Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương
Phần 1 - Chương 9.5
Dự báo thời tiết là chính xác. Nhiệt độ bắt đầu hạ xuống kèm theo sương giá và giảm mạnh vào giữa đêm. Sáng hôm sau, khi thức giấc, khu rừng bên ngoài cửa sổ lại được phủ kín trong tấm áo tuyết sắc trắng tinh khôi.
Mặt trời sắp lặn, thời tiết chuyển biến đột ngột khiến cậu chưa thể quay về Luân Đôn, nhưng sự xuất hiện của cây đàn piano đã giúp Do Hwa không bất an nữa. Ban đêm, cậu ngủ trên giường của Tristan Locke, ban ngày được bao quanh bởi những lò sưởi điện Hazel chuẩn bị sang từ tầng một, miệt mài tập luyện.
Một ngày sau khi chiếc đàn piano được chuyển đến, cậu ăn trưa cùng Jean rồi quay trở lại một mình. Bên trong hội trường, vốn dĩ trước đó có bốn chiếc ghế đặt trước cây đàn, nhưng hiện tại đã biến mất một chiếc, thay vào đó bằng chiếc ghế bành lớn, thứ vốn thuộc về phòng thưởng nhạc của Tristan ở tầng trên.
“……..”
Do Hwa đứng nhìn chiếc ghế trống mất một lúc. Cổ họng khô khốc và tâm trạng khá kì lạ.
Buổi chiều hôm ấy, sau khi kết thúc công việc, Tristan bước vào một mình và thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế bành. Anh chẳng yêu cầu bản nhạc cụ thể, cũng không mở miệng nói một lời nào, chỉ ngồi yên, lặng lẽ quan sát Do Hwa tập luyện. Mỗi khi bản nhạc khép lại, anh quay mặt sang và chạm mắt cậu, thay vì vỗ tay, anh thường gõ nhẹ lên tay vịn ghế. Khuôn mặt thanh tao trắng trẻo luôn luôn dõi theo dáng người nhỏ bé ngồi bên phím đàn.
Tristan không phải là người duy nhất tìm đến nơi tập luyện của Do Hwa. Thỉnh thoảng Jean cũng xuất hiện, trong lúc chờ đợi món ăn gì đó đã bỏ vào lò. Hazel thì đều đặn hơn, cô ghé ngang đó mỗi ngày một lần.
Đến ngày thứ ba, sau khi quan sát piano của Do Hwa, Jean đã mang bữa trưa cho cậu rồi đột nhiên lên tiếng nói.
“Eden, tôi muốn gửi đến cậu lời xin lỗi.”
“…Xin lỗi sao ạ?”
Anh ta lau sạch bàn tay còn ướt, rồi chống khuỷu tay lên quầy bếp ở đối diện. Khuôn mặt râu ria bỗng chốc nghiêm nghị hơn lúc thông thường. Do Hwa thậm chí còn đặt cả chiếc thìa đang cầm xuống.
“Mặc dù tôi đã biết từ sớm rằng Eden là một nghệ sĩ piano.”
Jean chống cằm, một lúc lâu sau mới nặn ra câu kế tiếp.
“Nhưng thú thật, khoảng thời gian trước đây tôi chỉ nghĩ nhạc cổ điển là thứ âm nhạc thường hay làm nền trong nhà hàng Âu… Tôi cũng không biết rõ nó. Không hẳn phổ biến đến mức ai cũng biết như nhạc pop, các bản nhạc vừa nhàm chán, lại vừa dài dòng… Và tôi cho rằng những người theo dòng nhạc này thường tự cao và phô trương.”
“Cũng có thể là vậy mà.”
Do Hwa xé mẩu bánh mì, chấm vào súp nóng rồi cho lên miệng. Jean gom góp hết can đảm và tiếp tục nói.
“Hơn nữa, khuôn mặt Eden còn rất trẻ mà. Vì vậy suốt thời gian qua, tôi đã nhận định chưa đúng về cậu, tôi không nghĩ cậu thực sự là một chuyên gia thuộc về lĩnh vực nào đó.”
“…Vâng.”
“Tôi đã không hiểu tại sao cậu lại vất vả lặn lội đến đây chỉ để chơi piano, và đôi khi tôi thấy cậu hoàn toàn không có chút đối sách nào dành cho mình cả… Tôi đã canh cánh trong lòng như vậy.”
Thẳng thắn mà nói, đó không hẳn là một lời chê trách, nhưng đủ để khiến Do Hwa ngừng ăn và chú tâm nhìn thẳng Jean. Anh ta gãi cổ một cách ngượng ngùng.
“Tôi được nghe cậu chơi piano và được chứng kiến mức độ luyện tập, và tôi nhận ra mình đã hiểu sai. Tôi không ngờ rằng ngón tay con người có thể di chuyển linh hoạt như vậy. Nhớ lại trước kia, cậu chỉ có thể cử động ngón út một chút… Tôi xin lỗi vì đã không hiểu hết những khó khăn từ trước đến giờ mà cậu từng trải, Eden.”
“…Không sao đâu mà, Jean.”
Việc nghe lời xin lỗi đó chẳng khác nào liều thuốc độc. Do Hwa chớp mắt, cúi xuống nhìn ruột bánh mì trắng đã lộ ra.
Jean duỗi bàn tay to lớn và vỗ nhẹ vào vai cậu.
“Năm sau mọi chuyện sẽ tốt lên thôi. Nếu ngày nào đó Eden trở lại, trở thành nghệ sĩ piano lừng danh thế giới, biểu diễn ở nơi như Albert Hall, hãy mời tôi đến xem buổi diễn nhé.”
“…Vâng. Lúc đó anh nhất định đến nghe nhé.”
Kết thúc bữa ăn xong, Do Hwa quay trở lại hội trường. Trước khi bắt đầu luyện tập, cậu đứng ngắm nhìn chiếc piano mình không quen tay suốt mấy ngày rồi. Hội trường cũ kĩ giờ đây trống rỗng, hơi ấm từ lò sưởi bắt đầu nguội và làn không khí lạnh lẽo bao quanh.
Do Hwa bỗng dưng nhớ đến ánh đèn sân khấu chiếu rọi rực rỡ tại những buổi diễn, không chỉ Luân Đôn mà còn là Royal Albert Hall. Hội trường trống vắng, bên cạnh chiếc piano nhỏ của bà Murray mà khi nhìn ra chỉ thấy độc nhất bốn chiếc ghế trống và một tấm nệm của Ulysses.
* * *
Điện thoại rung lên liên hồi ngay khi Do Hwa cắm sạc và ấn nút nguồn. Cậu vốn chỉ định kiểm tra giờ giấc rồi sẽ rảo bước xuống phòng ăn tối, lúc này ngồi trên giường nhìn màn hình.
4 cuộc gọi nhỡ
Cậu mở danh sách và thấy tên Nicholas gọi nhỡ ba lần. Chỉ đến khi ấy cậu mới nhận thấy thông báo tin nhắn, mở đầu bằng dòng ‘Eden, tại sao không nghe điện thoại…’ Cuộc gọi còn lại từ Daniel Hunt.
Nicholas không nhận bất kì cuộc gọi lại nào từ cậu. Chỉ nghe tiếng bíp báo hiệu tắt máy, Do Hwa chuyển sang quay số Daniel.
- Cậu Eden!
Giọng nói bên kia đầu dây tràn ngập vui mừng. Ngón tay Do Hwa khẽ co lại theo phản xạ, như thể ký ức đường đột ùa về bởi những buổi tập phục hồi chức năng vừa đau đớn vừa sợ hãi.
“Anh có Giáng Sinh vui vẻ chứ, bác sĩ Hunt?”
- Vâng, tất nhiên rồi. Tôi được dành thời gian cho gia đình mình và nghỉ ngơi thoải mái lắm. Tình trạng ngón tay cậu thế nào rồi?
“Ổn ạ. Tôi vẫn chăm chỉ luyện tập phục hồi chức năng mỗi ngày.”
Do Hwa chia sẻ ngắn gọn tình hình thời tiết, và thú nhận chuyện vẫn đang ở lại dinh thự tại Scotland mười ngày qua. Daniel nghe xong, lập tức thốt lên vô cùng kinh ngạc.
- Ra là vậy sao. Cậu đã vất vả nhiều rồi.
“Có lẽ phải đến ngày 4 hoặc ngày 5 tháng 1 tôi mới có thể quay lại Luân Đôn, liệu tôi có thể dời lịch hẹn khám thêm ba ngày được không ạ?”
- Dĩ nhiên rồi. Cậu có thể đến điều trị bất cứ lúc nào, nên nhớ trở về an toàn đấy nhé.
“Vâng, tôi sẽ liên lạc cho anh khi tôi quay lại.”
Do Hwa định kết thúc cuộc điện thoại, nhưng Daniel như thể nhớ ra điều gì, vội vã nói tiếp.
- Nhân tiện. Tất nhiên là tôi gọi cậu chủ yếu hỏi thăm sức khoẻ, nhưng thật ra còn một lí do khác.
“Sao ạ?”
- Vì tôi có chuyện thú vị muốn kể. Rằng dì của tôi biết cậu Eden.
Giọng nói anh ta tràn ngập tiếng cười.
- Chắc hẳn là tôi không thể tiết lộ chuyện mình đang nhận điều trị cho cậu Eden, nhưng trong bữa tiệc Giáng Sinh, tôi đã nhắc đến chuyện gần đây mình bắt đầu nghe nhạc cổ điển… Và ngoài dự đoán, không ngờ dì tôi là một chuyên gia. Bình thường bà ấy là người phụ nữ vốn rất kiệm lời, vậy mà hôm ấy lại ngồi bên tôi nói đến tận khuya. Bà còn giới thiệu rất nhiều album hay cho tôi nữa.
“Một điều hay thật.”
- Vâng. Tôi đã nhắc đến tên cậu Eden, và phản ứng dì vô cùng cuồng nhiệt. Bà ấy đã nói mình từng trực tiếp xem cậu biểu diễn vài năm về trước. Tôi muốn tiết lộ chuyện tôi thực sự biết cậu Eden, miệng tôi cứ ngứa ngáy lên hết cả.
Do Hwa định mở miệng đáp gì đó nhưng rồi lại thôi. Ở nước Anh, với bất kì ai chuyên tâm đến nhạc cổ điển, việc biết đến cậu chẳng có gì khó. Nhất là thời điểm cậu bỗng biến mất một cách đột ngột, hàng tá thông tin cùng vô số lời đồn thổi xuất hiện trên các bản tin suốt một thời gian, và cậu không tránh khỏi việc bị giới phê bình lẫn cả đồng nghiệp hợp lực chỉ trích.
- Dì ấy đã nói rất nhiều về phong cách biểu diễn của cậu Eden, tiếc là vì thiếu hiểu biết nên tôi chẳng hiểu cho lắm… Dù vậy, tôi muốn nói rằng cậu Eden vốn có một người hâm mộ vô cùng tiếc nuối khi cậu từ bỏ mọi hoạt động quảng bá đấy.
Giọng vị bác sĩ vô cùng mượt mà. Do Hwa hít lấy một hơi, hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với Jean ban sáng và đáp nhẹ nhàng.
“Sau này hãy cùng dì ấy đến buổi hoà nhạc. Tôi sẽ dành cho mọi người chỗ ngồi tốt nhất.”
- Cậu nói thật chứ? Dì tôi mà biết chắc mừng lắm đây.
Những gì đã nói trong cuộc trò chuyện diễn ra tự nhiên, như thể lời hứa nhất định trong tương lai sẽ thành thực. Do Hwa tắt máy, không vội xuống phòng ăn tối mà thay vào đó thả mình xuống giường. Ánh đèn trần căn phòng khách toả sáng rực rỡ, bao phủ đôi mắt Do Hwa nhắm nghiền.