Error Zone - Chương 83

Readers thân mến, Eka đang sửa lại bộ này, nếu bạn đọc thấy lủng củng chỗ nào vui lòng liên hệ Fanpage Team Ekaterina

"Ư...ư...!"

Giọng nói định thoát ra của Jaemin khó khăn nuốt xuống rồi lại lớn hơn khi cảm nhận được xúc cảm vuốt ve mềm mại bên trong hàm răng.

"Này...."

Seungpyo vừa thở dốc vừa mở lời sau khi khuấy đảo khoang miệng cậu.

"Cậu cấm mà. Sao không bảo tôi đừng làm?"

Jaemin cũng thở hổn hển đáp.

"Cậu đâu có hỏi ý kiến tôi."

Vừa dứt lời, Seungpyo đã lại ghì chặt môi cậu. Khi cậu đưa lưỡi vào sâu hơn, Jaemin khẽ rùng mình. Ưm, ừ. Vì miệng bị lấp kín nên âm mũi pha lẫn tiếng rên rỉ không thể kìm nén được đã bật ra khá lớn.

Bàn tay Seungpyo đang ôm eo cậu đã trượt lên ôm lấy hai má Jaemin. Tay Jaemin cũng đang ôm lấy vai Seungpyo.

Có lẽ vì đã lâu không hôn nhau do cái trò cá cược chết tiệt kia? Dù chỉ là đang trao nhau một nụ hôn thường ngày, Jaemin vẫn run rẩy như lần đầu cậu chạm vào dương vật của cậu ấy. Cảm nhận được sự run rẩy trong vòng tay mình, Seungpyo chỉ muốn chết đi được. Cậu vừa cố gắng kiềm chế những thôi thúc đang trào dâng trong cơ thể đến mức cắn cả lưỡi, vừa trách móc Jaemin.

"Cậu dâm đãng như thế này... Sao cậu nhịn được hay vậy?"

Giọng Jaemin cũng đầy những tiếng thở dốc nặng nề.

"Chỉ cần cậu không động vào tôi thì tôi nhịn được mà...."

"Chết tiệt, chỉ cần chạm vào cậu thôi là thành ra thế này, vậy thì làm sao cậu đi học, làm sao cậu ra ngoài đường được hả?"

Thật may vì Ryu Jaemin là một người thông minh và tinh ý, sống không thiếu thứ gì. Nếu cậu ấy lơ là hơn một chút, nếu cậu ấy ngốc nghếch hơn một chút, nếu cậu ấy cô đơn hơn một chút, nếu cậu ấy hiền lành hơn một chút... thì có lẽ cậu ấy đã tin những lời ngon ngọt trên mạng của lũ biến thái đáng chết kia rồi.

Ryu Jaemin khiến cậu phát điên vì cậu ấy luôn thắng cậu và giành lấy vị trí số một toàn trường, vì cậu ấy quá thông minh, vì cậu ấy kiêu ngạo và khó tính, nhưng thật may vì Ryu Jaemin là một người như vậy.

Seungpyo khuấy đảo khoang miệng Jaemin sâu hơn như một người đang tức giận. Mút mát màng môi nóng hổi, mút lấy chiếc lưỡi mềm mại, liếm láp mọi ngóc ngách của hàm răng.

"Hức, ư ư, ưm."

Cơ thể Jaemin giật mình vì kích thích rồi thả lỏng, lặp đi lặp lại nhiều lần. Cậu không hề quay mặt đi mà chỉ đón nhận nụ hôn của Seungpyo. Đến khi Seungpyo rời môi cậu ra, cậu mới cúi gằm mặt xuống rồi dùng mu bàn tay lau đi đôi môi ướt át.

Cảm giác như khu vực cầu thang thoát hiểm ẩm ướt và lạnh lẽo bỗng trở nên nóng hổi. Jaemin lắc đầu một cái như để xua đi cảm giác ngơ ngác rồi hít một hơi thật sâu, sau đó ngẩng mặt lên.

"Hôm nay tôi tha cho cậu vì cậu bảo cậu mệt. Từ giờ thì không được đâu."

"Xạo ke. Cũng thích lắm rồi còn gì."

"Im đi."

Jaemin ngắt lời Seungpyo rồi chỉnh trang lại quần áo. Vừa đeo cặp lên vai, cậu vừa nhìn Seungpyo từ trên xuống dưới rồi nói.

"Hình như lau quần áo cũng vô ích thôi."

"Tôi có áo phông mới. Quần áo thể dục cũng mang đến. Tôi sẽ thay đồ."

Đầu tóc cũng lau gần khô rồi, chỉ cần lau khô người và thay quần áo thì cậu có thể thoải mái nghe giảng trong vài tiếng đồng hồ. So với một cơ thể hoàn toàn khô ráo thì không thể bằng được, nhưng Seungpyo vốn dĩ không quá nhạy cảm với những điều khó chịu.

"Vậy cậu mau đi thay đồ rồi vào lớp học đi. Tôi xuống trước đây."

Vẻ mặt Jaemin dửng dưng như thể khoảnh khắc vừa trao nhau một nụ hôn cuồng nhiệt chỉ là một giấc mơ. Seungpyo nhìn theo bóng lưng cậu khi cậu với tay mở cửa thoát hiểm rồi lên tiếng.

"Tôi có chuyện muốn nói với cậu."

Jaemin vừa định bước ra ngoài, quay đầu lại chớp mắt.

"Chuyện gì?"

"Để tôi nghĩ thêm đã rồi ngày mai tôi nói. Ngày mai cậu ra đây một lát nhé."

"Tôi đã bảo là hôm nay tôi tha cho cậu thôi, từ giờ thì không được đâu. Nhịn đến kỳ thi cuối kỳ đi."

Jaemin chế nhạo với vẻ mặt như thể cậu đang giở trò cũ rích. Nhưng Seungpyo không cười.

"Thật đấy."

Nửa là tò mò muốn biết cậu định nói gì, nửa là không tin rằng cậu gọi cậu ấy ra chỉ để lại hôn môi, Jaemin nhìn Seungpyo một lúc với vẻ mặt mơ hồ pha lẫn hai cảm xúc. Sau đó cậu im lặng đóng cửa lại và biến mất.

Seungpyo lủi thủi vào nhà vệ sinh thay quần áo. Có lẽ vì nụ hôn sau bao ngày xa cách quá nồng nhiệt nên "chỗ đó" của cậu đã có phản ứng. Cậu vừa hát quốc ca vài lần trong lòng vừa cố gắng kiềm chế. Nhìn bộ dạng mặc áo phông tay ngắn và quần thể dục của mình, cậu cứ ngỡ mình đang đi du lịch hoặc tham gia trại hè chứ không phải là đi học thêm.

Cậu khoác chiếc khăn ẩm ướt lên vai rồi bước vào phòng học. Có lẽ vì mưa bất chợt đổ xuống nên ngoài cậu ra, cũng có rải rác vài mấy đứa mặc đồ thể dục.

Ryu Jaemin đã ngồi vào chỗ và đang chăm chú nhìn vào sách. Seungpyo cũng tìm một chỗ trống và đặt cặp xuống.


Vừa về đến nhà mở cửa, cái bụng đói meo của cậu đã bị mùi thơm tấn công. Seungpyo bước vào phòng khách, thấy ông anh đang ngồi trên дhế mà không thèm quay đầu lại chào đón cậu.

"Về rồi à?"

"Anh gọi pizza hả?"

"Ừ, thích thì ăn đi."

"em đi tắm đã."

Seungpyo đi thẳng vào phòng tắm, cởi phăng quần áo trên người. Sau khi tắm gội sạch sẽ cái cơ thể khó chịu vì ướt mưa, biến thành một oh seung pyo sảng khoái, cậu đi thẳng đến phòng giặt.

Sau khi cho hết quần áo đã mặc vào máy giặt, cậu trở lại phòng khách ngồi phịch xuống cạnh anh trai. Anh ấy đang xem TV, trước mặt còn có một lon bia đang uống dở. Seungpyo rụt rè hỏi.

"Em uống một ngụm được không?"

"Chỉ được uống một ngụm thôi đấy."

"Cảm ơn he."

Cắn một miếng pizza và nhấc lon bia lên, cậu rót một ngụm vào miệng. Cùng với những bọt khí sủi tăm, hương vị đắng mà bạn không thể cảm nhận được trong cola hay sprite, một mùi hương mà Seungpyo vẫn chưa quen thuộc, lan tỏa khắp khoang mũi.

Trên màn hình TV, trận bóng đá đang diễn ra sôi nổi. Giọng nói nhiệt tình của các bình luận viên vang vọng khắp phòng khách. Mặc dù Seungpyo thích bóng rổ hơn bóng đá, nhưng cậu ấy vẫn thích xem các trận đấu, nhưng hôm nay cậu ấy không thể tập trung được.

Ăn hết ba miếng pizza trong nháy mắt, Seungpyo, giờ đây không cần phải hỏi ý kiến anh trai, nhấp thêm một ngụm bia và hỏi.

"Anh vẫn chưa có bạn gái à?"

"Đã có, nhưng chia tay rồi."

"Thật á? Khi nào? Sao anh không nói với em?"

"Để làm gì khi nói chuyện đó với một đứa học sinh cấp ba."

"Aish, gì chứ. Ít nhất anh cũng nên nói với em chứ...."

Bỗng nhiên cậu lẩm bẩm, anh trai cậu lúc đó mới quay sang nhìn đứa em trai duy nhất của mình.

"Sao đột nhiên em lại hỏi vậy? Hay là em sắp có bạn gái rồi à?"

"Không có. Làm gì có."

"Từ bao giờ em quan tâm đến tình hình của anh vậy.... Có lẽ em đang tò mò vì có chuyện gì đó."

"Aish, sao anh cứ dồn em vào thế chứ. Em đã hỏi vì em nghĩ rằng anh đã học đại học được một thời gian dài rồi, nhưng anh vẫn có vẻ không có ai, và anh luôn đi nhậu với mọi người trong câu lạc bộ vào những ngày anh về muộn."

Seungpyo ngước mặt lên trời và cảm thấy đường hoàng. Vì cậu thực sự không có bất kỳ kế hoạch nào để có bạn gái.

Cậu nhìn thẳng vào người anh trai đang nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt nghi ngờ, và anh ấy cuối cùng cũng quyết định tin vào sự chân thành của Seungpyo và quay mặt đi mà không hỏi thêm gì nữa. Seungpyo không chịu thua và tiếp tục hỏi.

"Tại sao anh lại chia tay?"

"Không có gì. Sau khi hẹn hò, anh thấy rằng không hợp nhau."

"Vậy tại sao anh lại hẹn hò?"

"Ban đầu anh đã thích cô ấy. anh thấy cô ấy dễ thương."

Seungpyo ngập ngừng rồi hỏi.

"Anh cũng có cảm giác như có pháo hoa nổ trong đầu à?"

"Không? Pháo hoa gì chứ?"

"Bố nói rằng khi bố gặp mẹ, bố đã cảm thấy như có một bông hoa nở rộ trong đầu."

"Bố đang nói quá đấy. Và ngay cả khi điều đó là thật, bố sẽ nói điều đó với bất kỳ ai à? Chắc chắn bố đã hẹn hò với nhiều người trước khi hẹn hò với mẹ."

"Nhưng mà."

"...Thật ra."

Anh tôi vò nát lon bia rỗng và mở một lon mới.

"Bố chỉ nói những điều tốt đẹp khi nói về mẹ. anh nghĩ rằng điều đó chỉ có thể xảy ra vì mẹ đã mất. Nếu mẹ còn sống, bố và mẹ sẽ không chỉ sống với nhau một cách tốt đẹp như vậy đâu."

Đó là một câu chuyện cay đắng như dư vị của bia, nhưng đó là một điều đúng. Anh cậu không lớn hơn cậu bao nhiêu và đôi khi có vẻ vô tâm hơn cậu, nhưng anh ấy vẫn lớn hơn cậu vài tuổi, và trong những lúc như thế này, anh ấy có vẻ trưởng thành hơn một chút.

Seungpyo trở nên khó chịu một cách vô cớ và nói thêm.

"Dù sao thì sẽ tốt hơn nếu mẹ còn sống."

"Đương nhiên rồi."

Trong khoảng thời gian cuộc trò chuyện bị gián đoạn, chuông báo hiệu giặt xong đã vang lên. Seungpyo nhanh chóng đứng dậy và hướng về phía phòng giặt đồ.

Những bộ quần áo ướt đẫm mưa mà cậu đã mặc ngày hôm nay và chiếc khăn trắng đã được sấy khô và khô ráo. Seungpyo gom những đồ giặt khô và thay vì quay lại trước TV, cậu đã đi vào phòng mình.

Cậu treo quần áo lên móc, và băn khoăn không biết nên đặt khăn ở đâu, và cuối cùng nằm xuống với chiếc khăn trên tay. Mặc dù hơi khó nói là một món quà, nhưng dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên cậu nhận được một chiếc khăn. Seungpyo nhìn kỹ chiếc khăn hoàn toàn bình thường có in logo cửa hàng tiện lợi.

Chiếc khăn sạch sẽ và khô ráo có một mùi thơm dễ chịu. Ngược lại, khi cậu mới nhận được nó, nó có mùi thuốc vì nó là một món đồ hoàn toàn mới, nhưng bây giờ nó có mùi thơm vì nó vừa mới giặt xong.

Nhìn thoáng qua, nó chỉ giống như một miếng vải hình vuông, nhưng nhìn kỹ, những sợi chỉ trắng và mềm mại đang được thắt nút lại với nhau để tạo thành một chiếc khăn. Khi cậu cứ nhìn mãi vào nó, mỗi một nút thắt sợi mảnh mai dường như lại giống như một bông hoa dại nhỏ với những cánh hoa trắng. Seungpyo nhẹ nhàng vuốt ve những nút thắt sợi mảnh mai bằng đầu ngón tay.

Cảm giác thích một ai đó là như thế nào?

Cậu đã nghĩ rằng tình yêu là một bông hoa lớn và đẹp đẽ chưa từng có trên đời sẽ đột nhiên nở rộ trong trái tim cậu vào một ngày nào đó. Cậu cũng nghĩ rằng mặc dù bây giờ thì chưa, nhưng khi cậu lớn lên, cậu sẽ có thể gặp một người sẽ nở rộ một bông hoa như vậy trong trái tim cậu.

Nhưng có lẽ không phải vậy. Có lẽ mối tình đầu của Oh Seungpyo là một bông hoa dại nhỏ màu trắng đang nở rộ từng chút một mà cậu không nhận ra, và khi cậu nhìn lại, cánh đồng vốn trống trải đã đầy ắp những bông hoa.

Những ngón tay vuốt ve chiếc khăn mềm mại cứ vuốt ve mãi. Liệu cậu có thể ngủ ngon vào đêm nay không? Seungpyo không tự tin.


Sáng nay, Jaemin cảm thấy khó rời khỏi giường hơn bình thường. Đó là điều đương nhiên vì cậu đã ngủ muộn đêm qua.

'mình có chuyện muốn nói với cậu ấy, nhưng mình sẽ suy nghĩ thêm và nói với cậu ấy vào ngày mai vậy.'

 

Oh Seungpyo nói một cách nghiêm túc khác hẳn mọi ngày, như thể đang đe dọa, đã thành công trong việc khơi gợi sự tò mò của Jaemin. Ngay cả sau khi về đến nhà, cậu cũng không thể ngủ được vì cậu cứ tò mò về lý do tại sao cậu ấy lại như vậy và cậu đã suy nghĩ đủ thứ chuyện. Chắc chắn đó sẽ không phải là một điều gì đó ghê gớm. Vì cậu ấy là một người có tính khoe khoang cao nên có lẽ cậu ấy đang cố gắng gây sự với cậu vì một điều gì đó không quan trọng.

Dù sao thì cậu cũng đã mệt mỏi từ buổi sáng vì cậu đã ngủ muộn. Cậu cố gắng xua tan cơn buồn ngủ và chuẩn bị đi học, và khi cậu chuẩn bị rời khỏi nhà, dì giúp việc đã đuổi theo cậu đến tận cửa và đưa cho cậu một chiếc bình giữ nhiệt nhỏ.

"Cậu cũng phải ăn trái cây ngay cả khi cậu bận rộn. Hãy mang cái này đến trường và ăn nhé."

Cậu tò mò không biết đó là gì nên cậu đã nhìn vào bên trong, và đó là những quả nho xanh căng mọng mà bạn có thể ăn cả vỏ. Có vẻ như dì ấy muốn cậu ăn bằng mọi giá món tráng miệng mà dì ấy đã chuẩn bị sau khi cậu ăn xong bữa ăn, mà cậu đã từ chối vì cậu đang vội. Cậu không thể từ chối ngay cả cái này, vì vậy Jaemin cũng cười và bỏ nó vào túi. Dì tiếp tục nói.

"Cậu vẫn đang giữ mối quan hệ tốt với bạn cậu lúc đó chứ? dì đã gói ghém đủ để cậu chia sẻ với bạn bè rồi đấy."

"Vâng, tôi sẽ làm vậy. Cảm ơn dì."

"Đi học vui vẻ nhé."

Jaemin rời khỏi nhà và bước đi chậm rãi. Cảm xúc khi đi học, đặc biệt là vào những ngày cậu mất ngủ như thế này, thì ngay cả một học sinh gương mẫu luôn đứng nhất toàn trường như Ryu Jaemin cũng không có gì đặc biệt.

Cậu chỉ nghĩ đến những suy nghĩ nhàm chán như cậu không muốn đi học, thật phiền phức, cậu muốn ngủ thêm, cậu muốn vào đại học nhanh, và cậu di chuyển bước chân một cách máy móc. Nếu tính từ khi học tiểu học, thì cậu đã đến trường đều đặn trong 11 năm, trừ những ngày cuối tuần và kỳ nghỉ, từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi, vì vậy cũng đến lúc cậu cảm thấy mệt mỏi.

Nhưng hôm nay, bước chân mà Ryu Jaemin đang đi về phía cổng trường nhanh hơn và nhẹ nhàng hơn bình thường. Dù sao thì cậu cũng đã có sự tò mò mà cậu chỉ có thể giải quyết được bằng cách đến trường.

Gần đây, cậu đã lo lắng vì cậu cảm thấy ủ rũ một cách kỳ lạ trong một thời gian dài. Chắc chắn rằng việc hôn Oh Seungpyo lén lút mà không ai biết là một cách giải tỏa căng thẳng an toàn và thú vị hơn nhiều so với việc chơi trò chơi tài khoản SNS bí mật, nhưng thực tế là sau khi làm vậy, cậu lại cảm thấy khó chịu và u sầu mà không có lý do gì, và cậu thường trở về lớp mà không nói chuyện nhiều.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo