Guide Cấp S Phết Mật Ong - Chương 249-H+

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

BẢN DỊCH THUỘC VỀ TEAM EKATERINA. NẾU CÓ SAI SÓT, VUI LÒNG LIÊN HỆ QUA FACEBOOK TEAM EKATERINA. 
----------------------
Ngoại truyện đặc biệt 28

"Không sao. Anh chỉ cần Hyo-seop thôi."

"..."

"À, nếu em định hỏi anh có muốn điều ước nào khác không thì không cần đâu. Anh không muốn gì khác ngoài em cả."

Dù nói không sao, Andante vẫn không giấu được vẻ tiếc nuối. À không, chính xác hơn là anh vốn không có ý định giấu diếm.

Dù là một chiêu trò quá lộ liễu, trái tim Jin Hyo-seop dần trở nên mềm yếu. Anh đã đến Hầm ngục vì cậu, nên cậu cảm thấy hơi khó từ chối. Hơn nữa, cậu đã hứa sẽ thực hiện điều ước của anh  rồi.

Cuối cùng, sau một hồi mấp máy môi, Jin Hyo-seop giơ cờ trắng đầu hàng.

"Thật sự... anh sẽ không làm em đau, chứ...? Ư..."

Đôi mắt của Andante long lanh lên đầy mong đợi.

"Tất nhiên."

"Vậy thì... được thôi."

Cậu có một niềm tin rằng dù không biết chính xác Andante muốn làm gì,nhưmg anh sẽ không làm cậu đau đớn. Vì vậy, cậu có thể chấp nhận bất cứ điều gì. Bởi vì anh là Andante. Là người cậu yêu quý nhất, và anh cũng là người yêu cậu nhất.

"Nhưng mà, em không biết phải làm gì cả..."

"À, đừng lo về chuyện đó. Anh đã chuẩn bị hết rồi."

Những ngón tay của Andante đang xoa bên trong rút ra. Không biết anh đã đưa bao nhiêu ngón tay vào để nới lỏng bên trong, mà giờ cậu lại cảm thấy trống rỗng đến vậy.

"Anh đã mua cái này từ trước, định bụng sẽ thử một lần, ai ngờ lại dùng đến nó vào lúc này."

Andante vừa ngân nga vừa lấy ra một món đồ nhỏ từ trong túi quần. Chỉ bằng một cái phẩy tay nhẹ nhàng, những món đồ bên trong lần lượt rơi ra, đặt lên chiếc bàn bên cạnh sofa.

"...Đó là, tất cả là cái gì vậy?"

"Thì là mấy cái đồ dùng trong SM đó mà."

Đơn giản thì có bịt mắt, còng tay. Đi xa hơn thì có dildo và vibrator như hung khí, hai cái kẹp có gắn chuông. Và còn một cái que mảnh dẻ trông như kim tiêm mà đến cậu cũng không biết dùng để làm gì.

Cái đó là gì vậy? Jin Hyo-seop vừa nghiêng đầu thắc mắc thì Andante đã đổ hết mấy chục món đồ ra và cười tươi với cậu.

"Hôm nay chúng tA thử hết từng cái một nhé?"

"..."

Jin Hyo-seop vô thức nhìn Andante và những món đồ đó với vẻ mặt kinh hãi.

'...Có lẽ mình đã làm gì đó sai với hyung rồi.'

Vừa nãy cậu còn nghĩ Andante sẽ không làm cậu đau, vậy mà khi nhìn thấy đống đồ chơi kia, niềm tin của cậu dành cho anh dần tan biến.

Mặc kệ cậu nghĩ gì, Andante vẫn vừa ngân nga vừa nhấc lên một món đồ từ đống đồ lỉnh kỉnh. Đó là một cục bông trắng xù xì, có lẽ là món đồ vô hại nhất trong số đó.

"Dễ thương không?"

"...Vâng. Nhưng, món đồ này dùng để làm gì vậy ạ?"

Cái vòng tròn bạc gắn trên cục bông đó có lẽ là để chặn cái gì đó? Nhưng chặn chỗ nào...? Trong lúc cậu đang cố gắng suy nghĩ về công dụng của nó thì Andante đã cầm nó xuống dưới và nói rằng sẽ tự tay chỉ cho cậu cách sử dụng.

"Như thế này."

Vừa nói xong thì cục bông đã chạm vào lỗ huyệt của cậu. Nhận ra nơi mà nó chặn lại, Jin Hyo-seop vội vàng nắm lấy tay Andante.

"Hyung!"

"Không sao đâu. Anh đã nới lỏng bên trong rồi nên sẽ không đau đâu."

"Nhưng mà, khoan đã- Ư...!"

Nhưng đã quá muộn. Jin Hyo-seop rùng mình trước cảm giác lạnh lẽo đang xâm nhập vào bên trong cậu. Đồng thời, cậu cảm nhận được cục bông dài ngoằng đang lủng lẳng giữa hai chân mình.

"Ồ."

Andante nhìn chằm chằm Jin Hyo-seop đang nằm dài trên sofa.

"Cái này thú vị hơn anh nghĩ nhiều đấy?"

Có vẻ như anh rất thích, vì anh đang dùng ngón tay khẽ chạm vào cục bông đó. Jin Hyo-seop cảm thấy cơ thể cậu nóng lên khi anh nhìn chằm chằm không rời mắt khỏi chiếc đuôi đang lay động và dương vật đang ướt đẫm của cậu.

"Hyung, cái này hơi quá-"

Lời còn chưa dứt thì Andante đã kéo Jin Hyo-seop lại. Jin Hyo-seop ngượng ngùng ngồi dậy và nhận ra cậu đang ngồi trên đùi Andante, đối diện với anh. Có lẽ vì thấy vui nên Andante đã hôn chụt chụt lên khắp má và cằm cậu.

"Chỉ cần nhìn thôi là anh đã muốn bắn rồi."

"...Em không biết anh lại có sở thích như vậy."

Không hiểu một người đàn ông vạm vỡ lại thích thú đến vậy với cái cảnh tượng cậu gắn đuôi lông thú, Jin Hyo-seop bày tỏ thái độ khó hiểu, khiến Andante bật cười.

"Nếu em tự mình nhìn thấy hình ảnh này thì em sẽ không nói vậy đâu. Tiếc là ở đây lại không có gương."

Đâu có chuyện đó. Nếu cậu tự nhìn thấy thì cậu đã xấu hổ đến mức muốn giật phăng cái đuôi kia ra rồi. Jin Hyo-seop ngại ngùng cúi gằm mặt xuống thì Andante đã kéo hai tay cậu ra sau lưng và giữ chặt. Rồi một tiếng "tách" vang lên.

"Hyung?"

Cậu hoảng hốt lắc tay nhưng không thể cử động vì tay đã bị trói chặt.

"Thật ra cái này phải làm trước, nhưng anh nôn nóng quá. Còng tay đấy."

Andante vuốt nhẹ cổ tay Jin Hyo-seop rồi kéo mạnh chiếc còng tay ra như thể đang ước lượng độ đàn hồi của da.

"Có đau không?"

"Không đến nỗi đau ạ. Nhưng mà..."

"Vậy là được rồi."

An nắm lấy gáy Jin Hyo-seop đang cứng đờ và hôn cậu. Đó là một hành động không có gì khác biệt so với mọi khi, nhưng có lẽ vì tay cậu đang bị trói ra sau, hoặc có lẽ vì cậu đang đeo đuôi như một con thú mà chỉ cần bị nắm lấy gáy thôi, cậu đã có cảm giác mình hoàn toàn bị anh giam cầm.

"Ư, hức... Hà, ư..."

Nụ hôn dồn dập không cho cậu một giây nghỉ ngơi thật thô bạo. Bàn tay đang xoa bóp mông cậu giờ đã chuyển sang xoa dương vật cậu. Những ngón tay điêu luyện lựa chọn những điểm mẫn cảm của cậu và kích thích chúng theo một nhịp điệu quen thuộc khiến Jin Hyo-seop không thể nào giữ được tỉnh táo. Cậu muốn vòng tay ôm lấy cổ Andante như mọi khi, nhưng không thể làm được vì tay đang bị còng.

"Haa, haa... Ah, ư... Hyung."

"Ừ. Hyo-seop à."

Chụt, chụt, tiếng lưỡi quấn lấy nhau đầy ướt át lấp đầy tai cậu.

"Tháo, hức, tháo còng tay ra cho em đi. Hơi, khó chịu... ạ."

"Còn chưa được 10 phút mà em đã yếu đuối than vãn thế rồi hả."

"Vậy thì cái đuôi phía sau........"

"Cún con của anh nhõng nhẽo quá đấy."

Khác với giọng nói dịu dàng, ánh mắt sắc bén của anh lại cong lên.

"Vẫn chưa bắt đầu đâu. Ráng chịu thêm chút nữa đi. Có đau đâu mà?"

"..."

Jin Hyo-seop cúi gằm mặt xuống và vùi mặt vào cổ Andante khi thấy anh có vẻ rất vui. Đúng như lời anh nói, cậu không hề cảm thấy đau. Nhưng cậu lại thấy vô cùng xấu hổ.

'...., hình như anh ấy thật sự muốn làm chuyện này.'

Nhìn vào những thứ đã được chuẩn bị, có lẽ anh đã ấp ủ và chờ đợi cơ hội này từ rất lâu rồi.

Jin Hyo-seop vốn không có những rào cản kỳ lạ nên cậu định sẽ tìm cách bỏ qua chuyện này một cách êm thấm. Nhưng có vẻ như lần này sẽ không dễ dàng như vậy. Bằng chứng là, Andante vừa xoa đầu cậu vừa làm nũng, nhưng vẫn nói một cách dứt khoát.

"Em làm nũng thế này cũng vô ích thôi."

"...Em sẽ cố chịu."

"Ừ, ngoan lắm."

Giọng anh đầy vẻ hài lòng. Thật ra... dù hơi xấu hổ, nhưng cậu cảm thấy ổn vì mọi chuyện không giống như những gì cậu đã lo lắng. Cậu đã lo sợ rằng SM chỉ là hành động đánh đập và bị đánh, nhưng nếu chỉ có vậy thì cậu vẫn có thể chịu đựng được.

"Vậy thì thử dùng cái khác nhé? Lần này em chọn thử đi."

Andante cư xử như một người rộng lượng và kéo chiếc bàn có đặt các món đồ lại gần để Jin Hyo-seop có thể nhìn rõ. Cái nào cậu cũng không biết cách dùng nên khó có thể chọn được, nhưng có một thứ thu hút sự chú ý của cậu.

"...Cái này thì sao ạ?"

"Cái đó? Hmm."

Andante phản ứng hờ hững khi Jin Hyo-seop nhấc chiếc bịt mắt lên.

Cậu đã từng bị che mắt và ân ái rồi. Đó là một trò mà không cần bịt mắt cũng có thể chơi được. Vì vậy, cậu không hề cảm thấy khó chịu và đã chọn nó, nhưng có vẻ như nó lại không thu hút được sự chú ý của Andante. Giữa đống đồ chơi kích thích, cậu lại chọn món đồ nhạt nhẽo nhất, có lẽ đó là điều đương nhiên.

"Chọn cái khác đi."

"...Cái khác ạ?."

Jin Hyo-seop lại nhìn vào những món đồ kia. Dù cho cậu có nhìn kỹ và suy nghĩ đến đâu thì vẫn có một món đồ cậu không thể nào biết cách dùng, nó cứ lảng vảng trong tầm mắt cậu. Cái que dài màu bạc. Đầu nó tù nên có vẻ như không dùng để chọc hay gây đau.

"Nhưng mà... cái này là cái gì vậy ạ?"

"À, cái này á?"

Cuối cùng thì vẻ mặt Andante cũng lộ vẻ hứng thú.

"Được đấy. chúng ta thử dùng cái này xem sao?"

"Em chỉ hỏi vì tò mò thôi-"

"Tò mò thì anh sẽ dạy em."

Andante dùng chiếc bịt mắt che mắt Jin Hyo-seop lại. Có lẽ vì trước khi tầm nhìn bị che khuất, cậu đã nhìn thấy nụ cười tươi rói của anh nên sự bất an càng gia tăng.

'...Có thật là sẽ ổn không vậy?'

Nghe Andante ngân nga, cậu bắt đầu hối hận vì đã tò mò. Sột soạt- Tay Andante nắm lấy dương vật của Jin Hyo-seop. Lưng cậu vô thức run lên.

"Anh vẫn chưa làm gì cả mà."

"Ư... Nhưng... Em không nhìn thấy gì cả..."

"Không sao đâu. Chẳng phải bình thường em cũng hay làm thế này sao?"

Anh liếm láp -chụt chụt - Một hơi thở nóng rực chạm vào nhũ hoa cậu. Jin Hyo-seop hít sâu khi bị cắn nhẹ và lăn qua lăn lại bằng răng.

"Haa, haức... Ư... Ư..."

"Thong thả tận hưởng đi."

Andante cẩn thận dùng ngón tay xoa bóp những điểm mẫn cảm của Jin Hyo-seop từ cổ, eo đến mông. Dương vật vốn đã xìu đi vì cậu nhìn đống đồ chơi giờ lại cương cứng trở lại, cơ thể cậu run lên bần bật. Hương khói nồng nặc tự nhiên lan tỏa trong phòng càng làm tăng thêm sự hưng phấn.

Phụt phụt. Tiếng dương vật rung lên đầy trần trụi vì chất lỏng đã rỉ ra. Andante hiểu rõ cơ thể cậu hơn cả bản thân cậu. Cảm giác muốn bắn nhanh chóng dâng trào.

Vấn đề là cậu sắp bắn đến nơi rồi, nhưng Andante vẫn chưa dùng đến món đồ mới nào cả.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo