Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#10
"Nếu tình trạng cơ thể của Jin Hyoseop ổn thì cứ làm đi. Tiện thể thì làm cho cả bốn người đến hôm nay luôn."
"Vâng. Tôi hiểu rồi."
Đồng thời, Czerny bật dậy.
"Rõ ràng là anh bảo em không được, sao lại bảo mấy thằng đó được chứ?"
"Cậu chơi nhiệt tình quá nên trông có vẻ mệt mỏi mà."
"emđi làm về còn mệt hơn đấy chứ?!"
"Cậu thì lại khác."
Gương mặt của Czerny đỏ bừng lên như màu tóc của cậu, khiến Flat khúc khích cười.
"Này, cậu không thể làm gì được mà. Nếu không có gì kiềm chế thì cậu sẽ lạm dụng năng lực quá mức đấy."
"Dù thế nào thì tôi cũng phải có lúc được thoải mái chứ!"
"Biết làm sao được. Rồi một ngày nào đó những hạn chế sẽ được gỡ bỏ thôi."
Chỉ có Jin Hyoseop là không hiểu cuộc trò chuyện của họ. Cậu chỉ chớp mắt rồi ngồi xuống để Guiding, Flat đưa tay ra trước mặt cậu.
"Guiding đi."
Đó là một lời nói lạnh lùng. Thái độ của cậu ta khác hẳn so với khi đối xử với các thành viên hội khác.
Jin Hyoseop khẽ đáp "Vâng" và nắm lấy tay cậu ta. Cậu cảm nhận được hơi ấm của con người qua bàn tay chạm vào. Đây là lần Guiding sau một thời gian khá dài. Vì đây là lần đầu tiên Guiding tại hội Onaip nên cậu cảm thấy căng thẳng như thể kỹ năng Guiding quen thuộc của mình đang bị thử thách vậy.
Cậu khẽ thở ra và vận sức, thì luồng khí bí ẩn bên trong cơ thể cậu bắt đầu dao động. Nó chuyển động hối hả như thể muốn đi vào cơ thể của đối phương vậy. Jin Hyoseop cẩn thận truyền nó vào người Flat. Dù đã lâu không làm, nhưng đây vẫn là một khởi đầu suôn sẻ.
Tuy nhiên, theo thời gian, Jin Hyoseop nghiêng đầu trước một cảm giác khác với những gì cậu dự kiến.
"......?"
Cái gì vậy nhỉ. Không hiểu vì sao, hễ cậu truyền sức vào là nó lại bị hấp thụ vào cơ thể cậu. Tốc độ tương tự như tốc độ một vùng đất khô cằn hấp thụ nước vậy. Cậu bối rối vì lượng sức bị rút ra nhiều hơn cậu nghĩ, đến mức cậu cảm thấy choáng váng vì tốc độ đó quá nhanh.
Không lẽ cái thằng cấp C này đi chơi về thật sao. Một lượng độc tố không thể tin được đang lan rộng trong cơ thể của Esper tên Flat này. Cậu không thể tin được làm thế nào mà cậu ta có thể cười và đùa giỡn trong tình trạng này.
Jin Hyoseop có chút bối rối nên đã ngẩng đầu lên. Khác với vẻ kinh ngạc của cậu, Flat trông rất hài lòng. Khuôn mặt hơi hốc hác của cậu ta đã nhanh chóng trở nên tươi tắn trở lại.
"À, bây giờ thì tôi cảm thấy dễ chịu hơn rồi."
Flat xoa gáy và nhẹ nhàng xoay cổ sang phải, sang trái. Sau đó, cậu ta nhìn chằm chằm vào Jin Hyoseop với một ánh mắt khác với vẻ thờ ơ ban đầu.
"Quả nhiên là cấp S có khác. Chỉ với một chút tiếp xúc mà tôi đã cảm thấy mát lạnh đến mức tim tôi nhói lên, tôi có chút ngạc nhiên đấy."
Mát lạnh đến mức nhói cả tim. Jin Hyoseop tỏ ra co rúm lại trước những lời nói đó.
"......Tôi xin lỗi nếu anh cảm thấy khó chịu."
Trước lời xin lỗi bất ngờ đó, Flat vô thức nhướn một bên mày.
"Tôi có nói là tôi cảm thấy khó chịu đâu. Tôi cảm thấy như những vết bẩn tích tụ trong tôi đều được gột rửa hết vậy. Đôi khi có những lúc như vậy mà. Khi cậu muốn chà xát mạnh đến mức chảy cả máu."
Czerny bên cạnh lẩm bẩm rằng làm thế nào mà cậu ta có thể đưa ra một phép so sánh bẩn thỉu như vậy.
"Dù sao thì cũng không tệ."
Flat duỗi thẳng người ra và nhẹ nhàng xoay cánh tay như thể cậu ta đã hồi phục hoàn toàn trong một thời gian ngắn.
"Đủ rồi đấy."
"À, vâng."
Jin Hyoseop do dự và buông tay cậu ta ra. Dù chỉ Guiding cho một thằng cấp C, nhưng hơi lạnh còn sót lại ở đầu ngón tay cậu lại mạnh đến mức khó tin. Vì nó có nghĩa là cậu đã sử dụng rất nhiều sức lực nên đầu cậu tràn ngập dấu chấm hỏi.
'Ban đầu cấp C đã cần đến mức độ Guiding này sao......?'
Andante tiến đến khi cậu đang ngẩn ngơ nhìn tay mình.
"Sao vậy? Tình trạng cơ thể cậu không tốt à?"
"Vâng? À, không phải vậy đâu......"
Jin Hyoseop lẩm bẩm với một vẻ mặt có chút phức tạp.
"Esper Flat có vẻ như không được khỏe lắm."
"À à. Có lẽ vậy đấy. Nghe nói, cậu ta đi chơi và bị gãy chân vì trượt chân trong khi nhảy bungee. Bên ngoài thì lành nhanh thôi, nhưng bên trong thì vẫn vậy thôi. Đúng không?"
Andante nhìn Flat và hỏi. Jin Hyoseop cũng tự nhiên nhìn Flat, cậu ta trả lời với vẻ mặt hơi gượng gạo.
"Vâng, thì......"
Nếu là vậy thì cậu cũng hiểu phần nào nên Jin Hyoseop gật đầu. Tất nhiên, ngay cả khi xét đến điều đó, cậu vẫn cảm thấy kỳ lạ...... Có lẽ là vì đã lâu rồi cậu không Guiding nên cậu không cảm nhận được điều đó cũng nên.
"Cậu có thể làm cho những người khác được không?"
"Vâng. Không vấn đề gì ạ."
Jin Hyoseop liền nắm lấy tay của một Esper khác. Những người khác nhìn cậu với ánh mắt khác lạ.
"......Quả nhiên là tuyệt vời."
Jin Hyoseop ngã người xuống giường.
"Mệt quá."
Cậu cảm thấy mệt mỏi vì đã lâu rồi cậu không Guiding. Cậu cảm thấy nóng bừng lên trong người như thể đang cho cậu biết rằng cậu đã sử dụng quá nhiều sức lực vậy. Đó là một triệu chứng chỉ xuất hiện khi cậu Guiding quá nhiều.
Jin Hyoseop ngơ ngác nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình.
"Sức lực của mình yếu đi rồi sao?"
Trước đây, ngay cả khi cậu cứu sống một Esper cấp S đang hấp hối, cậu cũng chỉ cảm thấy hơi trống rỗng, nhưng bây giờ cậu chỉ vừa Guiding cho bốn thằng cấp C đi nghỉ mát về mà cậu đã cảm thấy như thể bên trong mình trống rỗng vậy.
"Ư."
Xương cụt của cậu nhức nhối. Đó là một triệu chứng quen thuộc xuất hiện khi cậu bị nóng bừng. Jin Hyoseop vô thức vặn vẹo cơ thể. Khi nhiệt lan tỏa khắp cơ thể cậu như thể có kiến đang bò, Jin Hyoseop cắn môi với vẻ mặt chua chát.
Thông thường, Esper cần phải trả một cái giá phù hợp để sử dụng sức mạnh to lớn. Sự tồn tại của Guide là cái giá đó. Nhưng Guide không cần phải trả giá để Guiding. Chỉ là lượng Guiding họ có thể thực hiện trong một ngày bị giới hạn mà thôi.
Nhưng nếu Guide đạt đến cấp S, thì cái "giá" đó sẽ xuất hiện. Chỉ là vì Guide cấp S quá ít nên phần lớn mọi người không biết đến mà thôi.
Trong trường hợp của Jin Hyoseop, nếu cậu sử dụng sức lực quá một mức nhất định, cậu sẽ bị nóng bừng lên trong người, và cái nóng đó dần dần sẽ biến chất thành một loại nhiệt khác. Đôi khi nó trở thành một cơn sốt giống như cảm cúm, và đôi khi nó trở thành ham muốn tình dục điên cuồng.
Hôm nay, thật không may, nó là cái thứ hai.
Jin Hyoseop liên tục rên rỉ. Từng ngón chân của cậu cong lại và hơi thở nóng rực của cậu thấm vào gối. Tác dụng phụ do Guiding gây ra tạo ra một cảm giác hưng phấn khác với bình thường. Cậu cảm thấy như thể mình đã biết được một cảm giác mà đàn ông không nên biết. Đó là một cảm giác kỳ lạ khi một nơi thường chỉ được dùng làm lối thoát lại nhức nhối.
"Hức, ư......"
Cậu đã cố gắng hết sức để xoa dịu hơi thở của mình, nhưng vô ích. Nó sẽ không dễ dàng lắng xuống cho đến khi một mức ham muốn nhất định được giải tỏa. Jin Hyoseop thở ra hơi nóng bỏng, hy vọng rằng cảm giác nóng rực kỳ lạ sẽ biến mất càng sớm càng tốt. Khuôn mặt ửng hồng của cậu cọ xát vào gối và các ngón chân dựng đứng đẩy chăn ra. Đầu tai cậu đã chuyển sang màu đỏ ửng và lan đến tận cổ cậu.
Cuối cùng, cơ thể vặn vẹo của cậu uốn cong như một cái cung khi tiếng rên rỉ của cậu lên đến đỉnh điểm. Toàn thân cậu ướt đẫm như thể vừa trải qua một bài tập thể dục khắc nghiệt. Đó là một tác dụng phụ dài thì dài, mà ngắn thì ngắn.
Jin Hyoseop mất hết sức lực và nằm vật ra ôm chăn. Hơi thở của cậu hổn hển như thể cậu vừa chạy hết tốc lực, và bụng cậu run rẩy co giật. Đó là một phản ứng mà cậu không biết là thiếu hay thỏa mãn.
Khi một đợt tác dụng phụ ập đến rồi rút đi, cơn nóng trong cơ thể cậu nhanh chóng dịu đi. Cậu cần giặt chăn và dọn dẹp, nhưng cậu không muốn nhấc một ngón tay lên. Một cảm giác mệt mỏi uể oải chiếm lấy cơ thể cậu. Sẽ tốt biết bao nếu cậu có thể ngủ mà không làm gì cả trong tình trạng này. Sẽ tốt biết bao nếu cậu thức dậy và mọi thứ đều sạch sẽ như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
"Hà......"
Cậu có xu hướng yếu ớt ngay sau khi bị tác dụng phụ. Cậu sẽ nhanh chóng trở lại bình thường sau khi ngủ một giấc khoảng một ngày, nhưng bây giờ cậu có chút khó khăn.
Jin Hyoseop đẩy tạm chăn sang một bên rồi nằm xuống nhìn chằm chằm vào vết bẩn trên chăn. Một mùi hương ngọt ngào kỳ lạ như mùi mật ong lan tỏa.
Tác dụng phụ thì chưa đủ hay sao mà còn có cả mùi hương này nữa. Thật là một cơ thể gớm ghiếc. Jin Hyoseop đứng dậy và mở cửa sổ để loại bỏ mùi hương ngọt ngào lẫn với mùi hương hoa dạ lý hương. Và cậu gom chăn lại rồi nhét vào máy giặt.
Sau một khoảng thời gian, Jin Hyoseop mới cảm thấy thoải mái hơn sau khi hương thơm đã hoàn toàn biến mất khỏi nhà.
Văn phòng nơi Jin Hyoseop đã tan làm. Các Esper vẫn đang toát ra một bầu không khí uể oải và ngồi vào chỗ của mình. Flat tiếp tục suy nghĩ và mở miệng.
"Đội trưởng. Về Guide mới của chúng ta ấy."
Andante đang nhìn vào màn hình thì liếc nhìn Flat.
"Jin Hyoseop?"
"Vâng. Năng lực của cậu ta có vẻ tuyệt vời hơn tôi nghĩ."
"Thì cậu ta là cấp S mà."
"Nhưng tôi không ngờ lại đến mức đó. Thành thật mà nói, tôi đã nghĩ rằng dù là cấp S thì chắc chắn cũng có chỗ khiếm khuyết nào đó. Nhưng khi tôi thực sự trải nghiệm nó, tôi thấy cậu ta còn tuyệt vời hơn tôi nghĩ, chứ không hề có khuyết điểm nào cả."
"Vậy sao? Thật may là một Guide tốt như vậy lại ở hội của chúng ta."
Andante trả lời mà không hề chân thành, khiến Flat đập tay xuống bàn để thu hút sự chú ý của đội trưởng.
"Không, đội trưởng cũng nghĩ là kỳ lạ mà. Chẳng phải điều đó thật vô lý sao? Một thằng cấp S có năng lực đến mức đó thì sao lại gia nhập hội cấp C? Không điên thì không thể nào có chuyện đó được."
"Vậy thì chắc cậu ta điên rồi."
"Anh cứ định đánh trống lảng mãi à?"
Andante dừng những gì cậu đang làm và đối mặt với Flat.
"Cậu muốn nói gì? Tôi bận lắm, nói rõ ràng đi."
"Thật kỳ lạ khi cậu ta chỉ chọn hội cấp C vì lý do là không muốn làm gì hơn Guiding tiếp xúc."
Flat chắc chắn về điều đó. Với năng lực của cậu ta, ngay cả khi Guiding chỉ bằng cách nắm tay ở hội cấp A thôi thì họ cũng sẽ quỳ gối cầu xin cậu ta đến. Vậy tại sao cậu ta lại chọn hội cấp C?
"cậu ta không phải là gián điệp thật đó chứ, như Czerny nói ấy?"