae Hyun hoàn toàn không biết chuyện này.

Sau đó, Seo Baek Han kể vài chuyện vụn vặt về bản thân. Thật sự chẳng có gì to tát, một số chuyện Joo Tae Hyun cũng đã từng đọc trên SNS, và có cả những câu chuyện được văn phòng nghị sĩ tung ra sau khi có sự đồng ý trước của đội ngũ PR tập đoàn DH.

Seo Baek Han không biết điều đó sao? Hay anh ấy đã quên?

Không thể nào.

Sự mở lòng của Seo Baek Han

Tức là, bây giờ anh đã mở ra một khía cạnh rất riêng tư của bản thân cho Joo Tae Hyun. Đây là lời cho phép, rằng tôi sẽ tận dụng và chiếm hữu em tùy ý, vậy nên em cũng có thể xâm phạm vào ranh giới của tôi đến mức này.

Lời mời mang tính chất trao đổi ngang giá đó đã khiến Joo Tae Hyun phấn khích hơn bao giờ hết. Cậu quyết định gạt bỏ chuyện khắc ấn đơn phương hay bất cứ điều gì khác lại một bên. Cậu chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn may mắn đang nằm trong tay, thứ mà sắp không còn thuộc về mình nữa.

Mối tình đơn phương của Joo Tae Hyun

"Lúc đó, không hiểu sao toàn thân tôi lại căng cứng. Tôi cũng rất để ý đến ánh mắt của người khác."

Seo Baek Han nhấp một ngụm rượu, nói rằng anh không biết mình trông ngớ ngẩn đến mức nào trong mắt người khác.

"Dù sao thì tôi cũng đã sống rất chăm chỉ, nên tôi không hối hận, nhưng mà..."

Seo Baek Han cười đầy ngượng ngùng, nói rằng vẻ tự mãn trẻ con mà anh cố tình thể hiện thật nực cười. Nhưng Joo Tae Hyun lại khẽ lắc đầu tỏ vẻ không đồng tình, rồi tự mình đổ đầy đá vào ly rỗng. Hôm nay rượu có vị ngọt nên cậu muốn uống cạn một hơi, nhưng lại sợ sẽ say nhanh nên đang cố gắng kiềm chế bản thân.

"Không, hoàn toàn không ạ."

Seo Baek Han lúc đó cũng rực rỡ.

Anh đã khiến Joo Tae Hyun suy nghĩ sâu sắc về việc mình muốn sống cuộc đời như thế nào, không phải với tư cách là cậu ấm út của tập đoàn DH, mà là Joo Tae Hyun.

Joo Tae Hyun đã nhận ra mọi cảm xúc từ Seo Baek Han, từ ngọt ngào, cay đắng đến đau khổ. Nhờ đó, tuổi trẻ vốn nhạt nhẽo của Joo Tae Hyun đã được tô điểm bằng vô vàn sắc màu.

Chỉ có Seo Baek Han.

Trong mắt Joo Tae Hyun rực rỡ đến vậy, không ai khác ngoài Seo Baek Han.

"......Và tôi đã nghĩ anh lúc đó thật ngầu."

"Ha ha. Vậy sao?"

"Vâng. Nhờ có anh mà tôi mới lần đầu tiên biết rằng một người có mục tiêu rõ ràng lại có thể tỏa sáng đến vậy. Nhìn anh, tôi đã tự hỏi mình muốn sống cuộc đời như thế nào."

Joo Tae Hyun đang nói chuyện vui vẻ, rót rượu đến gần tràn ly, bỗng muộn màng liếc nhìn sắc mặt Seo Baek Han.

...Khoan đã. Khen ngợi đến mức này thì không sao chứ?

Những lời như "anh ngầu lắm", "không sao đâu" thì bạn bè cũng có thể nói với nhau mà. Joo Tae Hyun giả vờ bận rộn nhặt những quả dâu tây phủ sô cô la để ăn, mong rằng lời nói của mình không có nhiều ý nghĩa.

Lời trêu chọc của Seo Baek Han

Anh có lẽ cũng không quá bận tâm, chỉ đổ đầy rượu vào ly. Chai rượu cuối cùng lấy từ minibar cũng bắt đầu cạn, đúng lúc cậu định hỏi Seo Baek Han có muốn gọi thêm rượu từ dịch vụ phòng không thì...

"Ngạc nhiên thật. Tôi cứ tưởng em thích tôi vì vẻ ngoài cơ đấy."

"Khụ khụ!"

Lời nói đùa có vẻ mỉa mai của anh khiến miếng sô cô la bị cắn dở mắc kẹt ở cổ họng. Joo Tae Hyun vội vàng uống hết ly rượu đang đặt trước mặt, rồi ho dữ dội hơn vì vị cồn đặc trưng xộc lên vòm miệng.

Cậu cố gắng trấn tĩnh, ngước mắt lên với đôi mắt đỏ hoe, nhìn Seo Baek Han đang nhìn mình với vẻ mặt khó hiểu, vừa như đang cười vừa như không.

"......Anh, cái đó thì—"

"Ừm, tôi biết rồi. Bây giờ em không thích tôi nữa."

"Anh. Thật sự, tôi—"

"Đúng vậy, tất cả chỉ là chuyện quá khứ thôi mà."

Cậu có cảm giác như bị thiêu đốt từ bên trong, như thể đã nuốt chửng một thứ gì đó nóng bỏng.

Ánh mắt và giọng nói của anh khi nhìn xuống mình lúc cậu thổ lộ, bầu không khí của ngày hôm đó... Tất cả những điều đó chợt sống lại, đè nặng lên Joo Tae Hyun.

Cậu cứ nghĩ mình đã ổn rồi, nhưng không phải.

Cậu chỉ cố gắng đẩy nó ra xa và giả vờ quên đi, vì không muốn nhớ lại nữa.

Khoảnh khắc Seo Baek Han đến gần

"Tae Hyun à."

Như thể muốn kéo Joo Tae Hyun ra khỏi vũng lầy ký ức, Seo Baek Han đặt ly rượu xuống và khẽ vẫy tay.

"Vâng? À, vâng!"

Và Joo Tae Hyun không cần suy nghĩ đã bật dậy. Seo Baek Han tỏ vẻ khó hiểu, nói sao cậu lại làm quá lên vậy, nhưng ngược lại, cậu còn cảm thấy biết ơn vì anh đã gọi mình. Miễn sao có thể thoát khỏi câu chuyện về lời tỏ tình thảm hại thời thơ ấu thì điều gì cũng tốt.

"......Anh?"

Thế nhưng, trước khi cậu kịp bước đến gần anh, Seo Baek Han đột nhiên đứng dậy. Một cái bóng khổng lồ như một làn sóng lớn ập tới, nuốt chửng Joo Tae Hyun trong tích tắc.

Cậu biết anh cao hơn và to lớn hơn mình một chút, nhưng không ngờ lại to lớn đến vậy, điều đó khiến cậu ngạc nhiên lần nữa.

Joo Tae Hyun khựng lại bước chân đang lơ lửng, vô thức lùi lại thì thứ gì đó vướng vào gót chân cậu. Đó là chiếc sofa bed đặt dưới cửa sổ lớn, chỉ khác một chút về góc độ so với cái ở phòng khách.

Mặc dù biết Joo Tae Hyun đã đến đường cùng, Seo Baek Han vẫn tiến thẳng. Vì anh cứ tiến lại gần như muốn đẩy mình, Joo Tae Hyun tự nhiên ngã phịch xuống sofa bed.

"Nếu chỉ là động dục nhất thời thì đã kết thúc bằng hành động máy móc như hôm đó rồi, nhưng giờ thì không còn như vậy nữa."

"Nếu vậy thì," giọng Seo Baek Han lẩm bẩm vang lên ngay trước mặt cậu.

Joo Tae Hyun nín thở, chỉ nhìn chằm chằm vào ngực Seo Baek Han đang ở ngay trước mắt. Có phải vì chiếc áo sơ mi trắng tinh như ánh đèn chùm lúc nãy không. Mỗi khi chớp mắt, toàn bộ nhãn cầu của cậu như sôi lên, cứ như sắp mù đến nơi.

"Tôi không có ý định tiếp tục quan hệ đau đớn như tự làm hại bản thân đâu."

"Nhưng mà. Anh... không thích mà. Tức là tôi là, đàn ông và—"

"Dù thích hay không, làm những gì cần làm mới là người trưởng thành."

Và mấy đứa đeo thẻ công chức thì khả năng thích nghi tình huống cũng nhanh hơn một chút, Seo Baek Han khẽ nắm cằm Joo Tae Hyun.

Khóe miệng anh khẽ cong lên, Joo Tae Hyun nhận ra Seo Baek Han đang nói đùa theo cách riêng của anh, nhưng đáng tiếc cậu không có chút thời gian nào để cười đáp lại.

Đôi môi ẩm ướt vì rượu vừa uống của anh nhẹ nhàng đặt lên môi Joo Tae Hyun. Đó là một sự tiếp xúc rất nhỏ, không thể gọi là nụ hôn.

Seo Baek Han hôn nhẹ lên khóe môi và chóp mũi Joo Tae Hyun vài lần như thể đang thăm dò, rồi ngậm lấy phần môi dưới của cậu chỉ bằng niêm mạc bên trong môi mình rồi buông ra. Tiếng da thịt ướt át cọ xát rồi bật ra một cách đáng yêu, không phù hợp với tình huống hiện tại chút nào.

"Tôi cũng tò mò không biết mình có thể đi đến đâu... Mà thôi, ít nhất thì cái này chắc chắn là được rồi."

Ngón cái của Seo Baek Han chậm rãi lướt qua môi dưới của Joo Tae Hyun. Vì vậy, phần da non mềm mại bên trong môi dưới khẽ lộ ra, bàn tay anh đặc biệt dừng lại ở một điểm. Đó là chỗ mà trước đây anh đã từng chỉ ra khi đi ngang qua, một nốt ruồi gợi cảm mà ngay cả cậu cũng không để ý, và đã dặn cậu phải cẩn thận.

Còn tiếp.

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo