Hối Lỗi - Chương 14

Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Chương 14

Như vừa làm một điều gì đó vô cùng tồi tệ. Nan-young không quay về phòng mình mà tìm đến phòng của Shim-eung. Chân cậu rụng rời, cậu không đủ tự tin để quay lại phòng mình trên con đường cậu đã đi lạc. Nan-young ngồi phịch xuống đất, và Shim-eung thức giấc vì tiếng động đó.
"Ôi, không, Đại quân!"
Shim-eung hoảng hốt, nghĩ rằng sức khỏe của Nan-young lại tồi tệ hơn. Nan-young xua tay ngăn ông lại
, vì không muốn gây ồn ào. Shim-eung ý tứ hạ giọng hỏi:
"Có chuyện gì vậy ạ? Chẳng lẽ ngài không khỏe thật sao?"
Nan-young gạt phắt tay Shim-eung đang định đặt lên trán mình ra.
"Chỉ là... ta gặp ác mộng thôi."
Nan-young lảm nhảm trả lời rồi xua tay. Bộ dạng cậu y hệt như khi bị sốt cao, Shim-eung vội vàng dìu Nan-young lên giường của ông.
"Ôi chao... Ngài
gặp phải ác mộng sao? Chắc là do đất lạ, nước lạ nên mới vậy thôi. Để tiểu nhân đi lấy thứ gì đó giúp ngài ngủ ngon nhé...."
Nan-young nằm xuống
, túm chặt lấy Shim-eung đang định quay người đi gọi ngự y.
"Đừng đi."
Hiện
giờ cậu như Nan-young của ngày xưa, khi cậu còn rất nhỏ, vừa mới được nhận phòng riêng và chỉ được phép mang theo một cung nữ, phải sống xa cha mẹ. Trái tim của Shim-eung lập tức mềm nhũn.
"...Nếu ngài không khỏe, xin hãy nói với tiểu nhân. Tiểu nhân sẽ không lập tức gọi ngự
y đâu ."
"Ta không ốm. Ta không ốm... Chỉ là ta gặp ác mộng thôi."
"Ngài
đã gặp phải một cơn ác mộng kinh khủng lắm sao ."
"Ác mộng sao..."
Nan-young nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xóa đi cảnh tượng mờ ảo trước mắt. Nhưng làm vậy chỉ khiến nó trở nên rõ ràng và sống động hơn mà thôi. Cậu rùng mình co người lại, run rẩy. Chứng kiến chủ nhân mà ông yêu quý hơn cả sinh mạng sợ hãi đến mức tột cùng như vậy, Shim-eung đau lòng vô cùng.

Nan-young nắm chặt lấy tay Shim-eung, không chịu buông ra. Nếu Shim-eung rời đi để gọi người đến giúp đỡ, cậu lo sợ rằng ai đó sẽ lợi dụng khe hở khi cánh cửa mở ra để xông vào.

Cánh cửa khẽ động đậy, rồi chậm rãi mở ra. Một bàn chân bước vào, kéo theo tiếng cót két quen thuộc. Đó là một bàn chân to lớn hơn nhiều so với chân cậu. Và điều xui xẻo là người đó đang mặc bộ hắc đoạn lĩnh mà cậu đã từng mặc trong hôn lễ. Nan-young hoàn toàn bất động trên giường, trong khi người kia từng bước tiến lại gần.

Không biết cậu đang chờ đợi điều gì, hay chỉ đơn giản là muốn trốn chạy nhưng lại không thể, Nan-young chỉ biết nhắm nghiền mắt lại. Khi người đó cúi xuống, Nan-young cảm nhận được mùi kim loại sắc bén vừa mới được rèn, cùng với hương vị lạnh lẽo của mùa đông buốt giá xộc thẳng vào não.

"Cháu trai."

"...Hức."
Nan-young rùng mình.
Tae-rok nhìn xuống bộ dạng đó rồi đứng thẳng dậy.
"Cháu đã như thế này từ bao giờ rồi?"
"Dạ, có vẻ như điện
hạ đã gặp ác mộng vào đêm qua nên đã đến đây ạ. Ngài đã ra lệnh không được gọi ai cả nên... xin ngài hãy giết tiểu nhân đi ạ!"
Vừa nói, Shim-eung vừa run rẩy không ngừng. Tae-rok hoàn toàn có thể giết người. Thật may mắn vì Tae-rok không phải là vua, có lẽ không chỉ Shim-eung mà rất nhiều thái giám khác cũng thầm nghĩ như vậy.

Tae-rok không mang theo bất kỳ vũ khí nào bên mình. Shim-eung nuốt khan, nhìn Tae-rok ngồi xuống mép giường cạnh Nan-young. Dù không có dao găm, Tae-rok vẫn có thể tước đoạt mạng sống của một người chỉ bằng một cái bóp cổ, và giờ bàn tay to lớn kia đang ấn mạnh vào lồng ngực trần của Nan-young. Mồ hôi lạnh toát ra trên lưng Shim-eung. Xương ức của Nan-young mỏng manh như xương ức của một con chim non. Và cơ thể cậu thì nóng bừng như lửa đốt.


"Gọi ngự y
đến đây. Cần thuốc gì thì hãy đến hiệu thuốc, rồi mang bất cứ thứ gì về là được."
"Vâng, vâng!"
"Ta không thể để cháu
ta đến tận vùng đất xa xôi này để thăm ta rồi lại chết ở đây được."
Giọng nói lẩm bẩm những lời khủng khiếp đó thì lại thờ ơ. Sau khi Shim-eung lao ra ngoài như bị chó đuổi, Tae-rok cúi đầu xuống. Anh đặt trán mình lên trán Nan-young. Quả nhiên cậu đang sốt rất cao.
"Chỉ vì nhìn thấy cái đó mà cháu đã phát sốt lên thế này sao? Mười lăm năm sống trên đời coi như vứt đi hết rồi à."
Nan-young không trả lời. Cậu đang bị một cái bóng khổng lồ mang hình dáng một người đàn ông đè lên trong giấc mơ, đến thở cũng không thở nổi.

Ngự y đến. Nan-young chỉ thở phào nhẹ nhõm, sau khi bị châm cứu từ trán đến tận mu bàn chân.
"Phải ăn gì đó thì mới uống được thuốc bắc chứ."
"Dạ... Nếu không thì người bệnh sẽ dễ bị chóng mặt hoặc đau bụng lắm ạ...."
"Quả là một chủ nhân lắm chuyện mà. Đúng không?"
Viên thái giám không tài nào đoán được, liệu những lời vừa rồi mang ý mỉa mai sâu cay, hay chỉ đơn thuần là một câu hỏi vu vơ. Vì vậy, ông chọn cách im lặng để bảo toàn mạng sống. Bởi lẽ, nếu là Lee Tae-rok, anh ta hoàn toàn có thể đáp trả một cách đầy châm biếm ngay khi ông vừa cẩn trọng đáp lời: "Thần cũng nghĩ vậy ạ" bằng một câu nói sắc lạnh như: "Ý ngươi là gì khi phàn nàn về việc chủ nhân khó hầu hạ, hử?".

Ngự y rút hết kim ra rồi lặng lẽ rời đi. Nan-young lờ đờ mở mắt. Tae-rok cúi xuống nhìn cậu. Dường như ý thức cậu vẫn còn mơ hồ, phản ứng chậm chạp đến lạ thường. Tae-rok chỉ lướt qua những lời Shim-eung đang lo lắng than thở rằng không biết Nan-young đã gặp phải một cơn ác mộng kinh hoàng đến mức nào.

Tae-rok thấy Nan-young viện cớ gặp ác mộng vừa buồn cười vừa có chút ngông cuồng, anh bật cười thành tiếng. Shim-eung giật mình ngẩng đầu lên, khi nghe thấy tiếng cười khẽ của Tae-rok. Dường như bây giờ, khi thời gian đã trôi qua, vị chủ nhân này không còn đáng yêu như trước nữa thì phải? Cháu trai đang ốm mà anh lại cười cợt, xem ra cái biệt danh Đại quân máu lạnh vẫn còn nguyên giá trị.


"Mang cháo đến đây. Ta sẽ đích thân đút cho cháu
 ta ăn."
"Dạ? Dạ vâng ạ...."
Tại sao ngài lại muốn tự tay làm việc này chứ? Shim-eung cố nuốt xuống những lời phàn nàn như "Có khi người lại làm đại quân bị sặc đấy ạ" rồi lui ra.
Sau khi chỉ còn lại hai người, Tae-rok kéo hẳn một chiếc ghế đến ngồi bên cạnh Nan-young.
"Ta cứ tưởng cháu đã lớn rồi, hóa ra vẫn còn bé lắm. Cứ bảo là gặp ác mộng thì những gì cháu đã thấy sẽ biến mất sao?"
"..."
Nan-young chỉ chớp mắt nhìn Tae-rok.
"Sao vậy? Cháu thấy ta bây giờ cũng giống như trong mơ à?"
"...Không phải ạ?"
"Không phải. Cháu có lẽ đang nhầm lẫn vì giọng điệu của ta đúng không? Dù sao thì hai người cũng là đại quân cả, có sao đâu nếu chúng ta thoải mái với nhau một chút."
"Người không giống thúc phụ chút nào cả..."
"Không phải. Tại cháu thấy cái vẻ ngoài mà ta thể hiện trước đây không giống ta thôi."
"Tại sao... người lại đối xử tàn nhẫn với người phụ nữ đó như vậy?"
"Ta không hề đối xử tàn nhẫn với cô ấy. Cả hai đều vui vẻ cả mà

"Đó là vui vẻ sao...?"
"Sau này cháu làm thử thì sẽ biết."
Nói rồi, Tae-rok xoa cằm. Nan-young đã gần như là một thanh niên rồi, nhưng Tae-rok vẫn không thể nào tưởng tượng được Nan-young đang ân ái với một người phụ nữ. Anh vẫn thấy nó thật gượng gạo và buồn cười.
"Cô ấy đã đau đớn mà..."
"Đó không phải là đau đớn... Dù sao thì đó cũng không phải là đau đớn."
"Vậy thúc phụ... người đã vui vẻ khi làm chuyện đó sao?"
"Nếu không vui thì ta đã không làm rồi."
Nan-young càng cắn chặt hơn vào đôi môi đã sưng vù vì sốt. Cậu cắn môi đến bật máu rồi hỏi lại. Đó là một câu hỏi thận trọng nhất
, cũng nguy hiểm nhất.
"Người đã kết hôn rồi mà... Đó là sự phản bội."
Tae-rok bật cười lớn.
Anh phải giải thích với đứa trẻ này thế nào đây rằng đó không phải là sự phản bội mà ngược lại, anh còn đang chung thủy với vợ hơn bất kỳ ai khác.
Dù sao thì bây giờ có giải thích thì cậu cũng chẳng nhớ được đâu.
Đúng lúc đó, viên thái giám bước vào. Trên tay
ông ta là một chiếc bát nhỏ bằng bạc. Tae-rok đưa tay ra sau nhận lấy nó.
"Ngươi lui ra đi cũng được."
"Nhưng mà đại quân...."
"Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ giết cháu ta sao?"
"..."
"Chuyện đó chắc là không thể xảy ra đâu..." nhưng trong lòng Shim-eung vẫn không khỏi lo lắng "lỡ như nó thực sự xảy ra thì sao?" Ông vốn không mấy tin tưởng Tae-rok. Thái giám rời khỏi phòng
. Tae-rok bắt đầu khuấy bát cháo bằng chiếc thìa. Bát cháo loãng đến nỗi gần như chỉ là nước cơm.

"Giờ ta mới để ý, sắc mặt của cháu nhợt nhạt hệt như màu cháo này."

Trong lúc đó, Nan-young lại thiếp đi lúc nào không hay.

Tae-rok tặc lưỡi một cái, rồi trèo lên giường. Anh nhẹ nhàng ôm Nan-young vào lòng, để cậu tựa người vào chân mình, rồi mới với lấy bát cháo đặt trên chiếc ghế.

"Phải ăn chút gì thì mới uống thuốc được chứ."

"Cháu không muốn ăn... cháu không có bệnh."

"Ta sẽ không tin cho đến khi cháu tỉnh táo hẳn rồi nói năng linh tinh kia. Không biết cháu đã học được những gì, nhưng xem ra cháu chỉ toàn nghe toàn những lời dối trá thôi."

"..."

"Việc cháu lén nhìn trộm cảnh làm tình của thúc phụ là gì nếu không phải là cháu đang mơ màng mê sảng?"

Nan-young mở to mắt, ngạc nhiên trước những lời nói trần trụi đó. Tae-rok chẳng hề nao núng, dù Nan-young đang trừng mắt nhìn anh đầy oán hận. Có vẻ như Nan-young đã tin rằng Tae-rok phạm phải tội bất trung. Tae-rok cũng không cần thiết phải giải thích cái hiểu lầm này, anh chỉ đơn giản là ấn mạnh thìa cháo vào môi Nan-young.

"Cháu cứ coi như là cháu đang mơ đi."

"Đúng là cứng đầu thật."

Tae-rok nhét thìa cháo vào khe hở giữa đôi môi Nan-young.

Cháo loãng như nước nên Nan-young không thể kháng cự, nó dễ dàng trôi tuột xuống cổ họng cậu. Sau khi nuốt được một miếng, những miếng tiếp theo cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều. Tae-rok đút cháo cho Nan-young, như thể đang hoàn thành một công việc thường nhật. Nan-young ngơ ngác nhận ra bát cháo đã cạn đáy. Cậu vốn không có khẩu vị, cũng chẳng mấy hứng thú với chuyện ăn uống, vậy mà giờ cậu lại khó hiểu khi mình đã ăn hết bát cháo, dù cho miệng cậu vẫn còn khô khốc. Hơn nữa, không có một mùi vị kỳ lạ nào, thay vào đó là một cảm giác dễ chịu lạ thường.

Tae-rok đặt bát trở lại lên ghế rồi hỏi:
"Cái tên
đệ đi cùng cháu ấy... Tên gì nhỉ? Cháu có thân với con trai của Đô tổng quản không?"
Khi Nan-young vừa tỉnh táo hơn một chút, Tae-rok đã lập tức đối xử với cậu như trước đây, không hề nhắc lại chuyện gì. Chính vì vậy, Nan-young cảm thấy Tae-rok giống như một giấc mơ. Không phải là ác mộng hay hung mộng đáng sợ, cũng không phải là giấc mơ ngọt ngào mà cậu hằng mong chờ. Chỉ là một giấc mơ kỳ lạ, khó hiểu.

"Chỉ là... gần gũi một chút thôi ạ."

Tae-rok nhớ lại về Đô tổng quản. Ông ta là một người biết điều, nhưng anh vẫn không thể nhìn thấu con người ông ta, vẫn cảm thấy ông ta giống như một con lươn trơn trượt vậy. Điều quan trọng là ông ta sẽ đứng về phía ai vào những thời khắc then chốt. Đô tổng quản ít nhất cũng có giá trị đến mức đó, nhưng con trai ông ta thì hoàn toàn vô dụng đối với Tae-rok.

"Đừng thân thiết với cậu ta."

"Dạ?!"

Nan-young giật mình quay lại trước những lời nói vô lý, nghe như tiếng hờn dỗi của một đứa trẻ. Vì cậu vẫn còn đang ở trong vòng tay của Tae-rok, nên cằm và trán cậu suýt chút nữa đã va vào nhau. Tae-rok dùng ngón tay đẩy nhẹ vầng trán tròn trịa của Nan-young ra, rồi uống một ngụm nước.

"Có vẻ cậu ta không phải là một người bạn tốt đâu."

"Ý người là giống như người và Sa On ạ?"

"Sao tự nhiên lại lôi ta và thằng nhóc đó vào đây? Chúng ta trông không giống bạn tốt sao?"

Nan-young nhăn nhó, định hỏi rốt cuộc mối quan hệ giữa họ trông như thế nào thì Tae-rok đã thẳng thừng vạch trần cậu. Cậu bắt đầu luyên thuyên.

"Người lúc nào cũng mắng Sa On mà. Người còn bảo anh ta sẽ chết sớm, phải cẩn thận cái miệng vào. Đại loại thế."


Tae-rok liếc nhìn đầu lưỡi của Nan-young đang thè ra rồi rụt vào. Nó nhỏ nhắn và đỏ tươi. Một cái lưỡi biết điều, sẽ không làm những chuyện bậy bạ như quấn quanh cổ anh quấy rầy như Sa On.

"Vì nó thực sự làm những việc đó mà."
"Sư đệ Su-hwan cũng tương tự ạ."
"Có vẻ như cậu ta cũng hay vượt quá giới hạn bằng miệng nhỉ."
"..."
Nan-young không thể phủ nhận nên cậu chỉ im lặng.
"...Người hơi lạ đó ạ."
"Sao cơ."
Nan-young định phản bác ngay những lời đáp trả thờ ơ kia bằng một câu như "Thì chính cái điểm này này", nhưng cậu đã nói rõ ràng hơn:
"Có lẽ là vì cháu gặp người ở nơi đất khách quê người... Nên người có vẻ xa lạ. Người có vẻ tự do hơn... có vẻ...."
"Có vẻ trần trụi hơn à?"
"..."
" đó là con người thật của ta hơn thì đúng hơn."
"Vậy trước mặt cháu người đã giả vờ không phải là con người thật của mình sao
?"
Nếu vậy thì cháu sẽ hơi buồn đấy. Nan-young cụp mắt xuống, thoáng chút buồn bã hiện trên khuôn mặt.

Tae-rok nghiền ngẫm suy nghĩ về câu hỏi vừa rồi. Có phải anh đã vô tình thể hiện một khía cạnh khác của bản thân trước mặt Nan-young hay không?

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, anh nhận ra điều đó hoàn toàn không đúng. Nếu anh phải cố gắng che giấu con người thật, việc dạy dỗ Nan-young chắc chắn sẽ không kéo dài quá nửa tháng. Anh không cần phải cố gắng gượng ép bản thân trong một bộ trang phục quá chật chội, không thoải mái.

Vậy thì, rốt cuộc những gì anh đã thể hiện trước mặt Nan-young là một Lee Tae-rok mà anh cũng cảm thấy xa lạ, và ngay cả những người thân quen cũng không thể hiểu nổi sao? Thật là một kết luận bất ngờ. Anh thậm chí còn chưa từng nghĩ đến khả năng này.

"Có lẽ ta đã cư xử như một thúc phụ trước mặt cháu. Mặc dù đó có thể không phải là con người thật của ta."

Tae-rok nhắm mắt lại đáp.

"Vậy cháu có cảm thấy mình không còn là chính mình khi ở trước mặt ta không?"

Nan-young định lắc đầu phủ nhận, nhưng rồi lại khựng lại.

Ban đầu, cậu chắc chắn là chính mình. Nhưng từ một lúc nào đó, cậu bắt đầu căng thẳng và khó chịu mỗi khi đứng trước mặt Tae-rok. Cậu bắt đầu để ý đến từng hành động nhỏ nhặt của mình. Nan-young đã trưởng thành. Tae-rok không còn là người bảo vệ mà cậu hằng ngưỡng mộ mà là một người đàn ông khác.

"Càng lớn lên cháu càng thấy người khó gần hơn. Hồi nhỏ cháu còn không biết sợ người cơ..."
"Ý cháu là giờ cháu sợ ta?"
"...Cháu không biết. Có lẽ là vì cháu vẫn luôn ngưỡng mộ người, nhưng cháu giờ mới nhận ra cháu sẽ không bao giờ có thể trở thành một người đàn ông như người được?"
Nan-young lẩm bẩm buồn bã.
Dù cậu có cố gắng đến đâu, cậu cũng không thể trở thành một người đàn ông như Lee Tae-rok. Anh là một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt, độc nhất vô nhị
, không thể thay thế trong thế giới của Nan-young. Khi cậu đặt Su-hwan và Tae-rok cạnh nhau, cậu càng cảm nhận rõ hơn về điều đó. Không ai có thể thay thế Lee Tae-rok. Ngay cả Su-hwan, người cậu từng nghĩ là giống anh, cũng chỉ là bản sao khi đứng cạnh thúc phụ thật sự của cậu.
"Sao người lại lớn lên được như vậy vậy? Cháu không thể tin được hai người lại là người nhà."
Nan-young vô thức mè nheo. Tae-rok bật cười đáp lại những lời mè nheo mà người khác sẽ không thèm đếm xỉa đến, chứ đừng nói đến việc chấp nhận. Cháu trai mà anh yêu quý đang gián tiếp khen anh quá ngầu, chẳng có lý do gì để anh khó chịu cả.
"Cháu cứ là cháu thôi thì hợp hơn đấy. Ta không muốn tưởng tượng đến việc có một đứa cháu giống ta đâu."
"Mọi người đều nói vậy, nhưng liệu có bao nhiêu người thực sự yêu bản thân mình như vậy?"
"..."
Tae-rok không thể nói rằng anh yêu bản thân mình, nhưng anh cũng không hề có cảm xúc tiêu cực về bản thân, anh tự hỏi tại sao cậu lại nghĩ như vậy. Thật là một suy nghĩ vô ích.
"Sao cháu lại sống mà cứ phải nghĩ ngợi nhiều thế?"
Tae-rok không hề có ác ý.
"Có phải là do cháu lo lắng về ánh mắt của người khác không? Đừng bận tâm đến những chuyện đó. Dù sao thì ngoài một vài người ở triều đình ra, chẳng ai có quyền phán xét cháu ở đất nước này đâu."
"...Người thật may mắn. Người dễ dàng làm được cả những việc đó."
"Vậy ta phải làm sao? Có ai đó dám phán xét cháu à? Để ta đến đấm cho chúng một trận?"
Nan-young kinh ngạc quay lại trước những lời nói suồng sã của Tae-rok. Nan-young mở to mắt nhìn anh, như muốn hỏi "Sao người có thể nói ra những lời như vậy?". Tae-rok chống cằm, nhìn cậu.
"Đại quân không nên... đi đánh người chứ ạ."
"Nếu cháu không rụt rè và sống cuộc đời của một đại quân
, thì ta sẽ không làm vậy đâu."
Tae-rok bắt chước giọng điệu của Nan-young để trêu chọc cậu.

Anh đã sớm nhận ra Nan-young là một đứa trẻ cô đơn. Ban đầu, anh vốn không mong đợi cậu sẽ sống lâu, và sau khi cậu sống sót qua tuổi lên năm rồi lên mười, mọi người xung quanh đều bận rộn, đến nỗi không còn thời gian để thấu hiểu trái tim cậu. Thậm chí, cậu đã một tông thất trưởng thành khi chưa đủ tuổi, và ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh nhận ra, Nan-young đang cố gắng hết sức, để đóng tròn vai một tông thất nhu nhược, yếu đuối.

"Cháu chỉ muốn mình không chỉ là chính mình, mà còn là một người đàn ông đáng tự hào nữa thôi. Nếu có thể, cháu muốn trở thành một người đàn ông đáng tự hào trong mắt người."

"Điều đó khó lắm đấy? Thay vì cố gắng quá sức rồi đổ bệnh, ta sẽ tự hào về một đứa cháu sống thoải mái, vô tư hơn đấy."

Nan-young oán trách Tae-rok vì đã không hiểu lòng cậu. Nhưng Tae-rok cũng chỉ nói những lời chân thật nhất từ đáy lòng. Lee Nan-young vốn dễ dàng ngã bệnh, vì vậy cậu chỉ cần là Lee Nan-young thôi là đủ rồi. Anh không hề bất mãn, thất vọng, hay bực bội gì cả.

... Ừm. Thật ngạc nhiên là anh không hề ghét cậu. Nếu là người khác, anh đã sớm đuổi ra khỏi tầm mắt chỉ vì không muốn nhìn thấy cái dáng vẻ ốm yếu, bệnh tật ấy.

Tae-rok xoay người Nan-young lại, nhẹ nhàng để cậu ngồi thẳng rồi đặt cằm lên đỉnh đầu cậu. Thực ra, ngay cả hành động này cũng đã là một sự tiếp xúc quá mức, hoàn toàn vi phạm các quy tắc ứng xử nghiêm ngặt. Người ta sẽ không làm vậy ngay cả với những đứa trẻ chưa được phong tước.


Nhưng có lẽ vì anh đã nhìn Nan-young từ khi cậu còn quá nhỏ và quá bé, nên Tae-rok vẫn cảm thấy
, Nan-young còn nhỏ và bé bỏng dù cậu đã mười lăm tuổi rồi.
"Ta không cần cháu phải giống ta, nhưng cháu vẫn thích ta dù cháu không còn là một đứa trẻ nữa, điều đó thật tốt. Thậm chí là sau khi nhìn thấy cái cảnh tượng đó vào đêm qua."
"A... Cháu vừa mới quên nó đi mà, thưa thúc phụ...!"
"Nếu cháu đỡ hơn vào ban đêm thì chúng ta sẽ đi ngắm trăng nhé."
Tae-rok hỏi bằng cái giọng điệu đặc trưng của anh. Một cái giọng điệu mà người ta không biết đó là một câu hỏi hay chỉ là một lời độc thoại.
"Trăng ở đây có màu đỏ đó ạ."
"Thường là vậy đấy. Người dân ở đây không coi đó là điềm gở, vì vậy cháu hãy ngắm trăng đỏ cho đã mắt, loại trăng mà cháu không thể dễ dàng nhìn thấy ở thành
đi."
Tae-rok đẩy Nan-young đang nóng hầm hập ra
, rồi bước xuống giường. Anh phủi phủi quần áo
"Nếu đến tối cháu vẫn không đỡ thì sao ạ?"
"Thì cháu cứ nghỉ ngơi thôi."
"Không. Ý cháu là cái vụ ngắm trăng ấy, người sẽ đi với người khác như đêm qua ạ?"
"Như đêm qua à...? Ý cháu là cái đêm mà cháu lén nhìn trộm ấy hả?"

Bình luận
embedthw
embedthwChương 14
V là làm thiệt rùi.....tưởng chỉ hôn nhân hợp tác nên top sẽ k làm chứ.....haizzz hơi buồn chút xíu :((
Trả lời·Xem 2 câu trả lời·11/06/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo