Guide Cấp S Phết Mật Ong - Chương 114

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

‘Em có một điều muốn hỏi anh.’

‘Ừm? Gì vậy? Anh sẽ nói hết cho em nghe!’

‘Có phải hôm kia người Guiding cho anh là…… Guide Seoyeon?’

‘Hôm kia à? À à, ừ. Đúng vậy.’

‘……Đó có phải là Guiding tiếp xúc không?’

‘Ừ.’

Không khác nhiều so với những gì Andante đã giải thích vào ngày hôm trước. Anh đã giải thích rằng do tình hình bất khả kháng nên anh đã nhận Guiding tiếp xúc, và Seoyeon cũng nói như vậy.

Nhưng trạng thái cơ thể mà Jin Hyoseop cảm nhận được ở Andante không chỉ là dập tắt đám cháy bằng Guiding tiếp xúc. Vòng tay anh chắc chắn thoải mái như sau một ngày quan hệ nồng nàn.

Ngoài ra, không phải Seoyeon đang nói dối. Cô ấy chỉ hỏi xem Andante có thô bạo hay không sau khi Guiding tiếp xúc cho anh sau khi anh đi hầm ngục về, vậy nghĩa là cô ấy không biết gì về nghịch Guiding

Vậy thì chỉ có một điều có thể nghĩ đến.

‘Có một Guide khác. Vào thời điểm Guide Seoyeon Guiding, sự tiếp xúc đã tràn đầy đến mức cô ấy không cảm thấy nghịch Guiding…….’

Anh chỉ Guiding tiếp xúc với Seoyeon, người anh phải giới thiệu cho Jin Hyoseop, nhưng anh đã không chỉ kết thúc bằng tiếp xúc với các Guide khác. Và có thể không chỉ có một hoặc hai Guide.

‘Anh ấy không phải là một người hời hợt.’

Cậu đã khẳng định với Yujin rằng anh không phải là một người hời hợt. Có vẻ như người không hiểu Andante không phải là Yujin mà là chính cậu. Niềm tin của cậu vào anh đã tan vỡ.

Cậu bật cười. Andante đã giải thích trong khi che giấu sự thật bằng một khuôn mặt ngọt ngào, anh quá giỏi trong việc lừa dối người khác. Cậu không còn có thể tin vào bất cứ điều gì về anh nữa.

‘Hyoseop à.’

Cậu muốn túm lấy Andante đang cười tươi và kêu gào một cách đau khổ.

‘Anh đã nhận Guiding từ Guide khác sao? Anh đã đi đến cuối cùng với người đó sao? Giờ thì dù không phải em thì anh cũng không sao sao?’

Tất cả đều là những suy nghĩ thảm hại. Tuy nhiên, sự ghen tuông và tuyệt vọng vẫn tiếp tục nối đuôi nhau.

‘Nếu vậy thì chỗ của em sẽ không còn nữa, phải không. Em không còn lý do gì để ở lại, cũng không cần thiết nữa, phải không. Nếu anh nhận Guiding từ người khác, nếu anh có thể làm chuyện đó với người khác, thì làm sao em có thể ở bên cạnh anh được. Ưu điểm duy nhất của em cũng đã biến mất, giờ ở bên cạnh anh chỉ khiến onaip vướng bận thôi…… Làm sao…… Làm sao em có thể ở bên cạnh anh được.’

Niềm tin rằng mọi chuyện sẽ không khác đi dù hầm ngục cấp SS có kết thúc cũng trở nên vô ích, và hy vọng mong manh rằng cậu phải ở bên cạnh anh vì cậu là người duy nhất cũng đã bị dập tắt.

Cậu đau đớn vì cậu đã chờ đợi. Cậu mệt mỏi vì cậu đã mong đợi. Những lo lắng mà cậu không thể nói với bất kỳ ai và ôm ấp một mình đã quá lớn. Lời hứa rằng cậu sẽ không bị tổn thương đã trở nên vô nghĩa, cậu cảm thấy khó thở. Cậu không muốn như vậy, cậu không muốn như thế, nhưng cậu đã ghét Andante. Cậu cảm thấy rằng anh đã quá đáng vì không cho phép một chút nào trong trái tim mình cho cậu cả.

Nhưng dù cậu có trách móc anh vì trái tim anh không hướng về cậu thì cũng không giải quyết được gì. Thậm chí anh chỉ đang làm những điều đương nhiên thôi. Vì cậu không thể đến bên anh nên anh đã nhận Guiding từ một Guide khác, và vì tiếp xúc không đủ nên có lẽ anh đã thực hiện Guiding niêm mạc bên trong.

Lúc đó Jin Hyoseop mới nhận ra. Mong muốn ở bên cạnh anh vì cậu thích anh và quyết tâm chờ đợi vì anh có thể quay lại nhìn cậu chỉ là những suy nghĩ ngây thơ. Một người giữ cậu ở bên cạnh vì cần cậu và một người ở bên cạnh anh vì yêu anh. Khoảng cách giữa những cảm xúc đó sẽ đau khổ như tình yêu cậu dành cho anh vậy.

Cậu có thể thấy rõ ràng rằng con đường phía trước là vực thẳm, cậu không thể tiếp tục bước đi được nữa. Cậu quá nhát gan để dựa vào sợi dây thừng đã gỉ sét.

Mối tình đầu đã trở thành tình yêu đơn phương. Cậu không muốn đau đớn hơn nữa, không muốn khổ sở hơn nữa. Cậu không muốn trở nên thảm hại và bám lấy chân anh trong khi tạo gánh nặng cho anh.

Nếu Andante cảm thấy phát ngán với sự dai dẳng đó và tỏ vẻ lạnh lùng thì…… chắc chắn cậu sẽ còn đau khổ hơn bây giờ. Vậy nên, bây giờ là lúc. Bây giờ là khoảnh khắc cậu có thể kết thúc mọi chuyện một cách gọn gàng nhất. Nếu là bây giờ thì sau này cậu cũng có thể tự an ủi mình rằng mối tình đầu của cậu không tệ đến thế.

“Huf…….”

Sau khi kết thúc quyết tâm, Jin Hyoseop nhanh chóng tắm rửa và bước ra ngoài. Có lẽ vì cái lạnh vẫn chưa tan hết, cậu hơi run khi bước ra ngoài. Cậu giũ tóc rồi nhanh chóng mặc lại bộ quần áo mà cậu đã tự tay cởi ra vào đêm qua.

Sau khi mặc xong quần áo, Jin Hyoseop bắt đầu trả lại căn phòng về trạng thái ban đầu. Cậu từ từ dọn dẹp như thể muốn xóa bỏ tất cả dấu vết của mình. Cậu đã thay chăn mới tinh thay cho chiếc chăn đã bị dùng đêm qua, nên cậu chỉ cần trải thẳng nó ra cho vừa vặn là đủ, và không có vấn đề gì khi cho đồ dự phòng vào túi.

Jin Hyoseop tiếp tục dọn dẹp cho đến khi cậu kiểm tra căn phòng mà không còn một dấu vết nào của cậu sót lại. Đó là một căn nhà sạch sẽ đến mức cậu cảm thấy hài lòng. Cậu cảm thấy như nỗi luyến tiếc cũng đang bay đi cùng với việc nhìn ngắm nó.

Jin Hyoseop đeo chiếc túi đã đặt trên sàn lên vai. Cạch – Cậu mở khóa cửa và bước ra ngoài, một cơn gió lạnh lướt qua mặt khiến cậu vô thức nhăn mặt. Cảm giác rát bỏng như thể nhãn cầu của cậu đang bị thiêu đốt vì ánh nắng chói chang. Đôi mắt cậu đã không khô trong một khoảnh khắc nào vào ngày hôm qua hôm nay chỉ khô khốc.

“Haa…….”

Con phố bình yên càng khiến lòng cậu thêm cay đắng. Nhưng mọi chuyện rồi sẽ được thời gian giải quyết thôi. Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Vì khoảng thời gian cậu ở bên anh không dài nên cậu cũng sẽ nhanh chóng quên anh thôi.

Jin Hyoseop kéo chặt áo khoác ngoài và lững thững bước đi.

“Vậy, cậu không chịu đổi tên thành hội LEOM à?”

“Ừ. Tôi định vậy.”

Thủ lĩnh của hội đại diện cho nước Mỹ nhíu mày.

“Tại sao? Ban đầu cậu có vẻ khá tích cực mà. Rõ ràng các thành viên hội của cậu cũng nói rằng nếu được thì sẽ đổi tên hội cùng với việc tái thiết hội LEOM mà, phải không?”

“Ừ. Đúng vậy, nhưng…… Hôm qua tôi đã đổi ý rồi. Tôi chỉ muốn sống hết quãng đời còn lại mà không làm gì cả.”

“Cậu đang nói những lời như mấy ông già thế……. Không, mà cậu bảo là sẽ không làm gì cả à? Cả mấy cuộc tranh giành thứ hạng cũng không? Cả hầm ngục cũng không?”

“Ừ. Tôi sẽ sống như Guild hạng C của Onaip thôi. Tôi định tìm mèo, chụp ảnh khi đang lắc lục lạc ở trường mẫu giáo.”

“Lục lạc? Tôi thực sự không hiểu cậu đang nói gì đâu……. Dù sao thì, tôi có nên hiểu là cậu không có ý định quay lại như trước đây không?”

“Cậu hiểu chính xác đấy.”

“Hừm……. Đó là một lựa chọn có hơi đáng tiếc đấy. Tôi đã nghĩ là nhân tài như Owen sẽ giúp ích cho thế giới rất nhiều chứ.”

Mắt Andante nheo lại.

“Sau 10 năm cậu nói dối giỏi hơn rồi đấy? Đáng lẽ phải là cậu thấy buồn vì khi không có tôi thì những thứ các cậu lấy được sẽ ít đi chứ, lại còn ra vẻ tiếc nuối.”

“Sao có thể chứ. Esper cấp SS rất quý hiếm mà.”

“Quý hiếm cái gì chứ. Chỉ là một con quái vật đáng sợ mà các cậu phải lo lắng xem liệu nó có phát nổ như bom hẹn giờ hay không thôi. Trước đây cũng thế, và bây giờ cũng vậy…… À, bây giờ có lẽ sẽ hơi khác nhỉ.”

Jin Hyoseop hiện lên trong tâm trí khiến Andante mỉm cười toe toét. Vì nụ cười ấy quá rõ ràng là một nụ cười vui vẻ, thủ lĩnh của hội Mỹ đã nói một cách lúng túng.

“……Có vẻ như cậu đã dịu dàng hơn nhiều nhỉ.”

“À, thật sao? Có lẽ là tại vì đang yêu chăng?”

Andante vẫn cười và đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

“Nghĩ lại thì tôi lại muốn gặp em ấy rồi. Tôi về trước đây, nên cậu hãy coi như chuyện tái thiết LEOM chưa từng xảy ra nhé. Và cậu cũng đừng sống khô khan như thế nữa mà hãy yêu đương đi. Cạo râu đi nữa. Tsk tsk.”

“…….”

Andante bỏ mặc Esper với vẻ mặt nhăn nhó và bước ra ngoài mà không nói thêm lời nào. Rồi anh lấy điện thoại ra ngay lập tức. Khi tính toán sự khác biệt về thời gian, anh nhận ra rằng bây giờ ở Hàn Quốc là khoảng giờ ăn trưa.

‘Không biết em ấy đã dậy chưa?’

Anh kiểm tra các tin nhắn, nhưng không có thông báo nào. Andante kiểm tra tin nhắn mà anh đã gửi. Rõ ràng đã đọc, nhưng dù anh có tìm kiếm thế nào thì cũng không có tin nhắn trả lời.

“Em ấy vẫn còn ngủ à?”

Ừm. Hôm qua anh đã hơi quá tay thật. Cậu bám dính lấy anh và nài nỉ anh đến mức nào chứ. Cậu quyến rũ đến mức dù có một người bị thiến  thì cũng phải dựng đứng lên được. Cậu khiến anh không thể tỉnh táo dù chỉ ở yên một chỗ, vậy mà cậu còn quyến rũ đến thế thì anh phải làm sao đây.

Andante vui vẻ huýt sáo và hướng ra đường phố. Anh định mua thật nhiều xúc xích mà Jin Hyoseop thích trước khi vào Hàn Quốc rồi tổ chức một bữa tiệc nướng cùng nhau trong khu vườn của văn phòng mới. Nếu làm món sangria rồi đốt lửa ngắm thì thật là thanh bình. Hạnh phúc đó lớn hơn đến mức anh sẵn sàng bỏ hết mọi thứ dù là tái thiết LEOM hay là gì đi chăng nữa.

‘Ừm, mua gì mang về đây nhỉ.’

Hay là đến cái quán nổi tiếng với món xúc xích kielbasa nhỉ. Vì trời đã khuya nên hầu hết các cửa hàng đều đã đóng cửa, vì vậy anh chỉ tính trước đường đi rồi mua ngay khi trời sáng là được.

Nhưng sự thư thái của Andante không kéo dài được lâu. Bốn giờ chiều, năm giờ chiều, sáu giờ chiều…… Giờ ở Hàn Quốc đã là buổi tối, và ở Mỹ thì bình minh đã ló dạng, nhưng Jin Hyoseop vẫn không liên lạc. Rõ ràng đã đến giờ cậu ấy thức dậy rồi.

“Em ấy có bị ốm không vậy?”

Vì lo lắng, Andante lại liên lạc với Jin Hyoseop.

[Bé yêu à. Sao em không liên lạc gì vậy? Em có khó chịu ở đâu không?]

Nhưng cậu vẫn không hề liên lạc. Ngay cả tin nhắn cũng không thèm kiểm tra. Anh gọi điện ngay lập tức, nhưng chỉ nhận lại được thông báo của tổng đài viên báo rằng điện thoại đã tắt máy.

“Gì chứ. Em ấy thực sự bị ốm à?”

Nếu không phải vậy thì không có lý do gì mà đến giờ cậu vẫn chưa nhận điện thoại của anh cả. Andante liên lạc với Flat ngay lập tức. Chuông reo chưa được bao lâu thì Flat đã nhấc máy.

-Gì vậy ạ.

“Đến nhà tôi ngay lập tức và kiểm tra tình trạng của Hyoseop đi. Tôi không liên lạc được.”

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo