Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Ngày hôm sau, tôi đi theo Giám đốc Jang.
Chiếc xe rời khỏi đường cao tốc, bắt đầu đi vào con đường hẻo lánh thực sự. Lạch cạch, lạch cạch, thân xe rung lắc theo con đường đất gập ghềnh. Từng viên sỏi dưới bánh xe, từng hạt cát, đều truyền đến thân xe một cách sống động.
Rốt cuộc là đang đi đâu vậy, tôi ném ánh mắt nghi ngờ về phía người đàn ông. Thứ quay lại chỉ là nụ cười đầy ngờ vực.
"Đi rồi sẽ biết."
Cuối cùng xe cũng dừng lại. Nơi đến là trước một ngọn núi hoang. Vì ít người qua lại nên ngay cả một tấm biển chỉ dẫn tử tế cũng không có.
Nhân viên xuống xe từ ghế lái vội vàng tiến đến mở cửa ghế sau. Tôi xuống xe theo người đàn ông, ngước nhìn ngọn núi.
"......"
"......"
Vì vừa mới tạnh mưa nên ngọn núi toát ra bầu không khí có chút ảm đạm. Tôi như bị mê hoặc ngước nhìn những cái cây đen kịt đang canh giữ lối vào như những vị thần trấn giữ, rồi vội vã đuổi theo Giám đốc Jang để không bị bỏ lại phía sau.
Chẳng mấy chốc, người đàn ông với đôi chân dài đã đi xa về phía trước. Đôi chân dài được cấu tạo từ những cơ bắp dày đặc như chân sau của báo đen, vung vẩy và ngày càng rời xa tôi. Tôi nhanh chóng di chuyển đôi chân, vội vàng đuổi theo sau anh ta.
Khu rừng tối tăm giống như một hang động lớn được tạo thành từ những bụi cỏ rậm rạp và những cái cây đầy gai. Mùi đất trôi nổi vô định trong không trung lướt qua đầu mũi. Vừa ngột ngạt vừa nặng nề. Tôi giẫm lên lớp đất sền sệt vì nước mưa, siêng năng leo lên trên.
"......"
"......"
Khi Giám đốc Jang bước đi, cành cây kêu răng rắc rồi gãy làm đôi. Một con chim sơn ca đang nắm chặt cành cây bằng móng vuốt giật mình hốt hoảng kêu phù phù rồi bay đi. Phía trên đầu, con chim xẻ đôi vầng hào quang mặt trời rồi biến mất.
Người đàn ông dùng tay đẩy cái cây có cành dài sang một bên. Sau đó, một nhà kính bằng nhựa bị che khuất bởi bụi cây hiện ra trước mắt.
Ở một nơi như thế này lại có một nhà kính lớn như vậy. Nó tạo cảm giác khá dị biệt. Một nhân viên đang đứng hút thuốc gần lối vào nhà kính, khi phát hiện ra người đàn ông, vội vàng dập tắt điếu thuốc xuống đất. Sau đó, anh ta cúi người với một góc độ hoàn hảo như một con dao được mài sắc.
"Giám đốc, xin chào."
Đôi vai và cổ to như khúc gỗ căng cứng. Khoảnh khắc đó, tôi lại nghi ngờ về công việc của Giám đốc Jang.
Giám đốc Jang coi nhân viên của mình như người vô hình rồi bước qua, dùng tay vén lối vào nhà kính lên. Ngay trước khi bước vào, anh ta hỏi tôi.
"Tôi chưa chuẩn bị để đón khách nên chắc hẳn là bừa bộn lắm. cậu vẫn muốn vào xem chứ?"
Tôi khẽ gật đầu, người đàn ông bước vào trước. Tôi vội vã theo sau anh ta.
Bên trong, thay vì một cánh đồng xanh mướt như mong đợi, lại có một tấm trải sàn màu vàng được trải ra. Những chiếc chăn màu xanh lá cây lẫn lộn lộn xộn với những quân bài màu đỏ, chai rượu và thức ăn khô héo nằm rải rác khắp nơi. Có thể dễ dàng nhận thấy đây là một địa điểm từng là nơi cờ bạc hưng thịnh.
Nhìn bề ngoài thì nó chỉ là một nhà kính bình thường, nhưng nơi này là một sòng bạc bất hợp pháp được gọi là "nhà cái". Tôi nghĩ sẽ có chú khi đi theo người đàn ông. Nhưng không thấy chú ở đâu cả. Chỉ có hai nhân viên đứng canh giữ một thứ gì đó ở phía cuối kia.
"......"
"......"
Phía sau lưng họ, có thể thoáng thấy một thứ gì đó giống như song sắt. Giống như một cái chuồng để nhốt và nuôi gia súc. Phải chăng nguồn gốc của mùi hôi thối xộc lên càng lúc càng nồng nặc khi tiến vào bên trong chính là thứ đó?
Khi Giám đốc Jang tiến đến gần, hai người đàn ông lực lưỡng đang canh giữ chuồng trại tránh ra. Và khuôn mặt lộ ra khiến tôi không thể thốt ra tiếng kêu "á" nào mà cứng đờ như đá.
"......!"
Bên trong có người. Không, chính xác hơn thì là "chú" đang ở bên trong. Khuôn mặt bị đánh đập tàn tệ như thể bị đập bằng búa thịt. Nó giống một viên thịt có hình dạng con người hơn. Mặc áo may ô và quần đùi, đồ lót dính đầy chất thải.
So với lần cuối cùng tôi nhìn thấy, dường như chú đã giảm đi 20kg. Khô héo như một chiếc giẻ lau bị vắt kiệt sức, đến mức không thể nhận ra ngay được. Nhưng đôi mắt sâu hun hút bên dưới mái tóc mọc lung tung, hay đôi bàn tay thô ráp như cóc, chắc chắn là của chú.
Trước chuồng trại, có một bát đựng thức ăn thừa không biết là thức ăn cho chó hay gì đó. Sau khi cho ăn những thứ như vậy, thậm chí còn không được tự do đi vệ sinh. Phía dưới chuồng trại, những chất thải khô héo vẫn còn nguyên. Vẫn còn nước tiểu chưa khô hẳn. Mùi khai xộc lên khiến tôi ghê tởm. Khuôn mặt tôi tự nhiên nhăn lại.
"Nếu cậu sợ hãi đến vậy thì có lẽ nên dùng tay che mắt lại thì hơn."
Giọng nói lém lỉnh của Giám đốc Jang vang lên từ phía sau.
"hắn ta trốn đi vì không trả nợ cờ bạc."
Tôi vẫn chưa thể khép miệng lại vì cảnh tượng gây sốc. Giám đốc Jang kéo một chiếc ghế sắt đến, ngồi phịch xuống bên cạnh chú.
Người đàn ông mỉm cười ngậm một điếu thuốc, một nhân viên nhanh chóng tiến đến chắp tay rồi châm lửa. Theo đó, hơi thở phì phèo qua điện thoại trở nên phấn khích. Những lời mà chú đã nói với tôi lướt qua tâm trí.
'Gần đây có một tên tép riu nào đó lăn vào đây. Không biết là loại vô công rỗi nghề gì, nhưng tên này lại vung tiền như phá, cứ "anh, anh" rồi bám lấy chú….'
Điện thoại di động nằm dưới thân chú. Tiếng động mà tôi nghe thấy từ chiếc điện thoại đó chắc hẳn là của người đàn ông này. Tôi tái mét mặt mày. Giám đốc Jang giả vờ là một người đàn ông ân cần, ghé môi lên má lạnh giá của tôi rồi lẩm bẩm.
"Tôi nhắc lại lần nữa, đây chỉ là trùng hợp."
Tôi nổi da gà khắp người, tập trung vào làn da tiếp xúc với đầu ngón tay của người đàn ông. Đôi mắt xếch dài bỗng trở nên rợn người.
Có lẽ vì đã cởi hai ba cúc áo sơ mi mà không thắt cà vạt nên Giám đốc Jang trông đặc biệt thô tục. Anh ta đang trút bỏ hết sự thô bỉ mà anh ta đã che giấu bằng bộ vest và nước hoa để đối phó với những khách hàng VIP. Bây giờ anh ta giống như một cai ngục đang canh giữ tù nhân, hoặc giống như một con chó ba đầu đang canh giữ cổng địa ngục. Người đàn ông ngạo mạn rít thuốc, ra hiệu cho tôi nhìn chú như muốn nói có việc gì thì nói đi.
"......"
"......"
Tôi từ từ quay đầu lại nhìn chú. Dù nhìn bao nhiêu lần thì dáng vẻ của chú vẫn thật kinh khủng. Nước dãi liên tục chảy ra từ cái miệng há hốc. Đó là một hình ảnh gây sốc mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ có thể quen được.
Tôi trừng mắt nhìn chú. Chính gã đã coi cháu mình như một con gà đẻ trứng vàng. Cho dù có chung dòng máu cũng chẳng có gì khác biệt. Nhưng có lẽ tôi vẫn muốn dựa dẫm vào chú. Vì trong tình hình mẹ đang nằm trên giường bệnh, chú là người thân duy nhất mà tôi có thể dựa dẫm vào.
Tôi muốn hỏi người đã phản bội niềm tin cuối cùng của tôi, rằng chú đã sống như thế nào trong suốt thời gian qua.
"...Chú."
Cơ thể nằm dài như xác chết không hề động đậy. Chú ơi, tôi lại dùng sức nói một lần nữa nhưng kết quả vẫn vậy. Giám đốc Jang, người đã hút xong một điếu thuốc, ném tàn thuốc xuống rồi ra lệnh.
"Đánh thức hắn ta dậy."
Một nhân viên nhanh chóng tiến đến, mở cửa chuồng trại. Keng, keng! Một âm thanh rùng rợn vang lên từ tay nắm cửa đã lâu không được tra dầu. Nhân viên túm lấy tóc chú lôi xềnh xệch ra ngoài.
Cơ thể chú bị lôi xềnh xệch ra bên ngoài. Những vết hằn của song sắt vẫn còn nguyên trên người. Giống như thịt nướng được nướng trên vỉ.
Nhân viên ném chú xuống trước một cái chậu cao su màu nâu. Anh ta nhấc đầu chú lên rồi dìm thẳng xuống nước. Không khí sủi bọt trong nước. Hai cánh tay đang duỗi thẳng như xác chết từ từ bắt đầu vẫy vùng. Hai chân của chú điên cuồng cào xuống đất, thể hiện sự đau khổ.
"...Khụ!"
Một âm thanh kinh khủng vang lên từ dưới nước. Cuối cùng khuôn mặt của chú đã bị kéo lên từ dưới nước sau khi bị dìm xuống rất lâu.
Nhân viên ném chú xuống đất. Chú nằm sấp xuống đất bằng cả bốn chân như một con ếch, kêu phù khạc, phù khạc! rồi nôn nước ra như cá voi.
Nước bẩn ồ ạt trào ra từ miệng chú. Gần như nội tạng cũng bị văng ra lênh láng trên sàn.
"...Khụ, ực."
Chú phát ra những âm thanh kinh khủng rồi run rẩy bò về phía Giám đốc Jang. Đôi mắt đã mất tiêu cự một cách lờ đờ. Dường như chú thậm chí còn không nhận ra sự tồn tại của tôi.
"...giám, Giám đốc Jang. Xin hãy cứu tôi."
"Thưa ngài, số tiền lên đến ba nghìn. Đã quá hạn hai tháng rồi còn gì."
"...Tôi, tôi sẽ trả, tôi sẽ trả dù có chuyện gì xảy ra đi nữa."
Chú nắm chặt chân Giám đốc Jang như nắm lấy sợi dây cứu sinh. Người đàn ông nheo mắt cười rồi dùng chân đá vào mặt chú.
Tôi thốt ra những lời như một hơi thở yếu ớt.
"...Chú."
Vai chú giật nảy mình. Sau đó, đôi mắt cá chết thối rữa hướng về phía tôi. Đôi mắt mở to.
"...Yeo, Yeo Won à!"
Một giọng nói như móng tay cào xé cánh cửa sắt cũ kỹ đánh vào tai tôi. Chú cố gắng bò về phía tôi, và Giám đốc Jang nổi gân xanh trên thái dương. Anh ta không thương tiếc dùng chân đạp mạnh vào lưng chú. Cơ thể đang hướng về phía tôi đổ gục xuống như một ống khói bị sập.
"Giám đốc."
Người đàn ông nghiêng cằm ra hiệu muốn nói gì đó.
"...Tôi có chuyện muốn nói riêng với chú ấy một lát."
Đôi mắt của người đàn ông đang dán chặt vào tôi xoay nửa vòng bên trong khóe mắt rồi hướng về phía chú. Đôi mắt lạnh lùng của anh ta nheo lại vì suy nghĩ.
"Tôi sẽ kết thúc nhanh thôi."
Ừm, người đàn ông rung giọng rồi đứng dậy. Chiếc ghế sắt trút bỏ trọng lượng nặng nề của anh ta kêu cọt kẹt.
"Chúng ta đã gặp nhau sau một mùa nên chắc hẳn có nhiều chuyện để nói lắm."
Một nhân viên mang đến một sợi xích giống như dây xích chó rồi đeo vào cổ chú. Anh ta móc đầu kia vào chuồng trại rồi thử kéo vài lần như để kiểm tra. Âm thanh kim loại leng keng vang vọng khắp không gian.
Lộp cộp, lộp cộp. Người đàn ông giẫm chân lên tấm trải sàn rồi bước ra ngoài, hai nhân viên còn lại cũng biến mất. Chú, người không hề phản kháng, hạ giọng van xin như thể đã chờ đợi từ lâu. Mỗi hơi thở được thốt ra từ cự ly gần đều mang một mùi kinh khủng.
"...Ơ, mau báo cảnh sát đi."
Đó là điều không thể. Dù hình thức có khác biệt lớn, nhưng dù sao thì tôi cũng đang ở trong tình trạng bị giam cầm.
"...Ơ, mau, mau!"
Chú giơ tay về phía tôi một cách bừa bãi. Keng, keng! Đầu ngón tay liên tục thất bại khi chỉ cách 3cm. Mỗi khi chú cố gắng lao về phía trước, sợi xích lại kéo mạnh cơ thể chú lại. Càng cố gắng lao về phía trước, cơ thể chú càng rung lắc dữ dội.
"...Đưa mẹ đến bệnh viện rồi tại sao chú không liên lạc một lần nào vậy?"
"Đúng vậy, là, là do chú sai cả, Yeo Won à. Xin hãy để chú thoát khỏi đây…."
Chú chắp hai tay lạy lục.
"Sổ ngân hàng của mẹ đâu?"
Chú lắc đầu nguầy nguậy rồi lẩm bẩm bằng cái lưỡi cứng đờ.
"Chú đã nói bao nhiêu lần rồi, chú cũng không, không biết…. Không có thời gian đâu. Cái tên thú vật đội lốt người kia sẽ không để yên đâu. cháu nghĩ chỉ có mình chú thôi à? cháu cũng sẽ gặp nguy hiểm đấy!"
…Đến nước này mà chú vẫn giả vờ không biết. Chú điên cuồng giật mạnh sợi xích để cố gắng tháo nó ra. Chú cũng cố gắng tháo cái móc đang móc vào chuồng trại, nhưng sợi xích quá chắc chắn nên vô ích.
Chú kéo lê sợi xích khắp nơi rồi liên tục xoay vòng bên trong. Chú chỉ đang tìm đường sống cho riêng mình như một kẻ điên.
Tôi dùng sức nói.
"Nếu chú nói cho cháu biết thì cháu sẽ giúp chú thoát ra."
"Chú, chú thật sự không biết…. Chú đã nói với tên khốn đó hàng chục lần, hàng trăm lần, hàng nghìn lần rồi…!"
Đột nhiên chú rên rỉ rồi dùng tay che khu vực bụng. …Chuyện gì vậy? Tôi không hề lơi lỏng sự cảnh giác. Tôi nghĩ chú lại đang giở trò.
Đột nhiên máu đỏ tươi chảy ra từ kẽ ngón tay của chú. Tôi ngây người nhìn nó một cách kinh ngạc, chú cuộn áo lên. Phần da thịt lộ ra bên ngoài thật kinh khủng.
"Sau khi uống rượu mà tên khốn đó cho, chú bất tỉnh rồi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên bàn mổ của bệnh viện bỏ hoang. Bọn khốn đó đã rạch bụng chú ra…."
Những vết sẹo khâu vá vụng về cắt ngang ngực chú. Máu phun ra như nước thịt từ những vết sẹo hở. Nếu cứ để như vậy thì chắc chắn chú sẽ không sống được bao lâu nữa.
"Tất cả là do chú tự chuốc lấy."
Á á á!! Một tiếng hét điên cuồng vang lên.
"...Tên, tên khốn kiếp…."
Keng, keng! Âm thanh kim loại chói tai tiếp tục vang lên.
"...Đồ chó cái!"
Chú trở nên điên cuồng rồi lao về phía tôi. Như thể muốn bóp cổ tôi ngay lập tức, hai tay chú vươn về phía gáy tôi. Keng, keng! Sợi xích căng ra rồi cơ thể chú lại bị đẩy bật trở lại. Nếu không có sợi dây đó thì tôi đã bị chú đè bẹp rồi.
Keng, keng! Tấm trải sàn nơi bốn chân của chuồng trại cắm xuống từ từ bắt đầu bật lên. Tôi hoảng hốt lùi lại. Nếu cứ như vậy thì chuồng trại cắm xuống sàn sẽ bị bật ra mất….