Kẻ tội đồ cũng khao khát sống - Chương 60

Lịch Đăng: Thứ 2 và Thứ 5 hàng tuần

Chương 60


“Đừng có nghĩ đến mấy chuyện kỳ quặc đấy.”


“Tôi làm gì chứ!”


Tôi nắm chặt tay Jung Yi Joon khi thấy cậu ta còn bày ra vẻ mặt ngây thơ. Cookie trong lòng tôi rên rỉ, có vẻ không thoải mái vì tôi chỉ ôm nó bằng một tay. Nhưng tôi không thể buông tay Jung Yi Joon, cũng không thể thả Cookie xuống.


Nếu buông tay cậu ta, tôi sợ Jung Yi Joon lại giở trò gì đó; mà nếu đặt Cookie xuống, tôi lại lo lắng có ai đó vô tình đá trúng nó lúc đi ngang qua.


Tất nhiên, chẳng ai điên đến mức đánh hay đá một con cún đáng yêu chỉ vì thích, nhưng nhỡ đâu xảy ra sai sót thì sao.


Cookie đứng dậy, hai chân trước đặt lên vai trái tôi rồi quay đầu nhìn lại phía sau. Tôi đỡ mông nó bằng một tay, cố tìm tư thế ôm thoải mái hơn. Tư thế này có vẻ là ổn nhất rồi.


【Có mùi lạ.】


Hả?


Cookie ngửi ngửi rồi thì thầm bên tai tôi. Có khi nào là mùi thuốc súng vì đây là căn cứ quân sự? Nhưng xung quanh đông người quá, tôi không tiện hỏi Cookie rốt cuộc nó ngửi thấy gì.


“Tòa nhà kia là ký túc xá cho binh sĩ, còn phía bên trái là nhà ăn. Cậu từng ăn đồ lính chưa? Chưa à? Vậy tốt rồi. Hôm nay tụi mình sẽ được ăn bữa trưa kiểu Mỹ.”


Rachel vừa đi vừa giới thiệu sơ lược về căn cứ. Tôi cũng thấy tò mò vì chưa từng vào nhà ăn quân đội… Trước khi xuyên đến đây, tôi từng thử khẩu phần tác chiến một lần, nhưng nhớ lại thì chẳng ngon là bao, nên tôi chẳng mong đợi gì.


Chúng tôi bước vào một tòa nhà, đi dọc theo hành lang dài hun hút. Cuối hành lang là một cánh cửa lớn màu vàng, có chữ ‘A’ màu đen nổi bật. Rachel dừng lại trước cửa, quay lại mỉm cười với chúng tôi.


“Đây là khu vực SNT. Lần đầu đến đây với tư cách dân thường, hoan nghênh nhé.”


Cô ấy lấy từ túi ra một tấm thẻ từ màu vàng, trùng màu với cửa. Khi quẹt thẻ vào máy quét bên cạnh, cánh cửa phát ra tiếng “tít” rồi tự động mở. Tôi tưởng chỉ là cửa bình thường, nhưng nhìn độ dày thì chắc phải hơn mười phân.


Bước qua cửa, hành lang vẫn tiếp tục, nhưng không khí bên trong có cảm giác rất khác.


“Đây là khu A – nơi làm việc của SNT. Hầu hết đều là người không có năng lực đặc biệt, nên chủ yếu xử lý các thông tin không mật.”


Rachel nói thêm, ngoại trừ khi ra ngoài làm nhiệm vụ, còn lại cô ấy đều làm việc tại đây. Tôi thấy có người ôm tài liệu đi đâu đó, người thì chỉ đạo ai đó làm gì, nhưng đa số đang ngồi trước máy tính, gõ bàn phím hoặc nghe điện thoại.


Nếu không nói đây là trong căn cứ quân sự, tôi còn tưởng mình đang ở một công ty văn phòng bình thường.


Trong lúc đi dạo quanh, một cánh cửa màu xanh lam hiện ra phía trước. Trên cửa có chữ B màu trắng.


“SNT chia thành mấy khu sau khu A vậy?”


“Ừm…”


Rachel nở nụ cười như thể tôi vừa hỏi được một câu hay, nhưng cô ấy không trả lời mà chỉ giơ ba ngón tay lên.


“Tôi không thể nói có bao nhiêu khu, nhưng hôm nay tụi mình chỉ được phép vào ba nơi: A, B và C.”


Cô ấy lấy ra một chiếc thẻ màu xanh. Lần này, cánh cửa cũng mở ra với tiếng “tít”. Cửa vẫn dày hơn mười phân. Chúng tôi tiếp tục đi cùng Rachel dọc hành lang.


Hành lang giữa các khu khá dài.


Đi qua đi lại chắc mệt lắm.


Đang mải suy nghĩ thì tôi bỗng phát hiện một vết nứt nhỏ trên trần nhà.


Ơ?


Dưới sàn, đối diện với vết nứt đó cũng có một đường rạn mảnh tương tự. Có khi nào đây là vách ngăn?


Nhìn lên tường, tôi thấy những khoảng trống có quy luật, dường như là khoảng cách giữa các vách. Từng thấy trên phim, giờ mới được thấy ngoài đời, cảm giác thật lạ.


Lực phòng thủ nơi này nghiêm ngặt hơn tôi tưởng.


Có lẽ vì đây là căn cứ quân sự nên mới vậy. Sau một hành lang dài, cuối cùng chúng tôi cũng đến bên trong khu B.


“Khu B là trung tâm huấn luyện dành cho những người có năng lực đặc biệt.”


“Gì cơ?”


Tôi có hơi sững sờ. Không ngờ họ lại đưa tôi xem cách huấn luyện của người có năng lực. Dù có liên minh đi chăng nữa thì cũng không nên để tôi thấy mấy thứ này.


Rachel bật cười, có vẻ cô ấy đã đoán trước được phản ứng ngạc nhiên của tôi. Nụ cười ấy toát lên sự điềm nhiên.


Có lẽ nơi này giống phòng tập hơn là trung tâm huấn luyện thực sự.


Việc huấn luyện kỹ năng thật sự chắc ở khu khác. Đây rõ ràng là nơi rèn thể lực hoặc huấn luyện cơ bản. Khi nhìn vào bên trong, tôi lập tức xác nhận suy đoán của mình là đúng. Nửa không gian được trang bị máy chạy bộ và thiết bị tập cơ giống phòng gym, nửa còn lại là các sàn trống được chia ngăn bằng kính trong suốt.


Thấy trên sàn trải thảm cao su giống trong phòng tập Taekwondo, tôi đoán chỗ đó dùng để đấu tập. Không có ai trong khu vực trống, nhưng tôi thấy vài người đang chạy bộ hoặc nâng tạ trong khu tập luyện. Nổi bật nhất là một người đàn ông đang ngồi trên ghế dài, tay cầm tạ đơn, gồng lên đôi cơ bắp to lực.


“Cậu thấy người kia chứ? Chuck Jones. Thợ săn mạnh nhất của SNT đấy.”


“Ồ…”


Tôi chưa từng nghe tên này. Người mạnh nhất nước Mỹ trong nguyên tác là người khác cơ mà. Không lẽ sau này cậu ta sẽ mất vị trí? Anh ta ngẩng đầu nhìn chúng tôi, có lẽ vì biết chúng tôi đang bàn tán về mình.


Khuôn mặt góc cạnh, đầy nét nam tính, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, phong thái y như lính thực thụ hơn là một thợ săn.


Vai anh ta to bằng vòng eo phụ nữ luôn ấy. Như thể có thể cho hai người như Ha Hyun Seo ngồi mỗi bên vai cũng không thành vấn đề.


Anh ta đặt tạ xuống, đứng dậy và tiến về phía chúng tôi. Dáng người to lớn ấy khiến tôi có cảm giác anh ta còn to hơn khi lại gần.


Dù tôi có nhỏ bé thế nào, thì anh ta chắc cũng phải cao trên hai mét.


“Rachel. Họ là người của Sungwoon à?”


“Đúng rồi, Chuck. Đây là cậu Ki…”


Rachel lần lượt chỉ vào từng người, giới thiệu với Chuck đang tiến lại gần. Khi nhìn đến tôi, ánh mắt anh ta hơi hẹp lại. Không phải kiểu ánh mắt đáng sợ, nhưng khiến tôi có cảm giác hơi ớn lạnh trong lòng.


Tuy nhiên, ngay sau đó ánh mắt anh ta chuyển sang người khác, rồi tiến thêm một bước về phía Kwon Jae Hyuk sau khi Rachel vừa giới thiệu xong.


“Cậu là người đã đóng cổng không gian đúng không?”


Vì Chuck nói bằng tiếng nước ngoài, chỉ có tôi, Ki Hyun Joo và Rachel hiểu được. Những người còn lại đều ngơ ngác nhìn cậu ta, trong khi Kwon Jae Hyuk – người được hỏi – chỉ cười mà không hỏi lại.


“Chuck, người này…”


“Năng lực của cậu là gì? Biến hình à? Giống như quái vật to ấy.”


Chuck bật cười khẽ. Không phải kiểu chế giễu, chỉ như một câu đùa nhẹ nhàng thôi… nhưng tôi vẫn thấy hơi lo.


Hỏi năng lực của người khác là…


Dù bây giờ chưa bị coi là bất lịch sự, nhưng về sau sẽ bị. Vì một khi biết được năng lực của đối phương, người ta có thể chuẩn bị đối phó, nên hành vi này dễ bị lợi dụng.


Thế nên khi câu chuyện chính bắt đầu, mọi người đã ngầm hiểu với nhau rằng không hỏi năng lực của người khác là phép lịch sự tối thiểu.


Vấn đề là hiện tại vẫn là quá khứ, và Kwon Jae Hyuk là người quay về từ tương lai.


Tôi hơi lo không biết cậu ta có khó chịu không, nhưng Kwon Jae Hyuk vẫn giữ nụ cười, lắc đầu đáp lại mà không tỏ vẻ gì. Cậu ta còn trả lời bằng thứ tiếng trôi chảy khiến tôi không khỏi thắc mắc cậu ta học từ lúc nào.


“Không đâu, tôi chỉ biết dùng một vài loại vũ khí thôi.”


Nói xong, cậu ta triệu hồi một con dao găm và khéo léo xoay nó trên lòng bàn tay. Rachel và Chuck có vẻ hơi bất ngờ khi thấy dao đột ngột xuất hiện.


Chuck hơi ngẩng cằm lên rồi nói với vẻ chắc chắn:


“Tiếc thật đấy. Tôi đã mong chờ nhiều hơn vì cậu có công lớn. Sức mạnh thật sự là đến từ cơ bắp. Nếu chỉ dựa vào vũ khí, một khi mất rồi thì chẳng còn gì nữa.”


Nói xong, Chuck siết chặt tay, cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, thân hình vốn to lớn lại càng đồ sộ hơn.


…Tôi không nghĩ anh ta là người xấu.


Mặt anh ta thật sự khá dữ. Vừa mới cau mày là Jung Yi Joon – người chẳng bao giờ biết sợ – đã giật bắn người, siết chặt tay tôi.


Tôi ngạc nhiên nhìn sang thì cậu ta nhăn mặt: “Nhìn gì mà nhìn?” nhưng sắc mặt lại tái nhợt thấy rõ.


“Tôi không sợ đâu,” cậu ta còn cố biện hộ, nhưng tôi chẳng buồn đáp, chỉ quay đi.


Tôi vừa trêu cậu ta, vừa để ý thấy ánh mắt kia. Chuck đang nhìn tôi.


“Ờm…”


Tôi thấy hơi bối rối, lẩm bẩm khi anh ta nhìn chằm chằm mình. Cảm giác như tôi đã lỡ nói gì đó không nên. Chuck nhìn tôi một lúc lâu rồi mới quay lưng đi. Đến tận lúc quay đi, ánh mắt ấy vẫn không rời khỏi tôi, khiến tôi càng thêm căng thẳng.


Cái ánh mắt ấy… khiến tim tôi đập loạn.


 

Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 60
Uầy tr ơi:000
Trả lời·04/08/2025
miliebe
miliebeChương 60
Vote giữ lại ah, cám ơn bạn đã dịch.
Trả lời·04/08/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo