Gửi Tới Nỗi Kinh Hoàng Yêu Dấu Của Tôi - Chương 21

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

BẢN DỊCH THUỘC VỀ TEAM EKATERINA. NẾU CÓ SAI SÓT, VUI LÒNG LIÊN HỆ QUA FACEBOOK TEAM EKATERINA. 
---------
Wan thốt lên một tiếng thở dài và ngồi bệt xuống tại chỗ. Không thể nào cánh cửa phòng tắm đã bị hỏng vào sáng nay có thể đã được sửa chữa vào lúc này được. Mùi thuốc tẩy đọng lại trong không gian kín ngày càng nồng nặc. Wan nhanh chóng đóng nắp thuốc tẩy lại. Quạt thông gió vẫn đang quay vù vù, nhưng nó không thể thông hết mùi thuốc tẩy.

"Tôi đã nói là nó bị hỏng từ bao giờ rồi mà..."

Wan nhớ lại hình ảnh Moo Jung-hoo, anh không quan tâm mặc dù cậu đã nói rằng cửa phòng tắm đã bị hỏng từ lâu. Anh ta vẫn mở cửa và tắm dù cửa có bị hỏng hay không. Wan tắm ở một phòng tắm khác và chỉ rửa mặt hoặc đánh răng trong phòng tắm này trước khi Moo Jung-hoo đến, vì vậy cho đến tận bây giờ vẫn chưa có vấn đề gì lớn xảy ra. Nhưng ngay tại thời điểm này, một việc nghiêm trọng đã xảy ra. Wan chỉ có thể bị nhốt trong nhà vệ sinh cho đến khi có người đến.

Cậu đã vật lộn với tay nắm cửa trong 10 phút. Nó không hề nhúc nhích. Wan kiệt sức, duỗi thẳng chân và tựa lưng vào cửa phòng tắm. Sự mệt mỏi bắt đầu ập đến. Khứu giác của cậu đang trên bờ vực tê liệt. Một thực tế mà cậu đã bỏ qua là nhân viên hiếm khi lên tầng hai ngoài thời gian quy định. Cuối cùng, cậu sẽ phải mắc kẹt trong phòng tắm độc hại này cho đến khi Moo Jung-hoo đến. Mùi thuốc tẩy cay xè làm mũi ngày càng đặc lại và đậm đặc hơn.


Trưởng phòng kim nhanh chóng mở cốp xe và lấy một hộp đựng giày ra. Anh ta đặt chiếc hộp màu trắng trước chân Moo Jung-hoo đang đi ra từ cửa sau. Trưởng phòng kim ngồi xổm xuống một bên và mở nắp hộp, lấy giày ra. Một đôi giày thể thao màu đen không một vết xước hạ xuống bãi cỏ xanh tươi. Moo Jung-hoo thô bạo cởi bỏ đôi giày da màu đen và xỏ chân vào đôi giày thể thao mới. Nó vừa khít. Đôi giày da nằm lăn lóc bên cạnh sẽ không có cơ hội được đi nữa. Đó là đôi giày đã dẫm lên phần trung tâm của Choi Gil-hyun, người đã cởi quần và đè Park Wan xuống.

Moo Jung-hoo ngước nhìn bầu trời cao. Gió chạm vào mặt anh ta thật mát mẻ. Bằng tốt nghiệp trung học thậm chí còn quá lãng phí cho Choi Gil-hyun, một tên ngốc phải nếm thì mới biết nó là phân hay tương đậu. Tuy nhiên, Choi Gil-hyun không phải là một sự tồn tại đáng giá để anh ta dốc sức vào đó. Anh ta đã biết sự tự ti mà Choi Gil-hyun phát ra từ năm mười bảy tuổi. cậu ta phát điên lên vì không thể có những người mà anh ta đã đi qua. Lý do anh ta đã bỏ qua Choi Gil-hyun, người đã có những hành động như vậy cho đến tận bây giờ, là vì tất cả những gì cậu ta nhắm đến đều là những người mà anh ta đã chạm tay vào trước. Nhưng lần này thì khác. Moo Jung-hoo đang từ từ dồn công sức cho một con vật hoang dã lớn lên trên đường phố cho đến khi nó chịu sự can thiệp của con người. Anh ta chưa bao giờ thô bạo đến mức chạm tay vào nó một cách bừa bãi. Vì vậy, anh ta không thể bỏ qua hành động của Choi Gil-hyun, cậu ta đã cố gắng chạm tay vào Wan trước anh ta.

"Trời lạnh rồi ạ. Xin hãy vào trong đi ạ."

Trưởng phòng kim lên tiếng bằng giọng lịch sự. Moo Jung-hoo đứng đó đón gió rồi quay người trước lời nói của Trưởng phòng kim. Ngay khoảnh khắc Moo Jung-hoo bước vào bên trong dinh thự và đi lên cầu thang ở tầng hai, một chút sinh lực đã trở lại trong tâm trí anh ta. Liệu Park Wan có đỏ mặt và nói lời cảm ơn về những gì đã xảy ra ở trường khi anh ta bước vào phòng không? Không. Có lẽ vì cậu là một tên thông minh nên cậu có thể quỳ xuống và mút dương vật anh ta để tỏ lòng biết ơn. Tuy nhiên, trí tưởng tượng của Moo Jung-hoo khi đi lên cầu thang đã tan vỡ như bọt biển.

Căn phòng trống rỗng. Moo Jung-hoo đi vào bên trong bức tường. Có chiếc túi của Park Wan ở bên trong, nhưng không thấy chủ nhân của nó đâu cả. Moo Jung-hoo nhìn quanh căn phòng rộng lớn rồi phát hiện ra cánh cửa phòng tắm đóng kín. Moo Jung-hoo đi đến phòng tắm và thử vặn tay nắm cửa. Tách, tách. Có tiếng then cài cửa bị chặn lại. Moo Jung-hoo gọi Trưởng phòng kim đang đứng bên ngoài.

"Trưởng phòng Kim."

"Vâng."

Jung-hoo đợi Trưởng phòng Kim đến rồi lại vặn tay nắm cửa. Sau khi vặn hai ba lần nữa, tay nắm cửa bật ra với một tiếng tách.

"Hình như cậu ta bị nhốt ở đây?"

Moo Jung-hoo nói với vẻ mặt khó tin. Trưởng phòng kim dường như không hiểu những lời nói đột ngột rằng cậu đã bị nhốt trong phòng tắm. Moo Jung-hoo mở cửa. Cánh cửa không mở ra một cách êm ái như thể có thứ gì đó đang cản đường. Moo Jung-hoo thò đầu qua khe hở đã mở. Có một mùi kinh tởm xộc thẳng vào mũi từ phòng tắm. Anh ta chưa bao giờ ngửi thấy mùi như thế này kể từ khi sinh ra. Moo Jung-hoo nhăn mặt hết cỡ rồi đóng cửa lại và bước ra ngoài. Anh ta thậm chí còn nghĩ rằng có lẽ Park Wan đã thải ra thứ gì đó kỳ lạ từ cơ thể mình vì quá sốc. Moo Jung-hoo chỉnh lại cổ họng mà anh ta suýt nôn ra và nói với Trưởng phòng kim.

"anh mở đi. Có mùi lạ bên trong."

Moo Jung-hoo lùi lại một bước. Anh ta không thể đoán trước được Park Wan, người đáng lẽ phải đang nằm nghỉ ngơi thoải mái trên giường lại bị nhốt trong phòng tắm. Trưởng phòng Kim không ngần ngại mở cửa. Trưởng phòng Kim thò đầu vào khe hở đã mở giống như Moo Jung-hoo, cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc tẩy nồng nặc. Đó là một mùi độc hại hơn cả thuốc tẩy. Anh ta thoáng nhìn Wan đang tựa vào cửa phòng tắm và nhắm mắt lại rồi nói với Moo Jung-hoo.

"Cậu chủ. Park Wan đã ngất xỉu rồi ạ."

"H..."

Moo Jung-hoo vuốt tóc lên với vẻ mặt khó chịu.

"Mở ra đi."

Trước lời nói của Moo Jung-hoo, Trưởng phòng Kim mở toang cửa. Moo Jung-hoo bịt mũi và nhìn Park Wan đang nằm dài trong nhà vệ sinh. Đó là một khuôn mặt chứa đầy nỗi lo lắng về việc anh ta sẽ phải dọn dẹp cái này như thế nào. Trưởng phòng Kim bắt đầu đứng ra nói thay vì Moo Jung-hoo khi nhìn thấy anh ta đang nhìn Wan như một sinh vật đáng thương.

"Có vẻ như cửa đã bị hỏng, và cậu ấy đã vô tình đóng cửa lại trong khi dọn dẹp ạ."

"..."

"Chúng ta đáng lẽ phải biết trước và sửa nó..."

"..."

"Tôi xin lỗi."

Moo Jung-hoo nhìn chằm chằm vào miếng cọ rửa màu tím trong tay Park Wan và suy nghĩ sâu sắc. Có phải mình đã bảo cậu ta về nhà để dọn dẹp không nhỉ? Một bình thuốc tẩy lớn mà anh ta chưa từng thấy trong nhà vệ sinh trước đây cũng đang dựng đứng. Trong khi đó, Trưởng phòng Kim không ngừng nói về suy nghĩ của anh ta về lý do Wan ngất xỉu.

"Cậu ấy không thể tự mình mở cửa nên cứ đợi ở đây rồi."

"..."

"Có vẻ như cậu ấy đã ngất xỉu vì ngạt thở vì mùi thuốc tẩy."

"Ai đã bảo cậu ta dọn dẹp?"

Moo Jung-hoo lướt nhìn Wan từ đầu đến chân. Ngay khi Moo Jung-hoo hỏi, Trưởng phòng Kim đã lấy ra một chiếc bộ đàm nhỏ mà anh ta có thể cầm bằng một tay treo ở thắt lưng, nhấn nút và nói.

"Hãy bảo mọi người tập trung ở tầng hai."

Các nhân viên đang ở tầng một và nhận được bộ đàm của Trưởng phòng Kim đã đồng loạt đi lên. Chưa đến một phút để tất cả mọi người tập hợp lại. Họ nhìn khắp nơi với sự bất an rằng cậu chủ đã triệu tập họ và sự mới lạ rằng họ đã đến tầng hai, nơi mà một nhân viên bình thường khó có thể đến. Trưởng phòng Kim hỏi các nhân viên tập trung ở hành lang.

"Có ai đã bảo Park Wan dọn dẹp không?"

"..."

Một nhân viên với đôi mắt to tròn khẽ giơ tay lên giữa đám đông nhân viên và nói.

"Tôi không bảo cậu ấy làm, nhưng cậu ấy đã yêu cầu tôi cho cậu ấy thuốc tẩy ạ."

"..."

"Tôi xin lỗi."

Moo Jung-hoo đã nghe thấy những lời nói đó bên trong phòng. Anh ta không có ý định mắng nhân viên đã đưa thuốc tẩy cho cậu. Giọng nói nói lời xin lỗi là chân thành. Trong giọng nói của nhân viên có sự lo sợ rằng anh ta sẽ phải rời khỏi công việc mơ ước mà anh ta đã vất vả lắm mới tìm được sau khi nhận tiền thôi việc. Trưởng phòng Kim nhìn Moo Jung-hoo. Jung-hoo lắc đầu. Cậu không bảo người ta dọn dẹp và cậu ta bảo là tự mình dọn dẹp, vậy thì có lý do gì để mắng người ta chứ.

Moo Jung-hoo bịt mũi và bước vào phòng tắm. Trên người cậu có mùi nước bẩn dính từ nhà vệ sinh ở trường và mùi thuốc tẩy. Cậu ta chẳng khác gì một cái giẻ lau. Thay vì ôm cơ thể mềm nhũn của Wan và di chuyển, Moo Jung-hoo túm lấy mắt cá chân cậu và kéo cậu ra ngoài. Moo Jung-hoo không muốn đặt cơ thể bẩn thỉu của Park Wan lên trong phòng. Sau khi kéo Wan ra bên ngoài phòng tắm, anh ta đã ném cái mắt cá chân đang nắm lấy xuống sàn. Anh ta dường như vẫn ngửi thấy mùi kinh tởm từ tay mình. Trưởng phòng Kim tiến đến bên cạnh Wan đang bị ném xuống sàn. Moo Jung-hoo nhắm mắt lại và cúi xuống nhìn Wan đang ngã xuống. Đầu Wan cũng gục xuống.

"Dù cho ăn mặc đẹp và ăn ngon thì bản chất vẫn không thay đổi."

Moo Jung-hoo lẩm bẩm một cách nhỏ nhẹ. Anh ta cho cậu mặc quần áo làm bằng vải cao cấp và chỉ cho cậu ăn những món ăn cao cấp. Cậu có thể bị đau bụng và phát ốm nếu ăn đồ rẻ tiền. Vì vậy, anh ta định làm cho sở thích của Park Wan cao cấp nhất có thể. Tuy nhiên, có một giới hạn về mức độ mà Park Wancó thể thay đổi chỉ sau một đêm. Trưởng phòng Kim nghĩ rằng thật may mắn khi Park Wan đã bất tỉnh và không nghe thấy những gì Moo Jung-hoo đã nói. Ngay cả một người thứ ba cũng sẽ bị tổn thương khi nghe những lời đó.

Moo Jung-hoo hoàn toàn hiểu tại sao Park Wan lại đột nhiên dọn dẹp nhà vệ sinh sau khi về nhà. Cậu ấy chắc hẳn đã nghĩ đến việc làm cho cơ thể mình mệt mỏi. Nếu là anh ta, anh ta cũng sẽ tìm một thứ gì đó để làm cho cơ thể mệt mỏi để chuyển hướng tâm trí mình nếu anh ta phải trải qua một chuyện như vậy. Nhưng việc nghĩ ra được việc mang thuốc tẩy đi dọn nhà vệ sinh thì thật đúng là Park Wan.

Nhà tốt, quần áo tốt, môi trường tốt. Anh ta phải làm gì thêm nữa đây? Để khiến cậu ấy quên đi môi trường sống tồi tệ trước đây, anh ta phải khiến cậu ấy phụ thuộc vào anh ta mọi thứ. Vì vậy, anh ta phải thuần hóa cậu ấy để cậu ấy không muốn quay lại hay nhớ đến cuộc sống nghèo khó trước đây.

"Tắm rửa cho cậu ta và cho cậu ta ngủ ở một chỗ khác cho đến khi hết mùi."

"Tôi hiểu rồi."

Moo Jung-hoo dùng chân đẩy nhẹ Wan như thể vứt rác tái chế. Trưởng phòng Kim dễ dàng nhấc Wan lên. Khi họ ra ngoài, vẫn còn những nhân viên đang tụ tập và xôn xao. Trưởng phòng Kim chỉ thị cho một nhân viên dọn dẹp ở tầng hai.

"Hai người các cậu dọn dẹp nhà vệ sinh cho xong, cậu gọi người đến sửa cửa nhà vệ sinh đi. Còn anh chuẩn bị nước tắm cho cậu chủ vào bồn tắm kia."

Ngay cả trong một tình huống bất ngờ, Trưởng phòng Kim vẫn không quên lời nói của Moo Jung-hoo rằng anh ta muốn ngâm mình trong bồn tắm và thực hiện nó một cách khéo léo.

Hết tập 1

 ------------
6 tập nha mn. Bộ này dài lắm 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo