Ebony Castle - Chương 10.1

Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương

Phần 1 - Chương 10.1

Suốt cả đêm, cơn gió dữ dội lay mạnh cửa sổ như thể gào thét. Chiếc giường rộng thênh thang và lạnh lẽo, khiến Do Hwa chập chờn tỉnh giấc không biết bao lần. Cậu kéo chiếc lò sưởi sát vào giường, thu mình co ro và cố gắng ngủ. Cho đến sau cùng, cậu đành bất lực ngồi trước lò sưởi với chiếc chăn bông từ lúc sáng sớm.

Lúc mới vào phòng cậu không để ý, giờ mới nhận ra trên kệ lò sưởi là một món trang trí nhỏ hình grand piano và vài quyển sách truyện mỏng. Do Hwa tuỳ ý nhặt một cuốn lên, dựa vào ánh sáng lờ mờ của lò sưởi tường, đọc từng bài thơ in trên mặt giấy cũ đã phai màu. Ánh lửa nhấp nháy trên những nét mực đen đổ bóng tròn. Mông lung phác hoạ những thứ phức tạp, lời thơ sắc bén và không dễ hiểu. Trong tâm trí rối bời, từng câu từng chữ rời rạc bò lên, đan xen vào nhau thành những hình thù méo mó kỳ dị.

Điện thoại rung lên, đã đến giờ làm việc tại Luân Đôn. Mãi cho đến khi điện thoại tự ngắt vài lần rồi rung trở lại, Do Hwa mới từ từ đứng dậy, nhặt chiếc điện thoại từ giường. Cậu đặt điện thoại lên tai và quay trở về bên chiếc lò sưởi.

Eden! Chào buổi sáng!

Giọng Nicholas vang lên vui vẻ, như thể xuyên qua những cơn ác mộng liên tiếp chồng chất.

Tôi xem tin nhắn rồi! Vẫn đang ở Scotland à?

“Vâng.”

Chắc vất vả lắm khi bị mắc kẹt ở đó, cùng với thư ký và một Tristan Locke đáng sợ mà chưa thể quay trở về.

Lời lẽ chẳng khác là mấy so với Daniel. Suốt thời gian qua, người đã ăn no, ngủ ấm trên chiếc giường lớn, lại còn được tập đàn piano trong sự quan tâm của mọi người, Do Hwa không biết phải đáp ra sao.

Tiếng còi xe cộ vọng qua ống nghe. Nicholas nói ‘Chờ một chút’tin tin, nhấn còi thật lâu rồi tiếp tục nói như không có gì.

Thời tiết ở Luân Đôn cũng không đùa được. Tôi đã làm chuyến du lịch trước Giáng Sinh, thế nhưng máy bay delay tận vài giờ ở Heathrow. Nhiều chuyến bay còn bị huỷ. Cậu nhớ cẩn thận trên đường về nhé, Eden.

“...Chắc phải khá lâu nữa tôi mới về. Tôi định đợi sang năm mới, khi nào thời tiết ấm hơn, và cả đường sá cũng an toàn nữa.”

Dù sao thì quanh đi quẩn lại hôm nay cũng là 31 rồi đúng không? Ngày mai sang năm mới rồi!

Do Hwa lặng lẽ vén rèm bằng những ngón tay sắp sửa đóng băng. Cậu dùng những đầu ngón tay chà xát tấm kính phủ hơi nước trắng và tạo ra một cửa sổ trong suốt, bầu trời hiện ra ở phía bên kia mang sắc tím sẫm. Vọng qua ống nghe, giọng Nicholas hoà lẫn tiếng ồn ã của thành phố, chảy vào tai cậu.

Năm ngào cũng thế, cứ đến ngày này là tôi lại thấy chán nản. Có vẻ như đã phung phí quá nhiều thời gian trong một năm dài. Bao nhiêu mục tiêu cùng thời điểm vào năm ngoái đã đề ra, chẳng có kế hoạch nào đạt được cả… Eden thì sao?

“…Để xem.”

Dẫu vậy nhưng nhìn lại, năm nay đối với tôi cũng như một bước ngoặt vậy. Tôi đã hoàn thành chuyến du lịch bụi, rồi còn tìm được một công việc nữa! Năm tới chắc hẳn sẽ tốt đẹp hơn!

“Nếu được thế thì hay quá.”

Chà, nếu giờ không ở Luân Đôn thì Eden sẽ không thể xem được pháo hoa đêm nay nhỉ?

Cậu đã quên bẵng lễ hội pháo hoa đón năm mới được tổ chức. Nicholas chờ câu trả lời không được hồi đáp nhưng vẫn nói tiếp một cách vui vẻ.

Nghe nói các bạn của tôi đã đặt vé đến cầu Waterloo! Chắc sẽ đông người lắm ha?

“Vâng. Cẩn thận để không bị đè bẹp đấy.”

Thế nhé!

Ngỡ rằng anh ta chỉ nói đến đó, đầu dây bên kia bất chợt im ắng, Do Hwa đã nghĩ cuộc gọi vừa rồi chỉ đơn giản là một lời hỏi thăm. Cùng với tiêu điểm mập mờ, cậu nhìn chiếc ghế đặt cạnh lò sưởi và tập thơ mỏng đang đặt trên đó. Ngọn lửa phản chiếu sắc màu vàng sẫm bên trong dòng chữ khắc vàng trên bìa. Đầu cậu choáng váng vì không ngủ đủ.

Chính vào lúc ấy, Nicholas đột nhiên mở miệng, không lời báo trước.

À, còn việc này nữa. Trưởng phòng đã nói là muốn gặp cậu trong tháng 1 đấy.

“…Richard sao?”

Ừ, nếu được thì đến công ty càng tốt.

Chủ đề câu chuyện đột ngột thay đổi theo chiều hướng không tự nhiên, đến mức lộ rõ mục đính chính nhất ngay từ ban đầu. Do Hwa gật đầu ngắn gọn cùng với khuỷu tay chống lên khung cửa.

“Cứ vậy đi.”

Anh ta còn thắc mắc chuyện tay cậu đã bình phục bao nhiêu rồi… Anh ta nói vì lâu rồi nên muốn thử nghe Eden chơi đàn. Không rõ cậu đã biết chưa? Chuyện gia hạn hợp đồng với công ty vào tháng 2 ấy?

“…À.”

Cậu chưa biết nhỉ? Kể từ lúc ký hợp đồng đến giờ đã ba năm rồi. Trưởng phòng cũng nói mình mới sực nhớ cách đây không lâu.

“……”

Richard Evans sẽ chẳng đời nào chểnh mảng đến vậy. Đến tận bây giờ Do Hwa mới hiểu thái độ dửng dưng và cả thư thả mà mình trông thấy ở anh ta dạo gần đây. Nếu Do Hwa sớm bình phục, hoạt động suôn sẻ trong năm kế tiếp, anh ta chắc chắn tái ký hợp đồng. Còn nếu không, chắc hẳn anh ta sẽ tìm đường mà thoái thác, xử lý vấn đề bản thân chán ghét gọi tên Eden.

Cậu trong khoảnh khắc không thốt nên lời. Không có công ty quản lý, riêng một mình cậu không thể gánh vác tất cả. Và chẳng cớ gì để một công ty quản lý nổi tiếng chứa chấp nghệ sĩ vất vả rong ruổi đến tận Scotland vài lần mỗi tháng chỉ để sử dụng tay đúng chức năng. Sự thật suốt nửa năm qua, vì cậu mà Richard và công ty đã phải cắn răng chấp nhận tổn thất do ngưng hoạt động.

“Tôi biết rồi, Nicholas.”

Ừ, cuối tháng 1 cũng được… Khi nào sắp xếp xong xuôi thì Eden báo tôi nhé.

Tháng hai, lời nói bảo Do Hwa đến công ty để tham dự buổi audition, hoạ chăng điều đó khiến cậu nên hiểu là lời xúc phạm rồi biết điều mà dứt hợp đồng trước. Do Hwa nuốt tiếng thở dài, mệt mỏi đáp Nicholas.

“Tôi sẽ liên lạc sau.”

Được rồi. Chúc mừng năm mới sớm nhé, Eden!”

“Chúc mừng năm mới.”

Với tông giọng nhẹ nhõm hơn, Nicholas ngắt cuộc gọi. Đặt điện thoại xuống khung cửa sổ lạnh, Do Hwa phóng mắt, ngắm nhìn khu rừng trong ánh rạng đông. Trên bầu trời đang hửng sáng, chẳng biết từ lúc nào đó, tuyết bắt đầu rơi se sẽ yên lặng.

Nghĩ lại thì thấy, chỉ mới vài năm trước thôi, những bảng kế hoạch dày đặc luôn được lấp kín thời điểm cuối ngày. Đó là cuốn sổ đầy ắp lịch trình của các cuộc thi và buổi họp báo. Khi ấy, dù vẫn còn trẻ mà đã cao ngạo đến mức độ nào. Dường như cậu đã tin rằng chỉ cần nỗ lực là mọi chuyện sẽ suôn sẻ, theo đúng quỹ đạo mình đã đề ra.

Còn năm nay, tất cả những gì cậu hằng mong chờ chỉ là nhìn ngắm những bông tuyết trắng phủ đầy rừng thông. Biết đâu may mắn, thời điểm này vào năm sau cậu vẫn được chơi đàn ở đâu đó. Nếu đó là việc phụ thuộc dù chỉ chút ít vào sự nỗ lực, thì cậu mong rằng mình còn đủ sức để dốc toàn bộ những nỗ lực có thể vào, để đến sau cùng không thấy hối tiếc.

* * *

Giọng nói lanh lảnh vọng ra từ cánh cửa bếp đang mở, ban đầu Do Hwa cứ ngỡ Jean đang trò chuyện với ai, nhưng hoá ra đó là Ulysses.

“Bỏ ngay tất cả những thứ đó xuống!”

Khịt.

“Mày nghĩ cứ nhìn chằm chằm như vậy thì tao sẽ cho mày một miếng à?”

Do Hwa dừng ở ngưỡng cửa, cả Jean lẫn Ulysses đồng loạt quay sang. Thấy cậu đặt cái gì đó lên tấm thớt lớn, Jean liền dịu xuống biểu cảm dữ dội.

“Hôm nay cậu cũng dậy sớm nhỉ. Ngủ ngon không?”

“Vâng… có chuyện gì thế ạ? Nó làm gì sai sao?”

Do Hwa ngồi xổm, dang tay đón Ulysses hớn hở chạy đến, ôm nó vào lòng. Trong lúc Ulysses mừng rỡ liếm tay Do Hwa, Jean đã trả lời như xả cơn giận.

“Nó cắn mấy chiếc khăn treo trên ngăn kéo rồi xé toạc. Sáng nay tôi vừa xuống bếp thì đã chứng kiến cả bãi chiến trường, mảnh khăn lau văng khắp nơi.”

“Xem chừng có vẻ nó buồn chán lắm.”

Dạo này vì thời tiết xấu, có lẽ mải miết quẩn quanh trong nhà nên nó đâm ra bực bội phá phách. Hơi ấm chú chó chạm vào cơ thể lạnh lẽo của cậu, khiến tâm trạng nó cũng hào hứng hơn. Do Hwa rúc vào bộ lông mềm mượt, cậu bị che khuất tầm nhìn ở phía bên kia.

Jean cho rau củ thái nhỏ vào hộp, rửa tay sạch sẽ rồi ngay sau đó, ly espresso bốc hơi nghi ngút được đặt trước mặt Do Hwa.

“A, cảm ơn anh.”

“Tôi cũng đang uống một chút cho tỉnh táo. Cậu có món gì muốn ăn vào bữa sáng không?”

“Bữa sáng chắc không cần đâu ạ. Tôi uống cái này rồi sẽ đến hội trường để luyện tập.”

Cà phê trong chiếc cốc nhỏ vừa đen sánh vừa đậm đặc. Loại cà phê mạnh được Jean pha uống mỗi ngày kể từ lúc cậu lưu lại dinh thự. Vừa nhấp một ngụm cà phê rồi hạ cốc xuống, Jean đã quay lại, giọng đầy bận tâm.

“Dù vậy đi nữa thì vừa ăn vừa luyện tập không phải sẽ tốt hơn sao? Ngài Locke đã dùng bữa ban nãy rồi, suýt nữa hai người có thể ăn chung thì tốt biết mấy.”

“À…”

Đúng lúc Ulysses phát ra một âm thanh lớn, giúp cậu cứu thua tránh việc trả lời, cứ thế nhìn xuống một cách tự nhiên. Biểu cảm con chó với miếng cà rốt to rất tươi tắn. Có vẻ như đến cuối cùng nó cũng được Jean cho một món đồ chơi để gặm cắn.

Do Hwa chọn giữ im lặng, cậu giả vờ bận vuốt ve con chó. Khoảnh khắc lọt vào tai cậu cái tên Tristan, cậu có cảm giác toàn bộ không khí như thể cùng lúc rút cạn khỏi phổi.

Jean khẽ vươn vai, vừa ngáp vừa nói.

“Phải rồi. Ngài Locke đã nói sẽ đưa con chó đi dạo quanh hồ. Cậu biết gần đây có hồ nước không? Tôi thì không thể rời chỗ của mình vì đã lỡ bỏ thức ăn vào lò, nhưng Eden thấy đi cùng ngài ấy thì sao? Nhân tiện vận động cơ thể một chút.”

“…Hồ nước.”

Do Hwa dõi mắt nhìn Ulysses đang say sưa gặm cà rốt và trả lời chậm một nhịp.

“Ngài Locke và cái hồ đó… Tôi không muốn quay lại nơi ấy lắm.”

“Tại sao?”

Jean hỏi, và Do Hwa chỉ lắc đầu. Ký ức về lần chống cự xen lẫn bùn đất bên bờ hồ nước, nỗi sợ cái chết thực tế trải nghiệm vẫn chưa phai mờ, còn sống động như trước mắt.

Cốc espresso vơi dần. Do Hwa tiến đến bồn rửa bát rộng, mở vòi nước chảy, rửa chiếc cốc nhỏ.

“Cám ơn anh vì cà phê nhé, Jean. Vậy tôi…”

Lúc này Do Hwa mới xoay người lại. Từ chiếc chảo trên bếp ga toả hương thơm nức món ăn đang xào. Với những động tác thuần thục, Jean vừa đảo chảo vừa quay đầu sang, nói chuyện với người đàn ông đứng nơi ngưỡng cửa.

“A, ngài Locke. Chiếc khay sao lại… Cứ để tôi lên dọn là được mà.”

Do Hwa bất giác thẳng người gần như lập tức. Không biết chừng ánh mắt ấy đã quen với việc tìm cậu trước. Đôi khi họ ở cùng phòng, thành thử ánh mắt quen thuộc điều đó là lẽ hiển nhiên. Mọi thứ xung quanh tưởng chừng biến mất, không còn tồn đọng bất cứ âm thanh nào khác tồn tại, để lại không gian chỉ riêng hai người.

Hiện tại, người đàn ông cao lớn đã vượt qua ngưỡng cửa nhà bếp, và thậm chí không liếc nhìn Do Hwa lấy một lần. Trong áo khoác đen, anh vừa trả lời ngắn gọn vừa đặt khay xuống.

“Tôi nhân tiện tìm con chó.”

Ulysses quăng cà rốt lại, xoay mình một vòng, quấn quýt chạy đến bên chân chủ nhân.

“A, nghĩ lại thì.”

Jean hỏi một cách nghiêm túc, như thể anh ta không hay biết gì.

“Ngài thấy đưa Eden đi cùng thì thế nào ạ? Cậu ấy ngồi suốt ngày để luyện tập, nhưng cũng phải đi và tập thể dục nữa chứ. Mặc dù cậu ấy vừa bảo mình không thích hồ cho lắm.”

Phải đến lúc ấy ánh mắt của người đàn ông mới quay lại trước Do Hwa. Anh đã nhanh chóng lia mắt sang cậu với đôi tay ướt cạnh bồn rửa bát.

Do Hwa định mở miệng để từ chối. Cậu muốn chớp lấy cơ hội trước khi anh ấy kịp phản hồi Jean. Nhưng cơ hội đó đã hoàn toàn bị chặn đứng. Quay lưng với Ulysses, Tristan nhìn thẳng Do Hwa, tiếp tới vượt qua ngưỡng cửa, anh nói với về phía sau.

“Cùng đi nào.”

“…….”

“Cậu dùng bữa đi, chuẩn bị xong xuôi rồi quay lại nhé.” 

Phong cách nói chuyện như không chừa chỗ cho sự từ chối. Do Hwa dõi theo hành lang nơi anh biến mất. Hương cà phê đọng trong miệng, không những vừa chua lại còn đắng nữa.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo