Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamm.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 105: Ngoại truyện 9
Khi hồi kết của quá trình quay phim đến gần, số cảnh quay của Chase ít đi, công việc của đội vệ sĩ cũng theo đó mà giảm bớt. Ngày nghỉ phép nhiều hơn, và ngay cả Chase cũng có nhiều ngày chẳng có việc gì làm, chỉ ru rú trong xe trailer cả ngày.
Nhờ vậy mà đội vệ sĩ nhàn nhã hơn hẳn. Họ thay phiên nhau ra ngoài dạo phố, thậm chí ngủ lại qua đêm, thời gian nghỉ ngơi cũng dài hơn trước, đủ để họ biến mất tăm hơi một lúc. Mấy ngày gần đây, họ sống những ngày tháng thảnh thơi như thể đang đi nghỉ mát vậy.
Điều họ mong mỏi chỉ có một. Mong sao sự bình yên này sẽ kéo dài cho đến khi kết thúc buổi quay. Họ đã bàn tính xong xuôi, sau khi xong việc sẽ ghé Miami nghỉ ngơi một tháng trước khi quay về miền Đông. Tất cả đều đếm ngược từng ngày, tận hưởng những ngày tháng vui vẻ trước mắt.
Sau khi Josh đến phiên đi tuần tra bảo vệ, những thành viên còn lại tụ tập tại phòng nghỉ, mỗi người một việc giết thời gian. Vài tiếng nghỉ ngơi nữa thôi là họ lại phải ra ngoài thay ca. Dẫu vậy, trong khi tận hưởng sự bình yên hiếm hoi trước mắt, mỗi người mỗi ngả, Isaac nãy giờ vẫn ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên lên tiếng:
“Dạo này Josh có vẻ lạ, mọi người không thấy vậy hả?”
Câu nói đột ngột khiến tay của Seth khựng lại giữa chừng khi đang giải ô chữ trên báo, Mark đang mải mê lau chùi ván lướt sóng cũng nhăn mặt ngẩng đầu lên. Người bị vạ lây vô duyên vô cớ lại là Henry. Cậu ta đang cầm cốc cà phê trên tay, tung hứng hạt đậu phộng lên trời rồi há miệng ra hứng, khoảnh khắc đó giật mình hoảng hốt nên bắt hụt.
“Khụ, khụ khụ, khụ.”
“Henry!”
Mark hoảng hốt vội vàng vỗ lưng cho cậu ta, Henry suýt chút nữa thì nghẹn hạt đậu phộng mà tắc thở, cuối cùng cũng thoát khỏi cơn nguy kịch. Vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần, cơn giận dữ liền bùng lên. Cậu ta lập tức trừng mắt nhìn kẻ đầu têu gây ra chuyện này.
“Má nó. Tự nhiên cái gì vậy?”
Đôi mắt Henry rớm lệ căm hờn nghiến răng ken két, Isaac hoảng hốt xin lỗi.
“Ơ, xin lỗi…… Tôi có biết là cậu giật mình đến vậy đâu……”
Biết thừa đó chỉ là một câu nói vô nghĩa, Henry càng thêm tức tối. Bỏ qua ánh mắt thương hại của Seth cùng vẻ mặt rõ ràng là đang khinh bỉ của Mark, vấn đề lớn nhất là thằng cha Isaac này đúng là đồ đần độn.
Tôi đã tỏ tình với cậu rồi mà cái miệng kia vẫn cứ lải nhải đến Josh, rốt cuộc cậu có biết mình sai ở đâu không hả? Đồ khốn kiếp.
Điều khiến cậu ta bực mình nhất là bản thân cậu ta lại không đủ bản lĩnh để cho qua chuyện mà đã để lộ hết tâm tư của mình ra ngoài. Vấn đề là, ngoài cậu ta ra, chẳng ai nhận thức được sự nghiêm trọng của tình huống này cả. Bằng chứng là, Isaac vẫn đang ngơ ngác nhìn Henry với vẻ mặt ngu ngơ thường ngày, Seth lắc đầu, ra hiệu bảo Isaac nói tiếp, còn Mark chỉ kịp dặn dò vài câu rồi quay trở lại chỗ của mình.
Mình thích cái thằng đần độn này đúng là điên rồi mà. Henry nghĩ bụng. Lúc cậu ta đang chìm trong sự tự ghê tởm bản thân vì sự mâu thuẫn trong chính mình, vừa muốn đấm cho cậu ta một trận nhừ tử lại vừa muốn lao vào hôn lấy hôn để, Seth lên tiếng:
“Lạ là lạ chỗ nào?”
Mark cũng tỏ vẻ tò mò nhìn Isaac, Henry nghiến răng nghiến lợi cũng chăm chăm nhìn Isaac không rời mắt. Bị dồn hết ánh mắt của mọi người vào mình, Isaac lúng túng gãi đầu.
“Không, cũng không có gì ghê gớm lắm đâu……”
Lúc này mà nói không có gì, cho qua chuyện thì cũng không ổn, cậu ta khó khăn lên tiếng:
“Kiểu hơi tách biệt ấy nhỉ…… Không phải là hay biến mất sao? Không phải là kiểu bỏ bê ca trực đâu, mà là làm đúng việc được giao thôi, xong rồi lại chẳng thấy mặt mũi đâu nữa……”
Nghe Isaac nói, Seth nghiêng đầu khó hiểu.
“Vậy hả?”
Isaac chắc chắn khẳng định.
“Đúng mà.”
“Sao cậu biết hay vậy? Bộ cậu theo dõi anh ấy hả? Ghê tởm.”
Bị Henry nhảy dựng lên chỉ trích, Isaac cạn lời nhìn cậu ta, rồi lập tức quay đầu sang phía Seth cùng Mark. Bị cậu ta làm lơ trắng trợn, Henry giận đến nắm chặt tay thành đấm, nhưng chưa kịp vung lên thì Mark đã chen vào.
“Hình như cũng đúng đó. Hôm trước cả đám được nghỉ, hình như chỉ có mình Josh là vắng mặt.”
“Đúng không?”
Như thể tìm được đồng minh, Isaac mừng rỡ ra mặt. Henry buông thõng nắm đấm xuống, trừng mắt nhìn Isaac, giọng điệu đầy mỉa mai.
“Chắc anh ấy có việc bận thôi. Cậu nghĩ ai mà muốn chôn chân ở cái chỗ âm u toàn một lũ đàn ông con trai này chứ? Chắc anh ấy ra ngoài tắm nắng đâu đó rồi.”
Nghe vậy, Seth ngẩng đầu lên. Ý kiến hay đấy chứ. Chính ra người cần phải trốn khỏi đám đàn ông âm u này phải là mình mới đúng. Cậu ta định bụng thu dọn đồ đạc ra ngoài cho khuây khỏa, Mark bỗng trầm giọng hỏi:
“Việc bận, là việc gì chứ? Josh có nói gì với cậu không?”
“Nếu có nói thì đã chẳng có chuyện này rồi.”
Seth chỉ ra. Mặt Mark càng thêm u ám.
Không giống như kỳ vọng ban đầu rằng sẽ được quay lại làm việc ngay sau khi đội vệ sĩ cũ của Chase trở về, hợp đồng của họ bị kéo dài ‘cho đến khi kết thúc buổi quay’ theo yêu cầu của chủ thuê, nhưng thực tế thì chẳng có việc gì để làm. Vai trò theo dõi sát sao buổi quay, tuần tra xung quanh đều do đội vệ sĩ cũ đảm nhận, còn họ thì chỉ như ngồi chơi xơi nước, giết thời gian là chính.
Vì vậy, nhiều nhất mỗi ngày họ chỉ làm việc khoảng hai ba tiếng, mà phần lớn là đi lại lãng vãng cùng với các vệ sĩ khác, thường xuyên nhất vẫn là cả ngày dài không có việc gì làm. Thậm chí họ còn sinh nghi, không hiểu tại sao hắn lại phải bỏ ra một khoản tiền lớn như vậy để giữ chân bọn họ ở lại. Dĩ nhiên, đối với Chase Miller, mớ tiền lương của bọn họ có đáng gì so với chiếc đồng hồ đeo tay của hắn chứ.
“Trước giờ mỗi khi được nghỉ, Josh toàn đi gặp Pete mà.”
Seth nhắc nhở, Isaac lắc đầu.
“Ý tôi là kể cả những ngày không ra ngoài, anh ấy cũng hay biến mất đấy.”
“Lẽ nào.”
Phá tan bầu không khí im lặng thoáng chốc, Mark lên tiếng:
“Không lẽ Josh định bỏ việc đấy chứ?”
Câu nói đó khiến tất cả mọi người lập tức khựng lại. Isaac hốt hoảng hít một hơi thật sâu, Henry cũng từ từ mở bàn tay đang nắm chặt ra. Ngay cả Seth cũng quên béng mất ý định ra ngoài, lóng ngóng đứng chôn chân tại chỗ. Mark tiếp tục nói:
“Josh hay biến mất, không lẽ là đang tìm chỗ làm mới sao? Nếu vậy thì cũng hợp lý, tại sao cậu ấy lại không nói gì với chúng ta.”
“Nhắc mới nhớ, lý do đến đây làm việc của anh ấy cũng là vì cần tiền mà.”
Seth lẩm bẩm như nói một mình, Isaac hoảng hốt lắc đầu.
“Không phải đâu, tôi nghe nói mẹ anh ấy khỏe hơn nhiều rồi mà.”
“Khỏe hơn chỉ là nhất thời thôi. Bệnh đó có phải là bệnh chữa khỏi được đâu, tiền bạc còn phải đổ vào dài dài ấy chứ? Biết đâu chừng anh ấy cần nhiều tiền hơn thì sao.”
Trước lời phân tích lạnh lùng của Seth, mặt Mark càng thêm tái mét. Henry như đổ thêm dầu vào lửa, gật gù tán thành.
“Mà công nhận đãi ngộ của chúng ta cũng hơi chán thật.”
“……Tôi đã cố gắng hết sức rồi.”
Mark yếu ớt phản kháng. Seth hiểu ý vỗ vai anh ta vài cái. Isaac vội vàng phản đối.
“Không phải vì lý do đó đâu. Josh là người trọng nghĩa khí mà, không đời nào anh ấy lại tự dưng trở mặt với chúng ta đâu.”
“Tự dưng đâu chứ. Cũng phải báo trước cho chúng ta một hai tháng chứ nhỉ.”
Henry thờ ơ đáp lại, Isaac lại một lần nữa á khẩu. Bầu không khí im lặng bao trùm, Seth lên tiếng:
“Không có Josh thì chúng ta xoay sở theo kiểu không có Josh thôi chứ biết làm sao.”
Cậu ta định nói thêm ‘Chuyện cũng chưa chắc chắn, mọi người đừng lo lắng quá’ nhưng Mark đã ngắt lời cậu ta.
“Thiếu Josh là mệt mỏi lắm đấy, cậu ấy là một nhân tố quan trọng cỡ nào chứ. Mọi người nghĩ mà xem, cái kiểu vừa có năng lực vừa có kinh nghiệm như cậu ấy, đi đâu mà chẳng được người ta trải thảm đỏ rước về. Nếu điều kiện người ta đưa ra quá tốt thì mình cũng chịu chứ biết làm sao.”
Mark đã hoàn toàn chìm đắm trong mớ vọng tưởng rằng Josh sắp thông báo chuyện nghỉ việc đến nơi rồi. Seth nghĩ rằng trong tình huống này cứ kệ Mark tự suy diễn có lẽ tốt hơn, nên cậu ta không nói gì, tiếp tục chuẩn bị ra ngoài. Nhưng lần này Isaac lại chen ngang.
“Có thể còn có lý do nào khác nữa. Tôi tin Josh.”
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamm.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.