Hối Lỗi - Chương 15

Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Chương 15

“……”
Tae-rok chẳng thấy câu hỏi vừa rồi có gì quá đáng, vậy mà Nan-young đã lộ vẻ bối rối đến vậy.
Tae-rok khẽ cười
, gật đầu. Anh thích uống rượu một mình hơn, chỉ là muốn trêu cháu trai một chút thôi. Càng lớn, những chuyện để trêu cậu cũng nhiều lên theo.
“Đúng vậy. Nhưng ta không thích cái kiểu thưởng rượu ở nơi khoáng đạt thế đâu…”
“Ở nơi khoáng đạt, làm, làm sao mà bậc quân tử lại có thể cởi áo quần rồi làm chuyện đó…”
“Ta tưởng cháu nói về chuyện đêm qua chứ.”
Tae-rok chỉnh trang lại y phục, trở về thái độ giữ khoảng cách như thường ngày. Đại quân ra dáng đại quân.
“Nghỉ ngơi đi. Cháu đã lặn lội đường xá xa xôi đến đây, nếu ốm đau rồi về thì ta còn mặt mũi nào nhìn huynh ấy.”
Nói rồi Tae-rok rời khỏi phòng.
Nan-young chỉ trong một thời gian ngắn đã nghe và thấy quá nhiều chuyện, cảm thấy sức lực cạn kiệt. Cậu rên một tiếng rồi nằm vật ra.
Chẳng mấy chốc Shim-eung bước vào. Tay ông cầm bát thuốc đã nguội ngắt. Ông đã sắc thuốc xong từ lâu, nhưng vì Tae-rok mãi chưa ra nên phải rụt rè chờ đợi, vì vậy mà thuốc đã nguội mất rồi.
“Đại quân, thuốc đã nguội, mời ngài uống ngay ạ.”
Thật tình tiểu
nhân muốn nói với ngài là ngài không cần phải lúc nào cũng bị xoay như chong chóng bởi những lời trêu chọc của thúc phụ đâu. Nhưng tiểu nhân thân làm thái giám thì biết làm sao. Shim-eung thở dài thườn thượt, đưa bát sứ trắng cho Nan-young. Vì uống thuốc đắng như cơm bữa nên Nan-young đã quá quen với vị đắng rồi, nhanh chóng uống cạn bát thuốc.


Đêm dần buông, Nan-young cuối cùng cũng lấy lại được chút sức lực. Tae-rok đã đến từ trước, tay cầm chén rượu nồng nàn hương thơm, và uống cạn non nửa bình. Với tửu lượng cao ngất ngưởng của Tae-rok, chuyện say xỉn là điều hiếm thấy. Cậu từng thấy Thế tử uống loại rượu này, nhưng chén rượu tròn trịa, lòng sâu của Thế tử lại hoàn toàn khác với chén rượu rộng ngang, hơi dẹt mà Tae-rok đang cầm trên tay.

“Xem ra cháu cũng cứng cáp hơn ta tưởng. Ta cứ ngỡ cháu sẽ ốm dặt dẹo vài ngày đấy.”

“Cháu đâu có yếu ớt đến vậy…”

Nan-young lầm bầm, vươn tay định lấy chén rượu. Tae-rok khẽ gạt tay cậu, rót cho cậu một chén trà mơ. Loại trà mơ đã được ủ gần đến độ lên men, không gây say nhưng lại có vị cay nồng rất nhẹ.

Nhấp một ngụm trà mơ, Nan-young dõi mắt theo cành liễu rũ đang xõa mình sau lưng Tae-rok. Gió đêm khẽ lay động, khiến những cành liễu đung đưa, kéo theo vô vàn cánh hoa nhỏ xíu như móng tay em bé rơi xuống tựa những vì sao.

“…Không sao khi người không ở bên cạnh phu nhân sao?”

Nan-young khẽ hỏi, nỗi băn khoăn như gai mắc trong lòng cậu dù đang bệnh. Trừ ngày đầu tiên đến đây, cậu chưa từng thấy hai người xuất hiện cùng nhau.

