Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 84
‘Dậy đi. Bên ngoài có người đang đợi.’
Đáng tiếc, buổi hẹn hò ngày thứ Sáu kết thúc ở đó.
Khi quả cầu chở hai người dần dần tiến gần mặt đất, Seo Baek Han rời môi và lắng nghe lời biện minh muộn màng của Joo Tae Hyun.
Rằng cậu cảm thấy khó chịu khi Cheon Seung Pil phải chịu đựng những rắc rối vì chuyện của cậu tại Quỹ Yoonla, nên đã mời Cheon Seung Pil đến Bình Nhưỡng để giúp anh ta làm bài tập chuyển trường- nỗi khổ suốt đời của Cheon Seung Pil và tiện thể tham quan Bình Nhưỡng, nhưng chưa có gì cụ thể; rằng cậu và Cheon Seung Pil hoàn toàn không có quan hệ gì, và chưa bao giờ tùy tiện tiết lộ chuyện riêng tư của anh với tên khốn đó...
Rõ ràng là anh không nghe qua loa. Trong lúc đó, bàn tay anh chỉnh lại trang phục cho cậu còn mang lại cảm giác khá ấm áp.
‘Được rồi, tôi biết. Tôi không phải là không hiểu tình hình đâu.’
Nhưng đó là tất cả. Trên đường về nhà, nhìn Seo Baek Han luôn mỉm cười và đáp lời mình một cách nhiệt tình, Joo Tae Hyun ngày càng cảm thấy nóng ruột.
‘Nhưng mà anh, anh đã giận vì Seung Pil mà.’
Tôi hả? Tại sao?’
Rõ ràng là Seo Baek Han đã bực mình vì Cheon Seung Pil ba hoa, nhưng anh nhất quyết phủ nhận. Và Seo Baek Han dường như thực sự nghĩ rằng mình không hề bận tâm. Vì thế, Joo Tae Hyun không còn cớ gì để nói thêm về chủ đề đó. Chỉ khi người sẵn lòng chấp nhận lời xin lỗi thì mới có thể tiếp tục.
‘……Nếu thế thì tốt quá, chỉ là tôi cảm thấy lo lắng thôi.’
‘Haha, sao vậy? Vì em cảm thấy buổi hẹn hò bị phá hỏng à?’
‘À, không. Không hẳn là vậy... Chỉ là, theo khía cạnh con người, nó hơi... khó chịu ấy. Việc Seung Pil gọi tên anh một cách tùy tiện như thế.’
Dù nói vậy, nhưng vì tiếc nuối và buồn bã khi buổi hẹn hò bị hỏng, cậu cứ lặp đi lặp lại những lời đó. Dù sức khỏe không tốt, cậu đã hào hứng biết bao khi nghĩ đến việc đi đu quay. Đã mong đợi đến mức còn khoe với chị gái... Vì tiếc nuối khi mọi thứ kết thúc chóng vánh như vậy, Joo Tae Hyun cuối cùng còn trách móc Seo Baek Han tại sao lại tùy tiện nhận điện thoại của người khác, đúng lúc đó xe đã vào bãi đỗ.
‘Tae Hyun à.’
‘Vâng?’
‘Ừm, môi bị rách vẫn chưa lành hẳn này.’
Seo Baek Han đột nhiên rút ngắn khoảng cách để kiểm tra khóe miệng hơi rách của cậu.
‘À, trông vậy thôi chứ không đau đâu. Ăn uống cũng không sao cả, đừng lo.’
Joo Tae Hyun vô thức nói bừa để che giấu sự phấn khích, liên tục sờ vào dái tai vô tội.
Ngay trước đó, hai người đã trao nhau một nụ hôn gần như lấy hết hơi thở trong đu quay, nhưng không khí bây giờ hoàn toàn khác. Nếu lúc nãy cảm giác như đang bị trừng phạt, thì bây giờ lại giống như sắp có một nụ hôn đúng nghĩa, khiến tim cậu đập loạn xạ.
Giờ thì anh đã thực sự nguôi giận rồi sao? Nếu vậy thì tốt. Dù hơi tiếc vì chỉ ngồi trong đu quay rồi quay về, nhưng việc ở bên nhau thế này và gọi món ngon về nhà ăn cũng không tệ. Vì cậu chưa từng hẹn hò kiểu như vậy...
‘Thật sao?’
Như thể để kéo Joo Tae Hyun, đang mải nghĩ về thực đơn đồ ăn giao hàng mà bình thường không mấy khi ăn, trở về thực tại, một tiếng 'cạch' sắc bén vang lên. Đó là tiếng kim loại cứng hơn cả tiếng tháo dây an toàn. Giống như...
‘Vậy em có thể ngậm của tôi được không?’
...Đúng rồi, tiếng mở khóa quần thường nghe như vậy.
‘Ở đây... ạ? Nhưng đây là bãi đỗ xe.’
‘Sao? Dù sao cũng chỉ có chúng ta thôi.’
Sau đó... Joo Tae Hyun hoàn toàn không nhớ gì cả.
‘Em chỉ ngậm của tôi thôi mà đã ướt hết cả rồi.’
Sau khi ngậm của Seo Baek Han trong xe, cậu say sưa trong mùi hương đào và theo sự dẫn dắt của anh đi vào phòng khách... Từ lúc đó, cậu cứ ở trong đó và chỉ quan hệ mà thôi.
Khi cậu ngất đi rồi ngủ, hoặc tỉnh lại một chút sau khi ngất, ga trải giường đã được thay mới. Dường như không phải người giúp việc vào, mà Seo Baek Han đã thay qua loa.
‘Tae Hyun à, dậy một lát. Uống chút nước đi... Ngoan nào.’
Seo Baek Han còn mang theo đồ ăn nhẹ và đút cho cậu. Chuyện này lặp đi lặp lại vài lần, nghĩa là đã khá lâu rồi. Và trong lúc ăn uống đó, cậu và Seo Baek Han vẫn tiếp tục quan hệ không ngừng.
Dù phía sau đã sưng tấy và gần như mất cảm giác, nhưng khi anh đâm vào, cậu vẫn mở ra dễ dàng. Đến mức Joo Tae Hyun nghĩ rằng nếu không phải của Seo Baek Han thì sẽ không còn cảm hứng gì nữa.
Thành trong mềm nhũn cứ tự ý co thắt và giãn nở như thể vui mừng trước pheromone của Alpha liên tục tràn vào, Seo Baek Han đã khen ngợi phía sau cậu vì đã ôm chặt và mát xa nhẹ nhàng dương vật anh.
‘Thế thì tôi hỏi em điều này... Đâm như thế này... Ha. Em đã học được tất cả từ tôi, đúng không?’
‘Anh, làm ơn... bây giờ... ở chỗ khác...’
‘Hửm? Chỗ nào khác?’
‘Không phải ở đây, không... Hừ, à, dừng lại...’
‘Không phải ở đây thôi sao? Vậy chúng ta thử làm ở bãi đỗ xe nhé?’
Joo Tae Hyun hoảng sợ lắc đầu, mồ hôi trên mặt văng tung tóe. Dù trông không được đẹp mắt lắm, Seo Baek Han vẫn tiếp tục trêu chọc cậu, như thể muốn cậu khóc.
Khi cậu không khóc lóc hay van xin một cách thảm hại, anh có vẻ mất hứng và nhanh chóng dừng những lời trêu ghẹo tục tĩu, nhưng quan hệ tình dục thì vẫn chưa kết thúc.
Phòng khách không hề nhỏ. Nhưng Joo Tae Hyun cảm thấy nghẹt thở vì pheromone của cả hai người tràn ngập căn phòng. Dù cả hai chắc chắn không trong kỳ động dục, nhưng cậu đã có phản ứng giống như rut vài lần.
Trong lúc mơ màng, khi cảm thấy đầu dương vật cương cứng vì dồn máu và có vẻ khác thường, cậu vội vàng dùng tay che lại. Cậu cũng đã từng cầu xin Seo Baek Han rằng bây giờ chỉ cần đâm từ phía sau thôi có được không.
Đầu dương vật của cậu tròn lên như thể được gắn thêm ngọc, và phần thân thì to hơn bình thường một chút, trông thật xa lạ ngay cả với cậu. Vậy với Seo Baek Han không có sở thích quan hệ với đàn ông, thì trông sẽ kinh tởm đến mức nào.
Nhưng Seo Baek Han dường như thích cái cách Joo Tae Hyun cố gắng che giấu dương vật, anh càng thúc ép cậu tàn nhẫn hơn.
Đến một lúc nào đó, cậu không còn sức để rên rỉ nữa. Mỗi khi cậu cố gắng hé môi "A", Seo Baek Han lại hôn lên khắp mặt cậu như một lời khen ngợi.
Theo từng nhịp thúc của Seo Baek Han, dương vật cậu lắc lư mạnh mẽ lên xuống, khi phần đầu cứng lại và cọ xát vào cơ bụng của anh, một cơn co giật nhẹ lan tỏa từ đầu đến chân. Những cú đâm mạnh mẽ đến mức tinh hoàn của cậu đập vào gốc dương vật. Joo Tae Hyun không thể xuất tinh và chỉ còn biết vùng vẫy trong cơn cực khoái.
Ngay khi cậu nghĩ rằng sẽ chết vì thiếu pheromone và không thể chịu đựng thêm nữa, những nụ hôn âu yếm, vui tươi lại đổ xuống như mưa.
Vì thế.
Vì thế, dù tưởng chừng sắp chết, cậu lại sống lại nhiều lần. Một nụ hôn được ban phát như một ân huệ ngọt ngào biết bao.
‘Nâng mông lên.’
Khi cậu ngần ngại, Seo Baek Han cười nhẹ và vỗ vào mông Joo Tae Hyun, nói rằng anh không có ý định quan hệ nữa mà chỉ muốn giúp cậu loại bỏ tinh dịch còn sót lại bên trong.
...Giờ thì thực sự kết thúc rồi sao.
‘Hôm qua tôi đã nghỉ phép nên hôm nay nhất định phải đi làm. Tối nay còn có hội thảo khoa học ở Đại học Bình Nhưỡng nữa.’
À, hội thảo khoa học ở Đại học Bình Nhưỡng... Cậu cũng phải tham dự nữa sao. Đó là ngày nào nhỉ. Joo Tae Hyun cố gắng đếm ngày, đầu óc cứ như sắp tắt nguồn, vô thức há miệng.
‘Anh. Hôm nay, vậy là...’
‘Bây giờ là sáng sớm nên là thứ Ba rồi.’
Không phải một hai ngày, mà là bốn ngày liền cậu bị giam trong phòng khách và quấn lấy anh.
“...Alpha nào cũng như vậy sao.”
Joo Tae Hyun vô thức lẩm bẩm và vuốt mặt khô khốc. Nghĩ lại vẫn thấy không thực.
Seo Baek Han đã đâm suốt bốn ngày.
Và cơ thể của cậu, đã chịu đựng tất cả.
“Cậu chủ?”
“...À, tôi chỉ nói một mình thôi. Bây giờ tôi tự làm được, anh có thể ra ngoài.”
“Nhưng mà..”
“Tôi nghĩ thế sẽ thoải mái hơn.”
Nói thì là vậy, nhưng ngay cả việc đi lại một mình cũng khó khăn.
Dù đã thường xuyên dùng thuốc xịt và kem làm lạnh, cơ thể cậu vẫn không nghe lời. Chỉ sau khi uống thuốc giãn cơ và thuốc giảm đau, cậu mới có thể đứng dậy để tắm và mặc quần áo...
Điều nực cười là, dù trong tình trạng tồi tệ này, cậu vẫn cảm thấy hài lòng khi cảm nhận được pheromone của Seo Baek Han. Bất kể cơ thể bị tàn phá, các cá thể di truyền của người hình dạng đã được cấy sâu bên trong cậu đang sống động hơn bao giờ hết. Có lẽ nhờ có sự ấn ký một chiều mà cậu có thể chịu đựng Seo Baek Han suốt bốn ngày qua.
Mà nhân tiện, cậu mong rằng hiện tượng kỳ lạ này, khi phía sau cậu ướt đẫm như Omega ngay khi nhận ra pheromone của anh, có thể được giải quyết. Nếu phản ứng xuất hiện ngay lập tức khi nhận biết pheromone của anh, thì làm sao có thể sinh hoạt bình thường được chứ.
“Chuẩn bị xong chưa?”
“Hự, a-anh?”
Joo Tae Hyun, đang quấn băng dính quanh chân trong khi chỉ mặc áo sơ mi và dây giữ áo sơ mi, giật mình và lắp bắp bằng giọng khàn đặc. Đó là vì Seo Baek Han đột nhiên xông vào mà không báo trước.
“Tôi gõ cửa mấy lần mà không nghe, tưởng em ngất xỉu rồi. Em có sao không?”
Joo Tae Hyun cảm thấy ngại ngùng với bộ dạng gần như trần truồng của mình, nhưng rồi cậu nghĩ lại, cậu đã để lộ những cảnh còn hơn thế này, vậy ngại ngùng làm gì.
“Vâng, không đến mức đó đâu ạ.”
Joo Tae Hyun giả vờ bình thường, nhìn xuống và tiếp tục công việc đang dang dở. Cậu cần nhanh chóng chuẩn bị xong để hai người có thể thảo luận về những chi tiết cần lưu ý trong sự kiện hôm nay.
“Đã uống nhiều đồ ấm chưa? Giọng nghe khá hơn nhiều rồi.”
Seo Baek Han bước tới định giúp cậu dán băng dính, nhưng rồi anh ngượng nghịu dừng tay.
Chuyện gì vậy? Joo Tae Hyun thoáng nhìn anh, rồi nhận ra mình đã cứng đờ và nhắm chặt mắt.
Đây là lần đầu tiên.
Dù chỉ là phản ứng vô thức... nhưng cậu lại muốn tránh Seo Baek Han trước.
Còn tiếp.
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.