Dirty XX - Chương 91

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Khoảnh khắc ý nghĩ đó lướt qua đầu tôi, tưởng tượng đã trở thành sự thật.

Ngay khi chiếc đinh đâm xuyên qua tấm trải sàn, chuồng trại đổ ập xuống ngay phía trước.

"......!"

Chú lao thẳng về phía tôi. Tôi không thể phòng bị gì cả, cứ thế bị chú đè xuống. Chú dùng sợi xích đè lên cổ tôi. Tôi vặn vẹo chân tay vùng vẫy, nhưng không có tác dụng gì. Vị trí đã hoàn toàn bất lợi.

"Thảo nào tôi thấy lạ…."

"...Ư hừ, hức."

Không thể chống lại sức mạnh điên cuồng của chú, tôi dùng những ngón tay ngắn ngủn cào xé mu bàn tay chú. Chú nổi điên với quyết tâm giết tôi thật sự, siết chặt cổ tôi.

"...Ư!"

Có người bên ngoài sẽ chạy đến nếu tôi hét lên, nhưng không dễ để phát ra âm thanh. Khí quản hẹp lại khiến tôi không thể thở được bình thường.

"Mày đã cho thằng khốn đó địt đằng sau hả?"

Nước dãi chảy ra từ cái miệng há hốc của chú. Chất nhầy kéo dài rơi xuống mắt tôi. Thật khó để mở mắt vì nó dính vào lông mi. Trong tầm nhìn mờ ảo, tôi thấy lối vào nhà kính.

"Con chó cái, đáng lẽ tao phải xé xác mày ra từ lâu rồi!"

Lúc tôi nghĩ rằng một bóng hình lớn và đen đang tiến lại gần phía này, thì cơ thể của chú bị đá văng ra. Sức ép lên cổ tôi biến mất. Tôi bò bằng cả bốn chân, túm lấy cổ rồi ho sặc sụa. Tôi thở hổn hển, hít một lượng oxy lớn vì bị thiếu. Giọng nói lạnh lẽo của Giám đốc Jang vang lên ngay phía trên đầu.

"Xé xác ra? Mẹ kiếp, dám ai cơ chứ…."

Giám đốc Jang đá vào thân thể chú bằng giày. Chú kêu ặc rồi gập người lại ngã nhào.

"Đến cả cháu mình mà cũng không nhận ra, còn dùng những từ ngữ chó má như vậy. Dù có không tỉnh táo đến đâu đi nữa thì cũng phải nhận ra cháu mình chứ."

Hộc, hộc. Ngực của Giám đốc Jang phập phồng dữ dội. Đôi mắt của người đàn ông dán chặt vào cổ tôi. Tôi giật mình hoảng sợ trước ánh mắt sắc bén đó, dùng cả hai tay ôm lấy cổ. Tôi từ từ lùi lại phía sau.

Người đàn ông dùng tay vuốt ngược mái tóc xõa xuống trán. Sau đó, anh ta lấy một điếu thuốc ra châm hút. Cùng với khói, những lời lẽ kinh khủng tuôn ra từ đôi môi của người đàn ông.

"Dù cơ thể bị tàn phá bởi rượu và thuốc lá, nhưng nếu moi hết những thứ bên trong ra thì ít nhất cũng phải được tám trăm."

Những lời đáng sợ đến mức sợ ai đó nghe thấy, Giám đốc Jang tuôn ra không chút e dè.

"Nửa thân dưới sẽ bị chặt ra rồi ném lên ngọn núi phía sau. Chắc sẽ bị lợn rừng đang động dục ăn hoặc xé xác."

"...Giám đốc."

Tôi lắp bắp nói bằng giọng gần như đứt quãng. Có lẽ vì khí quản bị tổn thương, mỗi khi tôi thốt ra một lời lại có tiếng thở khò khè.

"...Xin đừng nói những lời như vậy."

Sau khi khó khăn lắm mới nói được một câu, đầu tôi quay cuồng. Phần lớn là do cổ tôi bị bóp nghẹt, không có không khí truyền lên não. Khi tôi loạng choạng tại chỗ, Giám đốc Jang ném điếu thuốc còn chưa hút hết xuống đất rồi túm lấy gáy chú ném vào bên trong chuồng. Có lẽ vẫn chưa hết giận, anh ta lại dùng giày đá thêm một cú vào bụng chú. Kệch! Chú ôm bụng bằng cả hai tay rồi khụ khụ, ho khan một cách khó nhọc.

"...Khụ."

Anh ta khóa lại rồi tiến đến gần tôi, người đang vô cùng sợ hãi. Một mùi máu nồng nặc xộc đến từ người đang tiến đến gần. Tôi vô thức lùi lại vì cảm giác ghê tởm sinh lý trước mùi hương xa lạ đó, người đàn ông túm chặt lấy cổ tay tôi bằng bàn tay dính máu rồi kéo tôi về phía lối vào.

Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống như một tấm màn.


Những ngày giống như mọi ngày khác trôi qua giữa tôi và người đàn ông.

Giám đốc Jang vẫn đi làm khi nào anh ta thích, và về nhà bất cứ lúc nào. Đó có thể là vào rạng sáng rất sớm, hoặc vào một đêm mà ngay cả mặt trăng cũng đã ngủ say. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã tháo băng quấn trên tay. Tấm vải trắng giờ không còn ở trên tay mà đã được chuyển sang một vị trí khác.

Hôm nay người đàn ông tan làm vào buổi tối. Vẻ mệt mỏi phủ bóng lên khuôn mặt sắc sảo của anh ta. Anh ta nới lỏng cà vạt bằng một cử động khô khan rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Tôi nhận áo khoác từ anh ta rồi cất vào tủ quần áo. Móc treo quần áo bằng gỗ không còn ở trong phòng nữa. Vì người đàn ông nói rằng một lần làm những việc phiền phức là đủ rồi, nên anh ta đã túm lấy phần cổ áo rồi ném vào tủ đựng đồ ở ban công.

Trong khi anh ta ra, tôi chuẩn bị bữa ăn trong bếp. Tiếng súp sôi sùng sục trên bếp từ vang lên, tôi vội vàng tắt bếp.

Một lát sau, người đàn ông mặc quần áo thoải mái bước ra bàn ăn. Tôi vừa mới đặt nồi súp lên bàn. Tôi tháo găng tay nấu ăn ra rồi ngồi đối diện với người đàn ông.

"......"

"......"

Bữa ăn diễn ra trong im lặng. Đến mức gần như không nghe thấy cả tiếng bát đũa va chạm.

Tôi đang lặng lẽ gắp thức ăn thì bỗng cảm thấy có ánh mắt chạm vào cổ mình. Tôi đưa mắt nhìn về phía trước và đúng như dự đoán. Giám đốc Jang đang nhìn về phía tôi. Đôi mắt trũng sâu của anh ta lạnh lùng như mọi khi.

Tôi phản xạ có điều kiện nắm lấy cổ mình. Đầu ngón tay tôi chạm vào cảm giác thô ráp của băng. Đôi môi đang khép chặt của người đàn ông mở ra.

"Vì cổ cậu trắng nên băng dễ thấy, hãy ngửa cổ ra sau xem nào."

"......"

Một mệnh lệnh áp bức hoàn hảo, không có bất kỳ sự hoa mỹ nào. Không thể từ chối được. Tôi đứng dậy khỏi ghế và tiến đến chỗ Giám đốc Jang.

Đôi chân dày mà bình thường sẽ không bao giờ mở ra vì sức mạnh của người khác, cho phép tôi có một khe hở. Tôi ngoan ngoãn bước vào giữa hai chân anh ta, đứng sát vào người người đàn ông.

Bàn tay có khớp ngón tay to lớn túm lấy gáy tôi. Tôi ngửa cổ ra sau, để lộ hoàn toàn cổ cho người đàn ông. Chiếc đèn phát ra ánh sáng màu cam trên bàn ăn tràn ngập trong đôi mắt tôi.

Chói quá….

Chiếc băng từ từ được tháo ra bởi bàn tay của anh ta. Vết sẹo trần trụi nằm dưới tầm mắt của người đàn ông. Người đàn ông cẩn thận xoay cổ tôi từ bên này sang bên kia, như thể đang xử lý một chai rượu đắt tiền.

"...Ừm."

"......"

Tuyệt nhiên là một cử chỉ dịu dàng khác thường, nhưng tôi không thể lơ là. Chỉ cần anh ta dùng một chút lực thôi thì xương cổ của tôi sẽ gãy vụn như lõi bút chì. Chẳng mấy chốc, bàn tay to lớn trượt ra khỏi gáy tôi như đang trượt. Sau đó, nó lặng lẽ luồn vào bên trong áo tôi.

"Kéo áo lên xem nào."

Tôi từ từ kéo áo lên đến ngực. Ánh mắt của Giám đốc Jang lướt qua từng ngóc ngách trên cơ thể tôi. Cơ thể đầy những vết bầm tím đỏ, vàng và xanh như nấm mốc mọc khắp nơi.

"Tôi đã nghĩ rằng nếu cậu bị bầm tím trên làn da trắng trẻo và mịn màng thì chắc chắn sẽ vừa ý tôi."

Đó là một câu văn được thốt ra một cách khô khan, nhưng nội dung bên trong lại rất tồi tệ. Anh ta nói một cách thản nhiên rằng anh ta sẽ để lại vết bầm tím trên cơ thể tôi nếu tôi làm điều gì đó sai trái. Bàn tay vô liêm sỉ của người đàn ông mơn trớn làn da của tôi một cách mờ ám.

"...A."

Bàn tay lảng vảng quanh eo cuối cùng cũng đè lên vết bầm tím. …A! Vì đau mà tôi khom vai lại, người đàn ông ngoan ngoãn buông tôi ra.

"Dù sao thì đây cũng không phải là thứ tôi tạo ra."

Cốc, cốc. Đầu ngón tay anh ta gõ lên bàn. Một cử chỉ bộc lộ rõ tâm trạng khó chịu. Tôi hạ áo xuống, đứng trước mặt anh ta và dò xét. Nhìn hàm của Giám đốc Jang đang căng ra, tôi cắn môi vào trong. Phải làm sao đây. Tôi không làm gì sai cả, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy như đang bị phạt.

"......"

"......"

Sau khi gặp chú, Giám đốc Jang và tôi không còn nói về chuyện đó nữa. Người đàn ông và tôi ăn cơm cùng bàn, hôn nhau và ngủ cùng giường, nhưng thực tế chúng tôi không hề đề cập đến chuyện đó. Người đàn ông dường như cũng cảm nhận được rằng tôi đang cố tình trốn tránh.

Dù là vết bầm tím hay vết sẹo thì thời gian trôi qua rồi một ngày nào đó chúng sẽ lành lại thôi…. Dù chỉ là một chút ít, nhưng dù sao thì tôi vẫn muốn giữ gìn sự bình yên tĩnh lặng này. Vì vậy, tôi đã cố gắng làm ngơ ngay cả khi tôi giật mình trước Giám đốc Jang, người thỉnh thoảng lại có vẻ mặt đáng sợ khi nhìn cổ và cơ thể trần trụi của tôi.

Có vẻ như cơn giận mà tôi đã kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng bùng nổ. Tôi phải làm gì với tình huống này đây.

Tôi cần xoa dịu cơn giận của anh ta. Tôi hoàn toàn không biết phải làm thế nào. Tôi vắt óc suy nghĩ và một ý tưởng được cho là hay đã nảy ra….

Tôi vươn tay qua cái cổ nâu rồi ôm lấy anh ta. Cốc, những ngón tay của Giám đốc Jang đang gõ lên bàn dừng lại. Tôi dính sát vào anh ta, ngồi lên đùi người đàn ông. Đôi chân được cấu tạo từ những cơ bắp dày đặc của người đàn ông đỡ lấy cơ thể tôi một cách chắc chắn. Giống như đang ngồi trên một bức tượng điêu khắc vậy.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Giám đốc Jang hoàn toàn bất động. Như thể anh ta bị điện giật vậy. Đôi mắt bồn chồn của người đàn ông ngước nhìn tôi, người đang dính chặt vào anh ta.

"...Cậu làm gì vậy."

Khuôn mặt giữa hai hàng lông mày thanh tú của Giám đốc Jang trở nên dữ tợn. Tôi ôm lấy cổ anh ta rồi bối rối không biết phải làm gì. Tôi làm vậy vì nhớ đến người đàn ông đã hỏi tôi có muốn ngồi lên đùi anh ta rồi uống rượu không. Quả nhiên, phản ứng quay lại vẫn lạnh lùng như băng. Các đầu ngón tay chạm vào làn da của người đàn ông trở nên lạnh lẽo vì xấu hổ.

Người đàn ông ra hiệu bằng cằm về phía chỗ ngồi của tôi.

"Đi đi."

Tôi từ từ buông tay đang ôm lấy cổ anh ta với khuôn mặt đỏ bừng rồi đứng dậy khỏi đùi người đàn ông. Tôi xấu hổ đến mức cổ họng nóng bừng lên. Ngay khi tôi định quay trở lại chỗ ngồi.

Một bàn tay từ phía sau nhanh chóng vươn ra túm lấy cánh tay tôi. Cơ thể tôi ngay lập tức quay ngoắt lại phía sau.

"...A!"

Giám đốc Jang túm lấy cằm tôi. Sau đó, anh ta bất ngờ hôn tôi một cách thô bạo. Lưỡi anh ta vô thức di chuyển thô lỗ bên trong miệng tôi để thỏa mãn ham muốn. Anh ta mút mạnh đến mức như muốn rút cả gốc lưỡi, rồi nhanh chóng tiến vào bên trong cổ họng tôi rồi rút ra. Khuôn mặt tôi đỏ bừng vì nó khiến tôi liên tưởng đến hành động nhai nuốt.

Bàn tay của người đàn ông thô bạo cởi áo tôi ra như thể muốn xé toạc nó. Anh ta mân mê ngực và eo tôi bằng bàn tay thô bạo như thể đó là của riêng anh ta. Tôi cũng vươn tay về phía khóa kéo của người đàn ông rồi kéo quần anh ta xuống. Chiếc dương vật của người đàn ông bật ra, tôi cầm nó trong tay và lắc lư. Chiếc dương vật đen đỏ nhanh chóng sưng lên đến giới hạn và tuôn ra tinh dịch.

Tôi đỡ người đàn ông trên ghế trong khi vẫn để thức ăn trên bàn. Não tôi tan chảy vì sự khoái lạc như thể ngọn lửa đang thiêu đốt cơ thể tôi. Để không bị bốc cháy thành khói xám, tôi chỉ có thể ôm chặt lấy cơ thể người đàn ông.

Chiếc ghế rung lắc mạnh. Giám đốc Jang nhai nghiền nát và liếm láp làn da đầy vết bầm tím của tôi. Tôi rùng mình khi anh ta liếm cổ tôi bằng đôi mắt dữ tợn. Dương vật đâm vào lỗ huyệt một cách điên cuồng. Đó là một cảm giác khác hẳn so với khi anh ta dùng ngón tay ngoáy vào lỗ để nới rộng kích thước. Nó dày hơn không thể so sánh được, và nó quá dài đến mức dù chỉ cho vào một nửa thì nội tạng của tôi cũng đảo lộn.

"...giám, Giám đốc."

Tôi dùng chân quấn lấy cái eo thô ráp của Giám đốc Jang, và rồi dương vật thọc sâu vào bên trong. Tôi kêu hích rồi bật người lên trên.

"...Ư, ư hừm, đừng, đừng giận, ực!"

Bàn tay tàn nhẫn của người đàn ông xé toạc hai bên mông tôi, và dương vật gấp gáp đâm vào giữa hai mông. Nó đấm vào bên trong. Dái tai đập vào mông tôi như thể nó tát vào má tôi. Tôi vùi mặt vào thân trên của người đàn ông rồi nhắm chặt mắt lại. Chẳng mấy chốc, trước mắt tôi vỡ vụn thành màu trắng.


Tổng cộng hai đợt kích tình ập đến rồi trôi qua.

Tôi nằm yên trên giường của Giám đốc Jang, lưng áp vào ngực anh ta. Tôi cảm nhận rõ lồng ngực nhẵn nhụi như đá cẩm thạch của người đàn ông chậm rãi nhấp nhô trên lưng. Khi mí mắt tôi dần khép lại vì nhiệt độ cơ thể ấm áp.

Điện thoại của Giám đốc Jang trên tủ đầu giường phát ra ánh sáng đỏ rực, đánh thức tôi dậy. Chẳng mấy chốc, cánh tay sắt đá của người đàn ông vươn dài từ phía sau. Rồi không khó khăn gì nhấc điện thoại lên.

"...Ừ, nói đi."

Giọng nói khàn khàn trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai. Bên kia ống nghe có tiếng ồn ào. Bỗng ánh mắt của người đàn ông chạm vào má tôi. Khác với mọi khi, anh ta dường như đang dò xét sắc mặt của tôi.

Khi Giám đốc Jang ngồi dậy, tấm nệm rung lên. Tôi nheo mắt lại. Tôi thấy tấm lưng của người đàn ông đang thắt chặt dây áo choàng rồi bước ra khỏi cửa.

Tôi lờ đờ ngồi dậy trên giường, dõi theo cánh cửa mà người đàn ông vừa bước ra. Vừa rồi là cái gì vậy. Có cảm giác như anh ta cố tình tránh mặt. Một luồng khí lạnh lẽo lướt qua gáy tôi.

"......"

Tôi rời khỏi giường, dùng cả hai chân chạm xuống sàn. Tục, tục. Tinh dịch của người đàn ông nhỏ từng cục từ giữa hai chân tôi. Vùng đó của tôi đau rát vô cùng, nhưng tôi vội vã khoác áo choàng rồi hối hả rời khỏi phòng.

Giám đốc Jang đang đứng ở ban công. Một làn gió hiu hiu thổi qua khe cửa hơi hé mở. Híttt. Có lẽ vì vừa mới tỉnh giấc nên cơ thể tôi run rẩy. Tôi khoanh tay ôm lấy cánh tay, đứng nhìn theo bóng lưng của người đàn ông.

Khói thuốc mà người đàn ông phì phèo nhả ra đen kịt, bám vào không khí rồi bay lên trên. Bầu không khí toát ra từ bóng lưng khiến tôi rợn người. Một cảm giác bất an cắt ngang tim tôi.

Đột nhiên người đàn ông bỏ điện thoại ra khỏi tai rồi quay người lại. Đôi mắt anh ta nhanh chóng bắt được tôi, người đang đứng trong bóng tối. Tôi giật mình hoảng sợ, hơi run người.

"......"

Cạch, tay của Giám đốc Jang đóng sầm cửa ban công lại. Ngay cả giọng nói đang vang lên khe khẽ cũng bị chặn lại bởi tấm kính. Họ đang trò chuyện gì vậy. Tôi liên tục cảm nhận được những luồng khí bất an từ người đàn ông đang đứng dưới đám mây u ám.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo