Dirty Switch - Chương 83

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 83

Joo Yoon Woo đã quên mất ý định lật tung bàn làm việc sau một thời gian dài, và chỉ còn biết trơ mắt nhìn. Con trai cả của Pung Jin Sil Eop? Không thể nào.

“……Kim Seung Jun?”

“Chậc chậc. Sao lại gọi tên đứa cháu quý hóa của nhà người ta như gọi chó thế? Hỗn xược như thế nên giờ vẫn chưa kết hôn đấy chứ... Đúng vậy, tôi đã gặp cậu Kim trước khi tin tức nổ ra.”

Kang Bu Nam cố gắng vắt chéo đôi chân béo tròn như lốp xe, ưỡn cổ lên đầy tự mãn. "Tao biết từ lâu rồi mà chúng mày chẳng biết gì sao?" Ông ta cứ như đang khoe khoang như vậy.

“Cái chuyện thuốc khốn kiếp đó hợp pháp ở nước ngoài thì bỏ qua đi. Tôi đây, không chỉ với tư cách là người cùng huyết thống, mà còn với tư cách là cổ đông của DH Group, vô cùng tiếc nuối về tình hình này. Tức là, gì nhỉ... À đúng rồi! Tôi đến đây để phản đối một cách chính đáng, để ngăn chặn những chuyện không may xảy ra trong tương lai.”

Haizz. Trong lúc Kang Bu Nam tiếp tục bài ca của mình, Joo Yoon Woo nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu.

Thằng khốn Pung Jin Sil Eop tại sao lại đột nhiên tung ra tin đồn vô nghĩa như vậy? Joo Yoon Woo đã thắc mắc... Hóa ra là muốn làm lớn chuyện lên.

Phần trăm cổ phần của các chi nhánh phụ, bao gồm cả Kang Bu Nam, nếu gom lại cũng chỉ ở mức rất nhỏ. Joo Yoon Woo nhớ lần cuối kiểm tra thì chưa đến 2%. Trụ sở chính cũng thường xuyên quản lý để đảm bảo những kẻ lặt vặt không làm chuyện ngu xuẩn.

Tuy nhiên, nếu những thế lực bên ngoài coi DH Group là cái gai trong mắt, như Kim Seung Jun hay Thái tử đứng sau hắn, cùng nhau tập hợp... Thì mọi chuyện sẽ khác.

Thêm vào đó, nếu bắt đầu tính toán những lợi ích nhỏ lớn mà các anh chị em đã tạo ra thông qua hôn nhân, thì sẽ có nhiều biến số hơn.

Chà, dù sao đi nữa, trừ khi có vấn đề về quỹ đen với số tiền khổng lồ, một doanh nghiệp đã có hệ thống kiểm soát vững chắc sẽ không sụp đổ chỉ vì một vụ náo động như thế này. Chỉ là vì những kẻ ngu ngốc không biết tự hại mình mà cô ấy phải làm thêm việc, đúng là đáng ghét, khốn nạn.

Nếu chỉ những người vốn đã bận rộn càng bận hơn thì còn may, nhưng vấn đề là người thân của Joo Yoon Woo sẽ bị tổn thương.

Nghi ngờ sử dụng ma túy, nên Joo Tae Hyun nắm giữ cổ phần và là người thừa kế, phải thực hiện toàn bộ các xét nghiệm phản ứng thuốc và giám định tâm thần, và cả khám sức khỏe? Hơn nữa là công khai? Ngay cả Switch cũng không phải là ma túy thực sự. Chỉ một phần nhỏ loại thuốc được sử dụng để duy trì quan hệ tình dục suôn sẻ giữa những người hình dạng mới có phản ứng tương tự ma túy.

Đã có quá nhiều người nhìn cậu bằng con mắt kỳ thị. Báo chí sẽ nói gì về chuyện này đây? Đứa em trai út chỉ mới hai mươi sáu tuổi sẽ phải sống với những lời ô nhục lớn nhỏ cho đến chết.

'Bé cưng, em nhất định phải kết hôn sao? Chị không muốn nói thêm những lời tiêu cực nữa... Thật sự quá buồn.' 

'Haha, chị lại đọc bình luận ở đâu à? Em đã bảo đừng đọc mà.' 

'Không, người Bình Nhưỡng rốt cuộc làm sao vậy? Một thằng cha hơn bảy tuổi đưa một đứa trẻ con đi sống cùng, tại sao họ lại cố gắng đứng về phía thằng Seo đó đến vậy chứ.'

Dù có hàng tỷ bạc cũng không thể hàn gắn được một trái tim đã rạn nứt. Dù cậu em út luôn phủ nhận, nhưng Joo Yoon Woo đã không ít lần nhìn thấy nỗi buồn đang chìm sâu không thể cứu vãn trong ánh mắt của Joo Tae Hyun. Với tư cách là một người chị, cô ấy không thể xoa dịu nỗi đau đó, nhưng ít nhất cô ấy không muốn gây thêm vết thương lòng nào cho cậu nữa.

“Dù sao thì đừng hòng lấp liếm chuyện này. Tôi sẽ liên hệ với văn phòng Nghị sĩ Seo Hong Gil, nên biết điều đó đi.”

Có vẻ như Kang Bu Nam tin rằng mình đã thành công áp đảo Joo Yoon Woo bằng những lời lẽ hùng hồn của mình, ông ta ho khan ồn ào và đứng dậy bỏ đi. Giọng nói cằn nhằn vì vẫn chưa được mời cà phê nhưng lại đầy vẻ vui vẻ.

“Thư ký Choi. Gọi đội ngũ luật sư đến đây. Không phải của công ty con, mà là của công ty mẹ.” 

“Xin lỗi nếu mạo phạm, nhưng nếu là vấn đề cá nhân thì thay vì—”

 “Không, đây là việc của công ty. Phải coi đây là việc công.”

Joo Yoon Woo ném hết đồ đạc vừa gói để chuẩn bị tan làm và vuốt tóc ra sau. Cô ấy thừa nhận rằng mình may mắn được sinh ra trong gia đình này, nhưng không có nghĩa là cô ấy dễ dàng đạt được vị trí này. Cô ấy quyết định đã đến lúc phải cho những lão già lẩm cẩm kia thấy lý do tại sao cô ấy lại nắm chắc mảng xây dựng, giải trí và phân phối, những lĩnh vực mà ngay cả đàn ông cũng không chịu nổi.

“Hừm... Kể cả phần ghi âm cuộc nói chuyện hôm nay, hãy xem xét chi phí kiện Kang Bu Nam về tội tống tiền, và có thể thu hút bao nhiêu phóng viên.” 

“Vâng? À, vâng ạ!” 

“Ghi nhớ, việc tệp ghi âm có được chấp nhận làm bằng chứng hay không không quan trọng. Quan trọng là cho những thằng khốn đó, những kẻ suốt ngày lấy danh nghĩa họ hàng, chi nhánh phụ để gây rối trước mặt tôi, hay gia đình tôi, một bài học nhớ đời để chúng không bao giờ dám ngẩng mặt lên nữa. Và...”

Joo Yoon Woo đang cáu kỉnh nhấp chuột vào một thư mục trên laptop cá nhân thì liếc mắt ra hiệu cho Thư ký Choi. Ánh mắt cô ấy vẫn hướng về màn hình, nhưng đôi mắt hơi hướng lên với vẻ đáng sợ.

“Viện trưởng Seo Baek Han, ngay lập tức... à không, khoảng tuần sau hoặc tuần sau nữa, gọi anh ta đến Seoul. Tuyệt đối không được để Joo Tae Hyun biết.”

Tại nhà Joo Tae Hyun

“Cậu chủ, cậu thật sự ổn chứ?”

“Ổn, ừm, tôi ổn.”

Dù cậu có đặt túi đá lên đôi mắt sưng húp và bảo mọi người đừng lo lắng, thì cũng chẳng ai tin.

“Tôi sẽ mặc bộ này. Và giày... đôi đã đi trong buổi tiệc cuối năm ở Je Jung Won sẽ tốt hơn.” 

“Nhưng mà… Không có gì ạ, tôi hiểu rồi.”

Người giúp việc đang giúp cậu thay đồ nói lấp lửng rồi rời đi.

Joo Tae Hyun cũng biết điều đó. Đôi giày ôm chặt chân đó trông đẹp nhưng không hề thoải mái chút nào. Ngay cả khi di chuyển bằng xe hơi trong một thời gian ngắn, cậu cũng cảm thấy chân sưng lên. Trong tình trạng cơ thể hiện tại, cậu càng phải tránh đi đôi giày đó.

Tuy nhiên, sự kiện học thuật sẽ diễn ra tại Đại học Bình Nhưỡng hôm nay có quy mô lớn, với sự tham dự của nhiều nhân vật nổi tiếng trong khu vực và cả Hoàng tử cùng phu nhân.

Để bù đắp cho bộ dạng đáng xấu hổ trong bữa tiệc ở Yeon Hwa Gung lần trước, cậu phải xuất hiện thật hoàn hảo và tuyệt vời hơn bao giờ hết. Với tư cách là bạn đời của Viện trưởng Seo Baek Han, và cũng là cậu út của DH Group.

“Khụ, anh ấy... đang ở đâu ạ?”

“À, nghe nói Viện trưởng hôm nay đã về sớm. Cậu ấy đang trên đường đến đây.”

“...Để làm gì cơ. Bảo anh ấy đến thẳng Đại học Bình Nhưỡng đi. Phòng nghiên cứu, ừm, ngay cạnh trường học mà.”

Joo Tae Hyun vô cớ bịt miệng lại và quay đầu, lầm bầm yếu ớt. Dù tất cả người giúp việc đều là Beta và không có vấn đề gì, nhưng cậu cảm thấy ngượng ngùng vì hơi thở của mình vẫn vương vấn mùi hương của Seo Baek Han.

Từ tối thứ Sáu tuần trước đến rạng sáng nay, Joo Tae Hyun đã ở bên Seo Baek Han. Bây giờ là sáng thứ Ba... Cậu đã bị anh quấn lấy gần bốn ngày liền.

Còn tiếp.

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web NAVYBOOKS.NET, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo