Hối Lỗi - Chương 51

Đang sửa truyện, Reader nếu không muốn bị đau mắt, thì hãy đọc phần hiện đại nha, cổ đại tui fix mãi không hết lỗi được . Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Chương 51

Vào thời điểm đó, Tae-rok đã bí mật sử dụng mạng lưới của mình để thu thập thông tin. Anh còn tạo ra một "vụ ồn ào" nho nhỏ, một màn kịch để có thể diện kiến Nhà Vua mà không cần báo trước, bất chấp mọi quy tắc.

"Ta đã nói là việc này khẩn cấp, cần gặp ngay lập tức! Các ngươi dám coi thường tông thất, khinh miệt ta sao? Nếu còn cản trở, đừng trách ta không nể nang!"

Tae-rok nghiến răng ken két, cố gắng kìm nén cơn giận muốn bùng nổ. Mạch máu trên trán anh giần giật. Thường ngày, anh luôn mang theo kiếm bên mình, nhưng vào cung thì không được phép. Theo phản xạ, tay anh nắm chặt lấy thắt lưng trống rỗng.

Sợi dây lý trí cuối cùng trong anh sắp đứt tung. Tin dữ như nấm độc đang gặm nhấm Tae-rok, lan nhanh như rêu phong vào mùa mưa ẩm ướt.

Tai nạn tàu.

Đó là tin tức kinh hoàng mà Tae-rok nghe được.

(BÁO CÁO) "Trên đường trở về, đoàn tàu gặp phải sóng lớn, buộc phải đổi hướng về phía bắc. Không may thay, một cơn lốc xoáy bất ngờ ập đến giữa màn mây đen kịt, nhấn chìm con tàu tại Gwanggolmok, nơi vốn đã nổi tiếng với dòng chảy hỗn loạn." (HẾT BÁO CÁO)

Ngay khi nghe tin, Tae-rok như lò xo bật tung, lao ra khỏi chỗ ngồi. Không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Anh không cho phép mình lãng phí dù chỉ một khắc.

Sau bao nhiêu khó khăn mới lọt được vào cung, may mắn thay, Thượng thiện - quan chức lo việc ăn uống của vua - đã nghe phong thanh tin dữ và vội vàng ra đón. Nhờ vậy, Tae-rok đã có thể gặp ngay Nhà Vua. Vua Lee Gak, có vẻ như cũng vừa mới hay tin và còn đang mặc trang phục ngủ, khuôn mặt tái mét bước xuống từ bệ rồng, thốt lên:

"Thúc phụ, Nan-young..."

"Xin bệ hạ cho phép thần đi!"

Tae-rok không vòng vo, nói thẳng vào vấn đề.

"Xin hãy cho phép thần đi xác nhận sự thật!"

Anh chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến lễ nghi phép tắc. Dù đứng trên đất liền, Tae-rok vẫn cảm thấy ngộp thở như thể đang chìm sâu dưới đáy biển. Anh cần phải tận mắt nhìn thấy Nan-young, ôm cô vào lòng, bằng xương bằng thịt, thì mới tin tất cả là sự thật. Nếu không, mọi thứ xung quanh đều trở nên vô nghĩa, mờ mịt.

Chứng kiến vẻ kích động đến tột độ của Tae-rok, Nhà Vua có chút nao núng.

"Thúc phụ, người hãy bình tĩnh đã. Chúng ta không thể tùy tiện phái người trong tông thất ra khỏi kinh thành lúc này được. Đặc biệt là khi vị trí Thế tử vẫn còn bỏ trống, mà ngay cả hoàng đệ của ta còn chưa rõ sống chết thế nào..."

"Vậy chẳng phải ta càng phải đi xác minh chuyện đó sao!"

Tiếng gào xé lòng của Tae-rok vang vọng khắp điện, chạm đến tận trần nhà chạm trổ hình rồng ngậm ngọc. Sau những tiếng vọng liên tiếp, Lee Gak dường như bừng tỉnh, ánh mắt đột ngột nhìn Tae-rok như thể vừa nhận ra một điều gì đó khủng khiếp. Môi anh run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu như sắp nổ tung, còn nắm tay thì siết chặt đến độ những đường gân xanh nổi lên như muốn rách toạc da thịt...

Một tia chớp của sự thật giáng xuống đại điện tĩnh lặng.

"Chẳng lẽ thúc phụ..."

Anh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy.

"Thúc phụ, chẳng lẽ..."

Nhìn người cháu trai đang lảo đảo tiến lại gần, Tae-rok mang vẻ mặt vừa đau khổ, vừa có chút nhẹ nhõm. Chứng kiến vẻ mặt cam chịu của Tae-rok, Lee Gak túm lấy cổ áo anh.

...và bấu víu vào đó như thể đó là phao cứu sinh cuối cùng.

"Xin người hãy nói không phải! Xin người hãy nói điều đó không đúng!"

Tae-rok hoàn toàn có thể chống cự, nhưng anh không làm vậy. Lee Gak có quyền được làm như vậy. Nhưng điều mà Lee Gak không có quyền, đó là hành xử như thể Nan-young đã gặp chuyện, và người trong tông thất chỉ còn lại một mình anh. Tae-rok nhắm nghiền mắt, cố gắng kìm nén cơn đau thấu tim gan.

"Nói không phải! Làm ơn... hãy nói đi!"

Lee Gak gào lên, tiếng kêu xé toạc cả không gian.

"Nói đi, nói là... do một mình ngươi nghĩ ra thôi! Không, không phải, không phải thế! Cứ nói là tất cả đều không phải sự thật, nói đi!"

"Xin hãy giết ta đi."

Tae-rok đáp lời bằng một giọng bình thản đến đáng sợ. Đôi mắt anh vừa mở ra, nhưng dường như lại đang hướng về một nơi nào đó xa xăm, không phải căn phòng này, mà là bất cứ nơi nào có Nan-young.

"Xin hãy giết ta đi."

"Sao... sao có thể như vậy? Sao có thể! Con người... làm sao một con người có thể..." Nhà Vua lẩm bẩm, giọng đầy tuyệt vọng.

"Ta sẽ chấp nhận bất kỳ hình phạt nào."

Bàn tay run rẩy của Nhà Vua buông thõng. Cổ áo xộc xệch, nhàu nát, Lee Gak ấn mạnh trán, đau đớn trước những tin dữ liên tục giáng xuống đầu mình.

"Chỉ xin được xác nhận sự sống chết của Nan-young." Tae-rok thì thầm nhẹ nhàng phía sau lưng anh.

"Sau đó, bệ hạ có thể ban thuốc độc cho ta cũng được. Ta sẽ chấp nhận cái chết ô nhục, bị chém đầu mà không có danh dự. Không, nếu Nan-young gặp chuyện gì... ta sẽ tự mình uống thuốc độc."

"...Nếu ta không cho phép thì sao?" Nhà Vua hỏi, giọng khàn đặc.

"Ta đã dâng mọi thứ cho cháu trai rồi."

Tae-rok đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết, đối xử với Nhà Vua như một người cháu chứ không phải một đấng quân vương. Ngài đối diện với anh ta như một người hyunh trưởng đang bảo vệ tiểu đệ của mình.

"Ngay cả khi ta dâng thủ cấp của những kẻ phản nghịch và ngài tước đoạt binh lính của ta, ta cũng đã dâng chúng cho ngài. Ta không hề phàn nàn về sắc lệnh cấm tông thất can thiệp vào triều chính."

"..." Nhà Vua im lặng, ánh mắt nặng trĩu.

"Ngay cả khi Nan-young phản bội, ta cũng sẵn lòng chấp nhận như thể chính Nan-young đã làm vậy, và coi đó là cái giá phải trả cho việc đã từng có ý định phản nghịch. Ta đã dâng mọi thứ cho bệ hạ, nhưng ta không thể để bệ hạ tùy ý quyết định sự sống chết của ta."

Lee Gak nghiến chặt răng, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào – một nỗ lực gợi nhớ đến Nan-young đến đau lòng. Ánh mắt Tae-rok thoáng chốc co rúm lại, đau đớn, nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ kiên định. Anh không thể gục ngã.

"...Đi đi," Lee Gak thều thào, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vững uy nghiêm của một vị vua.

"Hãy đi xác minh tất cả. Phải đảm bảo an toàn cho hai người trong tông thất. Đó là điều kiện của ta. Ít nhất là cho đến khi Thế tử ra đời và quốc bản được thiết lập vững chắc, thúc phụ..."

Khi Lee Gak quay lại, mọi dấu vết của Nan-young đã biến mất, thay vào đó là khuôn mặt nghiêm nghị, uy quyền của tiên vương – khuôn mặt đã từng khiến Tae-rok kinh hãi, nhưng cũng đã cứu anh khỏi biển lửa.

Thiên luân độc địa... Một mối nhân duyên nghiệt ngã, còn đáng sợ hơn cả lời nguyền. Tae-rok nhắm mắt, cúi đầu kính cẩn.

"Thúc phụ, Baek An đại quân không thể tùy tiện hy sinh được."

Cuối cùng, Tae-rok cũng hiểu ra tất cả. Điều Lee Gak khao khát không phải là ngai vàng, mà là được sống với tư cách một vị vua. Anh sẵn sàng từ bỏ ngai vàng mà anh hằng mong ước, bởi vì anh có thể là Lee Tae-rok, chứ không phải Baek An đại quân hay một vị vua. Và tất cả là nhờ Lee Nan-young, nhờ sự tồn tại và ảnh hưởng của cậu bên cạnh anh.


Kim Sa-on, giờ đã là Đô Đề điều (Đội trưởng), vội vã đuổi theo Tae-rok khi anh rời khỏi đại điện.

"Điện hạ, Điện hạ! Baek An đại quân Điện hạ!"

Anh ta vất vả lắm mới chặn được Tae-rok lại, nhìn người bạn thân – người giờ đây, trước hết, là một vị đại quân – với đôi mắt run rẩy lo lắng.

"Ngài đi đâu vậy? Hả?"

"Ngươi biết rõ còn hỏi làm gì. Chẳng phải Sunwi-bu sắp được chuyển đổi thành Uigeumbu (Cơ quan Điều tra Đặc biệt) sao? Chúc mừng ngươi trở thành Đề điều."

"Bây giờ không phải lúc để bàn mấy chuyện vặt vãnh đó đâu!"

"Đúng vậy, chẳng quan trọng gì cả."

Mỗi giây phút trôi qua với Tae-rok lúc này đều quý giá như ngàn vàng. Anh phải đi ngay, lập tức! Lòng anh đang nóng như lửa đốt, không còn thời gian để đôi co với Kim Sa-on.

"Điện hạ!"

"Suỵt! Nói nhỏ thôi. Đây là nơi bệ hạ an nghỉ." Kim Sa-on nghiến răng ken két, cố gắng hạ giọng. "Chẳng lẽ ngài từ bỏ đại nghiệp chỉ vì... Heon wi đại quân sao?"

"...Đúng vậy," Tae-rok đáp, giọng khàn đặc.

"Chỉ vì một đứa cháu trai mà ngài không đành lòng buông tay? Điện hạ, lẽ nào ngài lại là người như vậy sao?"

"Kim Sa-on," Tae-rok lạnh lùng ngắt lời. "Ta đã giúp ngươi trả mối thù, và ngươi đã trừng trị lũ sâu mọt trong gia tộc mà ngươi căm ghét. Chỉ cần đưa ngươi đến con đường đó thôi cũng đủ trả ơn cho sự giúp đỡ của ngươi rồi."

"Điều thần thất vọng... Không phải chuyện đó. Điện hạ, hóa ra ngài chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Chỉ vì một đứa cháu trai mà ngài cam tâm bỏ lỡ đại nghiệp!"

Chỉ bấy nhiêu thôi sao... Giá mà nó chỉ là một chút tình cảm nhỏ bé thì tốt biết mấy…

Tae-rok nhìn Sa-on bằng ánh mắt sắc lạnh. Lòng anh đang cuộn trào, nhưng đôi mắt lại băng giá như lưỡi dao. "Thấy ngươi đến đây, ta đoán ngươi đã lờ mờ nhận ra rồi."

"..."

"Đúng vậy, chính vì cái tấm lòng 'nhỏ bé' đó. Nó lớn hơn cái 'đại nghĩa' tầm thường của ta. Ngươi thấy ta ghê tởm lắm phải không? Thấy ta kinh tởm, thấy ta thật khủng khiếp, đúng không?"

"Điện hạ..."

Sa-on muốn bứt tung cả đầu mình ra khỏi cổ! Anh ta cảm thấy như có hàng ngàn con dao đang đâm xoáy vào tâm trí. Nhưng Tae-rok, kẻ đang đứng sừng sững trước mặt anh, sẽ không hề mảy may lay chuyển dù anh có quỳ xuống van xin, hay thốt ra những lời cay độc nhất để nguyền rủa việc anh tự tay hủy hoại cuộc sống yên bình của mình. Tâm trí Sa-on đã trôi dạt rất xa, như cánh buồm lênh đênh ngoài biển khơi vô tận.

"Sa-on à," giọng Tae-rok trầm xuống, "Ta rất quý ngươi, xem ngươi như một người bạn chí cốt. Nhưng nếu ngươi dám cản ta, ta sẽ không ngần ngại chém ngươi ngay tại đây. Nghe cho rõ đây, tấm lòng ta đã quyết. Dù phải vứt bỏ tất cả, mọi thứ! Ta chỉ cần Heonwi đại quân, chỉ cần Lee Nan-young mà thôi."

Sa-on nhớ lại một lần, anh đã từng nửa đùa nửa thật hỏi Tae-rok rằng anh ta đã từng yêu ai chưa. Tae-rok khi ấy chỉ im lặng, không trả lời. Lúc này, Sa-on mới hiểu ra, không phải anh ta không muốn trả lời, mà là vì...anh ta chưa từng yêu ai cả.

Chẳng lẽ...đây là lý do tại sao Tae-rok chưa từng rung động trước bất kỳ ai trong suốt thời gian qua? Có lẽ trong trái tim của Lee Tae-rok, chỉ có duy nhất một chỗ trống, một chỗ trống mà anh đã cất giữ cẩn thận, chờ đợi người đó đến và chiếm lấy tất cả mọi thứ thuộc về Lee Tae-rok.

Trong khi Sa-on còn đang bàng hoàng, không biết nên giữ Tae-rok lại hay buông tay để anh ta ra đi, Tae-rok đã rời khỏi cung điện nhanh như một cơn gió lốc.

"Aaaaugh!"

Sa-on nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng ken két và gào lên đầy đau đớn. Sau khi cố gắng kìm nén trái tim đang rỉ máu, anh quay người bước về ký túc xá. Đi được vài bước, anh dừng lại, dùng nắm đấm thô ráp lau mạnh khóe mắt đang cay xè.

Dù Tae-rok có gây ra những tội lỗi tày trời, thậm chí có tham gia vào một âm mưu tạo phản điên rồ, thì đó vẫn là tình bạn. Anh đã đặt cược cả cuộc đời mình vào Tae-rok rồi. Nó không phải là tình yêu, mà là sự kính trọng, sự ngưỡng mộ dành cho một người đàn ông. Dù có thất vọng, dù có bối rối đến nhường nào, thì tất cả cũng đã quá muộn. Sa-on đã quyết tâm sống và chết với tư cách là bạn thân của Baek an đại quân, Lee Tae-rok. Nếu Tae-rok quyết tâm ra khơi, thì lòng trung thành của Sa-on cũng sẽ theo anh ra biển lớn.


Ngay khi nhận được sự cho phép của Nhà Vua, Tae-rok đã giao lại mọi việc trong cung điện cho Bong-soo, tập hợp một vài nhóm lính tinh nhuệ và lên đường ngay lập tức. Nếu thúc ngựa đến mức sùi bọt mép, có lẽ anh sẽ đến nơi trong vòng nửa ngày.

Tae-rok thúc ép bản thân đến mức các thuộc hạ cũng kiệt sức, thở không ra hơi. Nhưng anh không hề cảm thấy mệt mỏi. Giá như anh có thể làm phép để thu hẹp khoảng cách, để mặt đất dưới chân mình ngắn lại! Không giống như thời gian đang trôi nhanh như tên bắn, khoảng cách giữa anh và Nan-young dường như ngày càng xa hơn, nó khiến anh cảm thấy choáng váng, như thể sắp ngã quỵ đến nơi.

Khi màn đêm vẫn còn bao trùm, thời điểm đen tối nhất trước bình minh, họ đã đến. Bình Giác cảm sự nơm nớp lo sợ đứng trước cổng thành, thấp thỏm chờ đợi Tae-rok. May mắn thay, nhờ tin báo trước từ chim ưng, ông ta đã biết Baek an đại quân sắp đến.

"Bái kiến đại quân..."

"Không cần khách sáo! Gwanggolmok ở đâu? Ta cần đến đó ngay!"

Tae-rok chẳng buồn để ý đến những lời chào hỏi rườm rà. Anh nhảy phắt xuống ngựa, giọng nói gấp gáp, thúc giục Bình Giác cảm sự dẫn đường. Đại quân muốn lên đường ngay lập tức, khiến Bình Giác cảm sự phải chạy theo anh, cố gắng hết sức để theo kịp tốc độ, đến nỗi tưởng như háng sắp rách toạc ra.

"Thần đã huy động ngư dân và dân chúng lùng sục khắp nơi. Tàu đã được tìm thấy, và bảy trong số mười lăm thành viên của phái đoàn đã được vớt lên..."

"Nan-young đâu?! Heon wi đâu rồi?!"

"Dạ...?"

Tae-rok nghiến răng, dùng tay ấn mạnh vào trán để kìm nén cơn giận đang bùng nổ. Anh cảm thấy như có một ngọn lửa cuộn trào trong lồng ngực, chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ khiến anh mất kiểm soát.

"Heon wi đại quân... Đã tìm thấy chưa? Còn Nan-young đâu?!"

"Đại... Đại quân Điện hạ, thần xin lỗi nhưng..."

"Đừng lảm nhảm! Ta sẽ đi thẳng đến Gwanggolmok!"

Tae-rok lập tức nhảy lên con ngựa đã được chuẩn bị sẵn. Các thuộc hạ cũng nhanh chóng uống vội chút nước rồi đuổi theo anh.

Bình Giác cảm sự không muốn đại quân bỏ mạng thảm khốc trên đất Bình Giác, nên vội vàng ra lệnh cho toàn bộ quan binh cầm đuốc, hối hả đuổi theo đoàn quân của Tae-rok. Ông ta lo sợ, nếu Tae-rok biết sự thật, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Gwanggolmok trước bình minh giống như một con mãng xà khổng lồ đang cuộn mình, chuẩn bị nghển cổ bay lên trời. Dòng nước dữ dội xoáy trào, gầm gào điên cuồng như muốn nuốt chửng mọi thứ. Bóng tối bao trùm khiến những âm thanh đó càng thêm rợn người, đánh thức nỗi sợ hãi nguyên thủy trong sâu thẳm con người.

Nhưng giữa khung cảnh hãi hùng đó, Tae-rok dường như chẳng mảy may sợ hãi. Bình Giác Cảm Sự, tay cầm đuốc, cẩn thận dò dẫm trên những tảng đá trơn trượt. Ngay cả ông ta cũng run sợ, nhưng Tae-rok vẫn lao về phía trước, không một chút do dự. Đôi mắt đỏ ngầu của anh ta, soi rọi bởi ánh đuốc, mang một vẻ tuyệt vọng đến đau lòng, như thể vừa mất đi người yêu, đứa con duy nhất trên đời. Giờ đây, thứ anh ta tìm kiếm không còn là cháu trai mình nữa, mà dường như là mạng sống của chính bản thân. Không khí xung quanh anh ta căng thẳng, hung bạo như một con mãng xà đang điên cuồng tìm kiếm viên ngọc Như Ý đã đánh mất.

"Nan-young à!"

Tae-rok gào thét tên người kia, cổ họng rát bỏng vị máu. Một tiếng gọi chứa đựng tất cả: mạng sống, tình yêu, gia đình, viên ngọc Như Ý - tất cả đều không thể sánh bằng.

Nhưng dòng hải lưu điên cuồng của Gwanggolmok dễ dàng nuốt chửng tiếng kêu tuyệt vọng ấy. Phải chăng con tàu chở Nan-young cũng bị nghiền nát, tan tành như thế này? Tae-rok trừng trừng nhìn biển cả bằng đôi mắt đỏ ngầu, giận dữ.

Gió bấc thổi rát mặt, nhưng trán anh lại lấm tấm mồ hôi. Mặc kệ nguy cơ trật mắt cá chân, Tae-rok không ngừng tiến bước, dẫm lên những tảng đá trơn trượt, bùn lầy, cát lún.

"Lee Nan-young!"

Tiếng gọi xé lòng của Tae-rok như một lời hiệu triệu. Những người tìm kiếm khác, đã mệt mỏi rã rời, cũng cố gắng gượng hết sức mình. Thà trời sáng hẳn, quang đãng hẳn có lẽ sẽ tốt hơn.

Họ ngước nhìn bầu trời vô tình, trong lòng đầy oán hận. Và cuối cùng, có lẽ tấm lòng chân thành của họ đã lay động được đất trời, những tia sáng đầu tiên bắt đầu ló dạng.

"Điện hạ! Trời sắp sáng rồi!"

Bình Giác Cảm Sự hét lớn bằng giọng khàn đặc. Tae-rok, quá tập trung vào việc tìm kiếm đến nỗi không nhận ra ánh sáng đang dần lan tỏa, giật mình quay đầu lại.

Đôi mắt anh bùng cháy trong ánh bình minh rực rỡ. Đôi mắt đỏ rực ấy dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt trời, hàm răng nghiến chặt đến bật máu.

"Phải nhanh lên! Thủy triều sắp lên rồi!"

Có lẽ, ánh bình minh rực rỡ này không phải lúc nào cũng mang lại cảm giác dễ chịu.

"Nhanh lên! Khẩn trương lên!" Tae-rok gầm gừ, quay phắt lại, trừng mắt nhìn đám người đàn ông đang ngơ ngác.

"Không… Nếu Nan-young mà xảy ra chuyện gì… ta… ta sẽ tự mình uống thuốc độc!"

Chính giọng nói run rẩy của anh đang thúc giục, giằng xé anh. Thuốc độc? Thậm chí thời gian để uống thuốc độc cũng không còn! Thôi đi, chờ đợi làm gì! Anh sẽ tự tay chém đầu mình! Tự tay rạch cổ, đâm thẳng vào tim để đuổi theo Lee Nan-young xuống tận cùng!

Những viên đá cuội nhẵn nhụi, ướt đẫm gió biển và nước biển, lấp lánh dưới ánh mặt trời. Ánh sáng chói chang hắt lên, đâm thẳng vào mắt anh. Tae-rok đưa tay che đi, loạng choạng bước đi.

Anh sợ hãi khi nghĩ đến thủy triều đang dâng lên. Quần áo đã ướt sũng, nặng trịch. Mỗi bước chân càng thêm khó nhọc.

"Lee Nan-young…"

Tae-rok lẩm bẩm, như thể đang gọi tên một kẻ thù.

"Cháu… cháu đã hứa sẽ trả lại ta mà!"

Anh không thể tồn tại như một vị Đại quân nữa rồi. Lee Nan-young đã lột trần anh, tước đoạt tất cả những gì thuộc về anh. Không còn là Đại quân cao cao tại thượng, cũng không còn là kẻ phản nghịch mưu đồ soán ngôi. Không còn là thúc phụ của Lee Nan-young, cũng không còn là thúc phụ của Nhà Vua, hay hoàng đệ của Tiên vương.

"Cháu… cháu đã lấy đi tất cả của ta rồi mà…"

Tae-rok nhăn mặt, vẻ mặt đau khổ.

"Ngay từ đầu, chỉ có mỗi chúng ta thôi mà..."

Đột nhiên, một khao khát mãnh liệt trào dâng trong lòng anh. Anh muốn quay ngược thời gian, trở về khoảnh khắc đầu tiên gặp Nan-young. Hoặc thậm chí xa hơn nữa... Trở về cái khoảnh khắc Nan-young còn rụt rè trốn sau vạt áo vì sợ Kim Sa-on, hay cái khoảnh khắc bàn tay nhỏ bé của Nan-young nắm lấy ngón tay anh. Anh muốn làm lại tất cả. Nếu những âm mưu, những suy nghĩ đen tối trong lòng anh đã đẩy cậu đến bờ vực này, anh thà gạt tay cậu ra, nói thẳng rằng anh không xứng làm sư phụ của cậu.

Tae-rok hối hận. Không phải hối hận vì đã không triệt để trong những hành động xấu xa, mà là hối hận vì tất cả mọi thứ... Một sự hối hận ăn sâu vào tận xương tủy.

"Nan-young..."

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má Tae-rok. Nó nhanh chóng bị thủy triều cuốn đi, tan biến không dấu vết.

"Cháu đã biến ta thành một con thú, rồi bỏ ta mà đi... Vậy ta phải làm sao đây, Nan-young?"

Và rồi, đôi chân lang thang của Tae-rok vô thức hướng về phía trước. Trong màn đêm mờ mịt, một mảnh vải trắng dần hiện ra.

Tae-rok đứng sững lại, ngỡ ngàng nhìn thứ giống như một đám mây trôi nổi trên mặt nước. Anh sợ hãi, sợ rằng đó chỉ là một ảo ảnh, một trò đùa quái ác của tâm trí. Anh nhắm nghiền mắt ba lần, rồi lại mở to, chớp mắt liên tục, cố gắng xua tan đi những nghi ngờ. Anh vứt bỏ ngọn đuốc đã cháy rụi xuống cát, và lao về phía trước như một kẻ mất trí.

"Lee Nan-young!"

Xin hãy là Lee Nan-young. Nhất định phải là Lee Nan-young. Chỉ có thể là Lee Nan-young...

Bước chân loạng choạng của anh nghe như tiếng sóng vỗ bờ. Tae-rok cảm thấy mình đã hóa thành con sóng, điên cuồng lao về phía Nan-young. Và khi anh lật người kia lại, đối diện với những con sóng đang gầm thét, anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tái nhợt, mệt mỏi của người kia, rồi ôm chặt vào lòng như thể đang nắm giữ những hạt cát mong manh.

"Nan-young..."

Tae-rok run rẩy mở vạt áo, cố gắng áp hơi ấm từ lồng ngực mình lên đôi má lạnh giá của người kia.

"Nan-young à..."

Tất cả những gì anh có thể làm chỉ là lặp đi lặp lại cái tên vô dụng, đáng thương của cậu, hy vọng rằng dù chỉ một lần, âm thanh ấy có thể chạm đến cậu, lay tỉnh cậu khỏi cơn ác mộng. Tae-rok nhẹ nhàng bế Nan-young lên.

"Có người ở đây! Quân Heonwi đâu! Mau đến đây!"

Giọng nói của Tae-rok nghẹn ứ trong cổ họng, lạc điệu và đầy đau đớn. Rõ ràng xung quanh anh là biển nước mênh mông, nhưng anh lại cảm thấy như mình đang bị thiêu đốt.

"Nhanh lên... làm ơn..."

Tae-rok run rẩy thốt lên những lời cầu khẩn, cả người ướt sũng, ôm chặt Nan-young cũng đang ướt đẫm trong vòng tay. Anh loạng choạng bước đi. Dù tiếng kêu cứu của anh có thể bị nhấn chìm trong tiếng gào thét của Gwanggolmok, nhưng hình ảnh thảm thương ấy thì không gì có thể che lấp được.

"Nhanh lên, mang chăn bông đến đây... Làm ơn, nhanh lên..."

Tae-rok cố gắng kìm nén tiếng khóc, ôm chặt lấy chàng trai trong vòng tay, như thể đó là tất cả những gì anh còn lại trên thế giới này.

"Nhanh lên..."

Là cháu trai, là huyết mạch hoàng tộc, là người yêu dấu, là sinh mệnh, đôi khi lại như đứa con bé bỏng của anh...

"Làm ơn... Nan-young... tỉnh lại đi..."

Ôi, Nan-young à, tội lỗi và sự ô nhục của ta...

•        Tiếp tục trong chương sau

 

 

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo