Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Trước giờ tôi vẫn nghĩ rằng mình uống khá tốt. Nhưng có lẽ vì tôi đã không uống trong một thời gian dài nên tử lượng của tôi đã giảm đi, tôi nhanh chóng cảm thấy chóng mặt.
Mọi thứ trước mắt nhấp nháy liên tục. Khi tỉnh táo lại, tôi đã cầm ly rượu trên tay, và bị cuốn vào bầu không khí mọi người cùng nhau cụng ly.
Một chất lỏng đắng ngắt tràn ngập trong miệng tôi. Cơ thể tôi bắt đầu kịch liệt phản đối việc nạp thêm cồn vào. Tuy nhiên, tôi không phải là người có tính cách linh hoạt đến mức có thể lén lút không uống khi người lớn đang mời rượu. Giáo sư cứ uống rượu vào là lại nói đi nói lại những điều đã nói. Lặp đi lặp lại như một cái máy vậy.
…Tại sao em lại từ chối một vị trí tốt như vậy khi em không có tầm nhìn rõ ràng và không có ý thức về mục tiêu. ông ta không chỉ kiên trì một cách bình thường, mà tôi còn tò mò muốn biết lý do tại sao ôg ta lại ám ảnh tôi đến vậy trong số rất nhiều học sinh.
Không lâu sau, tôi đã hiểu được lý do. Giống như một con gà ốm, tôi chỉ gật gật đầu, giật mình trước những lời bất ngờ thốt ra từ miệng giáo sư.
"Tôi đã nghe tin rồi."
Nghe tin gì chứ. Chủ ngữ mơ hồ quá. Trong khoa giáo dục thể chất, nơi có khoảng 20 sinh viên, tin đồn lan rất nhanh. Sau khi phục hồi và trở lại trường, với việc tôi mang trên mình toàn đồ hiệu, những tin đồn quanh tôi rất nhiều.
Việc giá đất mua ở quê tăng vọt hay đầu tư chứng khoán thành công chỉ là chuyện nhỏ. Còn có những câu chuyện như trúng xổ số hay gặp gỡ được một quý bà giàu có ở quán bar. Vì vậy, tôi không thể xác định được giáo sư đang nói đến chuyện nào trong số đó.
Dù sao thì tôi cũng đã quen với những tin đồn xung quanh mình, nên tôi tự tin rằng mình có thể nghe một cách bình thản. Dù sao thì chúng cũng không phải là sự thật, và tôi chỉ cần phủ nhận chúng là xong.
Tuy nhiên, những lời thốt ra từ miệng giáo sư hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
"Cả cha lẫn mẹ đều qua đời khi còn trẻ, phải không?"
Khoảnh khắc giáo sư nói điều đó, đúng lúc quán rượu trở nên yên tĩnh. Tôi cảm thấy những ánh mắt liếc nhìn về phía mình trong không gian yên lặng. Tôi cảm thấy như máu trong người mình đã rút hết. Vô thức, tôi hạ tay xuống dưới bàn và nắm chặt tay lại.
Ù ù, tiếng ù ù nuốt chửng màng nhĩ tôi. Ngay lập tức, tôi bị tách khỏi mọi thứ xung quanh. Tôi cảm thấy như chỉ còn lại cơ thể và hai bàn tay của mình trên thế giới. Tôi nắm chặt tay đến mức năm ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay, che đi dấu vân tay. Tôi không cảm thấy đau đớn chút nào, nên càng cảm thấy thiếu thực tế hơn.
Quán rượu, vốn yên tĩnh trong chốc lát, lại trở nên ồn ào. Tiếng ồn ào lại ập vào màng nhĩ tôi.
"Ôi trời, vậy sao?"
Giáo sư vốn đang mải mê trò chuyện với người khác, quay mặt về phía tôi. Ông ấy nhíu mày và nhìn tôi với ánh mắt thương hại. Đôi mắt ông ấy đầy lòng thương cảm. Dù chưa từng nhìn mặt tôi bao nhiêu lần. Chỉ với một câu cha mẹ tôi đã qua đời, ông ấy đã thương xót hoàn cảnh của tôi.
Việc giáo sư giới thiệu việc làm cho tôi, lòng tốt mà ông ấy đã thể hiện cho đến nay, có lẽ cũng xuất phát từ lòng thương hại rẻ mạt tương tự.
Tôi cảm thấy như mình không thể chịu đựng thêm ở chỗ này nữa. Chỉ cần ai đó đẩy nhẹ tôi thôi, tôi cũng sẽ ngã gục như một cọng rơm bị dao cắt. Tôi lẩm bẩm và lúi húi đứng dậy.
"...Tôi, tôi đi vệ sinh một lát."
Sau khi đứng dậy, trước mắt tôi càng thêm hoa mắt. Khi tôi loạng choạng, ai đó đã nắm lấy cánh tay tôi từ phía sau. Vì tôi sắp ngã xuống sàn một cách xấu xí, tôi vui mừng và phó thác cơ thể cho người đó. Dù đầu óc choáng váng, tôi vẫn tin chắc rằng đó là Giám đốc Jang.
"anh ổn không?"
"...Đầu tôi đau quá."
"anh muốn ra ngoài hóng gió không?"
Hóng gió sao? Tôi nghe thấy những lời đó, nhưng não tôi hoạt động chậm chạp nên tôi mất nhiều thời gian để hiểu câu đó. Cuối cùng, tôi không nói không cũng không nói có. Rồi khi tôi mở mắt ra, tôi đang đi bộ bên ngoài.
Sau khi ra khỏi cửa hàng, tôi ngồi trên một chiếc ghế dài trong một con hẻm gần đó. Tỉnh táo lại, tôi nhận ra mình đang dựa vào ai đó. Tôi nghe thấy ai đó lẩm bẩm gần đó, nhưng đầu tôi đau quá nên tôi không nghe thấy gì cả.
"Sao giáo sư có thể vô lễ như vậy chứ."
Ư ư, hơn nữa, dù là mùa hè nhưng khi trời tối gió vẫn lạnh. Tôi khẽ rên rỉ và run rẩy. Khi tôi dụi má vào cổ người mà mình gần như phó thác cơ thể, tôi cảm thấy cơ thể người đó cứng đờ.
"Lúc trước hỏi thì bảo là không có bạn gái mà."
Tôi chạm vào một ngón tay đeo nhẫn. Khi đối phương xoay xoay chiếc nhẫn của tôi như một chiếc bánh xe hamster, chiếc nhẫn xoay tròn. Ban đầu, tôi đã đeo nó vào ngón trỏ vừa vặn, nhưng vì hơi bướng bỉnh nên tôi đã đeo nó vào ngón áp út. Tôi sợ nó sẽ tuột mất nên đã co ngón tay lại.
Nếu không phải vì câu hỏi tiếp theo, có lẽ tôi đã không nghi ngờ gì và tiếp tục áp mặt vào cổ đối phương.
"Nhưng chiếc nhẫn này là gì vậy?"
Câu hỏi đó khiến mắt tôi mở to. Đó không phải là câu hỏi mà người đàn ông sẽ hỏi. Tôi ngẩng phắt mặt lên và xác nhận người đối diện, đó là Yoon Mi-hyeon. Thảo nào độ cao của bờ vai mà tôi đang dựa vào lại thấp quá. Cổ tôi gần như bị bẻ sang một bên. Vì say nên tôi không tỉnh táo. Đến lúc này tôi mới hoàn hồn. Tôi giật mình đến mức lưỡi rụt vào trong cổ họng, và nhanh chóng giấu tay ra sau lưng. Vì phản ứng quá khích của tôi mà Yoon Mi-hyeongiật mình lùi lại.
Bầu không khí trở nên lạnh lẽo như bị dội một gáo nước lạnh. Cơn say đang đè nặng lên đầu tôi đã bỏ chạy mất hút. Tôi lẩm bẩm biện minh bằng cái lưỡi còn nồng nặc mùi rượu.
"...Xin lỗi, tôi say quá. Chắc tôi đã nhầm người."
Mi-hyeon cười ngượng nghịu. Chẳng lẽ tôi cảm thấy nó hơi cay đắng chỉ là do cảm giác của tôi thôi sao. Tôi định xin lỗi lần nữa vì đã phản ứng quá khích. Mi-hyeon đứng dậy.
"Anh uống nước không ạ?"
Nếu là bình thường thì tôi đã từ chối rồi. Nhưng vì tình trạng của tôi không tốt lắm nên tôi đã nói nhờ cô ấy.
"Em đi lấy ngay đây ạ."
Từng bước, Yoon Mi-hyeon dần rời xa tôi. Tôi nhìn theo bóng lưng đó một cách vô nghĩa, rồi lại gục đầu xuống vì tầm nhìn lại trở nên mờ mịt. Thời gian trôi qua như vậy.
Trong bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người xung quanh.
Ầm ầm. Tiếng bước chân tiến đến chỗ tôi. Tôi thoáng thấy bóng dáng của đối phương dưới ánh mắt đang nhìn xuống. Tôi không hề nghi ngờ và đương nhiên nghĩ rằng đó là Mi-hyeon vừa đi lấy nước.
Tôi đã nghĩ rằng cô ấy sẽ sớm đến chỗ tôi và đưa nước cho tôi. Không hiểu sao, cô ấy lại dừng lại gần đó. Không phải người lạ thì phải. Tôi chắc chắn cảm thấy ánh mắt đang dán vào đỉnh đầu và gáy mình.
Tôi vùi mặt vào đầu gối và khẽ gọi Mi-hyeon. Dù vô liêm sỉ, nhưng tôi đang rất cần nước. Cổ họng tôi khô rát như lửa đốt, và đầu tôi đau nhức.
"...Mi-hyeon à."
Giọng nói của tôi vang vọng trong con hẻm nhỏ. Vì chỉ có tiếng vọng lại mà không có ai trả lời nên tôi gọi thêm một lần nữa.
"Mi-hyeon à...?"
Vẫn không có ai trả lời. Đến lúc này tôi mới nhận ra có gì đó không ổn và thận trọng ngẩng đầu lên. Một đôi giày da lớn hiện ra trước mắt tôi. Tiếp theo là đôi chân dài được che chắn bởi bộ vest tối màu. Với một cảm giác quen thuộc khó hiểu, tôi cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Tôi ngửa cổ ra sau hết cỡ và nhìn thấy khuôn mặt đối phương. Đó là người đàn ông.
"......"
Ánh đèn đường chiếu sáng con hẻm tạo ra những bóng đổ đậm nét trên khuôn mặt người đàn ông. Hốc mắt sâu của anh ta nhuốm một màu đen kịt, nhưng tôi biết. Đôi mắt anh ta đang dán chặt vào tôi.
Khoảnh khắc u uất đè nặng lên đầu tôi, tôi cảm thấy adrenaline trào dâng. Tôi ngạc nhiên vì có thứ gì đó đang phình to ra trong cơ thể và vội vàng đứng dậy. Rồi đột nhiên thế giới đảo lộn. Khi tôi loạng choạng vì đau đầu, người đàn ông bước nhanh đến và nắm lấy cổ tay tôi.
"......!"
Đau đến mức tôi không thể thốt ra một tiếng nào. Đau đến mức nước mắt rưng rưng trong mắt tôi. Khi tôi cố gắng vặn cổ tay để thoát ra, anh ta lại kéo tôi mạnh hơn. Tôi bị kéo đến xe một cách bất lực. Người đàn ông kéo tôi một cách thô bạo với sức mạnh không thể so sánh với sức của Yoon Mi-hyeon và nhét tôi vào ghế phụ lái.
Rầm! Cửa xe đóng sầm lại.
Tôi suýt chút nữa thì đập đầu vào cửa sổ xe. Tôi giữ thăng bằng trên ghế như thể đang bò bằng cả bốn chi và chờ người đàn ông vòng qua phía trước xe đến ghế lái. Cửa xe đóng sầm lại. Cạch, tất cả các cửa trong xe đều đóng chặt.
Rồi sự im lặng bao trùm lấy chiếc xe. Tôi không ngừng mấp máy môi. Rõ ràng là có điều gì đó muốn nói. Có lẽ vì say nên tôi không thể sắp xếp được những điều mình muốn nói. Tôi cố gắng thu thập từng mảnh vỡ, nhưng rồi từ bỏ và lặng lẽ nói.
"Em say nên đầu em đau quá."
"Vì vậy mà em dựa vào người khác như vậy sao?"
Dựa vào người khác sao. Đó là ý gì. Tôi chớp mắt, rồi nhận ra người đàn ông đang nói gì. Anh ta đang nói về việc tôi đã gần như dựa vào Yoon Mi-hyeon lúc nãy. ...Anh ta đã thấy chuyện đó. Từ khi nào anh ta theo dõi tôi vậy?
"Vì lâu rồi em không uống mà tự nhiên uống nhiều quá nên, nên như vậy ạ."
Người đàn ông có khuôn mặt u ám nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi phải biện minh gì đó nên đã nói năng tùy tiện.
"Em say nên không thể, không thể làm gì khác được ạ...."
"...Say sao."
Má ơi, những lời chửi thề bẩn thỉu đâm thẳng vào màng nhĩ tôi. Tôi giật mình tại chỗ như thể vừa bị tát vào mặt. Người đàn ông dùng tay nắm lấy cằm tôi. Ngón cái của anh ta chia đôi môi tôi và luồn vào, chậm rãi vuốt ve hàm răng của tôi. Khi tôi hé miệng, anh ta dùng ngón tay chà xát lưỡi tôi.
"Lưỡi thì líu lại, phát âm thì lộn xộn,"
Anh ta dùng mu bàn tay nâng cằm tôi lên.
"Mắt thì vô hồn."
Tôi chuyển ánh mắt vô định của mình lên khuôn mặt anh ta. Khuôn mặt sắc nét lấp đầy tầm nhìn tôi.
"Ai đã khiến em uống nhiều như vậy."
"......"
"Bình thường em toàn ở một mình mà, em đấy."
Hả? Tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng khác thường của anh ta. Giọng điệu dỗ dành của anh ta khiến tôi cảm thấy rùng rợn. Tôi cảm thấy mình không nên nói gì dù đang say, nên tôi im lặng. Người đàn ông dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa môi tôi.
"Ai vậy hả?"
Tôi lắc đầu, nói rằng tôi không biết.
"Là Yoon Mi-hyeon, người vừa ở cùng em sao?"
...Một dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu tôi đang mờ mịt. Làm sao Giám đốc Jang biết tên Mi-hyeon? Nhưng bây giờ tôi không còn tỉnh táo vì say, nên những điều đó không quan trọng. Tôi túm lấy vạt áo sơ mi của người đàn ông. Rồi tôi tránh ánh mắt anh ta và vùi mặt vào ngực anh ta. Mùi hương cơ thể luôn đè nén khứu giác tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi cảm thấy quen thuộc và càng thêm buồn ngủ.
...Hình như tôi muốn nói gì đó thì phải. Nhưng điều đó không quan trọng. Đầu tôi đau quá, tôi chỉ muốn ngủ. Tôi nhắm mắt lại và điều chỉnh tư thế, rồi tinh thần tôi dần trở nên trống rỗng.
Những người chờ đèn đỏ, những người ngáp vì mệt mỏi với cuộc sống thường nhật, những người đi bộ trên đường. Một cuộc sống bình thường và lặp đi lặp lại đối với những người bình thường. Vì đơn điệu nên nó có vẻ yên bình.
---------
Tôi lặng lẽ tự hỏi lòng mình. ... Tại sao tôi không được phép có một cuộc sống bình thường như vậy? Có lẽ nào tôi đã đòi hỏi quá nhiều?
"Tôi đã nói sẽ đến đón em hôm đó, nhưng cấp dưới của tôi gây ra chuyện nên tôi phải giải quyết và không đến được."
"......"
"Giám đốc đã nói sẽ đến đón mà."
Tôi thấy anh ta lén nhìn qua gương chiếu hậu, có vẻ như anh ta có điều gì đó muốn hỏi. Có lẽ anh ta đã cảm thấy điều gì đó lạ kể từ ngày hôm đó. Thông thường, khi tâm trạng của người đàn ông xuống đáy, đó là khi mối quan hệ của chúng tôi không tốt.
"Anh ấy đang ở đâu vậy?"
"Ở Royal ạ."
"...Tâm trạng anh ấy có vẻ thế nào?"
"Ưmm."
Kim Jung-deok cười tươi và rơi vào suy tư. Anh ta có thể phá hủy cả núi Taebaek chỉ bằng lòng trung thành với cấp trên
"Anh ấy làm việc không ngừng nghỉ mấy ngày mấy đêm nên hơi nhạy cảm."
Nghe nói "hơi nhạy cảm" có vẻ như anh ta đang nổi cơn thịnh nộ gần như là bạo lực.
"Chúng ta đến Royal nhé?"
"Vâng."
Xe chạy một lúc lâu, con đường quen thuộc hiện ra trước mắt. Ở cuối con đường này sẽ có nơi đó. ... Sân golf Royal.
Khi xe dừng lại ở bãi đậu xe, tôi xuống xe ở hàng ghế sau và đi về phía sảnh khách sạn. Trước đây tôi đã cảm thấy kinh khủng khi chỉ nhìn vào tòa nhà thôi. Bây giờ, dù nhìn vào tòa nhà, tôi cũng không cảm thấy gì cả. Cảm xúc của tôi không có nhiều biến động.
Những nhân viên đang tụ tập lại và đi qua liếc nhìn tôi. Ánh mắt của họ nhìn tôi trong bộ dạng sinh viên đại học, chứa đầy sự tò mò. Ai đây? Có vẻ như đã có một cuộc thay máu, hầu hết đều là những nhân viên tôi chưa từng thấy. Khi tôi trở lại Royal cùng với người đàn ông, tên khốn mà tôi đã có mối quan hệ không tốt với và Lee Hye-won đều đã rời đi. Nhưng không ai trong sân golf nhắc đến họ. Họ giống như chưa từng tồn tại ở đây vậy.
Nơi này vẫn khép kín và suy đồi hơn bao giờ hết. Không ai che giấu những ham muốn thấp hèn của mình. Tuy nhiên, tôi lại cảm thấy dễ thở hơn ở đây so với khi bước chân vào xã hội. Rất trớ trêu thay. Có lẽ là vì ai cũng có những góc khuất nên tôi nghĩ mình có thể trốn vào một góc cũng được. Nấm mốc và các loại vi khuẩn khác phát triển tốt hơn ở những nơi tối tăm so với những nơi sáng sủa.