Ebony Castle - Chương 9.6

Không có lịch up cụ thể, mỗi lần cập nhật từ 3-5 chương

Phần 1 - Chương 9.6


Càng về đêm, hội trường phòng ăn càng khoác lên vẻ ảm đạm. Bên ngoài tấm màn nhung cũ, bóng tối ẩm thấp bao phủ khu rừng, những chiếc bóng đổ rung rinh bám riết từng ngọn đèn nhỏ trên chiếc đèn chùm. Sau bữa tối, Jean và Hazel ghé đến một lát rồi đã về phòng.

“…A, cảm ơn ngài ạ.”

Do Hwa vội vã lật bản phổ nhạc trong lúc tay trái còn bấm hợp âm, dõi theo nó sắp rơi khỏi giá đỡ thì tay ai đó đã giữ nó lại. Cậu thốt nên lời cảm ơn mà không ngẩng nhìn, không dám đối diện với Tristan Locke. Suốt lúc luyện tập, mỗi lần ánh mắt hướng về phía trước thì chiếc ghế bành luôn luôn trống không, có lẽ anh đã bước vào nhẹ nhàng trong lúc Do Hwa không hề để ý.

Anh ấy ra hiệu một cách bình thản như thể bảo cậu tập trung trở lại. Do Hwa chuyển mắt sang nhìn trang mới, và anh đứng đó, cạnh piano cho đến khi bản nhạc ấy hoàn thành. Anh đứng khá xa, nơi tầm nhìn cậu không bị cản trở và cũng thoải mái chuyển động cơ thể, cánh tay rắn rỏi vươn ra và lật trang vào thời điểm chính xác, không quá nhanh không quá chậm. Sự ăn khớp ấy khiến cả bản nhạc tưởng chừng phức tạp trở nên trơn tru, như thể anh là đồng hành lâu năm, thi thoảng đóng một vai trò quan trọng, không hề thua kém bất kỳ đồng nghiệp nào của Do Hwa.

Do Hwa nhấn các hợp âm cuối cùng một cách ngắn gọn, cậu bỏ tay ra và quay sang nhìn.

“Cảm ơn ngài ạ… Ngài vất vả rồi.”

“Có giúp ích được gì không?”

Nụ cười phảng phất bao trùm khuôn mặt trắng trẻo. Do Hwa muộn màng gật đầu trước sự hoang mang. Thay vì quay trở lại chiếc ghế bành, Tristan chống khuỷu tay lên nắp đàn. Đàn piano cũ của bà Murray bỗng chốc biến thành món đồ cổ quý khi người đàn ông ấy đứng tựa vào.

Trông anh chống cằm lên đàn rồi cúi xuống nhìn, như đang chờ đợi một lời cảm ơn chân thành hơn từ Do Hwa. Cậu cố lục lọi trong đầu, xong xuôi buột miệng.

“Cũng giống tuner (*), ngài giúp tôi không bị hụt phần phía sau như trước đó ạ.”

(*) tuner: bộ chỉnh tần số âm thanh hoặc đo tần số âm thanh

Cậu nói ra rồi mới thấy lời nói vừa rồi không hẳn giống một lời khen dành cho cựu chủ tịch của quỹ Locke, nhưng ngoài dự tính, anh đã bật cười.

“Đủ sức để cậu Eden thuê tôi đấy chứ.”

“…Vâng.”

“Có lẽ vấn đề nằm ở giá thuê đắt đỏ.”

“Trừ nhạc thính phòng, còn lại thì tôi thuộc dạng biểu diễn không cần nhạc phổ đâu ạ.”

Lần này thì anh gục đầu mình xuống rồi cười thật to. Đèn chùm nhấp nháy đổ bóng màu nâu trên mái tóc anh. Áo choàng tắm trắng cùng những lọn tóc xoăn còn hơi nước. Có vẻ anh vừa tắm trên tầng ba và lập tức đi xuống đây.

“Tóc…”

Do Hwa đã nói một cách vô thức. Anh nhướn lông mày cùng với khuôn mặt vương nét tươi cười.

“Ngài để tóc ướt trong thời tiết lạnh thế này xem chừng sẽ cảm mất ạ.”

“…À.”

Tristan đưa tay vuốt mái tóc lên, nước dính trên tay khiến anh cau mày.

“Không biết nữa. Tôi vội vàng đi xuống mà.”

Ý nghĩa lời nói tưởng chừng vô hại dường như chất chứa hàm ý sâu rộng. Anh ấy không nói mình vội vàng xuống phòng tập của cậu, cũng không đả động việc chưa sấy tóc đã hối hả xuống nghe đàn cậu chơi. Do Hwa đột nhiên mất chỗ đặt mắt nên hướng ánh mắt nhìn trân trân bản nhạc phổ. Vô vàn nốt nhạc lên lên xuống xuống như giá đỗ đen được cậu vô nghĩa dùng mắt vẽ lại, cảm nhận rõ rệt ánh nhìn cháy bỏng từ đôi mắt của người kia.

Anh hạ tay xuống, khẽ chạm khung viền giá đỡ, nhẹ nhàng lướt đầu ngón tay vào góc giấy nâu của phổ nhạc đã ngả vàng.

“Các bản nhạc thuộc thế kỷ 20 cũng rất hợp với cậu. Cậu đã từng nghĩ đến việc mở rộng danh mục biểu diễn bao giờ chưa?”

“…Vâng.”

Giọng anh trầm và tình cảm, như thể đào bới một cách tỉ mỉ từng khe hở nhỏ, len lỏi vào từng ngóc ngách tối tăm. Do Hwa khó khăn trả lời, hệt như cổ họng mình bị bóp nghẹt.

“Đa dạng lắm ạ, tôi vẫn đang xem xét. Kể cả khi tay tôi đã phục hồi, tôi cũng chưa thể quay trở lại như trước đây… Các bản nhạc đòi hỏi kỹ thuật sẽ khó mà chơi trong thời gian tới, xem như phải chuyển chủ lực sang phần còn lại.”

Ngón tay trắng muốt hạ xuống tầm mắt và lật giở từng bản nhạc. Tiếng mặt giấy cũ vang lên loạt soạt, anh ấy buông lời một cách điềm nhiên.

“Cậu đang nhìn thẳng hiện thực vấn đề một cách chính xác nằm ngoài dự đoán.”

“Dù có phủ nhận thì cũng chỉ là lãng phí thời gian thôi ạ. Bởi tôi là người hiểu rõ tình trạng bàn tay mình nhất.”

Từ lúc còn nhỏ, cậu đã học cách tập trung suy nghĩ xuống đầu ngón tay, làm sao mà cậu không hiểu được chứ. Khoảng trống năm nay không hẳn biến mất một cách vô hình. Sau một thời gian nữa thì chưa biết, nhưng ở hiện tại, những ngón tay cậu không thể sử dụng kỹ thuật như trước. Hiện tại, bản thân không còn là một nghệ sĩ piano kiêu hãnh đối diện với bất kì bản nhạc nào, cho dù mức độ có khó đến đâu.

“Phải bắt đầu từ những bản nhạc chậm. Tôi còn thiếu sót trong việc học hỏi, một mình nghiên cứu phong cách âm nhạc mà tôi chưa quen…”

Trên đỉnh đầu cậu, người đàn ông giữ im lặng. Vừa kiểm tra thời tiết, Do Hwa vừa bật ra từng lời một, những lời bản thân đã từng tự nhủ đến vô số lần.

“Lần này, khi tôi trở về Luân Đôn, tôi sẽ liên lạc với giáo sư, người từng dẫn dắt tôi thời đại học. Không biết ông ấy có chào đón không… Dù học riêng lẻ hay phải nhập học cao học chính thức, có lẽ tôi nên đi học đều đặn.”

“…….”

“Nghe nói khoảng ngày 4 tháng 1, đường đến Inverness sẽ an toàn, vì hôm nay là 30… Tôi sẽ mang ơn ở lại dinh thự thêm vài ngày nữa.”

“Được rồi.”

Tristan nhấc thẳng thân người mình dậy, đặt xấp bản phổ sắp xếp gọn ghẽ lên piano rồi quay trở về ghế bành khán giả. Nhìn dáng người từ phía sau vừa thẳng thớm vừa trang nhã, Do Hwa hạ tay mình xuống bàn phím.

“Nếu ngài mệt rồi, ngài có muốn lên lầu trước không ạ? Tôi sẽ tập đến khoảng 11 giờ-.”

“Cứ tiếp tục đi, tôi sẽ ở đây.”

Vì người đó đang cúi đầu nên cậu bất thành trong việc nhìn rõ. Do Hwa mở bản nhạc phổ rồi cố định nó lên khung giá đỡ, cậu đột nhiên khựng người lại. Tiếng giấy sột soạt vang lên lớn quá. Bầu không khí thoải mái bỗng chốc bất tiện như có gai đâm. Do Hwa hoàn toàn không hiểu lí do tại sao nên chỉ ngồi yên và dán mắt vào khuông đầu tiên của bản nhạc.

Giữa hàng ghế khán giả và sân khấu, sự im lặng giữa người đàn ông trên chiếc ghế bành và bản thân cậu như một vết nứt. Trước đây Do Hwa không cảm nhận được, nhưng giờ cậu đã dễ dàng đọc sự đảo ngược trong tâm trạng anh, như một dòng chảy bất ngờ chuyển hướng.

Sau khoảng lặng dài, Tristan Locke khẽ mở miệng.

“Được nghe cậu Eden luyện tập mấy ngày nay, tôi phát hiện ra một điều. Dù loa có tốt đến đâu cũng không thể thay người biểu diễn trực tiếp được. Chỉ với một cây piano thế này thôi, chưa nói gì đến dàn nhạc.”

Cậu không hiểu lắm ‘một cây piano thế này’ là đang ám chỉ năng lực biểu diễn của cậu hay nhạc cụ cũ của bà Murray. Do Hwa im lặng, đương khi anh ấy vẫn nhìn chằm chằm vào tấm rèm nhung bạc màu mà tiếp tục nói.

“Dù khó để tổ chức cả dàn nhạc, nhưng cũng không tệ nếu có một nghệ sĩ piano độc quyền ở đây.”

“…Không phải tôi mà là người khác…”

Lời nói vô thức thốt ra khỏi miệng trước khi Do Hwa kịp thời nhận ra. Phải đến lúc đó, ánh mắt Tristan mới quay trở lại, giáp mặt với cậu. Khuôn mặt điển trai lạnh lùng, người đàn ông nhẹ nhàng đáp.

“Bởi vì cậu dành phần lớn thời gian ở Luân Đôn.”

“…….”

“Bất kể lúc nào, tôi muốn nghe đàn thì mới gọi là nghệ sĩ độc quyền. Điều đó có nghĩa tôi cần một người chơi piano mà không có thêm bất cứ hoạt động biểu diễn nào khác, tương tự Jean đã từ bỏ nhà hàng ở Luân Đôn, đến đây trở thành đầu bếp cho tôi.”

“…Vậy thì…”

“Đừng lo. Có ảnh hưởng gì đến hợp đồng giữa tôi và cậu không ấy hả? Cậu có thể tiếp tục dùng cây đàn này để luyện tập trong ba ngày ở lại đây. Khi ấy, nghệ sĩ piano đó chỉ cần nghỉ tay là được. Vì đã vất vả chơi piano trong suốt mười ngày.”

“……”

Tựa hòn than đen đang âm ỉ cháy trong bụng Do Hwa. Viễn cảnh về một người khác không phải là cậu trong dinh thự này, tiếp tục sinh sống trong căn phòng khách, xuống bếp trò chuyện mỗi ngày với Jean, ôm Ulysses vào lòng rồi vuốt ve nó, rồi chơi đàn cho Tristan Locke nghe, ngay giữa hội trường phòng ăn hiện tại. Một cách nghẹn đắng, lấp đầy tâm trí hết sức chân thực.

Một người thuộc về nơi này còn sâu đậm hơn chính bản thân cậu, người chỉ đến đây, đi đi về về vài lần mỗi tháng. Với những ngón tay thuần thục hơn nhiều so với Do Hwa, người mới bắt đầu luyện tập trở lại một cách vụng về, người đó chắc hẳn có thể cáng đáng, biểu diễn mọi bản Tristan muốn nghe. Nếu có một người như vậy, Do Hwa tin rằng chiếc ghế bành kia chắc hẳn sẽ trống lỗng trong ba ngày. Còn Jean mỗi ngày sẽ không cô đơn, bữa tối mỗi đêm rộn ràng sức sống.

Như Tristan nói, việc đó chẳng can dự gì đến hợp đồng với Do Hwa. Không có lí do gì để cản trở một sự xuất hiện của người như thế, nhưng chẳng hiểu sao, cảm giác mâu thuẫn như khó tiếp nhận khiến cậu nghẹn ngào.

Đang nhìn chằm chằm Do Hwa, Tristan nói thêm một cách tử tế.

“Nếu xung quanh cậu có nghệ sĩ nào cảm thấy phù hợp, hãy giới thiệu cho tôi nhé.”

“……..”

“Là người kín miệng, danh mục biểu diễn rộng, không bị vướng bận gia đình. Dù không tìm được thì chắc Lowell cũng tìm được thôi.”

Nói rồi Tristan đứng dậy, như thể đã truyền đạt hết những gì muốn nói.

“Luyện tập xong rồi, lên tầng trên thôi.”

Gương mặt Tristan vừa sắc lạnh vừa gọn gàng. Tóc mái che trán đã tự khô từ lúc nào.

Do Hwa bất động, cậu không đứng dậy mà ngơ ngác nhìn dáng người cao lớn. Câu nói vừa rồi có phải ám chỉ cùng lên tầng ba và ngủ cạnh anh như những đêm trước? Là thứ công việc lặp đi lặp lại hằng đêm, giờ đây Do Hwa mới nhận ra sự bất thường và thấy thắc mắc. Cây piano trước mặt hiện giờ, nhiệt độ cơ thể người đàn ông ấy chia sẻ mỗi đêm, đều không được ghi tại bất cứ đâu trong bản hợp đồng. Là những điều tốt anh chủ động ban cho cậu.

Cậu bị cuốn theo một cách vô vọng, chợt tỉnh táo lại và bỗng ngỡ ra một thứ viễn cảnh chưa từng biết đến. Không phải sự an toàn trong căn phòng của Tristan hay chiếc đàn piano này, như con thú rừng đã bị bỏ lại, chật vật kêu than giữa cơn bão tuyết. Cậu không định đến nơi đó. Cậu không hề có ý định tìm kiếm sự an ổn ở bản thân ở một nơi giống như vậy.

Do Hwa mở miệng, như người hoảng loạn tuyệt vọng rút lui, cố gắng vãn hồi tất cả mọi thứ, câu kéo trở lại khuôn khổ khô khốc và ấn định trong điều khoản hợp đồng.

“Tôi sẽ đi tắm rồi quay lại ạ.”

Bàn tay chống lên ghế bành, người đàn ông quay lại. Sự lạnh lẽo ngay lập tức thấm vào mắt, ngay khi anh ấy hiểu ra ý nghĩa lời nói vừa rồi.

Do Hwa cố không bận tâm mà tiếp tục nói.

“Đã mười ngày trôi qua kể từ lúc tôi đến đây, mặc dù lịch trình chưa được xếp sẵn… Dù không phải là hôm nay, nhưng trước khi tôi trở về Luân Đôn, tôi mong được điều trị một vài lần…”

Cậu đã quyết định khi quay trở về sẽ liên hệ giáo sư cũ. Nhưng cả bây giờ, cậu thấy ngón tay mình đang cứng lại, với tình trạng này, cậu sẽ không thể quay về Luân Đôn mà tập luyện đúng cách được. Mấy đêm vừa qua, những lời do dự không thốt ra được không dễ dàng gì trôi tuồn tuột như hôm nay.

Tristan im lặng lắng nghe mà không nói gì, khuôn mặt không cười thốt lên lời đáp.

“Đó là thái độ của một người ở cương vị nhờ vả sao?”

Do Hwa đột nhiên khựng lại, cái lạnh mùa đông đâm xuyên lồng ngực, luồng hơi ấm nóng từ gió máy sưởi cũng khó lòng ngăn chặn được.

Người đàn ông trống rỗng nhìn cậu, một cách vô cảm, anh đã quay người không chút luyến tiếc. Đi ngang hàng ghế khán giả tồi tàn, những chiếc ghế gỗ không có người ngồi, anh chợt quay đầu, cất lên lời nói bằng giọng xã giao.

“Hôm nay tôi không có tâm trạng.”

“……..”

“Nếu cậu xuất phát vào ngày 4, tôi sẽ điều trị trong vòng ba ngày, từ ngày 1 cho đến ngày 3. Trước đó thì hãy ngủ trong phòng khách, tối ngày 1 lên phòng tôi.”

“…Vâng.”

Cho đến cuối cùng, anh không ngoái nhìn thêm lần nào nữa. Khuất sau hội trường, bóng lưng cân đối và cao thẳng dần biến mất, tiếng cửa tầng trên đóng lại khô khan. Do Hwa chôn chân trước đàn, như muốn theo sau nhưng rồi đứng yên.

Gió đông xuyên qua khu rừng làm rung chuyển khung cửa sổ. Lò sưởi bao tròn quanh piano đồng loạt toả nhiệt, nhưng đầu ngón tay đặt trên phím đàn lạnh lẽo như băng.

Lẽ nào cùng nhau dùng bữa trong đêm Giáng Sinh, hay vì mỗi đêm, vòng tay mà anh ôm cậu bên lò sưởi quá ấm áp, khiến Do Hwa chợt lầm tưởng họ đã thân thiết? Hàng bức tường thành luôn luôn kiên cố và không kẽ hở bao quanh Tristan Locke còn y nguyên. Khoảng cách giữa anh và cậu, vẫn luôn xa xôi như ngày đầu tiên tìm đến nơi này.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo