Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#11
"Chà... tôi không phải là không nghĩ đến chuyện đó."
Thực chất, ngay từ khi cậu ta ứng tuyển, anh đã nghi ngờ rồi. Vì chuyện đó quá vô lý. Nhưng ngược lại, vì quá vô lý nên lại thấy kỳ lạ. Vì vậy, Andante đã cố tình đến tận nhà để xem xét và dò hỏi ý định thật sự bằng cách giả vờ thân thiện. Thực tế, không phải là không có điểm đáng ngờ, nhưng sự đáng ngờ đó lại khác xa so với điệp viên.
"Nhưng nếu là điệp viên, thì thông thường không phải sẽ cố gắng che giấu thân phận thật của mình sao?"
"Nói cũng phải. Một Guide cấp S đến hội cấp C thì đúng là kỳ lạ thật."
Nếu thực sự là điệp viên, thì người đó sẽ không cố tình làm những việc gây chú ý như vậy.
"Vậy, ngược lại, có lẽ cậu ta đang cố gắng tỏ ra đáng ngờ để mọi người không nghi ngờ thì sao?"
"Nếu cứ nghĩ như vậy thì sẽ không có hồi kết đâu."
Andante nói với vẻ mặt thờ ơ, rồi lại nhìn vào màn hình.
"Đừng lo lắng quá. Theo tôi thấy, Jin Hyoseop không phải là điệp viên gì đâu."
"Chắc chắn chứ ạ?"
Flat hỏi lại Andante, anh thực sự rất chắc chắn. nhưng Flat có vẻ không dễ dàng tin tưởng.
"Cậu ta thật sự không giấu giếm gì sao?"
"Không."
Đôi lông mày rậm của Flat nhướn lên.
"Gì chứ. Lúc nãy anh còn bảo đừng lo lắng mà."
"Tôi bảo đừng lo lắng vì cậu ấy không phải là điệp viên thôi. Nhưng bảo là cậu ấy không giấu giếm gì thì... tôi không chắc."
Andante mỉm cười bí ẩn rồi ném một tờ giấy trên bàn về phía Flat. Đó là thông tin cá nhân của Jin Hyoseop. Không phải là giấy tờ cậu ta đã nộp khi phỏng vấn, mà là thông tin do chính Andante tìm hiểu.
Khi Flat bắt đầu đọc tờ giấy, những người xung quanh cũng tò mò, người này người kia liếc nhìn.
"Cái gì đây ạ?"
"Như cậu thấy đấy. Không có hồ sơ hoạt động nào ở Hàn Quốc cả. Cũng không có hồ sơ kiểm tra nào cả."
"Quả nhiên..."
Koda lẩm bẩm khi Andante thờ ơ trả lời trong khi vẫn dán mắt vào màn hình. Flat liếc nhìn Koda và hỏi.
"Ý anh là gì?"
"...Tôi đã nghĩ là có gì đó kỳ lạ rồi."
"Vậy thì là cái gì?"
"..."
"Nói đi chứ!"
Koda chỉ trả lời nửa vời rồi im lặng. Flat bực bội đập mạnh vào ngực mình.
"Aish, đồ ngốc như tôi mới muốn nói chuyện với cậu ta. Đội trưởng. Cái đó là sao ạ?"
"Lần này tôi đã đưa Jin Hyoseop đến buổi tụ họp. Nhưng không ai biết Jin Hyoseop cả."
Andante nhìn Koda với ánh mắt như muốn hỏi 'đúng không?', và anh ta gật đầu. Koda cũng thấy điểm đó rất kỳ lạ.
"Kỳ lạ thật. Thông thường, nếu là cấp S thì phải có ít nhất một người quen ở buổi tụ họp đó chứ. Nhưng ngay cả lũ thuộc Cục An ninh Quốc gia cũng không biết cậu ta."
"Cái lũ điên cuồng vì S cấp đó mà lại không biết sao ạ?"
Cục An ninh Quốc gia được coi là hàng đầu ở Hàn Quốc đã chiêu mộ những người có tên tuổi trong giới cấp S. Họ phải nắm rõ từ khuôn mặt, tên tuổi cho đến tính cách của các Guide cấp S. Nhưng cái lũ đó lại không biết Jin Hyoseop.
"Hay là người nước ngoài? Nhưng cậu ta trông hoàn toàn là người châu Á mà."
"Có lẽ giống như Nana và Czerny? Người nước ngoài gốc Hàn."
Czerny đã đến gần và nghe câu chuyện một cách hứng thú.
"Hừm, thảo nào em thấy có thiện cảm."
"Nhưng đội trưởng. Ngay cả khi là người nước ngoài, em vẫn thấy có gì đó không ổn. Nếu là Guide cấp S đến Hàn Quốc, thì không đời nào lũ thuộc Cục An ninh Quốc gia lại không biết cả."
"Cậu ta đã vào Hàn Quốc một cách lặng lẽ để không ai phát hiện ra. Không phải chỉ có một hai cách để vào mà không thu hút sự chú ý của mọi người đâu."
"...Có gì đó ám muội ở đây thì phải?"
Chắc chắn là có gì đó kỳ lạ. Cho dù Jin Hyoseop có là người nước ngoài đi chăng nữa, thì cũng không có thông tin nào về cậu ta có thể tìm thấy. Nếu là Guide cấp S và có năng lực đến mức Flat phải khen ngợi, thì cậu ta phải có chút danh tiếng rồi chứ.
Rõ ràng là có điều đáng ngờ, nhưng Andante không mấy quan tâm và nhún vai cười khẩy.
"Cho dù là vậy thì cũng có sao đâu? Cậu ta cũng không gây hại gì cho chúng ta mà."
Czerny ở bên cạnh tích cực đồng ý với lời nói của Andante.
"Đúng vậy! Hyoseop hyung đáng yêu mà!"
"Này, đáng yêu là xong à?"
"Ừm."
Cùng với câu trả lời dứt khoát của cậu, Andante gật đầu. Koda cũng gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.
"Mấy người điên hết rồi à?"
"Flat, cậu toàn lo những chuyện không cần phải lo, nên tôi mới lo cho cậu đấy."
"Nhưng cậu ta đáng ngờ mà."
"Cậu mới đáng ngờ ấy."
"Đúng vậy. Flat, cậu mới đáng ngờ."
Vẻ mặt của Flat nhăn nhó.
"Tôi không muốn nghe mấy người nói đâu nhé?"
"Đừng nghĩ sâu xa quá. Quá khứ cậu ta thế nào, cậu ta giấu giếm cái gì thì có gì quan trọng chứ? Dù sao thì chúng ta cũng đâu có quá khứ tốt đẹp gì. Theo tôi nghĩ, quá khứ của các cậu còn ghê rợn hơn đấy chứ. Các cậu là tội phạm mà."
"...Tôi biết rồi, nhưng đừng gọi chúng tôi là tội phạm chứ?"
"Vậy thì bán tội phạm?"
"Aish."
Flat lầm bầm và quay ngoắt đi. Đó là hành động như thể anh ta đang hờn dỗi.
"Thôi được rồi. Sau này đừng có mà hối hận khi bị đâm sau lưng đấy."
"Hờn dỗi à?"
Czerny chọc má Flat, và anh ta ngay lập tức nhe răng ra. Khi cả hai cãi nhau ỏm tỏi như vậy, Andante nhìn và cười khẽ.
"Tôi có gì mà phải hối hận chứ. Jin Hyoseop là người mà chúng ta đang cần mà."
Thành thật mà nói, Jin Hyoseop là một người mà anh rất thích, đến mức dù có bị đâm sau lưng thì anh vẫn muốn giữ cậu ở bên cạnh.
"Chẳng phải sao. Cậu ta làm việc tốt, dễ bị dụ dỗ bằng những lời ngon ngọt, dễ bị lừa gạt và ngốc nghếch nữa chứ."
"..."
"Đến cả việc chúng ta là cấp S mà cậu ta còn không nhận ra sau khi Guiding trực tiếp nữa chứ. Kiếm đâu ra một người như vậy nữa. Với trình độ đó thì chẳng phải cậu ta quá hợp với chúng ta rồi sao?"
"...Những lời chỉ trích cay độc thật đấy. Tôi cứ tưởng đội trưởng nhìn Guide đó tốt lắm chứ."
Flat vô thức lộ ra vẻ mặt khó xử.
"Tôi nhìn cậu ấy tốt mà. Vì vậy tôi mới khen cậu ấy đấy chứ. Bảo cậu ấy là nhân tài mà."
Anh ta nói những lời chẳng giống lời khen chút nào với vẻ mặt chân thật, hệt như một tên lừa đảo điển hình. Flat lẩm bẩm '...lừa đảo' như để anh ta nghe thấy, nhưng Andante không hề để tâm.
"Vậy nên tất cả các cậu đừng nghi ngờ gì cả và hãy đối xử tốt với cậu ấy. Đừng để cậu ấy trốn mất đấy."
"Em làm tốt được mà!"
Czerny giơ tay lên.
"Em thích hyung lắm đó. Em sẽ đối xử tốt với hyung mà."
"Ừm, tôi lo lắng cho cậu nhất đấy."
"Hả. Tại sao ạ?"
"tôi sợ cậu sẽ không giữ được điều kiện mà Jin Hyoseop đã đặt ra ấy."
Anh đang nói về điều kiện không thực hiện Guiding quá mức tiếp xúc. Czerny gãi má với vẻ mặt khó xử như thể ngay cả cậu ta cũng thấy mình không tự tin.
"Ừm... ừm, việc đó hơi khó thật."
"Cố gắng tuân thủ đi. Jin Hyoseop có vẻ có ám ảnh gì đó về chuyện đó đấy. Nếu vì cậu mà Jin Hyoseop rời đi hoặc gì đó thì-"
Andante tạo hình khẩu súng bằng tay và nhắm vào giữa trán Czerny.
"Tôi sẽ giết cậu."
"Oa, nhất thiết phải nói một cách tàn bạo như vậy sao? Chúng ta biết nhau bao lâu rồi mà. Anh không có chút tình người nào à."
"tôi nghĩ là tôi phải nói với cậu như thế này."
Andante mỉm cười như thể chưa từng đe dọa ai bao giờ.
"Mọi người hãy yêu quý Guide duy nhất của chúng ta đi. Không dễ gì có được một người có thể chữa lành cơ thể mục ruỗng của các cậu một cách nhanh chóng như vậy đâu?"
Vào ngày cổng mở ra. Flat vẫn còn cau có, Andante sau khi dọn dẹp sơ sài đã vẫy tay với Jin Hyoseop với vẻ mặt tươi tỉnh.
"Jin Hyoseop, chúng tôi đi đây nhé."
Mặt khác, trái ngược với vẻ thong thả của họ, Jin Hyoseop đi đi lại lại trước cửa như một chú chó con muốn đi vệ sinh.
"Thật sự tôi không cần phải đợi trước cổng cũng được sao ạ?"
"Tôi đã bảo là thật sự không cần mà."
"Nhưng mà..."
Andante vuốt nhẹ mái tóc của Jin Hyoseop, nói rằng cậu lo lắng quá nhiều rồi.
"Trông cậu hệt như một chú chó con bị cụt đuôi ấy."
"Vâng?"
"Tôi bảo là đáng yêu đấy."
Jin Hyoseop chớp mắt trước phép so sánh khó hiểu. Đôi mắt hiền lành của cậu bộc lộ tính cách của mình.
"Đừng lo lắng và cứ đợi đi."
Andante và Flat rời khỏi văn phòng với trang phục khác với thường ngày. Bộ quần áo ôm vừa vặn cơ thể dường như phát huy tối đa tính cơ động.
Khi tiễn họ đi, Jin Hyoseop cảm thấy có chút bất an. Thông thường, Guide sẽ không cùng vào ngục tối. Tuy nhiên, họ sẽ đợi trước cổng để đề phòng trường hợp khẩn cấp.
Nhưng Andante đã kiên quyết bảo cậu không cần phải đến. Tất nhiên, đối với Jin Hyoseop thì điều đó thoải mái hơn, nhưng cậu không thể không lo lắng. Một Esper cấp C vào ngục tối cấp A. Chắc chắn họ sẽ làm quá sức, không biết họ có thể trở về văn phòng an toàn hay không.
"Hyoseop hyung, đừng lo lắng. Lo lắng cho đội trưởng là vô ích đấy ạ."
"Tại sao lại như vậy?"
"Năng lực của anh ấy chuyên để sống sót mà."
Czerny cười toe toét nói.
"Anh biết về Debuff chứ?"
"Vâng. Tôi biết. Không phải là năng lực làm suy yếu đối tượng sao?"
"Đúng vậy. Debuff có khá nhiều loại, nhưng đội trưởng của chúng ta là một trường hợp đặc biệt, khi anh ấy có thể sử dụng hầu hết các Debuff đó."
Jin Hyoseop chậm rãi chớp mắt. Thấy cậu có phản ứng không hiểu rõ, Czerny giải thích chi tiết hơn về năng lực của anh.
Debuff. Năng lực làm suy yếu đối tượng. Khi vào ngục tối, sẽ có nhiều loại quái vật xuất hiện, và Esper có siêu năng lực thuộc hệ Debuff sẽ làm suy yếu chúng để dễ dàng tiêu diệt hơn.
Họ làm giảm tốc độ di chuyển của quái vật hoặc khiến chúng không thể phát huy hết sức mạnh, hoặc khiến các đặc điểm của chúng không thể bộc lộ ra ngoài. Chẳng hạn như ngăn chặn quái vật thuộc tính độc phun độc, hoặc ngăn chặn các quái vật có thể chia tách như amip dù bị chém bằng dao.
"Đội trưởng có thể tạo ra bầu trời nhân tạo ở bất cứ nơi nào anh ấy muốn và tạo ra các hiện tượng tự nhiên khác nhau. Và các hiện tượng tự nhiên đó rất đa dạng, mỗi hiện tượng lại có một Debuff khác nhau. Điều đó thật tuyệt vời. Thông thường mỗi người chỉ có một năng lực thôi."
"Chuyện đó có thể xảy ra sao?"
"Ban đầu em cũng không tin, nhưng hóa ra là có thể thật."