Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
BẢN DỊCH THUỘC VỀ TEAM EKATERINA. NẾU CÓ SAI SÓT, VUI LÒNG LIÊN HỆ QUA FACEBOOK TEAM EKATERINA.
-------------------------
Ngoại truyện đặc biệt 29
Cuối cùng, Jin Hyo-seop không còn cách nào khác ngoài hỏi trước.
"Hyung, khi nào, anh mới dùng nó...?"
"Đợi thêm một chút nữa thôi."
Anh dùng ngón tay cái xoa lên quy đầu rồi lắc mạnh hơn. Điều đó khiến Jin Hyo-seop cong người và cầu xin.
"Ư... Em, em không chịu được nữa... Sắp ra rồi..."
"Vậy thì bây giờ dùng là vừa."
Không biết nó có công dụng gì mà khiến cậu phải sợ hãi đến vậy. Cảm giác muốn bắn sắp đến giới hạn, cùng với sự nghi hoặc và một chút sợ hãi hòa lẫn vào nhau.
"Cái này là để chặn niệu đạo đó."
"...Dạ?"
"Để khi em hưng phấn tột độ, em sẽ không thể bắn được."
Trong bóng tối của chiếc bịt mắt, Jin Hyo-seop chớp mắt liên tục. Sự bối rối dâng trào. Ngay khi nghe đến công dụng của vật thể thon dài mà thoạt nhìn trông như một cây kim, Jin Hyo-seop há hốc mồm.
"K-khoan đã...!"
Cảm nhận được nguy hiểm, Jin Hyo-seop cố gắng đẩy Andante ra. Nhưng do bị còng tay nên cậu chỉ có thể vặn vẹo cơ thể. Trong lúc đó, Andante đã trói chặt phần thân dưới của Jin Hyo-seop. Ngay sau đó, một tiếng leng keng vang lên.
"Hyung!"
"Suỵt - Không sao. Không sao đâu."
Andante vỗ về mông Jin Hyo-seop như đang dỗ dành một đứa trẻ. Và một thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào đầu dương vật cậu. Toàn thân cậu cứng đờ. Nhét vào đằng sau cậu còn chưa quen, giờ lại nhét vào đằng trước. Cậu chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
Thật sự ổn chứ? Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh cái vật thể mà cậu đã thấy lúc nãy. Cậu cứ ngỡ nó chỉ là một cái que mỏng, nhưng khi nghĩ đến việc nó sẽ chui vào niệu đạo mình, cậu lại cảm thấy nó to và dày đến lạ thường.
Xoạt - Một thứ lạnh lẽo lách qua đầu niệu đạo và chui vào bên trong. Vì cảm giác khó chịu đó mà Jin Hyo-seop vô thức run rẩy người.
"A...! Hyung!"
"Đừng vùng vẫy. Nguy hiểm đấy."
Nguy hiểm á? Đầu óc cậu quay cuồng. Nhưng chiếc que đó vẫn không dừng lại mà tiếp tục di chuyển một cách chậm rãi. Cậu không biết nó đã vào được bao sâu, cũng không biết nó đã vào đúng cách hay chưa, liệu có bị chảy máu không. Cậu vô cùng hỗn loạn. Cơ thể không thể cử động, mắt lại bị che. Jin Hyo-seop bỗng cảm thấy sợ hãi.
"Ư, ư... Hyung... Hyuung..."
"Ừ. Hyo-seop à. Xong rồi. Không sao đâu."
Bàn tay dịu dàng không ngừng vuốt ve đầu cậu. Nhưng trái với lời nói của anh, có vẻ như chiếc que vẫn tiếp tục chui vào bên trong. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó xuyên qua niệu đạo và chui sâu vào bên trong? Vào khoảnh khắc đáng sợ đó, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa một cách tê dại.
"Ư... Ư... A, đau, đau quá."
"Chỉ đau thôi hả?"
Cậu không biết nữa. Jin Hyo-seop liên tục lắc đầu.
"Đau ạ. Đau quá..."
"Hmm."
Andante có vẻ đang suy nghĩ một lúc. Dụng cụ đang đâm vào đã dừng lại, nhưng Jin Hyo-seop đã hoàn toàn bị ám ảnh bởi cảm giác xa lạ.
"Hức... Hư, ư..."
"Hyo-seop à?"
Nghe thấy tiếng cậu nức nở, Andante hoảng hốt lên tiếng. Anh nhanh chóng tháo chiếc bịt mắt ra. Đôi mắt cậu đã nhòe nhoẹt vì nước mắt từ lúc nào không hay. Đôi mắt anh hiện lên vẻ hoảng hốt trong tầm nhìn mờ ảo của cậu.
"Hyo-seop à?"
"Hư, hức... Hức..."
"Khoan, sao em lại khóc thế này. Hả? Đừng khóc."
Andante lau nước mắt cho cậu. Không hiểu sao, sự dịu dàng đó lại khiến nước mắt cậu trào ra nhiều hơn. Cậu bỗng cảm thấy tủi thân.
"Anh đã bảo,.... sẽ không làm em đau... Hức, anh ....đã hứa mà... Hức."
"Anh đã làm từ từ để em không bị đau rồi mà. Chẳng lẽ em bị đau thật hả?"
"Đồ nói dối... Đau. Đau lắm... Hức..."
Thấy cậu vừa sụt sịt vừa khóc lớn, Andante càng thêm hoảng hốt.
Thật ra thì cũng không đau đến mức đó. Chẳng qua là do cậu cảm thấy xa lạ và sợ hãi nên mới thấy đau mà thôi. Nhưng càng rên rỉ thì bàn tay vỗ về cậu lại càng dịu dàng hơn, khiến cậu không thể ngừng lại được.
"Anh xin lỗi. Anh xin lỗi."
"...Hức."
Một tay Andante nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, tay còn lại cởi còng tay cho cậu. Cậu có vẻ đã bình tĩnh hơn một chút khi cả hai tay đều được tự do.
"Em thấy đỡ hơn chưa?"
Không biết cậu đã vùi mình vào lòng anh được bao lâu, Andante nhìn thẳng vào mắt cậu và xoa nhẹ vùng da dưới mắt cậu. Nơi đó vẫn còn ướt át vì nước mắt vẫn chưa khô.
Khi mọi thứ xung quanh dần hiện rõ và cơ thể được tự do, Jin Hyo-seop dần cảm thấy xấu hổ. Rồi cậu chợt nhận ra phía dưới mình có gì đó kỳ lạ và nhìn xuống.
'Hít...'
Chiếc que vẫn cắm sâu vào niệu đạo cậu. Jin Hyo-seop hít một hơi thật sâu khi nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ mà cậu chưa từng được thấy trong đời.
Cậu đã khóc lóc một trận nhưng vẫn còn hưng phấn vì hương khói nồng nàn của Andante vẫn còn vương vấn trong không khí. Đương nhiên, dương vật của cậu vẫn cương cứng, và chiếc que đó đã đi sâu vào lỗ niệu đạo, chỉ để lại một chiếc vòng tròn ở đầu quy đầu.
Cậu không thể tin được. Nếu không bị che mắt, chắc chắn cậu đã vùng vẫy kịch liệt ngay khi thấy nó đi vào được một nửa.
"Ư..."
"Anh rút ra cho em nhé."
Andante đưa tay về phía chiếc vòng, nhưng Jin Hyo-seop đã nhanh chóng nắm lấy tay anh ta.
"Khoan. Hức, đợi em một chút."
"Em không thoải mái à?"
"Thì cũng có chút... Nhưng mà..."
Thật ra khi nghĩ đến việc rút nó ra, cậu lại sợ hãi vì không biết sẽ có cảm giác gì khác với khi nhét vào. Hơn nữa, lần này cậu lại còn đang nhìn nữa chứ. Cậu thậm chí còn không dám chạm vào nó. Cậu thậm chí còn cảm thấy thà bị che mắt còn hơn.
Jin Hyo-seop không thể lấy hết can đảm mà cứ ngập ngừng thì Andante đã nắm lấy má cậu và xoay mặt cậu đối diện với anh ta.
"Vậy hay là anh tháo từ phía sau trước nhé."
"Dạ...?"
"Chẳng phải em không sợ cái đó sao."
Nói rồi anh vuốt ve chiếc đuôi và xoa vào đằng sau cậu. Vì chiếc que đang cắm ở phía trước nên cậu đã quên mất chuyện mình còn đang đeo đuôi.
Một tiếng lách cách vang lên, cùng lúc đó Andante ấn mạnh vào vị trí tận cùng của chiếc đuôi, gần lỗ huyệt. Bình thường thì cậu đã thả lỏng cơ thể rồi, nhưng không hiểu sao cơ thể cậu lại căng cứng, khiến nó không dễ gì mà tuột ra được. Có lẽ Andante cũng cảm nhận được điều đó nên anh không cố rút chiếc đuôi ra nữa mà nhìn Jin Hyo-seop.
"Nếu em cứ mím chặt như vậy thì anh không rút được đâu."
"Em biết chứ. Em biết chứ, nhưng mà..."
Jin Hyo-seop cũng khó xử vì mãi mà cậu vẫn không thể thả lỏng được cơ thể.
"Hmm."
Andante đang xoa đuôi cậu đột nhiên vươn tay về phía đống đồ chơi ngổn ngang trên sàn. Có vẻ như anh đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Hyung?"
"Đợi anh chút."
Anh ấy định làm gì nữa đây? Khoảnh khắc lo lắng dâng trào, Jin Hyo-seop trợn tròn mắt khi thấy thứ anh lấy ra từ đống đồ chơi.
Thứ Andante đang cầm trên tay là một chiếc bờm tóc. Một chiếc bờm hình hổ thường thấy ở các khu vui chơi.
"Ban đầu anh định đội cho em cơ, nhưng thôi vậy."
Anh lẩm bẩm rồi tự đội chiếc bờm lên và nhìn Jin Hyo-seop. Sau đó, anh ôm chặt eo cậu và cười nhẹ.
"Thấy sao?"
"...Dạ?"
"Thấy thế nào? Có ngầu không?"
Andante lúc nào cũng ngầu cả. Ngay cả khi anh đang đội một chiếc bờm hình thú. Chỉ là Jin Hyo-seop không hiểu hành động đột ngột này của anh. Cậu vô thức tỏ vẻ khó hiểu thì Andante gãi má.
"Hmm. Không được à."
Anh lại xoa lên má cậu, nơi mà nước mắt vẫn chưa khô rồi nói tiếp.
"Anh nghĩ làm vậy em sẽ bớt căng thẳng hơn."
"À..."
"Sao, em thích đồ dễ thương mà. Lúc trước anh còn bé tí , em đã nhìn anh chằm chằm vì thấy anh đáng yêu còn gì."
Có vẻ như anh đang nhớ lại khoảng thời gian anh bị dính lời nguyền. Dù vậy, cậu chưa từng trực tiếp nói rằng anh đáng yêu. Nhưng có vẻ như anh đã nhận ra tất cả.
Jin Hyo-seop khẽ lên tiếng khi thấy Andante đang cố gắng tìm cách giúp cậu bớt căng thẳng.
"Em không phải là thích đồ dễ thương... Chỉ là... hyung, đáng yêu nên em mới thích thôi."
"À, ha ha, thì lúc anh còn bé anh cũng đáng yêu thật mà."
Mái tóc sáng màu như vàng óng và những đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Lúc còn bé anh trông như một thiên thần vậy. Bây giờ thì cậu không thể gọi anh là đáng yêu được nữa, vì cơ thể vạm vỡ và khí chất đặc trưng của Esper tỏa ra từ anh.
"Vậy thì, em hãy cưng nựng anh bây giờ một chút đi."
"Cưng nựng... Em phải làm sao ạ-"
"Như thế này."
Andante cầm tay Jin Hyo-seop đặt lên đầu anh. Mái tóc mềm mại xõa xuống giữa các ngón tay cậu, cậu cảm nhận được bộ lông xù xì. Hổ khác với mèo hay cáo nên mái tóc của anh khá hợp với chiếc bờm.
Trong lúc cậu đang nghịch tóc anh, Andante áp má lên cổ cậu và cọ cọ như đang làm nũng. Tim cậu lại đập thình thịch một lần nữa.
Vào lúc đó, sột - Cậu cảm thấy có gì đó đang tuột ra từ phía sau.
"Ư!"
"Giỏi lắm."
"Sao anh lại tự ý rút nó ra mà không nói gì với em!"
Jin Hyo-seop hoảng hốt lên tiếng, nhưng Andante vẫn thản nhiên đáp lại và vỗ về mông cậu.
"Anh không còn cách nào khác mà. Vì em cứ căng thẳng mãi thôi. Anh chỉ còn cách thừa cơ mà rút nó ra thôi."
"Nhưng mà-!"
"Đừng để ý đến chuyện kỳ lạ đó nữa, cưng nựng anh tiếp đi."
"Cưng nựng cái gì mà- hức..."
Đôi môi cậu bị lấp kín. Trong tay cậu là một cục bông xù xì. Có vẻ như Andante đã nhét cái đuôi vừa bị rút ra vào tay cậu.
Trong khi cậu còn chưa kịp nói gì, Andante đã mơn trớn phía sau cậu. Bên trong cậu đã ướt đẫm dịch nhờn. Cứ như cậu vừa trải qua một trận ân ái kịch liệt vậy. Xoạt - Ngón tay anh đâm vào và xoa mạnh bên trong cậu.
"Ư, ư..."
"Hyo-seop à. Đằng sau em, hoàn toàn bị nới lỏng ra rồi."
Anh vừa lẩm bẩm vừa quấn lấy lưỡi cậu, nên phát âm không được rõ ràng cho lắm. Nhưng cậu vẫn có thể dễ dàng hiểu được.
"Anh nhét vào luôn nhé?"
"Ư, ư... N-nhưng... Hức-"
Dương vật to lớn của Andante cọ xát vào mông cậu. Đồng thời, phía sau cậu tự nhiên co rút lại.
"Có vẻ như cơ thể em đang nóng lòng muốn anh đấy?"