“Chắc cháu cũng nhận ra rồi nhỉ. Phu nhân từ chối cả việc khám bệnh lẫn việc ta đến thăm phòng.”

“……”

“Chắc thúc phụ cũng không nói cho cháu biết có chuyện gì, hay phu nhân không khỏe ở đâu đâu nhỉ?”

“……”

Tae-rok im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn về phía bên kia lầu các. Gương mặt Tae-rok nghiêng nghiêng, nhìn từ phía sau thật tuấn tú. Nan-young ngẩn ngơ ngắm nhìn rồi bất giác đưa tay vuốt từ trán xuống mũi, môi rồi đến cằm. Cậu không biết cảm giác khi chạm vào gương mặt nghiêng của Tae-rok sẽ như thế nào, nhưng cậu biết chắc chắn hai người có diện mạo rất khác nhau.

Sau một hồi im lặng, Tae-rok đặt chén rượu xuống. Nan-young vội ngăn anh rót thêm, gạt tay anh ra rồi cầm lấy bình rượu, tự mình rót đầy chiếc chén. Tae-rok khẽ cười. Anh có dạy cháu trai mấy chuyện này đâu, chắc là học lỏm từ Thế tử rồi. Năm nay Thế tử bao nhiêu tuổi nhỉ? Khác với Nan-young, Tae-rok chẳng hề bận tâm đến những đứa cháu khác.

“Đến cháu cũng biết rót rượu cho ta rồi. Thời gian trôi nhanh quá.”

Một câu trả lời chẳng hề liên quan đến câu hỏi của Nan-young.

Tae-rok cạn chén rượu. Rượu mạnh đến nỗi chỉ ngửi hương thôi, Nan-young đã thấy say rồi. Hoặc có lẽ là do hương hoa càng về đêm càng thêm nồng nàn.
Ngón tay Tae-rok xoay xoay chiếc chén rỗng, đầu ngón tay anh dính ướt bởi những giọt rượu còn sót lại. Đến cả ngón tay anh cũng thơm ngát.
Tae-rok lại nhìn về phía bên kia lầu các
“Dù thời gian trôi qua, cháu vẫn sẽ nhớ lời hứa với ta chứ?”
“…Cháu nhớ ạ.”
Nan-young rất thông minh. Cậu lập tức hiểu ra Tae-rok đang nói về chuyện gì. Nhưng người không giữ lời hứa lại là Tae-rok. Cứ tưởng anh đã quên bẵng đi chuyện này kể từ sau hôn lễ, vậy mà anh vẫn nhớ và lặn lội đến tận nơi xa xôi này, Nan-young thật sự không hiểu nổi Tae-rok. Càng lớn, cậu càng nghĩ rằng mình sẽ hiểu thúc phụ hơn, nhưng khoảng cách mười ba tuổi giữa họ cứ lớn dần, ngày càng xa vời.
“Cháu nhớ ạ.”
Nan-young nhiệt tình gật đầu, như muốn nói rằng cậu vẫn nhớ và muốn giữ lời hứa. Tae-rok khẽ lẩm bẩm, sợ cậu gật đến rớt cả đầu ra, rồi anh nắm lấy cằm cậu. Vì nắm cằm cậu mà người anh hơi nghiêng đi, ngón tay anh ướt đẫm rượu nên thơm ngát. Không gian tĩnh lặng
, đến nỗi có thể nghe rõ cả tiếng gió thổi. Đôi mắt đen như mực của Tae-rok nhìn xoáy vào Nan-young, hình bóng anh phản chiếu trong đôi mắt của cậu.
Ta phải nói cho cháu biết.
Không chỉ vì Nan-young là một đứa cháu trai đáng yêu mà anh yêu quý, anh muốn biến cháu thành đồng phạm. Đó là khát khao của anh.
“Vậy thì, ta tin rằng cháu sẽ không thất vọng về ta, không quay lưng lại với ta, nên ta muốn hỏi cháu một câu.”
“Vâng ạ…”
“Nếu phu nhân của ta không hề bị bệnh, và ta sắp bị phu nhân bỏ rơi, vậy thì, cháu sẽ thất vọng về ta chứ?”
Dù đã xa cách một thời gian, Tae-rok vẫn có niềm tin
, rằng anh là trung tâm trong thế giới của Nan-young. Tae-rok chờ đợi Nan-young đưa ra câu trả lời mà anh mong muốn, vì niềm tin ấy.
“K, không ạ…”
Nan-young lập tức đưa ra đáp án đúng.
Khoảng thời gian xa cách đối với Tae-rok chẳng khác nào một cuộc chờ đợi đầy thú vị. Như thể chờ đợi một mẻ rượu ngon ngấu vị, anh tò mò không biết Nan-young đã thay đổi và trưởng thành đến mức nào. Và Nan-young chưa bao giờ khiến anh thất vọng, cậu vẫn luôn nghe lời anh, thậm chí còn ngoan ngoãn hơn cả những gì anh mong đợi.

Thật ngây thơ. Ban đầu, anh chỉ hứng thú với những lời đồn đại thêu dệt xung quanh mối quan hệ chú cháu của họ. Nhưng giờ đây, anh chỉ đơn thuần muốn chiếm hữu, và tìm thấy niềm vui khi được dõi theo từng bước chân của Nan-young. Thật bất ngờ, việc một người hoàn toàn chịu ảnh hưởng của anh, và chỉ hướng ánh mắt về một mình anh lại có thể mang đến sự thỏa mãn lớn lao đến vậy.

“Chỉ có cháu biết chuyện này thôi đấy. Chuyện ta là một người chồng bị vợ bỏ rơi.”
“Vâng… đương nhiên rồi ạ. Cháu sẽ không nói với ai đâu ạ.”
Nan-young lén nhìn sắc mặt anh. Chắc là cậu lo lắng Tae-rok, một người đàn ông kiêu hãnh như vậy, sẽ cảm thấy nhục nhã. Tae-rok không vui
, khi thấy Nan-young nhìn mình dò xét như vậy, nên anh đùa:
“Cháu hết tuổi mọc răng rồi chứ?”
“Mọc răng… Đương nhiên là hết rồi ạ.”
Răng hàm cũng đã mọc hết rồi. Lần cuối Tae-rok thấy Nan-young là khi cậu còn rụng cả răng nanh và răng hàm. Rõ ràng là nướu cậu lúc đó vẫn còn sần sùi, vậy mà giờ răng đã mọc đầy đủ rồi, thật là kỳ diệu.
“Quả nhiên, chúng ta đã không gặp nhau một thời gian khá dài rồi.”
“Thì ai bảo người đột nhiên rời đi một nơi xa xôi như vậy… Cháu còn chẳng có bạn thân nào nữa.”
“Đến giờ vẫn chưa kiếm được một người bạn thân nào sao. Còn bảo không có bạn thân, cái người đi cùng cháu thì
tính là gì?”
“…Không phải bạn thân ạ.”
Vậy là gì?
Tae-rok khó chịu
, nghe Nan-young lẩm bẩm né tránh ánh mắt anh. Theo Tae-rok, trừ người thân và kẻ thù ra thì chỉ còn bạn thân, và nếu không phải bạn thân, không phải người thân, cũng không phải kẻ thù, thì chỉ có thể là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau mà thôi.
“Hay là cháu với nó…”
“Dạ?”
Không. Mình đang suy nghĩ vớ vẩn gì thế này. Thằng nhóc kia là một thằng đàn ông trưởng thành lông lá đầy mình, còn Nan-young thì vẫn còn non nớt, mềm mại. Thật là bẩn thỉu. Tae-rok cau mày, uống cạn ly rượu mạnh rồi liên tục lắc đầu.
“Không có gì. Chỉ là ta thấy hai đứa cách nhau nhiều tuổi mà vẫn chơi được với nhau nên hơi lạ thôi.”
“À, bọn cháu học cùng một thầy ạ.”
“Ừm. Thôi bỏ đi. Ta không tò mò chuyện đó.”
Tae-rok gắp một miếng bánh đa
, bỏ vào miệng Nan-young. Nan-young nhai nhồm nhoàm, bất chợt nhăn mặt. Vẻ mặt cậu tái mét như vừa ăn phải thứ gì đó không ăn được. Rồi cái yết hầu nhô cao của cậu nuốt xuống một cái.
“Sao vậy?”
Tae-rok vội vàng hỏi, Nan-young lẩm bẩm: “Cháu cắn trúng…”
Cậu cắn khá mạnh, nên phát âm nghe cứ sứt sẹo.
“Tch.”
Tae-rok tặc lưỡi, giữ lấy cằm Nan-young rồi đưa tay còn lại vào miệng cậu.
“ư… a…?”
Quả nhiên, má trong của cậu bị rách rồi. Đau lắm đây. Tae-rok rút tay ra rồi nhúng vào ly rượu mạnh, sau đó lại lấy ra.
“A.”
Tae-rok ra lệnh, Nan-young ngoan ngoãn không dám khép miệng, ngước nhìn anh. Tae-rok cẩn thận chấm nhẹ thuốc lên vết thương. Nan-young có vẻ cảm thấy hơi tê, nên bàn tay nhỏ bé nắm chặt rồi lại xòe ra liên tục trên đùi.

Ngày mai phải dặn người hầu mang đồ ăn mềm, dễ nhai và không gây kích ứng đến cho cậu mới được. Vừa lên kế hoạch trong đầu, Tae-rok vừa rút tay ra, nhưng rồi khựng lại. Đầu ngón tay anh vô tình lướt qua từng chiếc răng của Nan-young. Những chiếc răng đã mọc đầy đủ, cứng cáp và sắc nhọn hơn hẳn. Anh lau ngón tay ướt át vào cổ áo của Nan-young, rồi mới buông cằm cậu ra.

 “Răng nanh của cháu nhọn thật đấy. Giống ta.”
Khác với hành động vừa rồi, anh chỉ nói một câu nhận xét hết sức bình thường. Nan-young vẫn còn ngơ ngác. Má cậu vẫn còn tê rần vì vừa cắn trúng.
“Thật ạ…?”
Có vẻ cậu chỉ quan tâm đến việc mình có điểm gì giống Tae-rok hay không thôi. Đầu lưỡi cậu chạm vào răng nanh, lướt qua lướt lại, hình ảnh đó lọt vào mắt Tae-rok qua khe hở môi còn chưa khép hẳn. Thấy vậy, Tae-rok dùng ngón cái và ngón trỏ kéo môi trên của mình lên, để lộ chiếc răng nanh. Răng anh nhọn thật. Nan-young bất giác phì cười.
“Khi nào về, cháu hãy xem răng của thế tử đi. Xem có giống vậy không.”
“Hình như điện hạ không có ạ. Cháu đã vô tình thấy khi huynh
ấy ăn bánh hoa.”
Tae-rok ăn
món nhắm mà nãy giờ anh chưa hề đụng đến. Món thịt luộc thái mỏng ăn lạnh. Trùng hợp thay, nó giống với món ăn kèm trên bàn hợp cẩn tửu còn dang dở. Tae-rok cắn nó một miếng. Phần răng nanh cắn có vết lõm sâu hơn. Anh đưa nó cho Nan-young xem.
“……”
Phần chưa bị cắn nát, Nan-young cắn một miếng. Dù kích thước và độ rộng có nhỏ hơn, nhưng rõ ràng là trên miếng thịt có một vết răng giống hệt như vậy. Tae-rok khẽ cười
, nhét nốt phần còn lại vào miệng. Chút xíu thế này thì bõ bèn gì.
“Không uống được rượu thì ăn đồ ăn đi. Muốn ăn gì thì cứ nói. Đừng có cắn thịt như vừa nãy nữa.”
“…Đồ ăn ở đây có mùi lạ lắm ạ.”
“cũng đâu đến nỗi không ăn được. Cứ ăn riết rồi quen, đến lúc đó sẽ thấy ngon miệng và thỉnh thoảng lại thèm cho mà xem.”
“…Ra là người đã ở đây đủ lâu để quen với mùi vị ở đây rồi.”
“Lâu đến vậy sao?”
“Đối với cháu thì là một khoảng thời gian rất dài ạ.”
Nan-young đáp trả khá đáo để.
Người truyền tin do dự một hồi rồi cũng làm việc mà mình phải làm.
“thế tử sắp cử hành gia lễ . Thúc phụ sắp phải trở về rồi ạ.”
“Ta nghe chuyện đó rồi.”
Tae-rok lại rót đầy chiếc chén. Rượu mạnh dù có hương thơm và độ cồn cao, nhưng lại trong vắt.
“Điều ta tò mò là, đến hôn lễ của nó, cháu có buồn như đến hôn lễ của ta không thôi.”
Gương mặt Nan-young đỏ bừng. “Người biết rồi ạ?” cậu hỏi
, giọng nói nhỏ dần. Sao anh lại không biết chứ. Tae-rok vờ như không biết, nhấp một ngụm rượu. Vẻ mặt cậu lộ rõ vẻ buồn bã như vậy, làm sao anh có thể không biết được. Có lẽ cậu có thể lừa được người khác, nhưng không thể lừa được anh. Bởi vì anh vẫn luôn quan sát Nan-young chăm chú.
“Hồi đó tại, tại vì cháu còn nhỏ thôi ạ.”
Vẫn còn bé đến nỗi không uống được một giọt rượu nào, vậy mà còn nói. Tae-rok thầm cười nhạo.
“Tiểu
muội cháu, công chúa, thúc còn nhớ chứ?”
Tae-rok bật cười khẩy.
“Ta nhớ chứ. Dù sao thì
công chúa tiểu thư cũng là cháu gái của ta mà.”
“Vâng ạ…
công chúa rất quý thế tử, nghe tin huynh ấy cử hành gia lễ thì công chúa cũng buồn lắm ạ. Cháu hỏi sao lại buồn thì công chúa bảo, cứ như thế tử sắp đi xa vậy, rồi gì mà, sắp trở thành một người khác, đột nhiên trở nên quá lớn lao nên cảm thấy khó gần .”
Nan-young rành mạch thuật lại những cảm xúc mà cậu đã cố gắng sắp xếp
, lý giải trong một thời gian dài.
“Hồi đó cháu cũng vậy. Nhưng giờ cháu đã đến tuổi tri thức rồi, cháu sẽ không có những suy nghĩ trẻ con như vậy nữa đâu ạ. Cháu không buồn đâu ạ.”
“……”
Vậy nên, việc cháu nhớ nhung và buồn bã vì thúc phụ, chẳng qua chỉ là những cảm xúc trẻ con còn sót lại trong cháu mà thôi. Chỉ là vì cháu chưa đủ lớn, nên vẫn còn vương vấn những cảm xúc vụn vặt đó, và vì cháu đã lớn thêm một chút, nên cháu biết rằng đó là một chuyện đáng xấu hổ. Đến khi cháu trưởng thành hơn nữa, đến khi cháu bằng tuổi Thế tử, những cảm xúc đó sẽ hoàn toàn biến mất. Nan-young tin chắc là như vậy.

Tae-rok liếc nhìn Nan-young. Vẻ mặt cậu nghiêm túc đến lạ thường, rồi anh vội quay đi. Anh kề chén rượu lên môi, khẽ lẩm bẩm:

“Nếu vậy thì ta sẽ hơi buồn đấy.”
“Dạ?”
“Không có gì. Nếu cháu mệt thì cứ vào ngủ đi, không cần phải ở đây chịu đựng làm bạn với lão
già này đâu. Chắc cháu cũng thấy chán rồi nhỉ.”
“Không, không ạ! Người đâu có già đâu, cháu cũng đâu có chán…”
“Ta hơn cháu tận mười ba tuổi, bảo không già sao được.”
“…Cháu ở lại là để ăn món thịt ăn kèm đấy ạ.”
Thì ra cháu cũng chưa lớn hẳn đâu nhỉ. Vẫn còn biết nói dối cơ mà. Đến lúc này, Tae-rok mới nở một nụ cười rạng rỡ. Anh gắp một miếng thịt ăn kèm
, đưa đến miệng Nan-young. Nan-young há miệng ăn, miệng nhồm nhoàm nhai, thầm nghĩ không biết thúc phụ có phải vẫn xem mình là một đứa trẻ con như hồi mới gặp hay không, vừa có chút ấm ức nhưng vẫn không hề từ chối những lần gắp đồ ăn tiếp theo. Má cậu vẫn còn tê, nhưng cậu không cắn trúng như vừa nãy nữa.


Su-hwan trông thấy Nan-young chỉnh trang y phục rồi bước ra, vội vàng chào hỏi:
“Đại quân bình an ạ!”
Tiếng hô vang khiến Nan-young giật mình
, nhắm tịt mắt rồi mở ra.
“Ngày mai ngài phải trở về rồi, ngài đã hàn huyên tâm sự đủ chưa ạ?”
Dù Nan-young có đáp lại lời chào của anh
ta hay không, Su-hwan vẫn cứ thao thao bất tuyệt. Mới ngày mai thôi sao? Nan-young giật mình, hóa ra thời gian trôi nhanh đến vậy. Chẳng trách, dù sao thì cậu cũng đâu phải là thành viên chính thức của đoàn sứ thần, vai trò của cậu cũng chỉ là người đưa tin mà thôi.
…Không đúng. Vẫn còn một việc nữa mà.
“Thái giám đã hỏi thăm phu nhân của Đại quân chưa ?”
“Dạ, chuyện là thế này ạ. Phu nhân vẫn luôn từ chối ạ.”
Su-hwan cũng tỏ vẻ khó xử. Nan-young mím môi, suy nghĩ một hồi rồi quay người.
“Ngài đi đâu vậy ạ? Ngài định ra ngoài ạ? Nếu vậy thì thần xin được…”
“Ta định đến thăm thúc
mẫu, đừng đi theo ta.”
Nan-young dứt khoát nói xong, rồi bắt đầu bước đi lang thang trong ngôi nhà xa lạ. Cậu hỏi thăm tung tích của thúc phụ, và được chỉ dẫn rằng có lẽ ngài đang ở cùng phu nhân. Nan-young không tìm đến thúc
mẫu mà cậu không mấy thân thiết, mà thay vào đó, cậu lần theo những dấu vết của thúc phụ.

Và sau khi đi sâu vào bên trong, Nan-young đã nghe thấy giọng nói mà cậu hằng tìm kiếm. Giọng của thúc phụ.

Tự ý xông vào nội viện là một hành động vô lễ, nên cậu quyết định chờ thúc phụ ra rồi sẽ xin phép sau. Nan-young dựa lưng vào tường, định bụng sẽ tắm nắng và chờ đợi. Rõ ràng là cậu chỉ định làm như vậy, cậu tuyệt đối không hề có ý định lén lút nghe trộm cuộc trò chuyện.

"Ta đã bắt đầu rồi. Giờ ta mới chỉ đang cố gắng chạm đến ước mơ của mình thôi, ta không thể quay đầu lại được nữa."

"Nếu ngài làm vậy là ngài đang đi ngược lại với giao ước đấy. Chúng ta đã ký kết một giao kèo để cùng nhau bù đắp những gì mình còn thiếu, chứ không phải để ngài nuông chiều sự hờn dỗi và những yêu sách vô lý. Chắc chắn ngài hiểu điều đó mà."

" Ta hiểu. Nhưng ta thực sự sắp chạm đến đích rồi. Mùa đổi, thuyền sẽ rời bến. Nếu ta bước lên con thuyền đó, ta cuối cùng cũng có thể học hành và sống cuộc đời mà ta luôn khao khát. Nếu ta bỏ lỡ cơ hội này, ta không biết đến bao giờ mới có lại được nữa, sao ta có thể quay về chứ…!"


Chuyện này là sao…?
Nan-young hoảng hốt, không thể nhấc chân rời đi, cậu đành phải nghe trọn vẹn cuộc trò chuyện của cả hai người. Cả hai người, tức là thúc mẫu và thúc phụ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo