Ebony Castle - Chương 9.1

Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương

Phần 1 - Chương 9.1

Đôi ủng mà Jean lấy từ tủ giày cho Do Hwa mượn to quá khổ với chân cậu. Với mỗi bước đi, tuyết đông lại bám dày quanh ống ủng, phủ kín mắt cá, khiến ủng thi thoảng kẹt trên nền tuyết, chỉ có bàn chân bị trượt ra ngoài. Do Hwa trông thấy Jean đã chầm chậm băng ngang khu vườn và đến trước cửa nhà kính.

Jean chờ trước cửa, nắm lấy cánh tay Do Hwa, dìu cậu đi nốt mấy bước cuối cùng.

“Ối chà. Lên nào. Dù vậy cỡ này cũng đủ để đi bộ được rồi phải không?”

“Vâng, tuyết tan kha khá sau hai ngày ạ.”

Mới Giáng Sinh hôm trước, tuyết đã chất cao đến tận đầu gối, buộc họ dùng xẻng dọn tuyết thì mới có thể đi đến được đây. So với cơn bão ở vài ngày trước, không khí lạnh lẽo len lỏi buồng phổi cũng dễ chịu hơn.

Bên trong nhà kính, không gian vừa ấm áp vừa ẩm ướt như thể bước sang một mùa khác hẳn. Jean vội khép cửa, run rẩy chặn kín mùa đông bên ngoài.

“Dù sao thì cũng may, thời tiết có vẻ ấm lên đôi chút. Chỉ là không biết kéo dài bao lâu.”

“Ừm… chắc khoảng hai ngày thôi ạ.”

“Khoảng hai ngày sao?”

“Dự kiến từ rạng sáng mai, một đợt rét đậm mới lại tràn tới.”

Từ mấy ngày trước, Do Hwa đã liên tục kiểm tra dự báo thời tiết bằng điện thoại, gần như vài giờ một lần. Nhiệt độ ngày mai, ngày mốt sẽ giảm, lượng tuyết tích tụ có thể không tan cho đến khi sang năm mới. Với một ngôi làng hẻo lánh, không có xe ủi tuyết như thế này, con đường từ đó đến Inverness chẳng khác nào bị phong toả.

Cả hai vòng qua luống hoa nở rộ và tiến về phía khu vườn nhỏ trong nhà kính, Jean khẽ liếc nhìn Do Hwa.

“Eden… chắc muốn trở lại Luân Đôn càng sớm càng tốt nhỉ.”

Việc đó vốn là lẽ thường, nhưng khi thốt ra, tông giọng anh ta vừa bất ngờ vừa buồn bã. Vì thế, Do Hwa cũng khó lòng đáp lại ngay. Không, xem chừng chỉ nghĩ đến việc mở miệng ra mà xác nhận cũng không dễ dàng. Do Hwa im lặng, trong lúc Jean cúi xuống để quan sát mấy cây cà chua, rồi một lúc sau, cậu mới chậm rãi thốt lên, như đang vừa nói vừa lục tìm những suy nghĩ trong đầu.

“Bởi vì cuộc sống của tôi ở đó.”

“…….”

“Bác sĩ theo dõi liệu trình phục hồi chức năng, đàn piano và cả phòng tập của tôi cũng ở đó… Công ty quản lý nữa… Tôi phải luyện tập thì mới càng sớm càng tốt quay lại hoạt động, và mọi lịch trình đều phải thực hiện tại đó…”

Lưu lại nơi này chẳng khác nào kỳ nghỉ dài, mỗi ngày trôi qua đều mang dáng dấp một chuyến du lịch, suốt mấy ngày qua, liên tục thưởng thức những món ăn Jean mày mò chế biến, rồi dành hàng giờ trong thư viện và phòng thưởng nhạc của Tristan, rồi còn quây quần bên cạnh nhiều người để tổ chức tiệc. Cho đến cuối cùng, cậu cứ chớp mắt là lại một ngày nữa trôi tuột qua mà không có lấy một giờ nào ngồi trước piano.

‘Chỉ cần bỏ luyện tập một ngày thôi thì sẽ thụt lùi đến tận hai ngày.’ Đó là câu nói quen thuộc của vị giáo sư người Hàn từng dạy Do Hwa, một lời nhắc nhở mà ông lặp đi lặp lại đến mức in hằn. Trong số bạn bè cùng ngành quanh cậu, có người thi thoảng chỉ tập đúng một tiếng mỗi ngày hoặc lấy cớ mệt mỏi mà bỏ hẳn, nhưng phần lớn bọn họ đều gắn chặt với nhạc cụ, suốt ngày này qua tháng nọ, ngoại trừ những lúc ăn ngủ thì luôn vùi mình trong phòng luyện tập. Do Hwa bất giác miên man nghĩ ngợi, trong lúc trông theo bàn tay của Jean, vừa to lớn vừa thô ráp đang hái những quả cà chua chín đỏ.

Nếu tính toán theo phương thức của giáo sư, cộng dồn tất cả những khoảng thời gian cậu đã bỏ lỡ, cộng thêm tiến độ hụt mất suốt thời gian qua, liệu cậu có khác gì chưa đến đây du học hay không? Chẳng phải thời gian cậu đã hoài phí vào khoảng không vô tận đó đủ để ví von là như vậy sao.

Mỗi lần ý nghĩ ấy hiện lên, cậu lại gấp gáp đến mức tưởng chừng nghẹt thở. Bất kì khoảnh khắc nào không gắn chặt với cây đàn piano, thậm chí vài giờ dành cho trị liệu mỗi ngày đều làm Do Hwa cảm thấy tiếc nuối. Bản thân đã bị tụt hậu, bỏ xa những người từng chạy trên một đường đua. Bao nhiêu thành quả suốt đời tích cóp chợt hoá vô nghĩa. Cho dù bắt đầu chạy lại ngay giây phút này, thì đâu có nghĩa họ sẽ dừng chân chờ đợi. Cả lúc Do Hwa dò dẫm theo sau Jean trong nhà kính, ở đâu đó vẫn có người vã mồ hôi trong phòng tập, hoặc trước hàng trăm các khán thính giả, đứng trên sân khấu của buổi hoà nhạc, nhận về những tràng pháo tay giòn giã.

Hơn nữa, khác với những nghệ sĩ piano khác còn cả đời dài gây dựng sự nghiệp, thời gian ban cho Do Hwa e là ngắn ngủi. Cậu chỉ có thể tiếp tục ngồi trước piano, chừng nào niềm hứng thú và sự thương xót của Tristan Locke còn kéo dài. Nếu may mắn thì vài năm. Hoặc biết đâu chừng, mong đợi một khoảng thời gian lâu hơn như thế chỉ là ảo tưởng.

“……”

Thở dốc. Do Hwa đột nhiên khựng lại tại chỗ, thân thể co rúm. Jean đang ngồi xổm hái rau bina, lập tức dừng tay, quay sang nhìn cậu. Vừa trông thấy mặt Do Hwa, Jean liền chậm rãi đứng thẳng người dậy.

“Eden, con đường hiện tại vẫn nguy hiểm lắm. Tuyết tan nhiều hơn, nhưng dù có xuống được làng thì cũng mất tận hai tiếng đồng hồ để đến được Inverness. Đường vừa gồ ghề, lại còn đóng băng… tỷ lệ xảy ra tai nạn rất cao.”

“…Vâng, Peter cũng nói tương tự.”

Chính xác hơn là ‘Chẳng lẽ tôi phải liều mạng chỉ để đưa cậu ra sân bay sao?’, tông giọng ông ta tức giận đến nỗi loa ngoài điện thoại oang oang ầm ĩ. Do Hwa từng nghĩ đến việc thuê một chiếc xe tự lái trong làng, nhưng đã nhiều năm cậu chưa đụng đến vô lăng. Sử dụng chiếc xe xa lạ mà liều lĩnh phóng băng băng trên con đường dốc trơn trượt, e rằng xác xuất đến được Luân Đôn không cao, thay vào đó là bệnh viện.

“Eden.”

Khuôn mặt Jean bỗng trở nên nghiêm trọng. Anh ta đặt cả giỏ xách đang cầm xuống đất, ngẩng nhìn Do Hwa.

“Nếu Eden thực sự muốn, tôi có thể xin ngài Locke cho nghỉ phép, rồi đưa Eden đến Inverness bằng xe tải. Nhưng thật lòng thì… Tôi hy vọng Eden có thể chờ cho đến khi thời tiết thật sự ấm lên. Luyện tập cũng quan trọng đấy, nhưng an toàn vẫn là trên hết mà, phải không?”

“…Vâng. Tôi cũng không muốn phá hỏng kỳ nghỉ của anh Jean đâu.”

“May thật.”

Do Hwa khẽ mỉm cười, khiến Jean như được trấn an và bật cười theo. Thấy Jean lại ngồi xổm xuống cạnh luống bina xanh mướt, Do Hwa lùi lại một bước. Giữa nhà kính ngập tràn những bông hồng nở đầy màu sắc dù giữa mùa đông, không khí ấm áp từ lò sưởi điện toả ra, hôm nay bỗng nhiên ngột ngạt đến lạ kì.

***

Cảm giác mới ăn trưa chưa bao lâu, vậy mà đã đến thời điểm mặt trời lặn xuống. Do Hwa băng qua hành lang tối tăm, nghe tiếng bước chân thoăn thoắt của loài động vật bốn chân. Chẳng mấy chốc, Ulysses đã từ cầu thang lao xuống, xuất hiện trước mặt.

“Ulysses!”

Gâu!

Trong miệng nó đang ngậm món đồ chơi đầy màu sắc Do Hwa tặng. Ulysses vui vẻ lao tới, đâm trán mình vào đùi cậu. Trong lúc Do Hwa dang tay ra mà đón đợi, nó vẫn không quên bảo vệ khúc xương.

“Cái đó, mày thích chứ?”

Do Hwa ngồi xổm xuống, vừa vuốt ve bộ lông mềm mại vừa hỏi. Nó vốn có nhiều món khác tốt hơn để chơi, nhưng chắc là nó có sở thích ngậm món mới.

“May mà mày vẫn chịu chơi với nó. Không như chủ nhân của mày, chẳng biết chừng qua năm mới lại vứt bừa đi đâu mất, có phải không?”

Khi kéo phần nhô ra của khúc xương, Ulysses đã vung vẩy đầu để không bị cướp. Đôi mắt đen láy long lanh như thể hiểu rõ những lời châm chọc.

Ngay lúc đó, từ trên vọng xuống tiếng cười trầm thấp. Do Hwa muộn màng ngẩng đầu, cậu thoáng giật mình, bắt gặp Tristan Locke đang khoanh tay và đứng tựa vào lan can cầu thang. Không một dấu hiệu báo trước, thành thử cậu không đoán được anh ấy đã ở đó từ bao giờ.

“Ulysses tốt hơn tôi. Nó vốn giàu tình cảm vô ích và hay lưu luyến.”

Anh bước từng bước mệt mỏi xuống những bậc thang còn lại. Ulysses lập tức rời khỏi Do Hwa, hứng khởi chạy đến, quấn quýt bên chân chủ nhân.

Nuốt lời xin lỗi còn chưa kịp thốt, Do Hwa từ từ đứng dậy. Dù đêm qua cậu đã ngủ trên giường anh, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu gặp lại anh kể từ lúc đó. Với găng tay da và chiếc áo choàng dày cộm, có vẻ anh đang chuẩn bị đưa Ulysses ra ngoài.

“Trông cậu buồn tẻ quá.”

Tristan thong thả nhìn xuống Do Hwa rồi cất giọng nói.

“Nếu không có việc gì, cùng nhau đi dạo nhé.”

“……”

Không rõ điều gì trong câu nói đó đã tác động đến Do Hwa. Chỉ trong khoảnh khắc, trông người đàn ông trước mắt chẳng khác nào kẻ nhàn rỗi, chưa từng lao động chính trực bất kể một ngày. Cảm giác bức bối và bất an trong nhà kính dâng trào cổ họng như muốn buồn nôn.

“Không cần đâu ạ.”

Lời đáp thoáng mang sức nặng hơn mức cần thiết. Do Hwa đột nhiên thốt ra những lời từ chối có phần khó chịu, như thể nhắc nhớ tình trạng của mình mà người đàn ông kia đã lãng quên.

Người đàn ông cao lớn đứng im, tiếp tục nhìn xuống Do Hwa, không có bất kì phản ứng hay chuyển động nào. Giữa cuộc trò chuyện đang bị kéo dài, Ulysses đứng trước cửa chính, sủa vài tiếng ngắn.

“Tôi định ở trong thư viện đến giờ ăn tối giống như hôm qua.”

Cố định mắt mình vào ngực người đó, cậu muộn màng giải thích thêm.

“Dù không có nhạc cụ, tôi vẫn có thể làm quen với nhạc phổ trước…”

Chẳng lỗi lầm nào thuộc về trách nhiệm của người ấy cả. Việc bị mắc kẹt ở đây mà không có piano, cũng như vấn đề thời tiết chẳng chịu quang đãng. Song, chỉ với bấy nhiêu tình cảm và sự thoải mái từ người đàn ông, cậu đã yên tâm đến mức quên mất cảm giác khẩn thiết rằng một ngày nào đó, cậu sẽ bị bỏ lại giữa những cơn đau run rẩy, thấu tận xương tuỷ.

“…Tôi.”

Người đàn ông trước mặt từ tốn ngắt lời.

“Tôi rất tiếc vì không thể làm được gì cho cậu Eden.”

Giọng anh trầm và điềm tĩnh. Trong vô thức, Do Hwa bất giác ngẩng đầu lên, bắt gặp một sự lạnh lùng mờ nhạt vẫn nguyên vẹn trong đồng tử xám tro, khó mà đoán biết cảm xúc.

Lời lẽ khô khốc như thể che giấu một sự giễu cợt không bộc lộ ra. Đó là một lời cảnh báo rõ ràng, rằng đừng quên mất bản chất thật sự của mối quan hệ, sự giúp đỡ đang được cung cấp đủ đầy mà không cần bất kì cái giá nào. Người đàn ông quan sát Do Hwa một cách kĩ lưỡng nhanh chóng xoá bỏ biểu cảm như thể anh đã làm tự khi nào, nhẹ nhàng nói thêm.

“Lò sưởi trong thư viện vẫn đang cháy. Mong cậu sẽ có khoảng thời gian hữu ích nhé.”

“…Vâng.”

“Vậy gặp cậu sau vào giờ ăn tối.”

Bàn tay đeo găng tay da màu đen nắm tay nắm cửa. Ulysses kiên nhẫn chờ đợi suốt từ nãy giờ, như chiếc lò xo, nó liền lao ra khỏi cánh cửa chính.

Do Hwa liếc xuống, nhìn món đồ chơi đã bị bỏ quên nằm bên cạnh cửa, tiếp tới chậm rãi bước lên cầu thang. Nhịp tim dồn dập khó lòng lắng dịu. Do Hwa liên tục lặp đi lặp lại một câu nhắn nhủ sẽ không sao đâu. Dù từng trông thấy Tristan Locke như thế này nhưng cậu bất thành trong việc hiểu rõ, hẳn đó không phải là người đàn ông chỉ vì tổn thương mà để bộc lộ tính cách bốc đồng.

Không, ngay cả điều đó cũng không chắc chắn. Liệu cậu có thực sự hiểu đúng bất cứ điều gì về người đó không? Gần đây, việc ngủ cùng giường trong căn phòng của người đó đã thành thói quen, nhưng anh chẳng hề đả động đến việc va chạm hay hoà lẫn cơ thể nhau, mặc dù Do Hwa chẳng đêm nào không căng thẳng và mang tâm thế sẵn sàng chuẩn bị. Chỉ tựa đôi khi, trong đêm lạnh giá, anh vô thức mà kéo chăn, ôm cậu vào lòng một cách tự nhiên như ôm túi nước nóng rồi cố ngủ. Nghiêm túc mà nói, khoảng thời gian họ hứa hẹn để điều trị, quả thực sự đã trôi qua. Giờ đây, Do Hwa chỉ còn là một vị khách bị trói chân trong dinh thự vì thời tiết xấu. Việc anh không còn điều trị cho cậu nữa, quả thật chẳng có lí do gì oán trách cả.

Tay nắm cửa thư viện lạnh buốt. Do Hwa bẻ cong những ngón tay, xoay nhẹ nắm cửa rồi mở cửa ra, lặng lẽ ngồi xuống bậc thang dẫn lên tầng hai gần lối ra vào. Thể theo lời Tristan nói, hai lò sưởi trong thư viện vẫn còn nóng lửa, nhưng do trần nhà quá cao mà làn hơi lạnh vẫn se sắt trong không khí.

“……”

Nhiệt nóng từng làm ấm má và trong đầu đã tan biến, lấp đầy khoảng trống bằng sự tiếc nuối. Từ sau bữa tiệc Giáng Sinh, Tristan Locke luôn hiện hữu như một bóng hình luôn kề cận cậu. Chính vì thế mà vào những đêm giá lạnh, Do Hwa bất giác tìm đến hơi ấm nơi thân thể anh. Nhưng điều đó không cho phép cậu quên, rằng rốt cuộc đó là ai và là người như thế nào. Cuối cùng, sợi dây duy nhất ràng buộc hai người cũng chỉ là những dòng chữ khắc hoạ trên da và dăm ba bản hợp đồng.

Do Hwa nhìn chằm chằm vào những hoạ tiết sắt uốn cong tinh xảo trên lan can của cầu thang, cho đến khi dòng suy nghĩ rối bời dần lắng xuống. Khi đã bình tâm hơn, Do Hwa bật đèn, bước lên tầng hai, tìm lại những bản nhạc cũ mình đã chú ý vào ngày hôm qua. Cẩn thận đặt chồng giấy cũ tựa hờ lên kệ sách, Do Hwa bắt đầu di chuyển những ngón tay trên đầu gối, tựa đang lướt trên bàn phím vô hình.

Vì quá mải mê với những nốt nhạc trên khuông, Do Hwa không hề nghe thấy bất kì một tiếng động nào, bất luận tiếng gõ cửa hay mở cửa. Chỉ đến khi một tiếng gõ mạnh vang trên lan can cầu thang, Do Hwa lúc này mới giật mình quay đầu lại.

“Cậu Eden.”

Là người thư ký. Anh ta đứng ở chân cầu thang, ngẩng nhìn Do Hwa, thu hẹp khoảng cách giữa hai chân mày.

“Trong căn dinh thự rộng lớn thế này, sao cậu lại bỏ quên di động thế?”

“…Có lẽ tôi để quên trong bếp rồi. Anh đang tìm ngài Locke ạ? Lúc nãy ngài ấy ra ngoài đi dạo.”

“Tôi biết.”

Khi Do Hwa nhổm dậy, thư ký bước lên vài bậc cầu thang cũng chợt dừng lại. Không dài dòng thêm, anh ta cất giọng.

“Ở trong làng, tôi đã tìm thấy một cây đàn piano.”

“…Sao ạ?”

“Tôi dò hỏi bằng nhiều cách theo chỉ thị của giám đốc. Có một người dân trong làng đang cất giữ một cây đàn piano cũ trong kho. Chắc là tình trạng cũng không tốt lắm.”

Do Hwa gần như đã nắm bắt được ý nghĩa trong lời nói ấy nên đã hỏi lại.

“Ý anh là tôi có thể xuống làng để luyện tập piano sao?”

“Nếu vậy thì sẽ rất bất cập bởi thời tiết, thế nên giám đốc đã ra chỉ thị mua lại cây đàn và mang nó về dinh thự. Nhưng như tôi nói, nó là một cây đàn cổ và đã lâu năm, tình trạng hiện tại chắc không được tốt, chắc chỉ phù hợp để cậu dùng tạm trước khi quay trở về Luân Đôn thôi.”

“…….”

Do Hwa bước đi mà chẳng rõ mình đang hướng đi đâu. Rồi sực tỉnh ra, cậu liền quay lại, dùng những ngón tay khô mòn điều chỉnh phổ nhạc rồi đặt nó ngay ngắn lên kệ sách.

Từ phía sau, thư ký tiếp lời.

“Dĩ nhiên, tất cả những chuyện này còn phụ thuộc vào việc có xuống được làng hay không. Hôm nay chắc không được rồi, có lẽ phải đợi cho tuyết tan thêm vào ngày mai rồi còn phải xem tình trạng đường sá.”

“…Vâng. Vậy, tiền mua chiếc piano…”

“Giám đốc đã thanh toán rồi. Đó là món quà đáp lễ cho bánh quy vào Giáng Sinh.”

“…Cảm ơn anh.”

Cậu quay lưng lại và thốt lên lời biết ơn.

“Cậu hãy gửi lời cảm ơn trực tiếp đến giám đốc ấy. Hẹn gặp lại cậu trong phòng ăn tối.”

Có tiếng đóng cửa sau khi thư ký rời khỏi thư viện. Chỉ còn lại một mình, Do Hwa tựa hờ trán vào kệ sách phảng phất mùi hương giấy cũ. Mỗi nhịp hít vào đều khiến lồng ngực cậu chợt nhói đau. Sự bình tĩnh mà khó khăn lắm cậu mới tìm được giờ đã sụp đổ, tựa một toà tháp được xây bằng bụi, để mặc hỗn độn vô vàn suy nghĩ tràn ngập trong đầu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo