Hối Lỗi - Chương 42

Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Chương 42

"Ta bịt mắt cháu, khiến căn phòng tối sầm lại, rồi giả vờ là một người đàn ông khác để bước vào nhé?"

"......"

"Nếu là một người đàn ông khác, nếu là bất kỳ ai khác, thì cháu đã không tự nguyện làm cái chuyện hạ tiện như trai bao thế này. Nếu là một gã đàn ông khác, cháu chỉ thấy ghê tởm tột độ, chứ đừng nói đến chuyện hưng phấn!"

Đầu Tae-rok nóng ran như lửa đốt. Cơn giận dữ bùng lên, thiêu rụi mọi thứ, từ khu nhà chính trang nghiêm đến tận sâu trong tâm trí anh.

"Thúc phụ thực sự nghĩ rằng cháu hưng phấn đến vậy chỉ vì đó là một người đàn ông khác sao?"

Nan-young cảm thấy vô cùng oan ức khi bị tấn công bất ngờ trong lúc ngủ say. Dù cơ thể vẫn còn rã rời, run rẩy như một con nai con vừa mới sinh, cậu vẫn phải nói ra những gì cần phải nói. Thúc phụ đang mắng mỏ cậu như thể cậu là một tên trai bao, nhưng chính cậu mới là người "bán thân". Người dâng hiến thân mình đầu tiên, và duy nhất, là cậu.

"Không phải là thúc phụ sao?"

Nan-young cố gắng kìm nén cảm xúc khi nói. Cậu không muốn trở nên kích động, bộc lộ sự yếu đuối. Cậu không muốn cảm thấy mình thua cuộc trong cuộc tranh cãi này.

Nan-young thậm chí không nhận ra, cậu đã không còn coi Tae-rok như một trưởng bối trên nữa. Giữa hai người không còn tồn tại những rào cản lễ nghĩa, kiểu như phải tuân theo ý kiến của trưởng bối hay không được cãi lời.

"Cháu chỉ ôm lấy thúc phụ và nghĩ đó là Lee Tae-rok mà thôi."

"Cháu..."

"Vâng, thậm chí ngay cả như vậy mà cháu vẫn lừa dối thúc phụ, thì có lẽ cháu đã coi thúc phụ như một món đồ chơi tình dục rồi."

Nan-young nghiến răng, giọng nói nghẹn lại.

"Hoa hồng là thúc phụ nhận, chứ không phải cháu! Thế mà cháu còn lo lắng không biết thúc phụ có đuổi khách đi sau khi đã 'vui vẻ' xong hay không kìa...!"

Tae-rok túm lấy cổ áo Nan-young, kéo mạnh cậu lên. Dù đang nghẹt thở, Nan-young vẫn không hề nao núng, đôi mắt trừng trừng nhìn vào bóng dáng Tae-rok đang chìm dần trong bóng tối, trông chẳng khác nào chính bóng tối đó.

Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Nan-young không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm vào Tae-rok cho đến khi đôi mắt cay xè. Cuối cùng, cậu mấp máy môi, giọng nói nghẹn ngào:

"Cháu nói vậy... làm người tức giận sao?"

"......"

"Cháu cũng vậy. Cháu cũng tức giận với người. Người làm cháu hoảng sợ. Thúc phụ luôn như vậy... Người luôn trêu chọc cháu trước, nhưng lại không cho cháu được phép tức giận."

Hình ảnh về bản thân mà Nan-young miêu tả thật xa lạ. Nếu Tae-rok tỉnh táo hơn, ít bị dồn ép hơn một chút, có lẽ anh đã cảm thấy xấu hổ vì sự trẻ con đó. Anh cảm thấy như màn sương mù dày đặc trước mắt đang dần tan đi. Và Nan-young chính là người đã làm điều đó. Nhưng anh cũng nhận ra, màn sương mù này, sự giằng xé này, cũng bắt nguồn từ chính cháu trai mình.

Từ sâu thẳm trái tim... Anh khao khát cậu.

"Sao người lại trút giận lên cháu?"

Giọng nói mỏng manh, yếu ớt như một cơn gió thoảng qua đã kéo Tae-rok trở lại thực tại.

"Người đang trút giận lên cháu đấy."

Trong khi bị Tae-rok giữ chặt, Nan-young giơ tay lên. Tae-rok đã chuẩn bị tinh thần để hứng chịu một cú tát, nhưng bàn tay run rẩy đó không hướng về má anh. Thay vào đó, nó chà xát mạnh vào đôi mắt đỏ hoe của Nan-young.

Có lẽ vì nghĩ rằng anh sẽ không nhìn thấy, Nan-young dụi mắt thật mạnh, cố gắng kìm nén tiếng nức nở. Cậu lẩm bẩm, giọng lạc đi:

"Cháu không hứng thú với những người đàn ông khác. Cháu không tò mò về bất kỳ ai khác. Không ai khác có thể khiến cháu buồn đến vậy cả. Chỉ có người là đối xử tệ với cháu, làm nhục cháu, và cháu thì..."

Tại sao cháu lại vừa ghét bỏ vừa mong nhớ người đến vậy? Tại sao cháu lại muốn ân ái với Lee Tae-rok chứ không phải thúc phụ? Dù chỉ một lần thôi cũng được... Cháu không mong muốn điều đó... Nan-young nuốt nghẹn những lời đó vào trong.

Tae-rok đứng sững sờ, như thể anh vừa bị Nan-young đấm thẳng vào tim.

"Người đang tức giận với cháu, hay... Thúc phụ đang tức giận với chính mình...?"

Nan-young cất tiếng hỏi, giọng nói yếu ớt đến đáng thương.

Tae-rok giật mình nhận ra cái giọng điệu quen thuộc đến đau lòng ấy.

A... Đây chẳng phải là giọng điệu của huynh trưởng sao? Tae-rok vội vàng buông cổ áo Nan-young ra, đưa tay xoa mạnh mặt mình.

Dù anh không hiểu vì sao mình lại mơ một giấc mơ có lẽ không nên mơ, nhưng sau giấc mơ ấy, Lee Tae-rok cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt, muốn xác nhận rằng huynh trưởng của anh đã không đến để mang Lee Nan-young đi. Cảm giác ấy còn lớn hơn cả sự nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi đám cháy.

Nan-young ngã vật xuống giường, run rẩy sờ soạng cổ mình, rồi cẩn thận xoay người lại.

"...Người đi đâu vậy?"

Tae-rok túm lấy mắt cá chân của Nan-young.

"Ta không đi đâu cả."

Nan-young lặng lẽ đáp lời. Khi anh buông tay ra, cậu bò đến gần đèn bàn và bật sáng nó. Ánh sáng dịu dàng lan tỏa khắp căn phòng, như một giọt mực rơi trên tờ giấy mịn.

"Có mùi khét..."

Nan-young ngập ngừng quay đầu lại. Nhưng ánh mắt Tae-rok không hướng về khuôn mặt cậu mà dán chặt vào khoảng giữa hai bờ mông của Nan-young, nơi cậu đang quỳ xuống để thắp đèn. Có lẽ vì anh đã bắn bên trong quá sâu nên nó không chảy ra ngoài, nhưng da thịt cậu đã ửng đỏ vì bị cọ xát mạnh.

"Đã có chuyện gì vậy ạ?"

Nan-young nhíu mày khi quay lại và nhìn thấy những vết bẩn còn sót lại trên má và xương lông mày của Tae-rok.

"Không có gì đâu."

Anh cảm thấy mình sẽ không thể kiềm chế được nữa nếu cứ nhìn cậu trong bộ dạng này, nên Tae-rok vừa nói vừa vội vàng thắt lại dây áo cho Nan-young. Quần áo cậu nhàu nhĩ nằm trên giường, lẫn lộn với quần áo của anh.

"Một ngọn lửa nhỏ đã bùng lên khi nền nhà khu nhà chính của ta bị sập. Có lẽ là một viên đá đã rơi ra khỏi nền nhà và gây ra cháy."

"Hả?!"

"Ta phát hiện ra sớm nên đã kịp dập tắt ngay, chẳng cần đến đội cứu hỏa đâu. Với lại, trời đang mưa mà."

"Mưa...?"

Nan-young loạng choạng đứng dậy, vội vã mở cửa sổ. Quả nhiên, trời đang đổ mưa như trút nước, đúng như lời Tae-rok. Trên sàn nhà còn đọng lại những vũng nước nhỏ, có lẽ mưa đã rơi được một lúc rồi. Cậu đã quá mải mê với những hành động vừa rồi mà chẳng hề hay biết.

Khuôn mặt Nan-young bỗng đỏ bừng. Cậu sực nhớ ra Tae-rok đã bịt miệng mình lại khi cậu nghe thấy tiếng động bên ngoài.

"Người đã dễ bị nóng trong người rồi, còn đứng đây hóng gió thu nữa, có gì hay ho chứ."

Tae-rok khẽ trách móc, vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau. Nan-young lặng lẽ dõi theo cánh tay và đầu ngón tay đang lướt nhẹ bên cạnh mình.

Cửa sổ đã đóng lại, nhưng cả hai vẫn đứng im như tượng. Nan-young cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Tae-rok phía sau, khiến cho những nốt da gà dần dần biến mất.

"Không phải có thúc phụ thì tốt hơn sao?"

Tae-rok hỏi, giọng nói dịu dàng như một lời ru.

Ngay cả bây giờ cũng giống như khoảnh khắc vừa rồi. Anh không nhìn thấy khuôn mặt cậu. Nhưng ngay cả như vậy, cậu cũng không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra được nữa. Trong tình thế cả hai đã xác nhận tình cảm dành cho nhau, làm sao cậu có thể thốt ra những lời vô nghĩa như vậy?

"Thật là... ngớ ngẩn."

Nan-young tự giễu cợt chính mình.

"Chuyện xảy ra trong chốc lát đó thì có thể thay đổi được gì chứ."

"Ừ. Không có gì thay đổi cả."

Tae-rok nhẹ nhàng xoay Nan-young lại đối diện mình.

Nan-young nhìn chằm chằm vào Tae-rok, rồi lặng lẽ lắc đầu.

"Sao người có thể dứt khoát đến vậy? Sao thúc phụ không hề hối hận gì cả... Thúc phụ không sợ sao? Cháu thì sợ... Không, thúc phụ có sợ điều gì không?"

Nan-young biết rằng, ngay cả khi Tae-rok nói "có", anh cũng sẽ đáp lại rằng lo lắng cũng vô ích nếu chuyện đó chưa xảy ra ngay trước mắt. Nhưng trái với những gì Nan-young dự đoán, Tae-rok im lặng, không trả lời.

Ngước mắt lên, Nan-young thấy anh đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt sâu thẳm.

Trong ánh mắt Nan-young, Tae-rok chìm vào miền ký ức. Anh thấy lại hình ảnh huynh trưởng của mình, người hiện diện quá sống động, quá chân thực, đến nỗi anh không thể xem đó đơn thuần là một giấc mơ hay ảo ảnh thoáng qua. Làm sao anh có thể chỉ nghĩ đến Lee Nan-young khi người huynh trưởng, trong bộ long bào lộng lẫy cùng mũ ikseongwan uy nghiêm, đang đứng ngay trước mặt anh? Bởi vì, Lee Tae-rok không chỉ là một người thường. Anh là một kẻ trọng tội, đang âm mưu tước đoạt ngai vàng, dấy binh tạo phản, sẵn sàng loại bỏ cả người cháu trai đầu tiên nếu điều đó cần thiết cho kế hoạch của mình. Nhưng trớ trêu thay, trước linh hồn người huynh trưởng đã khuất, ý niệm về người cháu trai đầu tiên ấy thậm chí còn không lóe lên trong tâm trí Tae-rok. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm giữ bởi huynh trưởng, bởi quá khứ, bởi những lựa chọn đã dẫn anh đến con đường này.

Loạn nghịch là trọng tội, hay loạn luân là trọng tội?

Tae-rok đã đưa ra quyết định trong lòng. Không, chính xác hơn là anh đã xác định thứ tự ưu tiên. Huynh trưởng đến để gặp đệ đệ, còn anh lại là kẻ có thể đã giết một trong những đứa con của ông ta, và đang khao khát, ám ảnh đứa con còn lại, Lee Nan-young. Ngọn lửa suýt chút nữa đã cướp đi mạng sống của anh nếu anh đến muộn hơn một chút.

"Không có gì đáng sợ sao..."

Tae-rok khẽ nhếch mép, một nụ cười chua chát.

Nếu không có gì đáng sợ, anh đã chẳng bỏ mặc không gian đang bốc cháy để chạy đến đây. Anh cũng đã chẳng phải lén lút trèo tường.

Nan-young né tránh ánh mắt sắc bén của Tae-rok. Tim cậu đập thình thịch không kiểm soát.

Để chuyển chủ đề, cậu đánh liều hỏi một câu mà cậu đã muốn hỏi từ lâu nhưng vẫn luôn trì hoãn:

"Người có bị thương ở đâu không ạ?"

"Không. À, lòng bàn tay hơi xước một chút."

"Lòng bàn tay sao ạ?"

Tae-rok xòe tay ra trước mặt Nan-young. Trên bàn tay rộng lớn, đủ sức che cả khuôn mặt cậu, có một vết xước nhỏ. Nan-young nắm lấy tay Tae-rok bằng cả hai tay, cẩn thận nhìn vết thương nhỏ xíu đó với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Nhìn thấy dáng vẻ ấy, môi Tae-rok giãn ra, ánh mắt dịu đi. Vừa mới tức giận, giờ lại lo lắng đến mức không biết phải làm gì, cậu thật thà đến đáng yêu. Có lẽ vì cậu còn quá trẻ.

"Người đã vội vàng ra ngoài nên mới bị xước ạ?"

"Ta đã vội vàng đi vào nên mới bị xước."

"Đi vào sao...?"

"Ta đã trèo tường mà."

Tae-rok gật đầu. Nan-young dõi theo ánh mắt anh, rồi há hốc mồm kinh ngạc.

"Người đã trèo tường nhà cháu ạ?!"

"Cũng đáng để trèo đấy chứ."

"Không, người có thể gõ cửa mà, sao Thúc phụ lại trèo tường ạ?"

"Ta không muốn gây ồn ào vô ích."

Tae-rok nắm các ngón tay lại, siết nhẹ bàn tay Nan-young.

"Ta đến đây để làm chuyện này với cháu, nếu người khác biết thì sẽ rắc rối đấy."

"......"

Đương nhiên, như anh nói, sẽ rất rắc rối. Nan-young hơi ngạc nhiên trước những lời nói thẳng thắn đó, vì cậu vốn không nghĩ Tae-rok lại là người quan tâm đến những điều đó. Chắc hẳn anh cũng phải quan tâm đến chứ. Dù anh có giỏi che giấu đến đâu đi nữa.

Nan-young nhẹ nhàng rút tay ra.

"Sao cháu lại như thế này nữa vậy..."

Tae-rok nhướn mày, quan sát vẻ mặt ủ dột của Nan-young.

"Cháu không biết thúc phụ có đang sợ hãi mối quan hệ này hay không, hay là thúc phụ chẳng hề quan tâm đến nó. Cháu cứ mãi bối rối như vậy..."

"Ít ra thì cháu cũng có lý do để bối rối đấy chứ. Như hôm nay chẳng hạn, cởi quần áo ra thì ân ái mặn nồng, mặc quần áo vào lại làm bộ như người dưng. Đó chẳng phải là điều cháu muốn sao?"

"Không phải lúc nào cũng có thể lừa dối được tất cả mọi người đâu ạ!"

"Nhưng ta cũng không thể dừng lại được, Nan-young à."

"Vậy thì một trong hai chúng ta phải kết thúc chuyện này! Thúc phụ đừng làm phản nữa... Không, vốn dĩ nó khô- không thể nào!"

Nan-young cũng cảm thấy mình không thể làm được. Cậu lắp bắp rồi gần như hét lên trong tuyệt vọng.

Tae-rok dùng mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má Nan-young. Anh vuốt ve dịu dàng và thì thầm:

"Nếu ta là vua... ta sẽ ban chiếu rằng Heonwi Đại quân không được phép rời khỏi kinh thành dù chỉ một bước."

Khoảnh khắc anh thốt ra mong muốn ấy, mọi lý do chính đáng mà Tae-rok từng vin vào bỗng chốc biến thành một ước muốn cá nhân tầm thường, xuất phát từ trái tim ích kỷ của Lee Tae-rok. Sự thật là vậy. Càng bóc trần nó ra, lý do cho cuộc nổi loạn này càng trở nên xấu xí, nhỏ nhen và chỉ xoay quanh... trái tim của Lee Tae-rok.

Sự thật phũ phàng ấy đứng lù lù ngay sau lưng Tae-rok, lạnh lẽo và nặng nề.

"Xin thúc phụ đừng nói những điều như vậy nữa..."

"Ừ, đúng vậy. Ta không nên nói những lời đó."

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người.

Nhưng không có nghĩa là họ đang chìm trong những suy nghĩ riêng. Đặc biệt là Tae-rok, anh không có bất kỳ suy nghĩ nào khác ngoài Nan-young. Anh lặng lẽ nhìn cậu chằm chằm, và rồi, trước một thôi thúc không thể cưỡng lại, anh túm lấy cằm Nan-young, nhẹ nhàng kéo cậu lại gần.

Môi họ chỉ còn cách nhau gang tấc.

Nan-young cũng không hề chống cự, hoàn toàn bị Tae-rok cuốn đi. Nhưng ngay trước khi môi họ chạm vào nhau, Nan-young cất tiếng, giọng nói đầy cam chịu và nặng trĩu:

"...Nếu, nếu thúc phụ nhất định muốn trở thành vua, thì xin hãy tha cho huynh trưởng của cháu."

"......"

"Nếu thúc phụ nhất định phải trở thành vua, xin người hãy để cháu và huynh trưởng rời khỏi đất nước này. Nếu thúc phụ chấp nhận điều đó, cháu sẽ không còn mong muốn gì hơn. Cháu sẽ ra đi tay trắng, quên hết mọi thứ, vậy thì người hãy cứ làm theo ý mình, sống hạnh phúc trăm năm với Trung điện nương nương."

"...Cháu biết rõ ta sẽ không bao giờ có một người vợ."

"Baek an Đại quân có thể làm được, nhưng một vị vua thì không thể nào không có Trung điện nương nương ."

Nan-young nãy giờ vẫn cúi gằm mặt, đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt chạm vào Tae-rok. Một ánh nhìn tĩnh lặng, thăm thẳm như mặt hồ. Tae-rok nhận ra, Nan-young không chỉ đang khiêu khích anh, mà còn đang nói những lời từ tận đáy lòng.

"Xin đừng tàn sát lẫn nhau trong gia tộc. Hãy sống một cuộc đời bình yên như vậy đi ạ."

"Giọng điệu của cháu... nghe như đã buông xuôi tất cả vậy."

"Có ai trên đời này đủ sức đánh bại thúc phụ đâu chứ?"

Trong nụ cười gượng gạo của Nan-young, Tae-rok nhận thấy sự cam chịu đến xót xa.

"Lee Nan-young."

"Là một vị vua, người phải làm như vậy. Thúc phụ hiểu mà."

"......"

"Không thể có một cung điện trống vắng, không có Trung điện. Cháu cũng sẽ không đưa ra bất kỳ tham vọng hay lý do chính đáng nào cho những điều hiển nhiên như thế. Nghĩ lại thì... ra vậy. Hóa ra việc thúc phụ trở thành vua mới là cách chúng ta kết thúc mối quan hệ này."

Bóng tối ngày càng bao trùm lấy Tae-rok, dày đặc và ngột ngạt. Anh cảm thấy Nan-young ở rất xa, như thể cậu đang đứng bên kia một con sông rộng lớn, không thể nào vượt qua, dù hai người vẫn đang chạm vào nhau như thế này.

"Cháu chỉ vừa nhận ra, mối quan hệ này, vốn bắt đầu vì cháu không muốn thúc phụ trở thành vua, lại kết thúc khi thúc phụ phải trở thành vua. Có lẽ đó chỉ là lòng tham ích kỷ của cháu, cháu chỉ cố gắng tìm kiếm những lý do chính đáng thay vì sự trung thành thật sự."

Nan-young ngước mắt nhìn Tae-rok. Giờ đây, đôi mắt cậu dường như chẳng còn phản chiếu hình bóng anh nữa.

"Vậy nên, nếu thúc phụ bằng lòng tha cho huynh trưởng của cháu, cháu sẽ lập tức rời đi và không bao giờ xuất hiện trước mặt người nữa."

"..."

Sau một khoảng lặng nghẹt thở, Nan-young nhón chân lên. Cậu nhẹ nhàng chạm môi mình lên môi Tae-rok, rồi nhanh chóng rời ra.

"Bây giờ, có lẽ cháu đã hiểu thúc phụ hơn một chút rồi. Làm Đại quân thật là một gánh nặng và vô cùng bất lực, phải không ạ?"

Thì thà làm một người em trai, người cháu bình thường của ai đó còn hơn...

Những lời mà Nan-young nuốt nghẹn xuống, vang vọng trong tâm trí Tae-rok như một tiếng nói chân thật, rõ ràng đến đau lòng.

Nan-young đẩy nhẹ vào ngực Tae-rok, người vẫn còn đang đứng sững sờ, rồi bước về phía giường. Cậu mặc kệ chỗ ướt đẫm, kéo chiếc chăn bông xộc xệch xuống. Khi cậu trùm chăn kín đầu và cuộn tròn người lại, Nan-young trông nhỏ bé và cô đơn như một đứa trẻ, chứ không phải là một chàng trai trẻ tuổi. Tae-rok lặng lẽ nhìn cậu, rồi quay đầu ra phía cửa sổ.

Anh lại mở toang cánh cửa sổ vừa đóng. Một nỗi nghẹn ngào khó tả bóp nghẹt trái tim anh.


Khi Nan-young thức dậy, Tae-rok đã rời đi. Cậu cũng không mấy ngạc nhiên, bởi vì cậu đã đoán trước được điều đó.

Nan-young ngồi dậy, tự mình gấp chăn gọn gàng và đẩy sang một bên, chờ đợi Sim-eung đến. Vẻ mặt Sim-eung trông vô cùng mệt mỏi và tiều tụy.

"Đã có chuyện gì xảy ra chỉ trong một đêm vậy?"

Nan-young cố gắng cười và trêu chọc Sim-eung, mong xua tan bầu không khí nặng nề.

Nhưng Sim-eung không tài nào cười nổi.

Ông đã tận mắt nhìn thấy Tae-rok và vội vã hoãn việc xuất cung. Ông không dám lén nghe cuộc trò chuyện của họ, nên cả đêm qua, ông cứ quanh quẩn trong phòng, ngồi xuống rồi lại đứng lên, bước đi chệnh choạng. Đến khi trời hửng sáng, ông mới dám đến tìm Nan-young. Và khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cậu, ông đã tự nhủ rằng những lo lắng và tưởng tượng mà ông đã nuôi dưỡng suốt đêm qua chỉ là những ảo ảnh hão huyền.

Đúng vậy, có lẽ tất cả chỉ là những suy nghĩ tiêu cực, vô căn cứ mà thôi.

"Ta đã không chợp mắt được chút nào."

Sim-eung gắng gượng nở một nụ cười gượng gạo, ánh mắt liếc nhanh về phía bộ chăn gối bừa bộn ở góc phòng.

Nan-young ngập ngừng, "Ta... ta định mang đi giặt giũ," rồi im bặt, không nói thêm lời nào.

Sự bất an lại bóp nghẹt lồng ngực Sim-eung.

"Vâng... tiểu nhân sẽ cho gọi người đến giặt ạ."

"A, khoan!"

Nan-young vội ngăn lại, tay khua khoắng bối rối.

"Liệu... liệu Sim-eung có thể tự xử lý chuyện này ở nhà riêng không?"

"Dạ...?"

Nan-young không hề hay biết, Tae-rok đã từng sử dụng "chiêu" này từ trước. Thật trùng hợp là cả hai người lại cùng nghĩ ra một cách xử lý tình huống giống nhau đến vậy!

"Đừng hỏi gì cả... ta xin ngươi đó."

Hàng vạn câu hỏi trào dâng trong lòng Sim-eung, nhưng tất cả đều là những lời không thể thốt ra. Ông chỉ có thể im lặng cúi đầu tuân lệnh.

Đó là khoảnh khắc Sim-eung đang cố gắng rời khỏi cung. Mặc dù các cung nữ và những người hầu khác đều nhiệt tình đề nghị giúp đỡ, ông vẫn một mực từ chối. Ông chỉ muốn mọi người giữ đúng phận sự của mình, không can thiệp vào chuyện này.

Và ngay khi ông vừa bước qua ngưỡng cửa, Sim-eung đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

"Sim-eung à. Sao ngươi vẫn chẳng thay đổi gì so với cái thuở còn là một tiểu thái giám chân ướt chân ráo mới vào cung vậy hả?"

Đó là giọng nói trầm ấm của Yoo Bong-soo, người từng là giáo quan, dạy dỗ ông và những người cùng thời khi ông còn là một tiểu thái giám bé nhỏ. Hiện tại, ông đang phục vụ cho Baek an Đại quân Lee Tae-rok.

"Ôi, Yoo lão gia!"

Sim-eung giật mình kêu lên, vội vã quay người lại, khiến bộ chăn gối nặng trịch đang ôm trên tay tuột xuống, rơi xuống đất.

Khác với những lo lắng thầm kín của Nan-young, hầu như không có dấu hiệu nào cho thấy những ân ái cuồng nhiệt vừa diễn ra trên đống chăn gối lộn xộn kia. Nhờ Tae-rok bắn vào quá sâu bên trong Nan-young, và anh đã cẩn thận lau dọn mọi thứ trong khi cậu say giấc nồng.

Tuy nhiên, với con mắt tinh tường của mình, Yoo Bong-soo đã nhận ra tất cả mọi chuyện khi nhìn thấy vẻ mặt thất thần của Sim-eung, và cái cách ông lén lút mang đồ dùng cá nhân của chủ nhân ra ngoài, y hệt như cái cách ông ta đã từng làm.

'Hãy đến chỗ Heonwi Đại quân, nói rằng ta đã vô tình làm đổ rượu lên giường của cháu ta vào đêm qua, và ta vô cùng hối lỗi. Hãy mang bộ chăn cũ của nó đến để ta đổi cho nó một bộ chăn mới.'

Yoo Bong-soo cũng đã hiểu ra lý do vì sao Tae-rok lại ra lệnh cho ông như vậy, trong khi anh chạm tay vào cột gỗ thông đỏ cháy sém khi trở về vào lúc bình minh.

Yoo Bong-soo tặc lưỡi, lắc đầu ngao ngán, rồi cúi xuống giúp Sim-eung đang lúng túng nhặt chăn lên.

"Hãy mang cái này đến đây cho ta."

Yoo Bong-soo gọi tên một người hầu đang đứng phía sau mình. Sim-eung bối rối, lắp bắp, "Lão... lão gia!".

"Ngươi lại không nói được à?"

Yoo Bong-soo khoanh tay sau lưng, thản nhiên đáp lại.

"Ngươi không cần phải đi đâu loanh quanh, nói những điều vô nghĩa. Nào, tại sao chúng ta không ôn lại kỷ niệm xưa, như hồi ngươi còn là tiểu thái giám và bị ta mắng té tát, rồi chia nhau ăn bánh yakgwa ngọt ngào nhỉ?"

Trước lời mời chân thành của Yoo Bong-soo, người đàn ông có bộ râu trắng như tuyết, Sim-eung, dù đã ở cái tuổi tri thiên mệnh, vẫn gật đầu lia lịa với vẻ mặt sắp khóc đến nơi.

.

Tiếp tục ở chương sau

 

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo