Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Cổ tôi nóng bừng lên vì người đàn ông coi tôi như một đứa trẻ đang biểu diễn trước mặt người lớn. Tôi biết rõ bộ vest tôi mặc không hợp với tôi, và việc bị cười nhạo thẳng thừng như vậy khiến tôi xấu hổ không tả xiết.
Cổ áo trắng cứng cáp che kín gáy. Chiếc cà vạt màu xanh navy siết chặt cổ. Chiếc áo khoác vừa vặn vai. Rõ ràng đây là bộ vest được may đo riêng cho tôi, nhưng tại sao tôi lại có cảm giác như đang mượn quần áo của người lớn vậy?
Khi lần đầu tiên mặc bộ vest này và đứng trước gương, tôi cảm thấy quá ngượng ngùng và xa lạ, chỉ biết đứng tần ngần. Cầm chiếc cà vạt trong tay mà không biết phải làm gì, tôi vụng về thắt một nút. Trông nó có vẻ lóng ngóng nên tôi đã thắt lại vài lần, nhưng cảm giác vụng về đó không thể biến mất. Khi tôi đang vật lộn trước gương thì,
'Đang làm gì vậy chứ.'
Ánh mắt khinh thường của người đàn ông dán chặt vào mặt tôi. Tôi đành phải đeo chiếc cà vạt có vẻ bị xoắn kỳ lạ quanh cổ và bước ra khỏi nhà. Ngồi vào hàng ghế sau chiếc xe đang chờ sẵn, nhân viên cấp dưới của anh ta mở cửa, tôi cùng anh ta thẳng tiến đến sân golf. Ánh mắt người đàn ông ngồi cạnh tôi nhìn xuống tôi lấp lánh sự thích thú. Thậm chí tôi còn ước gì bây giờ anh ta có thể nổi cơn thịnh nộ, hỏi rằng tôi đang tìm kiếm thứ gì của anh ta ở đây.
Không may là điều đó đã không xảy ra.
Và thế là tôi rơi vào tình trạng này.
"Bộ đồ này không hợp với tôi chút nào... Hơn nữa, tôi không có tài ăn nói nên không thể tiếp xúc khách hàng được."
Ngón tay người đàn ông vuốt tóc tôi ra sau tai. Nếu chỉ xét riêng hành động đó, lẽ ra phải cảm thấy dịu dàng. Nhưng vì người thực hiện hành động đó không ai khác chính là Giám đốc Jang, nên nó chỉ có vẻ thờ ơ.
Đầu ngón tay anh ta cố ý chạm vào vành tai tôi. Một luồng rùng mình chạy dọc sống lưng tôi ngay lập tức. Đến mức cổ tôi tự động rụt lại.
"Ư... Tôi ở đây chỉ làm giảm uy tín của sân golf thôi."
"Vậy bây giờ em đang tiếp xúc với ai?"
"......"
"Không phải khách hàng sao?"
Người đàn ông chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra. Khuôn mặt anh ta như muốn nói, có gì muốn nói nữa thì cứ nói đi. Cảm giác nói chuyện với một bức tường đá là như thế này sao. Tôi lại khép đôi môi đang hé mở lại. Còn gì để nói nữa chứ. Người gây ra tất cả thảm kịch này không ai khác chính là tôi.
Thời điểm đó, ngược dòng thời gian về mùa hè năm ngoái, hai mùa trước.
Đó là lúc chỉ còn một tháng nữa là tốt nghiệp. Sau khi tất cả các buổi học kết thúc, tôi rời khỏi khoa để về nhà thì điện thoại rung lên. Nhìn màn hình, có một tin nhắn nhóm từ văn phòng khoa.
「Vào lúc 6 giờ ngày 23 sẽ có buổi hướng dẫn tại nhà hàng Trung Hoa trước cổng trường. Vắng mặt sẽ không được công nhận tốt nghiệp. - Văn phòng Khoa Giáo dục Thể chất」
Tôi nhíu mày ngay khi nhìn thấy. Ít nhất cũng phải mất 1 tiếng đồng hồ. Nghĩ đến việc phải chen chúc giữa những gương mặt xa lạ, tôi đã cảm thấy ngột ngạt và kiệt sức rồi.
Tôi rời cổng chính và đi bộ ra một nơi khá xa trường. Liếc nhìn đồng hồ đeo tay. May mắn thay, vẫn còn 5 phút nữa là đến giờ chính xác. Vì người đàn ông luôn nghi ngờ tôi đang làm những việc vớ vẩn sau lưng anh ta nếu có chút thời gian trống, nên tôi luôn phải sống cuộc sống đúng giờ như vậy.
Ở một góc đường, nơi ít người qua lại, một chiếc sedan hạng sang đang đỗ, thu hút sự chú ý của mọi người.
Haizz, tôi thở dài nhẹ nhàng nhìn vào khoảng không. Tôi dùng tay phải che nửa mặt một cách khéo léo rồi nhanh chóng lên hàng ghế sau.
"Ừm, Yeowon đã đến rồi sao?"
Kim Jung-deok hút cà phê Americano ở ghế lái, anh đưa cho tôi một ly.
"...Tôi không sao đâu."
Khi tôi khẽ từ chối, Kim Jung-deok bình thản đặt cà phê trở lại giá đỡ. Tôi gọi anh ta khi anh ta khởi động xe.
"Anh, lần sau anh hãy đậu xe xa hơn một chút nhé."
"Tại sao?"
Anh ta cố tình làm vẻ mặt ngây thơ, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy rùng mình nhẹ trên mu bàn tay.
"Vì mọi người đều nhìn chằm chằm khi đi qua ạ."
"Nhìn chằm chằm ư? Làm gì có chuyện đó chứ?"
Kim Jung-deok hạ cửa sổ xuống và thò đầu ra ngoài. Do lớp kính tối màu của xe, những người đang tò mò không biết ai đang ngồi bên trong đều lùi lại khi nhìn thấy vẻ ngoài của Kim Jung-deok.
"Không ai nhìn chằm chằm cả."
Ngay cả khi đứa bé đối mặt trực diện với khuôn mặt của anh ta và bật khóc nức nở, anh ta vẫn nói "thời tiết đẹp ghê haaaa", gác một cánh tay lên cửa sổ xe, và ngân nga lái xe. Bàn tay như bàn chân gấu của anh ta nhẹ nhàng gõ cộc cộc vào cửa xe. Hình xăm trên tay anh ta kéo dài xuống dưới áo khoác, và tôi cảm thấy những chiếc xe phía sau đồng loạt giữ khoảng cách. Kim Jung-deok thật là trơ tráo.
Anh ta nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
"Tôi có thể đưa cậu đi đâu đây?"
"...um...Giám đốc ở đâu ạ?"
Nụ cười nở rộ trên khuôn mặt trông có vẻ hung ác trong gương chiếu hậu. Tại sao anh ta lại như vậy? Tôi cảm thấy hơi xấu hổ nên đã quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Giám đốc đang ở văn phòng chứ. anhấy là giám đốc điều hành thành công của một công ty vững mạnh mà."
...Cái điệp khúc về công ty vững mạnh đó thật là dai dẳng. Tôi nghe lời anh ta tai này qua tai kia, và xem 13 chữ số điện thoại của người đàn ông lên màn hình điện thoại. Rồi tôi phân vân không biết có nên bấm nút gọi hay không. Anh ta là người bận rộn, lịch trình bữa tối thường kín mít. Có lẽ Kim Jung-deok đọc được ý nghĩ do dự của tôi nên đã buột miệng nói một câu.
"Sắp tới anh ấy sẽ bận rộn với hợp đồng mới."
Anh ta đã bận rộn rồi, mà còn bận hơn nữa sao? Tôi cảm thấy hơi nản vì anh ta sống một ngày như 42 tiếng đồng hồ. Một người chỉ biết ăn, ngủ, làm tình, và dành toàn bộ thời gian ngoài những lúc ở bên tôi cho công việc. Tôi nghĩ thà hỏi anh ta có lịch trình bữa tối hay không, nên đã ấn mạnh ngón cái vào nút điện thoại.
Sau tiếng chuông kết nối ngắn, giọng người đàn ông vang lên.
"Giám đốc."
-Ừ, nói đi.
"Nếu tối nay anh không có lịch trình gì, em muốn dùng bữa cùng anh ạ."
Một khoảng lặng ngắn trên điện thoại, rồi giọng nói của anh ta trả lời "Được rồi". Kim Jung-deok giảm tốc độ xe từ trước khi tôi gọi điện, mỉm cười toe toét. Anh ta bẻ lái mạnh và nhanh chóng đổi hướng.
"Chắc phải tìm một chỗ nào đó tốt đây."
Nhà hàng mà tôi hỏi Kim Jung-deok thì có không khí rất tốt. Khung cảnh đêm nhìn qua cửa sổ phía trước rất tuyệt vời, và thức ăn cũng khá tinh tế, khiến người đàn ông có vẻ hài lòng. Anh ta là người không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng chắc chắn có những biểu hiện tinh tế khi anh ta hài lòng.
"Hôm nay là ngày tôi có 3 buổi học, sau khi ăn trưa thì còn thời gian trống nên em đã ở thư viện trung tâm để giết thời gian."
Vừa kể lại lịch trình một ngày của mình, vừa cẩn thận quan sát tâm trạng của anh ta, tôi nhận định đây là thời điểm vàng.
"Giám đốc."
Người đàn ông dừng dao. Tôi nhìn con dao trong tay anh ta rồi lặng lẽ tiếp tục.
"Thứ Năm tuần này khoa có lịch trình ạ. Em phải đi một lát."
Tôi nhấn mạnh từ 'một lát'. Lông mày đậm của người đàn ông nhíu lại một cách tinh tế.
"Nếu không tham gia thì sẽ không được công nhận tốt nghiệp ạ... Em nghĩ chỉ cần ăn cơm khoảng 1 tiếng là được."
Tôi nhanh chóng giải thích thêm, hồi hộp chờ đợi phản ứng của người đàn ông.
Những nhát dao của người đàn ôngđã ngừng lại một lúc, rồi lại tiếp tục. Có vẻ như anh ta đã đồng ý, vì anh ta không nổi giận. Mặc dù nhẹ nhõm, nhưng phần chính của vấn đề vẫn chưa kết thúc.
“Và…”
Người đàn ông ngẩng cằm, ngửa đầu ra sau, như hỏi "lại gì nữa đây?".
“em đang định thử làm việc vài giờ mỗi ngày.”
"Giáo sư đã giới thiệu cho em một vị trí tốt. Chẳng phải việc em độc lập về kinh tế sẽ khiến mối quan hệ giữa em và Giám đốc lành mạnh hơn sao?" Những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn, tôi không thể nói ra mà phải nuốt ngược vào trong.
“…Ừm.”
Người đàn ông, sau tiếng động trong cổ họng, đồng thời buông dao và dĩa. Keng! Tiếng đĩa bị cào bởi lưỡi dao sắc bén phát ra một âm thanh khó chịu. Tôi nhắm chặt mắt vì tiếng động chói tai rồi lại mở ra.
Người đàn ông dùng khăn ăn trước mặt mình một cách gọn gàng lau khóe miệng. Anh ta đan hai bàn tay to lớn vào nhau rồi cúi người về phía bàn. Một cái bóng khổng lồ bao trùm lên mặt bàn.
“Seo Yeowon.”
Một nụ cười nở trên khóe môi anh ta khi anh ta buông tên tôi. Môi anh ta cười, nhưng ánh mắt anh ta nhìn tôi thì vô cảm, hoàn toàn trống rỗng. Khoảng cách giữa mắt và môi tạo ra một cảm giác rùng rợn kỳ lạ.
“Chỉ để nói những lời vớ vẩn đó mà em lại ve vãn tôi, rủ tôi ăn tối cùng sao?”
“…Không phải ạ.”
Người đàn ông nhướng một bên lông mày. Anh ta lộ rõ vẻ không tin, và tôi biết đây là lúc mình nên im lặng.
“Rõ ràng là vừa nãy không khí đang rất tốt mà.”
Giữa hai hàng lông mày rậm của người đàn ông xuất hiện những nếp nhăn. Đó là biểu hiện của sự bực bội. Ruột gan tôi nóng như lửa đốt. anh ta như đang hỏi tại sao tôi lại làm hỏng bữa tối của anh ta, còn tôi nhấp rượu vang để làm ẩm đôi môi khô khốc.
Trên đường về nhà. Một luồng khí nặng nề khó tả tràn ngập trong xe. Khi bầu không khí lạnh lẽo kỳ lạ xen giữa chúng tôi, Kim Jung-deok liếc nhìn gương chiếu hậu.
Kim Jung-deok cặm cụi gọi điện tìm kiếm nhà hàng có không khí tốt suốt chặng đường, công sức đó hoàn toàn trở nên vô ích. Tôi nhìn anh ta và cười gượng gạo vì cảm thấy có lỗi, thì cánh tay tôi bị nắm chặt đến đau.
“…A!”
Người đàn ông kéo tôi, giật mạnh tôi về phía anh ta. Tôi ngã dúi dụi, tay chống vào đùi anh ta. Tôi ngước nhìn anh ta, anh ta đang nhìn thẳng về phía trước. Kim Jung-deok bắt gặp ánh mắt anh ta, cười gượng.
“…Ha ha.”
Anh ta dùng hai tay nắm lấy gương chiếu hậu rồi nhanh chóng bẻ hoàn toàn sang một bên để chắn tầm nhìn của mình.
Tôi sẽ không bao giờ nhắc đến chủ đề này nữa trong tương lai gần. Tôi lặng lẽ khắc sâu lời thề đó vào một góc tâm trí.
Cái luồng khí kỳ lạ giữa tôi và người đàn ông vẫn quanh quẩn bên chúng tôi vài ngày. Thành thật mà nói, cho đến khi tôi nói chuyện với người đàn ông, tôi vẫn nghĩ rằng được thì tốt, không được cũng không sao. Nếu anh ta không muốn, tôi cũng không có ý định đi làm trái ý anh ta. Tôi đã nghĩ anh ta sẽ không thích, nhưng anh ta thực sự tỏ ra rất khó chịu. Tuy nhiên, vì đã ở bên nhau một thời gian và cũng đã trải qua nhiều chuyện, anh ta không còn bộc lộ sự khó chịu bằng lời nói như trước nữa.
Tuy nhiên, việc anh ta không nói ra không có nghĩa là tôi không thể cảm nhận được. Hàm răng cứng đờ và cổ cứng đờ như khúc gỗ đã nói lên điều đó. Người đàn ông cư xử như thể anh ta muốn nhốt tôi trong chiếc tổ được xây bằng tiền của anh ta. ...À, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến tôi rùng mình. Thật rợn người khi nghĩ rằng người đàn ông đó thực sự có thể làm như vậy.
“…Haizz.”
Một tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng tôi. Tôi nên lấy cớ gì để từ chối lời đề nghị của giáo sư đây? Dù đã vắt óc suy nghĩ mấy ngày liền cũng không tìm ra được câu trả lời thích hợp. Nếu là lời đề nghị của một giáo sư bình thường thì tôi đã phớt lờ đi rồi. Nhưng đây là giáo sư chuyên ngành, tôi không dám làm bừa vì sợ ảnh hưởng đến điểm số nếu bị ghi vào sổ đen.
Đối mặt với khuôn mặt nghiêm nghị của giáo sư, tôi đã suy nghĩ suốt buổi học. Nhưng lúc đó, vẫn không có cách nào hay ho hơn.
“Buổi học hôm nay kết thúc tại đây.”
Tiếng ghế cọ xát ken két vang vọng trong giảng đường khi giáo sư nói. Tôi cũng đứng dậy và cất sách chuyên ngành vào túi.
“Seo Yeowon, em ở lại gặp tôi một lát.”
Đột nhiên giáo sư gọi tên tôi. Một đàn em cùng khoa ngồi ngay cạnh tôi hỏi có chuyện gì. Tôi cảm nhận được ánh mắt của một vài người đang liếc nhìn tôi khi họ rời khỏi giảng đường.
Tôi không giấu được vẻ khó xử mà nói.
“Em đi trước đến căng tin ăn cơm được không?”
“Vâng, cứ từ từ nhé.”
Mi-hyeon là đàn em duy nhất mà tôi gần như quen biết trong khoa, đã rời khỏi giảng đường trước. Khi các sinh viên đều đã ra về, chỉ còn lại hai chúng tôi trong giảng đường, giáo sư hỏi.
“Em đã suy nghĩ lại chưa?”
“…À.”
Khi tôi ấp úng, giáo sư lại giục tôi trả lời.
“Không sao đâu, cứ nói thoải mái.”
“Thật lòng xin lỗi vì đã cho em cơ hội tốt này nhưng…”
Bảo tôi nói thoải mái. Có lẽ giáo sư đã dự đoán tôi sẽ đồng ý với lời đề nghị của ông ấy, nên ông ấy tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe câu trả lời bất ngờ. Nhìn thấy đôi lông mày bạc phơ hơi nhíu lại, tôi vội vàng lắp bắp biện minh.
“em chưa từng nghĩ đến việc làm ở lĩnh vực đó nên nếu có thể nhường cơ hội cho người khác…”
Ngay cả bản thân tôi cũng thấy đó là một lời biện minh quá tệ.
“Vậy em đã nghĩ đến lĩnh vực nào rồi?”