Gửi Đến Tôi, Người Không Yêu Em Novel - Chương 106

Lịch ra: T5 và CN hàng tuần

Lịch ra: T5 và CN hàng tuần

“Anh không khó chịu thì tốt rồi…”

Suhan tự nhủ, có gì mà phải khó chịu chứ? Nếu phải nói ra, thì trong hoàn cảnh này, anh chỉ đang lưỡng lự, không biết có nên hỏi về chiếc nhẫn của mình hay không. Nhưng chuyện đó đâu phải lỗi của anh lúc này? Gạt đi chút băn khoăn thoáng qua, anh lên tiếng.

“Có gì mà khó chịu chứ. Anh chỉ hơi bất ngờ vì đến giờ vẫn chưa từng nghĩ xem chiếc nhẫn của mình ở đâu thôi.”

Anh hỏi với hy vọng Yeonseo biết điều gì đó, nhưng đáng tiếc, Yeonseo cũng không hay chiếc nhẫn của Suhan đang ở chỗ nào.

“Em nghe nói anh đã dọn dẹp hết đồ đạc và căn nhà trước khi kết hôn rồi ạ. Nếu không phải ở văn phòng công ty hay nơi nào anh cất giữ riêng, thì có lẽ nó ở trong phòng anh từng dùng chăng?”

Suhan đã lục tung mọi ngăn kéo trong căn phòng nhỏ không biết bao nhiêu lần, nhưng chẳng thấy chiếc hộp nào trông giống nơi đựng món trang sức đắt tiền như nhẫn cưới. Anh cố gắng nhớ lại, rồi nghĩ rằng nếu là Lee Suhan của ngày trước, có lẽ anh ta đã quẳng nó vào một góc nào đó chỉ vì không ưa, bất kể giá trị của nó ra sao.

“Vậy anh thử tìm xem. Trước đây có lẽ vì hay phải dùng nước hoặc có cảnh diễn nên không đeo được, nhưng giờ thì chẳng cần lo chuyện đó nữa.”

Dù sao, giờ đây anh cũng không quá xem trọng mẩu kim loại nhỏ xíu ấy. Nhưng nhẫn cưới vốn dĩ phải có đôi có cặp mới trọn vẹn, chẳng có lý do gì để không đeo nó cả. Hơn nữa, lãng phí đồ sẵn có cũng không phải thói quen của anh, nên anh vui vẻ nói.

“…Tùy anh thôi ạ.” Yeonseo đáp.

Có lẽ cậu đang bận rộn chuẩn bị cho buổi thuyết trình. Suhan cứ mãi nghĩ về Yeonseo, người luôn trả lời anh bằng kiểu tương tự như thế. Nhưng anh không hề biết rằng, sự mệt mỏi của cậu không chỉ đến từ công việc ở công ty, mà còn từ nỗi bất an mơ hồ – rằng thời gian cậu có thể đeo chiếc nhẫn này mà không phải che giấu chẳng còn nhiều.

Trước khi mất trí nhớ, họ tuy sống chung một nhà nhưng chẳng khác gì hàng xóm ở khu trọ. Với Suhan lúc ấy, chiếc nhẫn là điều cấm kỵ; đừng nói đến việc đeo nó, ngay cả sự tồn tại của nó cũng không được phép nhắc đến.

Một lát sau, ăn xong bữa tối đơn giản, Suhan bước vào phòng nhỏ, lục lọi ngăn kéo và bàn làm việc hồi lâu. Anh tự nhủ, dù gì thì mình cũng không vứt nó đi đâu chứ. 

Chẳng lẽ ném xuống sông Hàn hay bỏ vào thùng rác? Dù cuộc hôn nhân này không phải điều anh mong muốn, anh vẫn không nghĩ mình lại vứt bỏ một món trang sức quý giá như thế. Vậy nên, anh tiếp tục tìm kiếm đến khi mồ hôi nhễ nhại, rồi bất chợt phát hiện một chiếc ví nhỏ nằm sâu trong góc ngăn kéo, một chiếc ví chẳng có vẻ gì là dùng để đựng trang sức cả.

Chẳng lẽ lại để ở đây?

Nếu là huy hiệu tốt nghiệp hay khuy măng sét rẻ tiền thì còn hợp lý, chứ nhẫn cưới thì… Không kỳ vọng nhiều, anh mở khóa chiếc ví, và ngay khoảnh khắc ấy, một chiếc nhẫn rơi ra từ đống dây đồng hồ dự phòng, có vẻ là phần thừa sau khi điều chỉnh độ dài dây.

“…”

Vậy mà lại cất ở đây sao? Thật không ngờ nổi. Tìm thấy thứ mình cần ở một nơi chẳng ai nghĩ tới, Suhan lập tức đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út tay trái. Sau thời gian hôn mê, cơ thể anh gầy đi rồi lại tăng cân, khiến anh từng lo không biết nó còn vừa hay không. Nhưng ngạc nhiên thay, chiếc nhẫn vừa khít, không chật cũng chẳng lỏng. Ánh bạc trắng lấp lánh trên những đốt ngón tay thon dài trông hơi lạ, nhưng anh thấy nó rất hợp với mình.

“Anh tìm thấy nhẫn rồi. May quá, nó được cất kỹ trong ngăn kéo.”

Chuyện nó lẫn với dây đồng hồ dự phòng thì chẳng cần nói ra làm gì. Ra phòng khách, anh thấy Yeonseo đã dọn xong bếp và đang cởi tạp dề. Vẻ e lệ, ngượng ngùng của cậu lúc ấy chẳng khác gì một nàng dâu mới, khiến Suhan thoáng có những ý nghĩ không đứng đắn. Anh khẽ hắng giọng để xua đi suy nghĩ ấy. Đúng lúc đó, chiếc nhẫn Yeonseo vừa tháo ra trên bàn ăn lấp lánh dưới ánh đèn.

“Đưa tay đây.”

Yeonseo ngoan ngoãn chìa tay ra như chú chó nhỏ vâng lời. Suhan nhẹ nhàng cầm chiếc nhẫn bằng đầu ngón tay, rồi từ tốn đeo nó vào ngón tay trắng trẻo của cậu.

“Đẹp quá. Da em trắng nên rất hợp.”

Anh không rõ vì sao viên đá chính giữa lại là kim cương xanh chứ không phải kim cương trắng đắt giá nhất, nhưng điều đó chẳng quan trọng.

Hành động vô tư ấy khiến má Yeonseo ửng hồng.

“Có gì đâu mà em phải ngượng thế. Ai nhìn vào lại tưởng anh vừa cầu hôn em không chừng.”

Yeonseo không đáp lại lời trêu đùa của Suhan, chỉ lặng lẽ quay mặt đi. Cậu muốn rút tay trái đang bị Suhan nắm chặt bằng cả hai tay ra rồi chạy trốn, nhưng chẳng biết trốn đi đâu. Rõ ràng cậu luôn sẵn sàng buông tay, vậy tại sao người này cứ phá vỡ những nỗ lực tuyệt vọng của cậu? Sự vô tư ấy khiến lòng cậu nhói đau.

“…Đủ rồi đấy, anh buông tay ra đi.”

Đáng tiếc, Suhan lại thuộc kiểu người càng bị đẩy ra thì càng tiến tới. Ban đầu anh chỉ định đeo lại chiếc nhẫn cậu vừa tháo, nhưng khi thấy Yeonseo ngượng ngùng lùi lại như thể vừa xấu hổ vừa hạnh phúc đến không chịu nổi, ngọn lửa trong anh bỗng bùng lên.

“Nếu anh không muốn thì sao?”

“Dạ?”

Vừa nói, Suhan vừa xoa nhẹ mu bàn tay mềm mại đến khó tin của cậu, chẳng ai nghĩ đó là tay một người đàn ông sắp ba mươi tuổi, rồi mỉm cười.

“Hay là chúng ta chụp lại ảnh cưới trước khi Bada ra đời nhé? Sau này khi Bada chào đời, cả ba sẽ chụp một bộ mới. Bụng anh chắc chưa lộ rõ đâu, nên cũng chẳng khác biệt nhiều. Nhưng chụp ảnh càng nhiều càng tốt, có dấu vết hữu hình vẫn hơn là chỉ giữ trong ký ức để rồi dần phai nhạt.”

Trước lời đề nghị bất ngờ, Yeonseo vô thức siết chặt bàn tay đang bị Suhan nắm. Thay vì trả lời, cậu khẽ cựa quậy tay mình. Suhan cười, giục thêm.

“Hả? Muốn tìm studio đẹp thì phải đặt trước từ bây giờ đấy. Nghe nói chỗ nào tốt là phải đặt trước mấy tháng, như đặt vé concert vậy.”

Không rõ thực hư ra sao, nhưng cứ dọa thử xem, Yeonseo đành bất lực mỉm cười rồi gật đầu. Thấy chưa, nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp vẫn hơn hẳn vẻ ủ rũ cúi gằm xuống đất. Suhan nuốt lại những lời thật lòng chẳng thể thốt ra, rồi lại nắm chặt tay Yeonseo hơn.

***

Ngày hôm sau.

Có lẽ vì bị khơi gợi bởi hành động cố tình để lại dấu vết, những bức ảnh trong hộp thư đã biến mất không còn tăm tích. Trong lòng Suhan không khỏi lo lắng, liệu kẻ kia có đang chuẩn bị điều gì lớn hơn không, nhất là khi ngày thuyết trình của Yeonseo đang đến gần.

Đã qua hai ngày rồi sao…

Yeonseo sẽ đại diện bộ phận kinh doanh thực phẩm và đồ uống, đứng trên bục phát biểu tại hội thảo lần này. Cậu vừa quản lý tài liệu thuyết trình, vừa là người cầm micro. Liệu ngày đó có chuyện gì xảy ra không? Dù không thể chắc chắn, anh vẫn chẳng thể yên tâm. Hình như bắt đầu từ ngày mai thì phải. Vì lịch trình của bộ phận kinh doanh đã cố định từng ngày, ngày thuyết trình của bộ phận thực phẩm rơi vào hai ngày sau.

Tuần này, anh nhất định phải đến biệt thự một chuyến. Việc bị kẻ tống tiền bất ngờ cản trở khiến anh day dứt mãi. Trước khi thông báo lịch trình cho Yeonseo, Suhan gọi điện hỏi thăm mẹ cậu, tiện thể xác nhận xem có ai đã đến đó chưa.

[Ôi trời, Suhan dạo này gọi điện thường xuyên quá, thích thật. Có chuyện gì không ổn hả con?]

Giọng nói náo nhiệt của một người trung niên vang lên, có vẻ mẹ Yeonseo đang tụ tập cùng bạn bè.

[Cảm ơn con đã gọi, nhưng mẹ đang ở ngoài một chút. Hay lát nữa mẹ gọi lại cho con nhé? Mẹ có tin vui muốn báo, sắp tới muốn gặp con để cho con ăn uống chút đồ, chắc sẽ nói chuyện dài lắm…]

Dù không tiện nói dài, nhưng đây là cơ hội để hỏi về biệt thự.

“À, không có gì đâu ạ. Con chỉ muốn hỏi xem cuối tuần này con với Yeonseo có thể đến biệt thự một chút được không ạ? Lát nữa nếu rảnh, mẹ nhắn cho con, con sẽ gọi lại ạ.”

Ngay lập tức, câu trả lời bất ngờ khiến Suhan ngỡ như bị ai đập mạnh vào đầu.

[Ừm, tuần này thì dùng cũng được thôi, nhưng chắc chưa dọn dẹp xong nên không biết có ổn không. Tuần sau bắt đầu sửa chữa rồi, nên bác bảo người quản lý chỉ cần đến đó làm đến hết tuần trước thôi.]

“Dạ?”

Sửa chữa ư? Chẳng phải trước giờ vẫn sửa chữa và cải tạo dần dần sao? Sao lại đột ngột thế này? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, thì mẹ Yeonseo cười đáp.

[À, chắc Junoh chưa nói với con nhỉ? Gia đình bác cả con giờ về Hàn Quốc sống hết rồi, thỉnh thoảng muốn đến biệt thự ở, nên bảo mẹ sửa sang lại cho họ. Nhà cũng cũ rồi, nhân dịp này đập đi xây lại cho mới luôn.]

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu Suhan: có lẽ mục đích của kẻ tống tiền không chỉ đơn thuần là đe dọa.

_____

Xin lỗi mọi người, mạng tui kém quá nên không up đúng ngày được. Nay tui bù lại nha~

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo