Dirty XX - Chương 45

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng kẻ trơ trẽn. Tôi lặng lẽ mở mắt trong bóng tối. Do anh ta đã lục lọi quá nhiều, lỗ của tôi đang nóng ran. Có lẽ thịt thực sự đã lòi ra từ bên trong.

Di chứng nghiêm trọng hơn một chút so với những ngày khác. Tôi không thể nằm thẳng một cách đàng hoàng và nằm nghiêng như một con tôm. Khi sự tĩnh lặng ập đến, tôi lại quá dễ dàng chìm vào những suy nghĩ của riêng mình.

Không có nơi nào để cầu xin sự giúp đỡ để tìm kiếm phương tiện di chuyển ra khỏi đây. Tôi chưa bao giờ thiết lập bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào với khách hàng hay nhân viên ở đây.

Người duy nhất tôi có thể nghĩ đến là Lee Jinseok. Tôi xua tay để nhanh chóng xua đuổi anh ta ra khỏi tâm trí mình. Lee Jinseok thì không được. Ngay khi tôi nhờ anh ta lấy chứng minh thư, lời nói không phải đã đến tai Giám đốc Jang hay sao. Hơn nữa, tôi không muốn làm phiền Lee Jinseok thêm nữa.

Vậy thì làm thế nào đây… Tôi đưa bàn tay tái nhợt lên và ôm lấy đầu mình. Đầu tôi rối bời như một cuộn chỉ rối. Tôi không thể tin rằng tôi không thể ra khỏi đây chỉ vì tôi không thể tìm được phương tiện di chuyển. Tôi có cảm giác như một bức tường lớn đang chặn tôi lại.

Bất an đáng sợ khiến lòng bàn tay tôi ướt đẫm và một cơn ớn lạnh chạy dọc xương sườn. Người đàn ông đó luôn đến khi cả thể xác và tinh thần tôi đều đặc biệt yếu đuối. Khi tôi cảm thấy ớn lạnh và từ từ nhìn lại phía sau, như dự đoán. Tôi lại nhìn thấy ảo ảnh. Kẻ nhuốm máu đang buông thõng hai cánh tay và lắc lư cơ thể qua lại. Tôi thở dài và nắm chặt lấy ga giường. Tôi muốn bật đèn lên, nhưng nếu tôi làm vậy, hình hài của thứ đó chắc chắn sẽ rõ ràng hơn. Tôi thà nhắm nghiền mắt lại còn hơn.

Tôi tự hỏi liệu anh ta có cảm thấy mệt mỏi khi nhìn vào tôi ngay cả sau khi đã nhìn thấy nó nhiều lần đến vậy hay không.

Giám đốc Jang, người đã biến mất ở đâu đó suốt đêm, đã gọi tôi đến phòng 420. Anh ta ngồi vắt chân trên ghế sofa, mặc một bộ vest mới. Trên chiếc bàn trước mặt anh ta có những dấu vết cho thấy những người khác đã ở đó. Hai nhân viên mặc đồng phục đang siêng năng di chuyển tay và dọn dẹp cái bàn đó.

Giám đốc Jang, người đã xác nhận rằng tôi đã bước vào phòng, vẫy tay về phía tôi như thể đang gọi một con chó.

“Đến đây nào.”

Tôi cố gắng hết sức để không để lộ vẻ khó chịu của mình và tiến đến gần anh ta. Người đàn ông đang chống cằm bằng mu bàn tay và lặng lẽ theo dõi bước đi của tôi đã cười khẩy. Tôi lặng lẽ lăn lưỡi trong miệng. Cái gã mà ngay cả ác quỷ cũng phải lắc đầu bỏ đi.

Giám đốc Jang búng tay, phát ra tiếng tách tách, và gọi một trong những nhân viên đang đi ngang qua. Một trong những nhân viên đang siêng năng di chuyển tay và ưỡn thẳng lưng vội vã đến chỗ anh ta khi được gọi.

Giám đốc Jang chỉ vào chiếc khay nằm hơi xa bằng cằm.

“Hãy đặt nó ở đằng trước tôi.”

Nhân viên nhấc chiếc khay và đặt nó lên bàn với những động tác được huấn luyện tốt.

“Có đây ạ.”

Ánh mắt quen thuộc của nhân viên thoáng chạm vào tôi, rồi nhanh chóng rời đi. Tôi giả vờ như không nhìn thấy và chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc khay mà nhân viên vừa đặt xuống với vẻ mặt vô cảm. Trên chiếc khay có một chiếc đĩa được đậy bằng một nắp đậy thức ăn bằng thép không gỉ. Tôi không thể đoán được bên trong có gì và tôi cũng không hề quan tâm đến nó.

“Sao cậu không mở nó ra?”

Tôi vươn tay ra phía nắp đậy thức ăn và nhấc nó ra khỏi đĩa theo lời của người đàn ông.

Tôi tự hỏi liệu có mì ý thối nát bên trong không. Bên trong là một hộp đựng đồng hồ được khắc một con dấu sang trọng. Tôi từ từ vươn tay ra về phía nó và đẩy hộp bằng ngón tay cái. Chiếc hộp phát ra tiếng tách và mở ra, và chiếc đồng hồ, đang giấu mình, được lộ diện. Nhìn thoáng qua, nó trông giống như một thứ có giá trị kha khá. Tôi thậm chí không dám chạm vào nó và đóng hộp lại rồi đặt lên bàn.

Giám đốc Jang nói một cách hờ hững.

“Cậu không có vẻ vui mừng lắm nhỉ.”

Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt chán nản hơn cả khi nhìn thấy bước đi của tôi, trông giống như của một người vừa cắt bao quy đầu.

“Tôi đã nghĩ rằng cuối cùng cậu cũng bắt đầu biết giá trị của đồng tiền rồi.”

Giám đốc Jang tặc lưỡi. Anh ta gõ nhẹ vào bao thuốc lá bằng một cử chỉ chậm chạp và ngậm một điếu vào miệng. Thay vì châm thuốc, anh ta cắn đầu lọc và lặng lẽ nhìn tôi. Tôi nuốt khan khi nhìn vào đôi mắt kỳ lạ của anh ta, trong đó tôi không thể tìm ra ý định của anh ta.

Khi tôi không nhận ra nó, tôi đã lùi chân một chút. Chỉ khi đó tôi đã va vào một trong những nhân viên đang đi ngang qua phía sau.

Rầm, những chai rượu đặt trên khay rơi xuống sàn. Lee Hyewon, nhân viên có đôi mắt quen thuộc, không thể che giấu sự bối rối của mình và không biết phải làm gì.

Chiếc váy đồng phục vừa bó sát vừa ngắn, khiến cô ấy không thể ngồi xổm xuống. Lee Hyewon, mặc một bộ đồng phục vừa bất tiện vừa không thiết thực, nhón người và vươn tay về phía những mảnh thủy tinh.

Tôi nhanh chóng vươn tay ra và đẩy nhẹ mu bàn tay của Lee Hyewon.

“Xin lỗi. Để tôi dọn cho.”

“…À, không ạ.”

“Không sao đâu, cô hãy mang cây lau nhà đến đây giúp tôi nhé.”

Lee Hyewon do dự một chút, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Tôi ngồi xổm xuống và bắt đầu nhặt những mảnh thủy tinh lớn nằm rải rác trên sàn. Một giọng nói lạnh lẽo bay đến phía trên đầu tôi.

“Cậu đang quỳ gối và bò ở đâu vậy, lại còn bò nữa??.”

Tôi cắn chặt môi dưới, rồi từ từ duỗi thẳng đầu gối đang gập lại. Không khí phía trên lạnh lẽo.

“Suwon, bỏ nó xuống và đến đây nào.”

Tôi cúi đầu và đứng trước mặt anh ta như một kẻ tội đồ. Giám đốc Jang đột nhiên cười toe toét.

“Tôi nên cho Seo Suwon mặc váy à?”

Giám đốc Jang sờ soạng đùi tôi và lẩm bẩm một mình rằng nó sẽ rất đẹp nếu chiều dài đến khoảng chỗ này. Anh ta hỏi bằng một giọng đầy ám muội.

“Có vẻ như hai người rất thân thiết nhỉ?”

Giám đốc Jang thậm chí còn nói một cách khó nghe, và trông có vẻ rất xinh đẹp. Có vẻ như anh ta đang nói về Lee Hyewon. Tôi kéo mắt xuống và nhẹ nhàng trả lời.

“… Không ạ.”

Tôi cảm thấy mình không nên trả lời rằng chúng tôi rất thân thiết, ngay cả khi đó là lời nói dối.

“~cậu không nên nói như vậy.”

Giám đốc Jang cau mày với vẻ mặt phóng đại. Anh ta trông như thể anh ta đang cảm thấy tiếc nuối vì tôi quá vô cảm.

“Cậu bảo cô ấy là hậu bối của cậu mà. Tôi đã nghĩ rằng hai người thường xuyên ở bên nhau.”

Tôi nhắm chặt mắt trước những lời của Giám đốc Jang.

“Cậu nên chăm sóc cô ấy thật tốt.”

Đúng không? Anh ta hỏi. Tôi trả lời nhỏ nhẹ, “Vâng.” Bàn tay của Giám đốc Jang, đang chạm vào đáy đùi tôi, quay nửa vòng và chạm vào mông tôi. Anh ta lẩm bẩm anh ta rất tốt bụng và vỗ mông tôi vài lần.

Kịch, tiếng động khiến mắt Giám đốc Jang chạm vào cánh cửa vừa mở ra. Anh ta ngước lên nhìn Lee Hyewon và cười. Nó trông rất ngầu, nhưng đó là một nụ cười khiến ai đó đứng cạnh phải rùng mình.

Một giọng nói nhẹ nhàngtừ đôi môi thư thái của Giám đốc Jang.

“Đồng nghiệp của tôi.”

Giám đốc Jang nắm chặt cổ tay tôi khi phát âm từ “đồng nghiệp”, rồi buông nó ra. Vết bầm tím nhức nhối vẫn còn ở nơi mà tay anh ta vừa rời đi. Tôi nắm lấy dấu vết mà người đàn ông để lại bằng tay kia. Nhìn lại quá khứ, khi người đàn ông đã nắm lấy cổ tay và mắt cá chân tôi vô số lần, chắc chắn cổ tay tôi sẽ bị bầm tím.

“Tôi hơi bận.”

Sức mạnh tức thời đã được áp dụng vào cổ tay tôi mang tính đe dọa, nhưng giọng nói của người đàn ông thiếu tính áp bức hơn bình thường. Giám đốc Jang lướt cái lưỡi có ba tấc một cách tử tế. Như thể anh ta là một công dân tốt bụng vậy.

“Cô sẽ lau dọn thay tôi chứ?”

Nhưng dù anh ta có hành động vô hại đến đâu, thì rắn độc vẫn chỉ là rắn độc. Lee Hyewon, như thể đã bị trúng chất độc của người đàn ông, tái mét không còn chút máu nào. Cô ấy chỉ đứng đó, cố gắng giữ vững đôi chân đang run rẩy và trả lời khó khăn.

“Vâng.”

Người đàn ông nắm chặt cổ tay tôi. Rồi anh ta kéo tôi bằng một lực không thể cưỡng lại. Một cơ thể không có quan điểm gì đã xoay nửa vòng. Tôi nhanh chóng nhặt chiếc đồng hồ và ép buộc đi theo anh ta. Giám đốc Jang đạp lên những mảnh thủy tinh một cách thô bạo bằng đôi giày của mình.

Lộp cộp, những mảnh thủy tinh vô tội vỡ thành những mảnh nhỏ hơn dưới đôi giày da đen của anh ta. Tôi đi theo anh ta, bước lên những mảnh thủy tinh vỡ mà anh ta đã nghiền nát bằng đế mỏng của đôi giày thể thao của mình.

Ánh mắt của các nhân viên ghim chặt vào gáy tôi. Đột nhiên tôi cảm thấy như những mảnh thủy tinh đang sắc bén đâm vào dưới da mình. Cắn, như thể toàn thân tôi đang bị châm bởi kim.

Giám đốc Jang ném tôi vào thang máy. Tôi mất thăng bằng và loạng choạng, và chỉ có thể giữ vững bằng cách bám vào tay cầm.

Giám đốc Jang đi theo vào, nhấn số tầng của penthouse và khoanh tay một cách thư thái. Đôi mắt dài hẹp của người đàn ông trách móc biểu cảm của tôi. Đôi mắt đen láy có vẻ đặc biệt đen hơn do sự tương phản với lòng trắng trắng bệch.

“Tại sao cậu lại có một biểu cảm như vậy?”

Giọng nói đơn điệu của người đàn ông làm rung chuyển nhẹ bức tường của thang máy. Cột sống của tôi rùng mình với cảm giác ghê tởm sinh lý trong một khoảnh khắc. Da gà nổi khắp mu bàn tay.

Tôi không thích âm điệu của anh ta vang vọng trong một không gian hẹp như thế này. Giọng nói của anh ta có một tiếng vang trầm đặc biệt, đè ép sâu không chỉ lên da tôi mà còn cả lớp hạ bì bên trong. Tôi che cổ tay mà người đàn ông nắm lấy bằng tay kia và lùi lại một bước nữa. Chẳng mấy chốc lưng tôi chạm vào bức tường lạnh lẽo.

“Tôi đã mua cho Seo Suwon một món quà mà tôi ghi nhớ tâm trí mình.”

“…”

“Nhân tiện.”

Ánh mắt sắc sảo của Giám đốc Jang chậm rãi lướt qua cơ thể tôi. Ánh mắt sắc bén của anh ta bắt đầu từ ngón chân, lên đến eo và ngực tôi lần lượt. Ánh mắt anh ta dừng lại ở ngực tôi đặc biệt lâu. Đôi môi cân đối của người đàn ông vẽ lên một nụ cười nhếch mép. Người đàn ông nhếch mép.

“Tất cả quần áo cậu đang mặc bây giờ đều được mua bằng tiền của tôi mà.”

Đôi mắt người đàn ông nheo lại. Vì tôi không biết cách cảm ơn anh ta vì anh ta đã bỏ tiền ra, nên anh ta nhăn nhó.

“Nhưng dù sao thì giấy gói cũng đẹp, nên cũng có hương vị khi xé nó ra.”

Anh ta đối xử với một người như một thanh sô cô la được gói đẹp mắt. Một thực phẩm bỏ đi thuận tiện mà có thể dễ dàng xé lớp giấy gói bất cứ lúc nào và cắn nát thành một miếng. Hoặc chỉ là một thú vui giải trí đơn thuần.

Tôi quyết định không lay chuyển trước những lời của anh ta nữa. Dù sao thì mọi thứ Giám đốc Jang thốt ra chỉ là rác rưởi. Tôi hơi cúi đầu, hy vọng rằng những suy nghĩ chế nhạo anh ta của tôi sẽ không bị lộ ra.

“… Vâng, cảm ơn anh.”

“Tôi chỉ nghĩ cậu ngu ngốc. Cậu giỏi hiểu những lời đẹp đẽ nhỉ ?”

…Anh cứ nói đi. Nếu tôi cướp được tiền và bỏ trốn, tôi sẽ không bao giờ chia sẻ không khí với người đàn ông này nữa. Khi tôi nghe tin anh ta đã chết, tôi sẽ đến cầm một bao thuốc lá và một cái bật lửa, giả vờ thắp hương và thiêu rụi mộ anh ta.

Tôi hy vọng rằng một kẻ chuyên quyền như anh ta sẽ không thể sống thoải mái dù chỉ là sau khi chết. Giám đốc Jang nhếch mép cười một cách tinh tế. Tôi cười theo anh ta.

Nụ cười nhanh chóng biến mất trên khuôn mặt mịn màng của tên khốn. Hắn luôn làm như vậy khi tôi bắt chước hắn. Như thể hắn vừa nhìn thấy thứ gì đó mà hắn không nên nhìn.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo