Guide Cấp S Phết Mật Ong - Chương 251

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%


Ngoại truyện đặc biệt 30

"Không... Haaức!"

Andante không chút do dự đâm dương vật của anh  vào. Anh tự ý hành động mà không thèm hỏi ý kiến cậu, rồi lại đổ trách nhiệm lên Jin Hyo-seop.

"Haa... Cái này, là em hút anh vào đấy. Không phải anh tự đâm vào đâu."

"Gì chứ, ha,....ức, ư, ư!"

Andante từ dưới đâm sâu lên khiến Jin Hyo-seop cong người. Vì đang ngồi nên dưới tác động của trọng lượng cơ thể, nó càng đâm vào sâu hơn.

Thậm chí, anh cứ lặp đi lặp lại việc dừng lại khi cậu sắp bắn rồi lại tiếp tục khi cậu lại sắp bắn, khiến cơ thể trở nên nhạy cảm đến mức phản ứng ngay cả với những kích thích nhỏ nhất. Toàn thân cậu run rẩy như thể đang đến kỳ phát tình.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã chuyển từ sofa lên giường. Andante đặt Jin Hyo-seop nằm xuống giường, rồi anh kẹp giữa hai chân cậu và chậm rãi đâm vào vài lần, nhấn vào những điểm yếu của cậu. Cơ thể Jin Hyo-seop run lên và cậu lại nhanh chóng lên đỉnh.

'Mình sắp bắn mất...'

Trước mắt cậu trở nên trắng xóa. Nhưng không hiểu sao, cảm giác muốn bắn trào dâng đến mức cậu sắp bắn đến nơi rồi, nhưng cậu lại không thể bắn được. Sự bối rối và khoái cảm hòa lẫn vào nhau. Cậu mở miệng để nói gì đó kỳ lạ, nhưng chỉ có tiếng rên rỉ như thú vật phát ra.

"A, ư...? Haa..., haa... Ư..."

Cậu ước gì anh sẽ làm gì đó, nhưng đầu óc cậu trống rỗng. Cậu không nghĩ ra được cách nào cả. Tại sao cậu lại không thể bắn được? Cậu muốn giải phóng tinh dịch đến phát điên lên. Toàn thân cậu tê dại từ đầu đến chân.

Jin Hyo-seop vô thức há hốc mồm. Vì hoảng loạn trước những cảm giác mà cậu chưa từng trải qua trước đây, tay cậu khua khoắng trong không trung.

"Nắm lấy đi."

Andante nắm lấy tay Jin Hyo-seop và kéo cậu ôm lấy cánh tay anh. Dù tay cậu ướt đẫm mồ hôi và liên tục tuột khỏi tay anh, Jin Hyo-seop vẫn tha thiết bám víu lấy anh như thể đang bám vào một sợi dây thừng trên vách núi.

"Haa, haa...! Hyung. Làm gì đó, đi mà... Hức..."

"Nằm im."

Andante vuốt ve nhẹ nhàng dương vật đang dựng đứng của Jin Hyo-seop. Một tiếng leng keng vang lên, cùng lúc đó anh nắm lấy chiếc vòng ở đầu dương vật cậu. Giữa cơn khoái cảm điên cuồng khiến tầm nhìn cậu nhấp nháy liên tục, Jin Hyo-seop lại căng thẳng trở lại.

"Hyo-seop à, thả lỏng ra đi."

Jin Hyo-seop lắc đầu. Andante lại nắm lấy má Jin Hyo-seop và hôn sâu cậu. Lưỡi anh di chuyển một cách dịu dàng bên trong miệng cậu như muốn trấn an rồi rút ra.

Ngay sau đó, tay Andante che lên mắt cậu. Mặc dù trước mắt cậu lại tối sầm như khi đeo bịt mắt, cậu lại không hề sợ hãi.

Hương khói nồng nàn càng siết chặt Jin Hyo-seop hơn. Đầu óc cậu trở nên mơ màng, dương vật lại càng nhận được thêm nhiều sức lực. Thụt -! Andante từ bên trong đâm lên một cái.

"A!"

"Tập trung vào đây đi."

Thụt, thụt!

Anh liên tục kích thích bên trong cậu. Anh chỉ chọn những điểm yếu của cậu và liên tục khuấy đảo, khiến Jin Hyo-seop hoàn toàn mất trí. Tiếng rên rỉ liên tục thoát ra cùng với những tiếng thở dốc.

"Haa, hư, ư... Ư... Hu, huu..."

Cơ thể cậu vặn vẹo một cách mất kiểm soát, nhưng Andante lại giữ chặt phần thân dưới của cậu nên cậu không thể cử động.

Xoạt - Dương vật cậu tê dại khi bị bàn tay to lớn nắm lấy, rồi một thứ gì đó từ từ tuột ra. Nhưng trong trạng thái cảm giác đang đạt đến đỉnh điểm, cậu không hề cảm thấy đau hay kỳ lạ khi phần nhạy cảm nhất của cậu bị đâm và khuấy đảo. Cậu chỉ nghĩ rằng mình muốn bắn thật nhanh.

Bộp. Cuối cùng thì cái que dài cũng tuột ra. Ngay khi sự khó chịu chặn niệu đạo biến mất, Andante đã đâm mạnh vào.

"Haaức...!"

Một tiếng rên rỉ như tiếng kêu cứu thoát ra. Đồng thời, tinh dịch bắn ra từ dương vật cậu. Không biết cậu đã nhịn được bao lâu, tinh dịch bắn dài đến tận mặt Jin Hyo-seop và chảy dài xuống. Không chỉ vậy, Jin Hyo-seop trút hết sức lực ra khỏi cơ thể và bắn một cách dính nhớp lên ngực, bụng,... Hai chân và hai tay cậu rũ rượi.

"Haa... Haa..."

Dư âm vẫn còn, cơ thể cậu run rẩy nhẹ. Sự mệt mỏi ập đến trong chốc lát. Cậu chỉ mới bắn có một lần thôi, nhưng cậu lại cảm thấy như thể mình đã quan hệ rất lâu rồi.

"Em ổn chứ?"

"...Vâng."

Cổ họng cậu hơi khàn đi, không biết có phải vì cậu đã la hét quá nhiều hay không. Trong lúc cậu đang thả lỏng cơ thể, Andante giơ chiếc que lên và đưa nó ra trước mặt cậu.

"Anh cũng lấy nó ra rồi này. Sao, không đau đúng không?"

"..."

Dù không hề cảm thấy đau đớn gì, nhưng cậu không muốn nhìn lại cái thứ đó lần thứ hai. Cậu quay mặt đi như muốn nói rằng cậu không muốn dùng nó nữa, và Andante, dường như đã hiểu ý, đã vứt nó đi thật xa. Sau đó, anh lau đi đống tinh dịch đã bắn lên người cậu. Có vẻ như cái nóng hừng hực trong cơ thể cậu đã dịu đi phần nào.

"Có vẻ như em không thích SM lắm nhỉ."

"...Còn anh, anh có thích không ?"

"Anh á? Anh thì..."

Andante nhìn xuống Jin Hyo-seop đang kiệt sức rồi ngẫm nghĩ một lát, sau đó lắc đầu.

"Không. Hình như anh cũng không thích lắm."

"Chẳng phải anh muốn thử sao?"

"Thì đúng là vậy, nhưng nó không thú vị như anh nghĩ."

Cậu đã phải trải qua khoảng thời gian xấu hổ và khó khăn đó, vậy mà anh lại bảo là không thú vị á.

"...Chẳng lẽ là do giữa chừng em bảo là không làm được nữa sao?"

"Không phải. Nó không giống như những gì anh tưởng tượng. Anh hết hứng thú rồi."

"Anh đã tưởng tượng ra cái gì chứ..."

"Cái cảnh em khóc lóc cầu xin anh trong tuyệt vọng."

Chụt, Andante hôn lên khóe mắt Jin Hyo-seop đang đỏ hoe vì khóc. Mặc dù cậu đã ngừng khóc rồi, nhưng anh vẫn cứ lo lắng về việc cậu đã khóc lúc nãy.

"Anh thấy mấy thứ như đuôi hay còng tay thì hơi động lòng."

"..."

"Tất nhiên khi nhìn thấy em đeo đuôi thì anh cũng thấy em đáng yêu đến mức muốn nổ tung chim luôn ấy. Nhưng vì em không khóc lóc cầu xin anh nên anh thấy không vui. Vậy nên sẽ không có lần sau đâu."

Anh không hề tỏ ra tiếc nuối, có vẻ như anh không chỉ nói cho có lệ. Tiếp đó, Andante tháo chiếc bờm thú trên đầu anh ra và đội lên đầu Jin Hyo-seop. Rồi anh cười tươi.

"Thế này là vừa rồi. Hay là lần sau mình cosplay thử nhé?"

"...Điều ước chỉ có một thôi mà."

"Vậy thì hẹn đến khi nào có được điều ước tiếp theo vậy."

Vẻ mặt anh trông thật vui vẻ. Jin Hyo-seop quyết định rằng lần sau cậu sẽ không tùy tiện hứa sẽ thực hiện điều ước cho anh nữa.

'...Nhưng có lẽ cosplay thì cũng không sao.'

Chắc nó sẽ không xấu hổ hơn hôm nay đâu, nên nếu là cái đó thì cậu có thể cân nhắc. Không, sau khi trải qua chuyện hôm nay, cậu bỗng có dũng khí nghĩ rằng nếu không phải là cái que kỳ lạ đó... à không, nếu không phải là cái thứ chặn niệu đạo thì cậu có thể thử lại SM một lần nữa.

'Ừm, đằng nào anh ấy cũng đâu có mang mấy món đồ kỳ lạ ra đâu.'

Ví dụ như mấy món đồ giúp đàn ông có thể mang thai chẳng hạn.

Đó cũng là lý do Andante bị dính lời nguyền, nên cậu sợ rằng một ngày nào đó anh sẽ đột nhiên sáng mắt lên và mang nó đến. Nghĩ lại thì nếu không phải cái đó thì mọi chuyện vẫn ổn.

"Hình như làm y tá thì hợp hơn nhỉ? Vì em là người chữa trị cho anh mà."

"..."

"À, không đúng. Em mới là người bị tiêm mà. Vậy thì phải mặc đồ bệnh nhân à? Tất nhiên là em mặc gì cũng sexy cả, nên cũng không sao."

Trông Andante cứ khúc khích cười mãi, khiến trái tim cậu vừa mới trở nên rộng lượng hơn lại bắt đầu lung lay.

Jin Hyo-seop thở dài rồi giơ cánh tay rũ rượi lên. Cơ thể cậu mệt mỏi đến mức muốn ngã gục ra ngay lập tức. Ngược lại, dương vật của Andante bên trong cậu vẫn đang uy nghi chứng tỏ sức mạnh. Nó quá to lớn, cậu muốn làm lơ nó cũng khó. Mà dù cậu có làm lơ thì nó cũng đâu dễ dàng bỏ qua cho cậu.

"...Nếu là hyung thì cái gì em cũng thích hết."

Cậu kéo cổ anh xuống, ghé sát môi vào tai anh và thì thầm tiếp.

"Nhưng mang thai thì, không được đâu đấy."

"Hả? Mang thai á?"

Có lẽ vì không ngờ đến những lời này nên Andante đã chớp mắt ngạc nhiên. Ngay sau đó, anh bật cười.

"A ha, a ha ha ha!"

Anh vuốt ngược mái tóc rối bù của Jin Hyo-seop và hôn lên vầng trán lộ ra. Khóe miệng anh cong lên, lộ rõ vẻ tinh nghịch.

"Em đáng yêu thật đấy."

Nhưng khác với nụ cười đó, đôi mắt anh lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Như thể anh vừa nhớ ra một sự thật mà anhđã quên và anh đang cảm thấy một ham muốn nào đó rất mãnh liệt và khó kiểm soát......

'...Có lẽ mình không nên nói ra chăng.'

Cậu hối hận vì đã tự đào hố chôn mình, nhưng cậu không thể thu lại những lời đã nói. Jin Hyo-seop thở dài và bám chặt lấy anh.

Andante ôm chặt người yêu dấu trong lòng và hôn cậu. Rồi anh  thì thầm những lời ngọt ngào.

"Hyo-seop à, anh yêu em."

Khác với những lời dịu dàng đó, phía dưới anh lại đâm vào cậu một cách thô bạo. Toàn thân cậu tê dại, như thể cậu chưa từng bắn lúc nãy vậy. Jin Hyo-seop cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ và đáp lại.

"Vâng, em cũng... Em cũng, hức... Vậy ạ."

Đó là một cuộc trò chuyện không thể thiếu mỗi khi họ ân ái. Cậu luôn nói và nghe những lời giống nhau, nhưng thật kỳ lạ là mỗi khi như vậy, trái tim cậu lại rung động và cậu lại càng yêu anh hơn. Jin Hyo-seop sụt sịt vì vui sướng, như thể những giọt nước mắt sợ hãi lúc nãy chỉ là một giấc mơ.

SM có thể khiến cậu bối rối, nhưng thật ra Jin Hyo-seop cũng rất thích làm tình với Andante. Cậu đã không thể hiện ra, nhưng cậu cũng lo lắng vì không biết hình hài trẻ con của anh sẽ kéo dài đến bao giờ. Vì hai người đã kiêng khem cùng nhau trong suốt thời gian đó nên ham muốn của cậu đã tích tụ rất nhiều.

'...Quả nhiên, hình dạng người lớn vẫn thích hơn.'

Dù cho cậu có nhìn bao nhiêu lần thì cậu vẫn cảm thấy không đủ trước Andante đang thở dốc thô bạo vì hưng phấn trước mắt cậu. Jin Hyo-seop thích cả hình ảnh Andante khi còn bé, nhưng cậu vẫn cảm thấy vui và may mắn vì anh đã nhanh chóng trở lại thành người lớn, và ôm chặt lấy anh.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo