Kiss The Scumbag - Chương 137

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#137

Khi Winston xuống xe và nhận ra nơi mình đã đến là Delights, anh đã thầm thở phào nhẹ nhõm. Thật may mắn, dù sao thì gia đình cũng đã giữ lời hứa với anh.

Nếu là Delights thì nơi này an toàn hơn bất cứ nơi nào khác. Cho dù Yujin có bị đối xử tệ ở đây, thì ít nhất cậu ấy sẽ không gặp nguy hiểm. Đó là niềm an ủi duy nhất của Winston.

Mình phải tìm Yujin ngay.

Không biết bây giờ cậu đang lo lắng đến mức nào. Có lẽ cậu đang khóc. Mình phải nhanh chóng đến ôm em ấy và nói rằng mọi chuyện đều ổn. Phải nói với em ấy rằng mình vẫn bình an vô sự, đừng lo lắng, và từ giờ mình sẽ bảo vệ em ấy.

Mình phải nói như vậy.

Kỳ lạ thay, trong nhà lại rất yên tĩnh. Thậm chí không thấy bóng dáng của những người làm thường ngày qua lại. Winston cảm thấy nghi ngờ, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ thắc mắc đó. Bây giờ việc tìm kiếm Yujin quan trọng hơn.

……Hả?

Đó là khi anh vô tình ngẩng đầu lên. Winston nhìn thấy ai đó đang đi lên cầu thang. Là Yujin.

"Yujin......"

Anh định gọi lớn, nhưng ngay lập tức cảm thấy nghẹt thở và thất bại. Winston thở hổn hển, vai run lên, khi anh ngẩng đầu lên lần nữa thì bóng dáng cậu đã biến mất từ lúc nào. Winston không suy nghĩ thêm và đi thẳng đến thang máy.

Haa, haa.

Dường như anh đã bất tỉnh trong giây lát. Anh tỉnh lại sau một tiếng chuông ngắn và cửa thang máy đang mở ra. Và đồng thời, anh cảm nhận được một mùi pheromone nồng nặc. Đó là mùi hương của cha anh.

......Cái gì thế này?

Anh không thể suy nghĩ thấu đáo được. Anh loạng choạng bước đi, dựa vào chiếc nạng. Rõ ràng là anh đã đuổi theo Yujin đến đây, nhưng cảnh tượng trước mắt lại quá bất ngờ. Tại sao mình lại xuống ở đây? Tầng này có phòng của cha.

Một điềm báo chẳng lành khiến sống lưng anh lạnh toát. Lúc bấy giờ anh mới biết. Tại sao căn nhà lại yên tĩnh đến vậy. Tại sao không thấy ai ở trong dinh thự.

Vì Harold đang xả pheromone.

Để đề phòng bị pheromone của một Alpha cực đoan làm biến đổi, tất cả nhân viên đều đã rời khỏi vị trí. Tất cả bọn họ chắc chắn sẽ trốn kín cho đến khi kỳ phát tình của ông ta kết thúc.

Vậy thì lẽ nào.

Winston cảm thấy mồ hôi lạnh đang chảy ra và chật vật bước từng bước nặng nề. Người mà cha anh đang trải qua kỳ phát tình cùng là......

Không thể nào. Tiếng kêu phủ nhận vang lên từ sâu thẳm trong trái tim anh. Không thể nào Omega đang cùng trải qua kỳ phát tình với ông ta lại là Yujin được. Chắc chắn là mình đã nhìn nhầm rồi. Do quá nhớ nhung nên mình đã nhìn nhầm thôi. Lẽ nào Yujin của mình, lẽ nào.

......Lẽ nào chuyện đó lại.

Cánh cửa phòng từ từ mở ra. Winston như bị ma ám bước vào. Mùi hương pheromone nồng nặc hơn khiến anh cảm thấy lộn ruột. Nhưng đó không chỉ là mùi hương của một Alpha cực khác với mình. Ở đó, mùi hương pheromone nồng nặc của một Omega cũng đang lẫn vào một cách đặc quánh.

Và Winston đã nhìn thấy. Hai người đang khỏa thân quấn lấy nhau trên giường.

Anh mở to mắt, thậm chí không chớp mắt và đứng im như pho tượng. Trong tầm nhìn hoàn toàn đóng băng của Winston, anh nhìn thấy cha anh ngẩng đầu lên. Đôi mắt màu vàng kim chứa đầy pheromone và ham muốn hướng về phía Winston. Tiếp theo, người đàn ông ở bên dưới ôm lấy má cha anh. Winston đã tận mắt chứng kiến cảnh cậu ta kéo Harold lại và hôn ông. Anh còn nhìn thấy cánh tay dài và gầy ôm lấy lưng cha mình.

Mọi thứ trước mắt anh như quay cuồng. Làm sao chuyện này có thể xảy ra được? Có phải vì pheromone không? Đúng vậy, Yujin là một Omega, nên cậu ấy không thể không bị ảnh hưởng bởi pheromone của cha anh. Chuyện này không thể là sự thật được, tuyệt đối không thể......

"Đang làm cái quái gì vậy, cút ngay!"

Anh nghe thấy tiếng gầm giận dữ của cha mình. Mặc dù vậy, Winston vẫn không thể di chuyển. Anh đáng lẽ phải chạy đến và kéo Yujin ra, nhưng anh đã quá sốc nên cơ thể không thể cử động được. Thấy Winston vẫn chỉ đứng thẫn thờ, đột nhiên Yujin quay đầu lại. Ánh mắt hai người chạm nhau, và Yujin đã nhìn thấy anh.

"Yujin."

Cuối cùng, Winston cũng gọi được tên cậu. Bây giờ Yujin đã nhìn thấy mình rồi, chắc chắn cậu ấy sẽ tỉnh táo lại thôi. Nếu mình chìa tay ra, em ấy sẽ nắm lấy tay mình. Hãy nghĩ lại đi, Yujin. em đã từng ghê tởm ông ta mà. em đã khóc trong vòng tay anh vì sợ cha chạm vào em......!

"Hahaha."

Đột nhiên, Yujin bật cười. Khuôn mặt tươi cười mà Winston vô cùng yêu thích đang ở ngay trước mắt anh, nhưng trái lại, anh lại trở nên tái mét. Yujin ôm chầm lấy Harold và dụi mặt vào vai ông như để cho Winston thấy. Đó là thói quen mà cậu luôn làm với anh, nhưng giờ cậu lại làm điều đó với một người đàn ông khác một cách y hệt.

Có lẽ, em sẽ làm điều đó với bất kỳ ai sao.

Có phải em đã luôn làm như vậy không?

Khoảnh khắc đó, Winston ôm lấy đầu và hét lên một tiếng xé lòng.

---------------

"......ton, Winston!"

Anh cố gắng lấy lại ý thức sau những tiếng gọi liên tục. Khi tầm nhìn mờ ảo dần lấy lại tiêu điểm, anh nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc. Đó là gia đình của anh.

"Winston, em có ổn không? Tại vì thế này nên chúng ta mới ngăn cản em......"

Lady Catherine lấy khăn tay lau nước mắt và nức nở. Winston ngơ ngác chớp mắt, cố gắng gượng dậy nhưng lại rên rỉ và nằm xuống.

"Đừng cố quá sức, hẳn là em đã bị sốc nặng lắm."

Gordon nói bằng giọng quan tâm khác thường.

"Bây giờ em đã biết rồi chứ gì? Thằng nhãi đó đã lừa dối em."

Tuy nhiên, trong mắt Winston vẫn còn đầy sự đau khổ. Có lẽ anh đã mơ một giấc mơ. Có lẽ đây vẫn là bệnh viện và......

Nhưng cảnh vật trước mắt là căn phòng của anh, không thể nhầm lẫn được. Anh đã từng sử dụng căn phòng quen thuộc này cho đến khi rời khỏi Delights, nên anh đã thay đổi suy nghĩ.

Bên này mới là giấc mơ sao? Hay là mình đã mơ một giấc mơ trong giấc mơ?

Gordon tiếp tục nói với anh, còn anh đang phủ nhận thực tế.

"Bây giờ chúng ta có thể nói cho em biết chuyện gì đã xảy ra với những kẻ đã tấn công em rồi ch? Tất cả bọn chúng đều đã bị bắt. Và bọn chúng đã thú nhận rằng Yujin đã dẫn chúng vào nhà đấy."

Winston cau mày. Gordon tiếp tục nói với Winston, anh vẫn còn bán tín bán nghi.

"Thật đấy, có cả lời khai của nhân viên bảo vệ nữa. Hãy nghĩ mà xem, làm sao bọn chúng có thể vào được một biệt thự có an ninh tốt như vậy chứ? Nếu không có ai cho vào. Chính Yujin đã mời chúng vào nên nhân viên bảo vệ mới cho chúng vào."

Gordon lấy điện thoại di động ra khỏi túi áo khoác rồi mở màn hình và đưa cho Winston xem.

"Đây, đây là bằng chứng."

Trên đó có vô số tin nhắn qua lại. Gordon nói thêm khi nhìn Winston đang nhìn chằm chằm vào nó mà không chớp mắt.

"Đây là điện thoại di động mà một trong số những tên bị bắt đã nộp. Hãy xem tin nhắn đi, đó là Yujin gửi đấy."

Ở đó có vô số những cuộc trò chuyện và hình ảnh dâm ô được tích lũy một cách dài dằng dặc. Gordon cất lại điện thoại di động vào túi áo khoác sau khi thấy Winston không thể xem tiếp và quay mặt đi.

"Thằng nhãi đó đã lừa dối em trong suốt thời gian qua. Đồ đạc trong nhà cũng biến mất khá nhiều, nhưng em không hề biết đúng không? Nó đã bán đồ ăn cắp thông qua lũ này. Nó giả vờ ngây thơ và không quan tâm đến tiền bạc trước mặt em, nhưng mà."

"......Ti sao?"

Winston lần đầu tiên lên tiếng.

"Tại sao Yujin lại lừa dối tôi? Nếu em ấy muốn tiền thì tôi sẽ cho em ấy bao nhiêu cũng được mà."

"Chẳng phải em thích cái vẻ đó của Yujin sao?"

Gordon nhún vai và hỏi lại.

"Chẳng phải em đã say mê vẻ ngây thơ của Yujin sao? Nó sợ nếu bị phát hiện là thích tiền thì em sẽ chán nó nên nó mới diễn kịch. Chuyện đó có khó khăn gì đâu? Cái thằng đĩ ngủ với tất cả đàn ông trên thế giới lại giả vờ ngây thơ trước mặt em và giả vờ không biết gì cả."

Khuôn mặt Winston tràn đầy sự hoang mang. Rõ ràng anh đã trực tiếp nhìn thấy và nghe thấy chuyện đó, nhưng anh vẫn không thể tin được. Phu nhân Campbell lần đầu tiên lên tiếng với anh như vậy.

"Dù sao thì bây giờ con cũng đã biết rồi. Dù cái giá phải trả có hơi đắt...... Nhưng biết làm sao được, mọi bài học đều cần phải trả giá ."

"Bây giờ em không biết thằng nhãi đó sẽ nói gì để lừa dối em đâu."

Gordon tiếp lời mẹ và lớn tiếng.

"Nó có thể nói dối là nó có thai cũng nên. Bọn lừa đảo đó thường có những thủ đoạn quen thuộc như vậy mà."

"Ngay cả khi đó là sự thật, thì ai biết được đó có phải là con của Winston hay không? Đừng để bị lừa, Winston. Chuyện đó cũng sẽ là một lời nói dối thôi."

Catherine nói thêm một câu, thì mẹ cô nghiêm nghị lên tiếng.

"Nếu con không cố gắng khiến nó mang thai thì điều đó là không thể phải không? Nếu thằng ngốc đó gây ra một vụ lừa đảo như vậy, thì đó chính là bằng chứng cho thấy li chúng ta nói là đúng."

Lời bà nói là đúng. Nếu Yujin mang thai, thì đứa bé đó không thể là con của Winston được. Có lẽ đó sẽ là bài kiểm tra cuối cùng dành cho Yujin. Dành cho Winston nữa.

Phu nhân Campbell nói với Winston đang im lặng một cách dịu dàng hơn.

"Lần này con hãy gặp một người con gái phù hợp vi con và bắt đầu lại nhé. Tội nghiệp con ta, con phải xóa bỏ những ký ức tồi tệ bằng những ký ức tốt đẹp khác thôi."

Đó là điều bà hằng mong muốn từ lâu. Winston đã từ chối vì có Yujin, nhưng bây giờ anh không thể nói được gì cả. Trong đầu anh chỉ toàn là ký ức về cha mình và Yujin đang lăn lộn trên giường. Anh muốn lấy bộ não ra và nghiền nát nó nếu có thể. Khi anh lại mất ý thức và rơi vào giấc ngủ sâu, trái tim anh đã lạnh lùng và chai sạn như một tảng đá, khác với trước đây.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo