Ebony Castle - Chương 10.2

Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương

Phần 1 - Chương 10.2


Loạt soạt, loạt soạt,
 tiếng giày in xuống lớp tuyết phủ kín. Băng qua con đường trắng tinh, xen kẽ bởi các tán cây, bước chân của Ulysses hăng hái để lại vô số dấu vết.

Nghiêm túc mà nói thì chẳng thể gọi đây là dắt chó đi dạo. Họ men theo con đường dốc thoai thoải, trong lúc Ulysses hết chạy vút sang bên kia hồ nước rồi lại quay về, ngước nhìn họ như hối thúc, tiếp tới quấn quýt quanh cẳng chân họ. Bộ lông vàng óng thoắt ẩn thoắt hiển sau các gốc cây, chẳng mấy chốc mà mất hút.

“…….”

Bàn tay bọc trong găng tay lông của Do Hwa xoa xoa đầu mũi đông cứng vì lạnh. Nhờ chiếc áo khoác dày của Tristan mà Hazel đã tìm cho, may mà cơ thể cậu không thấy lạnh, nhưng khuôn mặt trần lộ ra rát buốt. Có vẻ bọn họ đã đi được hơn 20 phút rồi. Người đàn ông đi phía trước, cách cậu khoảng chừng ba bước, dáng lưng thẳng tắp, suốt từ nãy giờ vẫn giữ im lặng.

Tiếng chim hót vang vọng lại gần họ, xen tiếng Ulysses sủa lờ mờ. Con đường ngoằn ngoèo mỗi lúc càng hẹp.

“…A.”

Rẽ vào khúc ngoặt giữa những tán cây, mở ra cảnh sắc tựa hồ đồng bằng. Nhưng nhìn kĩ lại là mặt hồ lớn với tuyết chất đống phủ kín toàn bộ. Dưới lớp băng xanh thăm thẳm là những dải trắng tương tự bạch kim, rẽ nhánh khắp nơi tựa như mao mạch. Khung cảnh tráng lệ, đẹp đẽ đến mức xứng đáng được đưa vào một tập ảnh.

Gâu!

Đang đánh hơi xung quanh hồ, Ulysses phấn khích lao đến. Nó dúi cơ thể vào chân Do Hwa với cơ số tuyết dính trên chóp mũi.

“…Không nguy hiểm chứ?”

Cậu khẽ thì thầm, hỏi han con chó. Có khi nào nó trượt khỏi mép hồ, làm băng tan vỡ rồi rơi xuống không. Cậu cẩn thận lau những hạt tuyết phủ trên chiếc mũi đen của Ulysses, lúc này Tristan trả lời thay nó.

“Không sao đâu. Nó vốn nhát gan, dù thả tự do một mình chạy nhảy, nó cũng không dám đi xa quá đâu.”

Như anh đã nói, Ulysses chỉ loanh quanh ở rìa hồ. Thỉnh thoảng, nó cũng ngập ngừng rồi đặt chân trước dò xét lớp băng, nhưng rồi nhanh chóng dồn sự chú ý vào những bụi cỏ mọc xuyên qua tuyết và lớp đất cát ở nơi mép hồ.

Tristan dừng chân chốc lát, tiếp tới quay lưng và bước men theo lối mòn quanh hồ. Do Hwa hối hả theo sau và bắt kịp anh một cách muộn màng. Song, không đi cạnh anh với cung đường lớn rộng hơn, cậu chọn tiếp tục bước theo sau anh cách đó vài bước. Thỉnh thoảng, bước chân anh ấy đột nhiên chậm lại, khiến bước chân cậu vì thế nhanh hơn, tựa vô hình chung họ đang sánh bước.

“Không lạnh chứ?”

Anh điềm tĩnh hỏi mà không ngoái lại. Nhìn tấm lưng rộng đang đi phía trước, Do Hwa trả lời.

“Tôi không sao ạ.”

Nhưng vì cốc cà phê đậm cậu uống vội do thiếu ngủ, quả tim hiện tại đập nhanh bất thường. Không khí mùa đông mơn man gò má vừa trong lành vừa lạnh lẽo.

Gâu!

Đang ở phía xa, Ulysses đột nhiên chạy vun vút qua người cậu, động tác nhanh nhẹn như thể đuổi theo một thứ gì đó.

“-A.”

Từ một góc hồ tưởng chừng trống rỗng, một sải cánh rộng bất ngờ bung ra. Cặp thiên nga trắng ẩn trong khe tuyết tức thời bay lên, tránh sự truy đuổi của Ulysses. Chú chó liên tục sủa vang ầm ĩ, mải miết dõi theo những con chim trắng lướt xa khỏi nó, thanh lịch di chuyển băng qua kia hồ.

“Trong hồ có cả thiên nga.”

Do Hwa lẩm bẩm trong miệng những tiếng cảm thán như thật vi diệu, ánh mắt của người đàn ông chợt hướng về cậu. Đôi mắt trong trẻo dừng lại một lúc trên khuôn mặt chàng nghệ sĩ.

“Âm thanh đó, cậu nghe thấy không?”

“…Vâng.”

Cậu nghe tiếng kêu của chim thiên nga vọng lại từ xa. Khác với suy nghĩ, đó là âm thanh vừa trầm thấp vừa khàn đục, giống âm thanh của nhạc cụ nghẽn hơi.

“Thiên nga đang kêu không phải loài bản địa ở Scotland. Đó là loài chim di cư bay qua biển vào mùa đông.”

“…Từ đâu đến ạ?”

“Nhìn hoa văn ở gần miệng thì có vẻ là thiên nga whooper. Chắc từ Iceland đã bay đến đây.”

Iceland ở rất xa theo hướng Bắc. Nếu là con người, cho dù có đi máy bay cũng mất tận mấy giờ liền. Do Hwa mường tượng bản đồ trong đầu, bước chân lún sâu lớp tuyết phủ dày.

“Rồi đến mùa xuân, chúng lại bay về Iceland sao ạ?”

Cậu nhìn những con thiên nga đập cánh từ xa và hỏi. Tristan tiếp tục bước đi, lặng lẽ trả lời.

“Khoảng độ tháng tư, chúng sẽ trở về. Trải qua mùa nóng nơi đó, rồi khi đông đến, chúng băng qua biển và chọn cho mình bờ nước riêng biệt. Nếu có chim non thì chúng sẽ mang chim non theo nữa.”

“Chúng đến cùng một nơi mỗi năm sao?”

“Trừ khi có biến cố nào đó… Thần kỳ nhỉ?”

“Vâng.”

Từ Iceland đến Scotland chẳng phải hơn ngàn cây số hay sao. Di chuyển trên những hành trình, cung đường xa xôi, không la bàn hay bản đồ, thế mà thần kỳ làm sao, lũ chim vẫn tìm về nơi chốn cũ. Và Tristan Locke, người đang sánh bước bên cậu, lại thuộc nằm lòng chi tiết đặc tính loài chim di cư cũng không kém phần kì diệu. Người đàn ông ấy đọc rõ hết mọi suy nghĩ trên khuôn mặt cậu, nhìn sang bên kia hồ, bình thản nói.

“Sự di chuyển của những loài chim di trú là theo bản năng. Những con chim thuộc loài di cư bị nhốt trong lồng cũng không yên giấc khi đến thời điểm chúng phải bay đi. Tiếng Đức gọi đó là zugunruhe, ám chỉ đó là ‘khát vọng di chuyển’.”

Dường như mệt mỏi với việc thò cổ ra nhìn chòng chọc những con thiên nga, Ulysses chuyển chiếc mũi mình sang ngửi ngửi gốc cây gỗ. Chú chó giẫm lên cành cây nhỏ vùi trong tuyết, tiếng cành cây gãy tạo nên âm thanh trong sáng vui vẻ.

“Là một hành trình khắc nghiệt. Nhiều đêm liền không ăn gì, không được nghỉ ngơi và cứ liên tục bay đến nơi này… Tốt nhất không nên để Ulysses làm phiền hay săn đuổi chúng.”

Trong thâm tâm, sao cậu nghe như lời nói dịu dàng, ẩn chứa cảm tình khác hẳn anh của thường ngày. Tự lúc nào mà tiếng chân đều đều không vang lên nữa. Do Hwa quay mắt nhìn con thiên nga, rồi ngước mặt lên nhìn Tristan Locke đứng ngay bên cạnh.

Kể từ sáng nay, đôi mắt xám tro chưa từng nhìn thẳng Do Hwa lần nào, giờ đang chăm chăm nhìn trực diện cậu. Khoảng cách giữa họ gẫn gũi đến mức ép sát khuỷu tay vào người rồi giơ tay ra là sẽ chạm được.

Do Hwa nhìn xuống chiếc khăn choàng cổ, di mắt nhìn sang những nút áo khoác để tránh ánh nhìn vừa sắc sảo vừa đẹp đẽ.

Nhưng khi cúi xuống, cậu cảm nhận rõ ánh mắt của anh đang dừng lại trên mí mắt của mình. Do Hwa hé môi, gấp gáp bật ra một làn hơi ngắn xen lẫn giọng nói.

“Ngài Locke nói nhiều về các loài chim…”

“……”

Kết thúc lời nói không mấy ổn định. Anh không đưa ra bất kỳ lời hồi đáp nào. Xa xa vọng lại tiếng kêu trầm thấp của đám thiên nga, tiếng gió xì xào lùa qua những rặng thông xanh thưa thớt. Cơn gió lạnh buốt quất qua má phải.

“Chóp mũi cậu đỏ ửng rồi.”

Anh khẽ thì thầm bằng giọng trầm thấp. Ngón tay đeo găng tay da lướt qua đầu mũi Do Hwa.

Do Hwa trong vô thức lùi một bước. Người đàn ông liền thu hẹp khoảng cách, thật chậm rãi và nhẹ nhàng. Từ từ từng bước, rồi lại bước nữa.

“A-.”

Tấm lưng va vào thân cây một cách đau đớn. Do Hwa ngạc nhiên ngẩng đầu, đối mặt trực diện và chạm mắt Tristan Locke. Chỉ cần vòng quanh thân cây và tiếp tục lùi, cậu đã có thể thoát khỏi Tristan, nhưng cơ thể cậu bất di bất dịch như thể đông đá.

Cùng với biểu cảm như đã đoạn tuyệt với nơi nào đó, người đàn ông đẹp khó nhọc lên tiếng.

“Tại sao cậu, với tôi như thế này…”

Âm sắc trầm thấp xen lẫn nghẹn ngào.

Ngón tay lạnh lẽo đeo găng tay da chạm cằm Do Hwa và bao phủ một bên má. Rồi từng chút một, khuôn mặt của anh dần áp sát hơn.

“…Ư…”

Khoảnh khắc đôi môi chạm khẽ, Do Hwa nhắm mắt trong cơn hỗn loạn.

Là thứ cảm giác vừa lạnh lẽo vừa mềm mại. Anh ấy nhẹ nhàng nâng người Do Hwa để cơ thể cậu không trượt xuống dưới. Bàn tay to lớn ôm trọn gò má chuyển dần sang tai và luồn vào sâu tóc nơi gáy cậu. Đồng thời là lúc đôi môi anh trượt xuống trong chốc lát, thay đổi góc độ và chính thức lồng vào nhau.

“Hư ưm-.”

Ngay khi đôi môi lạnh lẽo dần dần tan chảy hoà lẫn thân nhiệt, người đàn ông ấy không còn để tâm bất cứ điều gì. Bàn tay to lớn giữ chặt cằm cậu, cơ thể ép sát giữa thân cây và khuôn ngực vững chãi. Chiếc lưỡi nóng bỏng quét khắp khoang miệng một cách kiên trì. Như muốn khắc ghi dấu vết từng tấc thịt mềm có trong miệng cậu, chiếc lưỡi tham lam đào sâu chà xát.

“Hư, ư ứp…”

Do Hwa không thể thở được nên giơ tay lên và bị Tristan dễ dàng khống chế. Cậu gõ nhẹ vào mu bàn tay anh bằng ngón tay bị giữ chặt.

“Tôi, thở…”

Lời nói ngay lập tức bị môi anh nuốt trọn. Anh tách môi ra, tựa hồ khó chịu với phần cơ thể đang kêu lách cách. Chụt, âm thanh phát lên một cách rõ ràng.

Do Hwa thở dốc, hé mắt ra nhìn và đối diện với đồng tử xám tro rực lửa bùng cháy. Thân thể cao lớn lấp đầy tầm nhìn, và phía sau anh là một thế giới rực rỡ sáng tươi. Quả tim đập loạn, lưỡi cậu tê buốt không nói nên lời.

“Ngài Locke…”

Người đó dường như chẳng nghe thấy gì. Một lần nữa, anh tháo găng da, bàn tay trần vuốt má cậu, di nhẹ sang mũi. Bờ môi đỏ ửng vội vàng vẽ lên nét cười dịu dàng.

“Cậu không thở được vì nghẹt mũi sao?”

Là thứ thanh âm trầm lắng ngọt ngào. Cậu khẽ gật đầu, bờ môi anh ấy áp lên chóp mũi đỏ bừng, nhẹ nhàng ấn xuống, trượt lên sống mũi. Những ngón tay dài dịu dàng ôm lấy khuôn mặt Do Hwa, khe khẽ ấn môi vào giữa hai chân mày cậu.

“Ngài Locke-.”

Tựa hồ có một con chim đập cánh trong bụng. Hoạ chăng không chịu nổi nữa, Do Hwa nhắm mắt, thuận theo bàn tay đang nâng cằm mình và bờ môi họ lần nữa khớp nhau. Không một tín hiệu báo trước, lần này bất ngờ. Không biết phản ứng thế nào, viền môi bị anh cắn đau, chiếc lưỡi ngứa ngáy lách vào khoang miệng. Nụ hôn vừa thuần thục vừa cao ngạo, tước đoạt hết thảy quyền hạn dẫn dắt.

Trong cơn choáng váng, Do Hwa vẫn nhớ một sự thật rằng đây là dịch thể từ đối tác name mà lâu lắm rồi cậu mới tiếp xúc. Khi anh rời môi Do Hwa một lúc, cậu đã ngậm miệng, nuốt lấy nước bọt thấm vào khoang miệng.

Gâu!

Đúng vào khoảnh khắc đôi môi họ lần nữa tìm thấy nhau, tiếng sủa mơ hồ của Ulysses từ xa vọng lại. Phải đến lúc ấy, Do Hwa mới sực nhớ ra rằng sự thật họ vẫn đang tản bộ.

“…Khoan đã…”

Cậu vặn người và đẩy anh, lần này Tristan lặng lẽ tránh đường.

“…Ulysses… Mày tha cái gì về vậy? Định lấy cái đó à?”

Miệng Ulysses đang ngậm quả thông dính đầy bùn đất, nó vừa vẫy đuôi vừa lon ton tiến đến gần. Do Hwa xốc lại tinh thần và cúi người xuống. Ulysses xuất hiện như ma quỷ vậy, nó lém lỉnh dúi đầu sang một bên.

“Ở nhà cũng có đầy trên cây mà. Mày muốn cái đó thật sao?”

Không rõ chú chó lăn lộn ở đâu, bộ lông vàng óng lấm lem tuyết đất. Do Hwa cố gắng gỡ quả thông từ miệng nó, song sau vài lần bất thành, cậu đành bỏ cuộc đứng thẳng người dậy, lúc này Tristan đã đeo găng lại và lên tiếng nói.

“Chúng ta đi tàn tàn về nhà thôi.”

“…Vâng.”

Người đó vươn tay, cẩn trọng chỉnh trang quần áo cho cậu. Bàn tay phủi đi những mảnh vỏ cây dính trên lưng của Do Hwa, thoáng nhiên kéo khoá áo khoác từ dưới lên đến tận cổ. Vẻ mặt trầm lặng, như thể chưa có gì vừa xảy ra.

“…Cảm ơn ngài.”

Đôi chân Do Hwa mềm nhũn, chẳng chịu nghe lời, thành thử anh đã để cậu tụt lại rất xa khi quay lưng mà cất bước. Dường như đã chơi một cách thoả thuê, Ulysses vui vẻ ngậm quả thông, song song sải bước bên cạnh Tristan, chiếc đuôi vàng thấp khe khẽ ve vẩy.

Chỉ cho đến lúc hồ nước hoàn toàn biến mất sau lưng, nhịp tim Do Hwa mới đập bình thường. Khi họ lần nữa tiến sâu vào rừng, quay người sang nhìn Do Hwa, người đàn ông hỏi.

“Hôm nay cậu định luyện tập gì?”

Giọng anh trầm và điềm tĩnh giống như thường lệ. Do Hwa nhất thời nhớ đến một loạt nhạc phổ đang chờ cậu bên cạnh đàn, cậu ngập ngừng mở miệng đáp.

“Giống hôm qua… Và cần chọn bản nhạc cho buổi audition nữa ạ.”

Luân Đôn xa xôi bỗng chốc trở nên mờ ảo, tựa hồ lơ lửng như bong bóng nước, nhưng cuối tháng 1 thì có nghĩa là thời gian rất gấp. Hoàn toàn có thể chọn một trong những tiết mục trước đó, nhưng cậu hình dung mình phải cho họ nghe những bản mới thì mới đủ sức thuyết phục Richard, kẻ vốn nắm rõ tất cả.

“Audition?”

Tristan lặp lại. Mặc dù giọng điệu anh vẫn nhẹ nhàng, Do Hwa đã kịp hiểu ra thay đổi đột ngột trong tâm trạng anh, khiến cậu thoáng chút do dự.

“Hợp đồng với công ty quản lý sẽ kết thúc đầu tháng 2. Để gia hạn hợp đồng, hoặc tìm công ty quản lý mới… Vì vậy, tôi cần thể hiện cho họ thấy định hướng tương lai của mình dưới tư cách là nghệ sĩ biểu diễn.”

“Ra vậy.”

Tristan phản hồi. Con đường dẫn vào khu rừng ngày càng rộng hơn, Do Hwa bắt đầu sánh bước bên anh để dễ trò chuyện. Gánh nặng từ cuộc gọi với Nicholas trước đó cùng sự lo lắng cũng vơi nhẹ đi phần nào. Tụt lại phía sau là Ulysses, mải mê đánh hơi mọi thứ xung quanh. Người đàn ông đó im lặng lắng nghe, chậm rãi hồi đáp.

“Trong giới âm nhạc cổ điển, không có nhiều công ty quản lý thực sự có tiếng tăm.”

“Vâng.”

“Nếu muốn nhận sự hỗ trợ đúng cách thì phải thuộc về nơi làm việc tốt, chắc hẳn cậu đã trăn trở nhiều rồi.”

“Vâng, nhân cơ hội này để chuyển công ty cũng tốt nhưng mà… Tôi hình dung nó không dễ dàng như lời nói. Có sẵn đường đi nước bước thì việc quảng bá sẽ thuận lợi hơn…”

“Tính cách của cậu không hợp để làm những việc như vậy.”

Ở rìa câu nói chứa đựng ý cười một cách ngẫu nhiên. Cái nhìn trong trẻo rọi xuống Do Hwa, người đi bên cạnh cũng ngước mắt nhìn, đáp lại Tristan. Bầu trời chuyển sắc trong xanh nhàn nhạt. Không khí mùa đông bên trong khu rừng thật đa tình và yên tĩnh.

Tristan mở miệng khi những ống khói cao của dinh thự đặt trong tầm mắt.

“Càng trong những tình huống như vậy, càng đáng tiếc hơn.”

“…Sao ạ?”

Thanh âm thuần khiết khiến cho Do Hwa nhìn anh chăm chú, không chút ngờ vực. Anh khẽ cau mày và tinh tế lên tiếng đáp.

“Tôi nghĩ kế hoạch luyện tập của cậu trong thời gian này sẽ gặp đôi chút trở ngại.”

“…….”

Cậu đang định hỏi lời nói vừa rồi có nghĩa là gì thì cửa ra vào dinh thự bật mở. Có lẽ Hazel thấy từ cửa sổ nên bước ra ngoài hiên để đón họ. Trong lúc Ulysses lập tức chạy ùa vào, nghe lời quở trách vì tha quả thông và lăn lộn trong đất tuyết, Tristan và Do Hwa lúc này cũng đã đến trước bậc thang dinh thự.

“Mừng mọi người đã về ạ.”

Đang lau Ulysses bằng khăn tắm, Hazel ngước nhìn lên, trịnh trọng nói.

“Buổi tản bộ thú vị chứ, cậu Eden? Tôi đã bật sẵn máy sưởi trong hội trường rồi.”

“À, cảm ơn cô.”

Không khí ấm áp trong dinh thự bao phủ mặt, cơ thể bất giác hệt như tan chảy. Do Hwa phủi tuyết và cởi giày ra. Cậu co rúm chân và ngước nhìn Tristan Locke. Không biết bản thân nên phải nói gì.

“Vậy tôi… vào trong xem sao ạ.”

Cậu định ghé ngang nhà bếp, làm ấm cơ thể bằng một tách trà trước khi luyện tập. Nửa phần trong lòng mong anh đi cùng, ngồi trên ghế bành hoặc đến xem cậu luyện tập buổi chiều, nhưng nếu không thì, cậu cũng chẳng còn biết làm gì khác.

“Ưm.”

Cùng với nét mặt khó đoán, Tristan bước vòng qua Ulysses, để nó trơ trọi một mình và tiến thẳng vào hành lang đại sảnh. Không biết từ lúc nào, anh đã cởi găng tay ra và nhẹ nhàng nắm cổ tay Do Hwa.

“Trước khi luyện tập, lên tầng ba thì thế nào?”

“…Tầng ba ạ?”

“Nếu tay cậu di chuyển tốt thì việc luyện tập cũng dễ dàng hơn.”

Trong lúc nghe anh dùng lời giải thích, đôi chân của cậu lò dò từng bước leo lên cầu thang theo sự dẫn dắt. Ulysses đang bị quấn chặt bên trong chiếc khăn, sủa vài tiếng ngắn vì không theo kịp. Do Hwa phát hiện những ngón tay thẳng của người đàn ông nắm cổ tay mình chợt siết chặt hơn khi cậu vô thức xoay tay mình ra.

Cậu thẫn thờ ngước nhìn lên, cùng lúc đôi mắt anh cúi nhìn cậu.

“……..”

Khoảnh khắc đối diện ánh mắt đã mất bình tĩnh, Do Hwa hoàn toàn hiểu được tình huống hiện tại nhất thời là gì. Mạch đập cổ tay bất ngờ dồn dập.

“Ngài Locke. Bữa trưa vẫn chưa…”

Lưỡi cậu líu lại như thể bị rối. Mặt trời đang đứng bóng giữa bầu trời. Jean sẽ thoăn thoắt dọn bữa trưa ngay, hôm nay Do Hwa vẫn chưa luyện tập, cũng chưa động vào bộ tập chức năng.

“Hơn nữa, hôm nay cũng không phải đêm ngày 1 và…”

Người kia hoàn toàn không đáp gì cả. Anh chỉ đơn giản dồn thêm sức lực vào những ngón tay, đổi từ cổ tay sang cánh tay cậu, kéo người Do Hwa thẳng lên trên tầng.

Chênh lệch sức mạnh mà cậu khó lòng nào vượt qua nổi. Do Hwa nhìn lướt xuống phía tầng dưới, bắt gặp khuôn mặt ngơ ngác và bất ngờ của Hazel, cho đến cuối cùng vẫn bị người đó kéo lên cầu thang.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo