Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
BẢN DỊCH THUỘC VỀ TEAM EKATERINA. NẾU CÓ SAI SÓT, VUI LÒNG LIÊN HỆ QUA FACEBOOK TEAM EKATERINA.
--------------------------------
Ngoại truyện đặc biệt 27
"Nhưng mà-"
"Đừng nói là em guiding đầy đủ cho cái thằng Czerny rồi, còn với anh thì chỉ định guiding qua tiếp xúc qua loa thôi đấy nhé?"
Quả nhiên, Andante đã nhận ra trạng thái của Czerny. Thật ra, đến Jin Hyo-seop còn thấy dáng vẻ hơi hưng phấn của Czerny có gì đó kỳ lạ. Jin Hyo-seop đảo mắt rồi mấp máy môi. Giọng cậu lộ vẻ khó xử.
"...Em cũng không guiding cho Esper Czerny hơn mức tiếp xúc đâu."
"Anh biết. Nhưng nếu là guiding đầy đủ thì đâu chỉ là nắm tay thôi đúng không."
Bộp - Tay Andante đẩy nhẹ Jin Hyo-seop. Cơ thể cậu chao đảo rồi lưng chạm vào chiếc sofa êm ái.
'Từ khi nào, mình lại đến tận đây...'
Rõ ràng là vừa mới vào, vậy mà có lẽ cậu đã vô thức lùi lại khi bối rối. Jin Hyo-seop vội vàng định đứng dậy thì bị Andante ấn mạnh ngực xuống, khiến cậu không thể ngồi dậy.
"Hyung!"
Jin Hyo-seop hoảng hốt nắm lấy cổ tay Andante. Khác với mọi khi, lần này cậu có cảm giác chỉ cần đẩy ra là đủ, vì cơ thể anh nhỏ bé hơn. Nhưng dù cho anh có mang hình hài của một đứa trẻ thì đối phương vẫn là Andante. Thật không dễ dàng.
Đôi mắt của Andante nhanh chóng nhuốm màu vàng kim. Theo kinh nghiệm của Jin Hyo-seop, Andante trong trạng thái này bằng mọi giá sẽ đạt được điều mà anh muốn. Sợ rằng anh sẽ hành động một cách cưỡng ép, Jin Hyo-seop vội vàng nói thêm. Chuyện này tuyệt đối không được.
"K-không được."
"Tại sao?"
"Em, em không thể chấp nhận chuyện này. Dù gì thì anh cũng là trẻ con-"
"Anh trẻ con á?"
"Tất nhiên là em biết bên trong anh không hề trẻ con. Nhưng mà..."
Ngay lúc đó. Cơ thể của Andante dần lớn lên. Bàn tay đang đặt trên ngực Jin Hyo-seop trở nên to hơn và nắm trọn một bên ngực cậu, những nét bầu bĩnh trên khuôn mặt cũng nhanh chóng biến mất, để lộ đường quai hàm sắc sảo.
"Giờ thì được chưa?"
Đôi mắt tròn xoe ban nãy giờ đã trở nên dài và hẹp hơn, cong lên thành hình bán nguyệt đầy quyến rũ. Jin Hyo-seop vốn đang cố vặn vẹo người để từ chối bỗng chốc buông thõng, mất hết sức lực.
"Từ khi nào, lời nguyền đã được giải trừ vậy?"
"Từ bên trong Hầm ngục. Cái lời nguyền này, càng dùng sức mạnh thì cơ thể càng trở về trạng thái ban đầu. Anh đã cố gắng điều chỉnh để lời nguyền không bị giải trừ bên trong đó, vất vả lắm đấy."
Jin Hyo-seop ngơ ngác nhìn Andante với dáng vẻ trưởng thành mà cậu đã lâu không được thấy. Andante chống tay bên đầu Jin Hyo-seop và cười nhẹ.
"Nhìn anh lâu rồi thấy thích hơn à? Anh cứ tưởng em thích dáng vẻ trẻ con của anh hơn chứ. Hóa ra không phải vậy à."
"...Đâu có chuyện đó ạ."
Bàn tay vốn chỉ đẩy ra của Jin Hyo-seop giờ đã vòng qua ôm lấy cổ Andante. Cậu chưa từng được thấy Andante khi còn nhỏ, nên cậu cảm thấy rất lạ lẫm. Cậu cũng thích thú vì có thể nhìn thấy Andante của một thời chưa quen biết.
Nhưng so với Andante bây giờ thì vẫn không bằng.
"Bây giờ tốt hơn nhiều ạ."
Dáng vẻ Andante mà cậu vốn biết vẫn là tuyệt nhất. Đôi mắt dài quyến rũ, mái tóc xoăn được vuốt ngược gọn gàng, đôi bàn tay to lớn, vóc dáng cao ráo.
"Haha. Được rồi, được rồi."
Có vẻ như Andante hài lòng với câu trả lời của Jin Hyo-seop, anh ôm cậu đáp lại và vùi mặt vào cổ cậu. Andante nhẹ nhàng cọ chóp mũi rồi thì thầm nhỏ nhẹ như đang kể một câu chuyện bí mật.
"Tự nhiên anh cũng muốn thấy em hồi nhỏ ghê. Chắc chắn sẽ đáng yêu lắm đây."
"...Em không hề đáng yêu đâu."
"Không đâu. Chắc chắn là đáng yêu lắm. Đến mức anh muốn cắn em từ đầu đến chân luôn ấy."
Không biết anh đang tưởng tượng ra cái gì mà Andante cứ khúc khích cười mãi rồi lần lượt hôn lên cổ, vành tai, má và chóp mũi cậu.
"Ưm. Mà thôi, anh bỏ cuộc vậy. Nếu em trở lại thành trẻ con, em sẽ lại từ chối anh mất. Dù có lý do đi nữa thì việc em từ chối anh vẫn khiến anh tổn thương."
"Anh đã bị tổn thương sao ạ?"
"Ừm."
Jin Hyo-seop ngập ngừng rồi vuốt ve gáy Andante.
"Em không hề ghét anh. Chỉ là chuyện đó không đúng với đạo đức nên..."
"Anh biết. Em khác với anh mà."
Andante có vẻ rất vui, anh đè cơ thể mình lên người Jin Hyo-seop. Vì bị anh áp sát mặt vào ngực nên cậu hơi khó thở, nhưng Jin Hyo-seop không hề hé răng mà chỉ tiếp tục vuốt ve mái tóc anh. Anh nhắm mắt lại, trông thật bình yên.
Thình thịch, dù cho đã bao nhiêu năm trôi qua, trái tim cậu vẫn luôn đập mạnh mỗi khi nhìn thấy anh. Cậu luôn luôn và mỗi giờ đều yêu anh.
"Tim em đập nhanh quá."
"...Vâng. Vì em thích anh mà."
"Ahahaha. Mấy chuyện khác thì ngượng ngùng, riêng chuyện này thì em lại không hề ngượng ngùng mà nói ra một cách đường hoàng luôn. Đúng là Jin Hyo-seop có khác."
Mỗi khi anh cười, cơ thể cậu lại rung lên nhè nhẹ.
Andante ngẩng người lên với vẻ mặt tươi sáng. Đôi môi cong vút của anh hạ xuống môi Jin Hyo-seop. Lần này không phải là một nụ hôn ngắn ngủi như lúc nãy. Mà là một nụ hôn sâu, ướt át và đầy quấn quýt.
Hương khói nồng nàn tỏa ra từ Andante khi anh mút mát và cắn nhẹ vào môi cậu. Jin Hyo-seop hít sâu hương vị đó và càng ôm chặt cổ Andante hơn.
"Hyung..."
"Ừm."
Andante khẽ gọi "Hyo-seop à" bằng giọng nói dịu dàng rồi chậm rãi hôn xuống dưới. Chụt chụt. Những nụ hôn nhẹ nhàng như chim sẻ mổ tạo thành những dấu vết rải rác trên ngực cậu. Hơi nóng lan tỏa dần và hương thơm từ cơ thể Jin Hyo-seop cũng bắt đầu lan tỏa.
Hương mật ngọt ngào hòa quyện một cách mềm mại với hương khói. Jin Hyo-seop thích khoảnh khắc này nhất. Khi hương thơm vốn chỉ có vị ngọt của cậu hòa lẫn với sự cay nồng của mùi khói. Một mùi hương kỳ lạ mà cậu chưa từng ngửi thấy ở đâu khác khiến đầu óc cậu trở nên mơ màng.
"Ư ư, ư..."
Jin Hyo-seop vặn vẹo người và nắm chặt lấy cánh tay anh. Đôi tay anh trông lạnh lùng là thế, nhưng cơ thể anh lại nóng hổi như thiêu đốt.
"Nóng, quá. Tay anh nóng quá... Ư...!"
Andante khẽ thở dài như đang than vãn rồi nắm chặt lấy dương vật đang cương cứng của Jin Hyo-seop.
"Hyo-seop à. Thỉnh thoảng nhìn em anh thấy hơi sợ đấy."
"Dạ...? Sao em lại đáng sợ... Ah!"
"Em không những không quen mà còn ngày càng thích anh hơn. Anh bắt đầu cảm thấy mình không thể sống thiếu em mất."
Dương vật của cậu liên tục bị xoa nắn. Cậu muốn trả lời, nhưng hương khói nồng nặc khiến đầu óc cậu quay cuồng, cậu chỉ có thể thở dốc.
Cuối cùng, thay vì khẳng định rằng cậu sẽ không như vậy, rằng cậu sẽ luôn ở bên anh, Jin Hyo-seop ôm chặt lấy cổ Andante.
"Haa, ư, hức, haa ư..."
Andante ấn mạnh lòng bàn tay xuống dương vật của cậu. Eo Jin Hyo-seop giật giật rồi ưỡn lên, Andante không bỏ lỡ khoảnh khắc đó mà luồn tay vào trong áo cậu. Phần thân dưới của cậu lập tức trở nên mát lạnh.
Chỉ trong chớp mắt, Jin Hyo-seop đã bị lột sạch quần. Có lẽ dáng vẻ cậu lúc này không được đẹp mắt cho lắm, nhưng trái lại, đôi mắt của Andante lại trở nên thẫm màu hơn.
"Tuyệt cảnh."
Anh nắm lấy mắt cá chân Jin Hyo-seop và ấn mạnh đến khi đầu gối cậu chạm ngực. Khuôn mặt cậu đỏ bừng trước tư thế nhục nhã này. Dịch nhờn chảy ra không ngừng, khiến phần hông đã ướt đẫm.
Vậy mà chỉ mới xoa bóp vài cái thôi mà cậu đã hưng phấn và thở dốc đến thế. Cho dù bao nhiêu năm trôi qua, cậu vẫn thấy xấu hổ. Tất nhiên, mỗi khi cậu như vậy thì Andante lại càng thích hơn.
"Em yêu, em còn nhớ không? Em đã hứa sẽ cho anh một điều ước mà."
"Vâng, em nhớ, ạ. Ư..."
"Chuyện là..."
Jin Hyo-seop nuốt khan khi nhìn thấy Andante liếm môi và nhếch mép cười. Chẳng hiểu sao cậu có một linh cảm chẳng lành. Mỗi khi anh có vẻ mặt như vậy thì anh luôn nói ra những điều khó xử.
"SM. Em biết chứ?"
"..."
"Em biết mà đúng không? Hả?"
Andante thúc giục cậu trả lời rồi dùng ngón tay cái ấn mạnh vào phần đáy chậu cậu. Quả nhiên, dự đoán của cậu không hề sai. Jin Hyo-seop vặn vẹo người và không còn cách nào khác ngoài gật đầu.
"Ư, em biết... Em biết mà..."
"Tốt, vậy thì nhanh thôi."
Anh cười rạng rỡ rồi nhẹ nhàng di chuyển ngón tay cái lên lỗ huyệt ướt át của cậu.
"Em yêu, anh muốn thử cái đó."
Jin Hyo-seop nuốt tiếng rên và mím chặt môi. Cậu biết SM là gì. Nhưng vì cậu không hề hứng thú với chuyện đó nên cậu không biết phải nói gì. Chắc chắn Andante không hỏi vì muốn bị đánh, mà là muốn đánh cậu.
"Sao em không trả lời? Hay là em không thích?"
"...Sẽ đau lắm."
"Anh sẽ không làm đau em đâu."
"SM cũng có thể không đau sao ạ?"
"Ừm."
Vẻ mặt anh ngây thơ đến mức tưởng như anh chưa từng nói dối bao giờ, khiến cậu không thể tin được. Nhưng Jin Hyo-seop biết quá rõ rằng anh sẽ trở thành một kẻ dối trá mỗi khi ân ái.
Jin Hyo-seop liếc nhìn bàn tay đang đặt trên đùi cậu của Andante. Bàn tay to lớn và rắn chắc đó đủ sức đánh bại những con quái vật mạnh mẽ chỉ bằng một tay. Nếu anh dùng bàn tay đó để đánh cậu thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
Andante thường nói rằng anh muốn thử nhiều thứ, nhưng đây là lần đầu tiên anh đưa ra một đề nghị như vậy, khiến cậu có chút bối rối. Dù anh có thô bạo đến đâu thì anh cũng chưa từng giơ tay đánh cậu. Chẳng lẽ những hành động của cậu thời gian qua đã khiến anh không hài lòng sao?
Jin Hyo-seop đang chìm trong suy nghĩ thì Andante đột nhiên tỏ vẻ hơi buồn bã và rút lại đề nghị. Tất nhiên, ngón tay đang xoa bóp phía sau vẫn không ngừng di chuyển, từ từ nới lỏng bên trong cậu.
"Ừm, nếu Hyo-seop không thích thì thôi vậy... Dù sao cũng không thể ép buộc được mà."
"Hức-"
"Nhưng mà hơi tiếc thật đấy. Anh đã cố gắng hết mình ở Hầm ngục mà..."
Andante kéo khóe mắt xuống và cười buồn.