Hợp Đồng Ly Hôn - Chương 162 - Ngoại truyện 5 (H)

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamm.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 162: Ngoại truyện 5

"Em ngủ thêm chút nữa cũng được."

"Nhưng mà Yi Hyun chắc sẽ không ngủ đâu."

"Để anh trông thằng bé cho, em cứ ngủ thêm đi. Dậy thì nghỉ ngơi một chút, rồi chúng ta đi xem đồ nội thất nhé."

Seo Do Hyun vuốt nhẹ đôi mắt còn vương chút buồn ngủ của Go Yi Gyeol, bế Seo Yi Hyun đang dụi dụi mặt vào lòng Go Yi Gyeol, miệng chóp chép phun cả nước miếng.

"Pwu! Pa! Pwu-."

"Thật... em ngủ thêm có ổn không ạ?"

"Ổn mà."

Seo Do Hyun tự tay nắm lấy tay Go Yi Gyeol dẫn vào phòng ngủ. Anh lại đặt cậu nằm xuống giường, kéo chăn lên tận cổ. Go Yi Gyeol khẽ chạm tay vào má Seo Yi Hyun khi mắt đã mơ màng sắp khép lại. Gò má phúng phính của bé chỉ cần ấn nhẹ thôi cũng khiến người ta vui vẻ.

"Một lát nữa gặp lại con nhé, bé con."

"Uư! Hing, bya!"

"Em sẽ nhớ anh."

Đôi mắt dài cong lên dịu dàng. Seo Do Hyun bất giác đưa tay ra trước lời chào khiến tim anh thắt lại. Anh nắm lấy tay Go Yi Gyeol đang đặt trên má Seo Yi Hyun, theo thói quen kiểm tra hơi ấm. Ấm áp. Đôi mắt đang lim dim của cậu lại mở ra, ánh nhìn từ Seo Yi Hyun chuyển sang Seo Do Hyun.

"...Sao vậy anh?"

"Chào thằng bé ấy..."

"Vâng?"

"Em cứ như sắp biến mất ấy. Anh cứ sợ đây là mơ."

Vẻ mặt Seo Do Hyun không hề giống đang đùa. Go Yi Gyeol không giấu được vẻ lo lắng nhìn anh. Cậu vén chăn đang che kín cổ ra, ngồi dậy. Cậu khẽ nắm lấy tay Seo Yi Hyun đang vẫy chào mình, lắc nhẹ rồi mở lời.

"Tự nhiên nằm xuống em lại thấy tỉnh ngủ mất rồi."

"..."

"Với lại... ban ngày ngủ thì tối lại thức khuya mất. Hay là trước khi đi xem đồ nội thất, cả nhà mình cùng đi đâu đó gần đây đi anh? Dự báo thời tiết nói hôm nay trời đẹp mà."

Đứa bé đang khúc khích cười nhìn Go Yi Gyeol dụi mặt vào lòng Seo Do Hyun. Go Yi Gyeol nhìn cảnh tượng đáng yêu đó, nắm lấy tay Seo Do Hyun. Cậu nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của anh như muốn sưởi ấm, rồi tựa mặt vào bờ vai trống trải của anh để an ủi.

"Ý em là em sẽ nhớ anh ngay cả khi đang ngủ."

"...Anh biết."

"Chúng ta làm gì bây giờ ạ?"

Dù nói là không sao, nhưng Seo Do Hyun vẫn ôm chặt Seo Yi Hyun và Go Yi Gyeol vào lòng, hít sâu rồi thở ra nhiều lần. Anh muốn bình tĩnh lại, nhưng thật khó. Anh biết họ sẽ không biến mất, cũng biết tình huống này không phải mơ, nhưng mỗi khi cảm thấy bất an mơ hồ, anh lại không biết cách nào để tự trấn tĩnh.

"Anh xin lỗi."

"Anh vẫn... còn bất an sao?"

"...Anh đã gây ra nhiều tội lỗi. Với Yi Gyeol."

Go Yi Gyeol đối diện với sự hối hận vẫn còn vương trong đôi mắt Seo Do Hyun đang cười gượng gạo. Cậu biết đó là một cảm xúc không dễ dàng biến mất. Về phần đó, Go Yi Gyeol cũng không biết phải giúp anh thế nào.

"Chúng ta chọn quần áo cho Yi Hyun mặc đi chơi nhé?"

"Ừ."

Go Yi Gyeol cẩn thận nâng niu gò má Seo Do Hyun đang đáp lời, nhẹ nhàng kéo anh cúi xuống. Một nụ hôn phớt trao đi rồi rời, nét căng thẳng trên gương mặt anh dịu hẳn. Seo Do Hyun khép rồi mở mắt, cố gắng nén lại sự dày vò trong lòng mà khẽ khàng đòi hỏi.

"Hôn anh thêm một lần nữa đi."

Chóc, một âm thanh khẽ khàng vang lên khi môi Go Yi Gyeol chạm vào môi anh. Seo Do Hyun nhận thêm vài nụ hôn nhẹ như lông vũ rồi mới có thể đứng dậy với vẻ mặt đã khá hơn. Chỉ có Seo Yi Hyun trong vòng tay anh là ngơ ngác nhìn hai người. Bé con nhíu mày, vẻ mặt hoàn toàn không hiểu tại sao họ cứ hôn nhau, rồi khẽ vỗ vào má Seo Do Hyun.

Hai người cùng nhau ra công viên gần nhà. Lâu lắm rồi Seo Yi Hyun mới được ngồi xe đẩy ra ngoài, bé con tỏ ra vô cùng thích thú, cái đầu nhỏ bé không ngừng ngoái nhìn xung quanh. Vì đang là mùa xuân, khắp nơi đều tràn ngập mầm non xanh tươi, rất nhiều người cũng ra công viên đi dạo. Seo Do Hyun chậm rãi đẩy xe, vừa nhìn thấy chiếc ghế băng trống liền nhẹ nhàng kéo tay Go Yi Gyeol đang nắm chặt tay mình.

"Chúng ta ngồi nghỉ ở đó một chút nhé?"

"Em thấy đi bộ thêm chút nữa cũng được mà, anh mệt sao?"

Seo Do Hyun lắc đầu với Go Yi Gyeol đang hỏi ngược lại mình. Anh nắm chặt tay Go Yi Gyeol hơn một chút, chậm rãi bước đi theo tốc độ của cậu. Tiếng bi bô của Seo Yi Hyun đang nắm chặt thanh chắn xe và luyên thuyên dường như có bao nhiêu chuyện muốn kể cũng vang lên thật dễ nghe.

Mọi người đi ngang qua xe đẩy đều khen Seo Yi Hyun xinh xắn. Một ông lão ngồi trên băng ghế chăm chú nhìn hai người, bất ngờ lớn tiếng nói bé giống Go Yi Gyeol hơn. Go Yi Gyeol đỏ mặt tía tai, vội vàng cúi đầu cảm ơn. Dù đã đi qua rồi vẫn cúi gập người. Gương mặt vẫn còn ửng đỏ, cậu tựa hẳn vào vai Seo Do Hyun, khẽ bật cười.

“Sao em lại cười?”

“…Bác ấy bảo con giống em.”

“Anh thấy Yi Hyun giống Yi Gyeol hơn nhiều.”

“Vậy ạ…?”

Go Yi Gyeol ló đầu ra nhìn Seo Yi Hyun đang chăm chú kéo mạnh chiếc đồ chơi treo trên xe đẩy, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

“Nhưng con cũng giống anh mà. Lúc tập trung như thế này này, chỗ này này. Cái nếp nhăn giữa hai lông mày ấy.”

“…”

“Như thế này này. Chỉ chỗ này thôi.”

Go Yi Gyeol dừng hẳn bước, bắt chước Seo Do Hyun. Cậu nói không biết anh làm thế nào mà chỉ nhíu được một bên lông mày, rồi vươn ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve mí mắt Seo Yi Hyun.

Trong suốt khoảnh khắc ấm áp đó, ở phía bên kia lối đi dạo, một chiếc máy ảnh cứ lặng lẽ theo dõi hai người đang nắm tay nhau đi dạo và đứa bé đang nhoài người ra khỏi xe đẩy như muốn nhảy ra ngoài. Đó là người của Seo Jeong Jae. Dù Seo Jeong Jae đã gọi Seo Do Hyun nhiều lần để hỏi rõ mọi chuyện, anh đều viện cớ bận rộn và không dành thời gian cho ông. Vậy nên đây là chuyện không thể tránh khỏi. Người tò mò phải tự hành động thôi. Seo Jeong Jae đã chỉ thị phải chụp thật rõ mặt Seo Yi Hyun.

Người đàn ông cầm máy ảnh giả vờ chụp phong cảnh, rồi lia máy theo cánh chim chao liệng trên mặt nước, sau đó hướng ống kính về phía ba người họ. Chụp xong vài chục tấm, anh ta ngẫm nghĩ liệu nhiêu đó đã đủ làm hài lòng khách hàng chưa, rồi lại bấm máy thêm cả chục tấm nữa.

Sau khi kết thúc buổi đi dạo ngắn ngủi trở về, hai người nghỉ ngơi một lát rồi đi xem đồ nội thất. Chỉ nhìn và chọn thôi mà Go Yi Gyeol đã thấy mệt, nên họ ăn tối sớm hơn thường lệ. Go Yi Gyeol vừa ăn vừa dõi mắt theo Seo Yi Hyun, Seo Do Hyun bảo cậu cứ ăn thoải mái rồi đứng dậy. Anh bế Seo Yi Hyun đi khắp nhà. Trong lúc đó, Go Yi Gyeol nhanh chóng ăn xong bữa tối. Uống hết cả nước, cậu tiến đến chỗ Seo Do Hyun, anh tự nhiên trao Seo Yi Hyun vào tay cậu rồi ăn nốt phần ăn của mình.

Trong khi Seo Do Hyun dọn dẹp bàn ăn, Go Yi Gyeol ngồi trên sofa đọc truyện tranh cho Seo Yi Hyun. Những cuốn sách gần đây đều có búp bê gắn liền, có thể lồng tay vào kể chuyện như một buổi rối tay. Cậu đọc những câu chuyện ngắn sinh động, vừa nắm chặt bàn tay mũm mĩm của bé, vừa đặt đầu búp bê xuống tay Seo Yi Hyun như muốn bé vuốt ve. Đứa bé vẫn chưa cử động cơ thể thành thạo nắm chặt đầu búp bê, muốn giật ra. Go Yi Gyeol giấu miệng sau cuốn sách, giả giọng búp bê kêu "Aiya!".

“Yi Hyun à, con nắm như thế búp bê đau đấy.”

“Bua! Bpa!”

“Xinh quá, xoa cho con nhé? A xinh quá.”

Dù đã làm mẫu động tác vuốt ve, Seo Yi Hyun vẫn vỗ bốp bốp vào búp bê. Go Yi Gyeol nhìn cảnh đó bật cười, nghĩ rằng những hành động tinh tế vẫn còn khó khăn với bé, nên đặt cuốn sách xuống và ôm chặt Seo Yi Hyun vào lòng.

“Sao con đáng yêu thế này cơ chứ.”

“Uư! Bư!”

“Nhưng mà Yi Hyun không buồn ngủ à? Con không ngủ trưa nên chắc buồn ngủ lắm rồi chứ. Hử? Bé con. Có phải con không ngủ trưa để tối ngủ sớm không?”

Cậu nhẹ nhàng ấn vào đôi má phúng phính của bé và hỏi, Seo Yi Hyun nhoẻn miệng cười dù không hiểu gì. He, Go Yi Gyeol cũng cười theo đôi môi đang hé mở của bé. Mỗi khi Seo Yi Hyun cười, cậu cảm thấy như có đầy kẹo bông trong ngực. Mềm mại, nhẹ nhàng và ngọt ngào lan tỏa.

Chơi đùa với Seo Yi Hyun một lúc, khi Seo Do Hyun dọn dẹp xong và ngồi xuống bên cạnh, Go Yi Gyeol quen thuộc tựa đầu lên vai anh.

“Có gì buồn cười vậy?”

“Em đọc truyện tranh cho con nghe.”

“À, cuốn sách đó.”

“Yi Hyun thích lắm. Hình như con thích búp bê.”

Cậu rời đầu đang tựa, nhìn vào mắt Seo Do Hyun, đôi môi đẹp đẽ của anh cong lên dịu dàng. Seo Do Hyun tự nhiên hôn lên đôi môi đang hé mở của cậu, đồng thời che mắt Seo Yi Hyun lại. Bị che khuất tầm nhìn, Seo Yi Hyun vùng vẫy trong lòng Go Yi Gyeol, kêu "Bpa! Ư bpa!" những tiếng bi bô khó hiểu. Seo Do Hyun khẽ khàng rời môi, rồi bỏ tay đang che mắt bé ra.

“Hình như Yi Hyun thích Yi Gyeol đọc sách cho con nghe thì phải.”

“…”

“Nghe bên cạnh anh cũng thấy hay mà. Em có nghĩ đến việc thu âm lại không? Anh muốn nghe cả ngày ấy.”

Vẻ mặt anh quá nghiêm túc khiến cậu khó phân biệt được đó là đùa hay thật. Go Yi Gyeol đỏ mặt, mấp máy môi rồi lắc đầu không đáp.

“Nhanh tắm cho con thôi anh. Con không ngủ trưa nên tắm xong cho bú chắc sẽ ngủ sớm đấy. Vậy nên nhanh… anh chuẩn bị nước tắm cho con đi….”

Seo Do Hyun kéo má Go Yi Gyeol đang bối rối, vội vàng hôn chụt chụt mấy cái, rồi vuốt nhẹ mái tóc Seo Yi Hyun.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamm.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo