Kiss The Scumbag - Chương 138

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#138

Ngày lễ đính hôn hôm đó trời quang đãng đến kinh ngạc. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, mọi người đều đồng thanh chúc phúc cho cặp đôi và nói rằng họ được trời ban, nhưng Winston chẳng cảm thấy chút cảm xúc nào.

Khi việc đính hôn với Evelyn được quyết định, cô ấy đã hỏi Winston một cách thận trọng. "tôi cũng được sao?" Winston lấy lý do là tình bạn ít ỏi mà nói thật.

"tôi không quan tâm là ai cả."

Anh không biết Evelyn có bị tổn thương bởi những lời đó hay không. Bởi vì anh thực sự không quan tâm.

Cứ như thể trái tim đã biến mất đi đâu đó. Dù làm gì thì anh cũng chẳng cảm thấy gì cả. Ngay cả những việc xảy ra với chính mình, anh cũng cảm thấy như đó là chuyện của người khác. Winston nghĩ rằng anh đã chết vào ngày hôm đó.

Vì vậy, ngay cả khi anh nghe nói rằng Yujin đã đến tìm anh vài giờ trước buổi lễ, Winston cũng chỉ bình thản mà thôi.

"Con có chắc không? Ta lo rằng nó sẽ dùng những lời dối trá nào đó để lừa gạt con đấy."

Bà Campbell can ngăn anh và thở dài, Winston hờ hững đáp lại.

"Sẽ không có chuyện gì đâu ạ."

Nhìn bóng lưng con trai rời đi chỉ để lại những lời đó, bà lo lắng nhíu mày, nhưng tất cả những gì bà có thể làm chỉ là vậy. Dù vẫn phải chống nạng để đi, nhưng tình trạng của Winston đã tốt hơn nhiều so với trước đây. Ngày anh có thể bỏ chiếc nạng đáng ghét này cũng không còn xa nữa.

Thứ anh bỏ lại không chỉ là chiếc nạng.

Anh mở cửa mà không gõ, và người tình mà anh đã từng yêu thương hết mực đang chờ đợi anh bên trong. Yujin co rúm lại với vẻ mặt đầy sợ hãi, ngay khi nhìn thấy khuôn mặt Winston, đôi mắt to tròn của cậu đã ngấn lệ.

"Winnie...!"

Yujin định chạy đến gọi tên anh, nhưng rồi lại dừng lại. Không chỉ vì Winston vẫn đang chống nạng. Chắc chắn cậu đã đọc được một bầu không khí bất thường nào đó trên khuôn mặt anh. Winston chỉ hờ hững nhìn cậu.

"Cơ thể anh, có khỏe hơn không...?"

Yujin thận trọng lên tiếng.

"Tốt."

Winston trả lời bằng giọng điệu vô cảm, và đó là tất cả. Yujin nói "Thật tốt quá" và thở phào nhẹ nhõm, nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.

"Cái nạng... sao lại...? Chẳng lẽ cứ phải...."

"Không sao, tôi sẽ sớm có thể đi lại mà không cần nó thôi."

Winston nói sự thật với cậu, cậu vẫ chưa thể nói hết câu. Vì anh không nói dối, khác với Yujin. "Ừm", Yujin lặp lại. Một sự im lặng khó xử trôi qua giữa hai người. Đây là lần đầu tiên bầu không khí giữa họ lại trở nên xa cách đến vậy. cả hai luôn cố gắng nói chuyện và hôn nhau nhiều hơn một chút mỗi khi gặp nhau, nên bầu không khí bất an này thật không quen thuộc.

"...À."

Yujin ngập ngừng một lát rồi mới lấy hết can đảm.

"Anh có, có giận em nhiều không...?"

"tôi à?"

Yujin gật đầu sau câu hỏi thờ ơ của anh.

"Vì em... suýt, chết... vì em."

Cậu lắp bắp như thể đang cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Nếu là trước đây, Winston đã ôm cậu vào lòng và an ủi cậu rằng không có gì xảy ra, nên đừng lo lắng. Nhưng bây giờ anh không hề động đậy một ngón tay và chỉ nhìn Yujin. Yujin cảm thấy bất an trước tình huống đó và không biết phải làm gì.

"Em xin lỗi, Winston. Chắc anh đã rất đau đớn...?"

Yujin nói bằng giọng run rẩy. Nhìn cậu sốt sắng quan sát sắc mặt Winston như một con mồi yếu ớt đang lo sợ không biết mình sẽ bị ăn thịt lúc nào trước kẻ săn mồi. Nhưng kỳ lạ thay, Winston lại chẳng cảm thấy gì cả. Nếu là trước đây, anh đã vội vàng luống cuống dỗ dành Yujin, nhưng bây giờ anh chỉ đứng đó nhìn cậu như một người ngoài cuộc.

"Yujin."

"Ừm."

Nghe thấy tiếng gọi tên, Yujin lập tức đáp lời. Winston hỏi cậu đang lo lắng và thăm dò sắc mặt anh.

"cậu chỉ muốn nói thế thôi sao?"

Yujin lại im lặng. Cậu nín thở nhìn Winston rồi hé miệng, nhưng không phát ra âm thanh. Cậu chỉ mấp máy môi rồi khó khăn lắm mới phát ra một âm thanh yếu ớt như thể sắp chết.

"Việc, đính, hôn... là thật sao? Với Evelyn?"

Winston chỉ lặng lẽ nhìn Yujin. Nhưng Yujin đã biết câu trả lời.

"Sao...?"

Đôi mắt Yujin nhanh chóng long lanh ngấn lệ. Cậu nắm chặt tay thành nắm đấm, nhưng rồi lại không thể đánh Winston và lặp đi lặp lại hành động nắm chặt rồi thả lỏng. Thay vào đó, cậu phản kháng gay gắt bằng giọng nói pha lẫn tiếng khóc.

"Sao anh có thể làm như vậy? Anh bỏ em... Anh đã nói là anh yêu em, anh đã nói là em là của anh mà!"

Winston không trả lời. Anh quay người bỏ đi như thể không cần nghe thêm nữa, Yujin hoảng hốt lao đến níu lấy anh.

"Ch, chờ đã! Đừng đi!"

Cuối cùng, cậu quỳ xuống. Cậu túm lấy chân Winston và gào khóc như phát điên.

"Đừng đi, Winston. Anh..anh có thể kết hôn với Evelyn cũng được. Em sẽ chịu đựng. Chỉ cần cho em ở bên cạnh anh thôi, em cũng không sao cả!"

Những lời đó càng khiến Winston khó chịu hơn.

"Thích làm nhân tình hơn sao? Vậy trước đây ghen tị với Evelyn làm gì?"

Yujin nhất thời ngập ngừng. Cậu im lặng một lát , lựa chọn lời nói rồi mới trả lời.

"Em làm nhân tình cũng được... Em cũng không ghen tị, vì Evelyn hợp với anh hơn."

"Ha."

Winston chỉ thở dài ngao ngán. Yujin lại túm lấy anh và van xin khi Winston định quay người đi.

"Đợi, đợi đã Winston! Em sai ri, em đã làm sai mọi thứ, xin anh hãy tha thứ cho em!"

"em chỉ có mình anh thôi", Yujin tha thiết cầu xin và ngước nhìn anh. Nhìn xuống khuôn mặt đẫm lệ của người mình yêu, Winston lên tiếng.

"Sai cái gì?"

Nghe thấy giọng nói lạnh lùng mà cậu chưa từng nghe trước đây, Yujin ngơ ngác chớp mắt. Winston hỏi lại như đang nhai nuốt từng từ một.

"cậu đã làm sai cái gì?"

Yujin không trả lời. Có lẽ cậu đang suy nghĩ xem mình phải trả lời thế nào thì mới làm vừa lòng Winston. Anh nghĩ rằng dù cậu có nói gì đi nữa thì Winston cũng không sốc, cũng không thể thay đổi ý định của anh. Nhưng ngay cả như vậy, cậu vẫn không thể từ bỏ một chút luyến tiếc nào.

"...Em."

Yujin lên tiếng bằng giọng căng thẳng pha lẫn tiếng thở dốc. À, khoảnh khắc ấy Winston khẽ nhíu mày. Xin em đừng nói ra lời đó. Cuối cùng Yujin đã thú nhận với Winston đang nhìn chằm chằm vào cậu.

"Em có thai."

À……

Vẻ mặt của Winston trở nên vô hồn.

Sao em li có thể như vậy.

"Con của anh."

Yujin nói thêm bằng giọng run rẩy. Khuôn mặt Yujin đang cười trong vòng tay của cha đột nhiên hiện lên rõ ràng trong tâm trí Winston. Anh khẽ cười khẩy.

Em định giẫm đạp lên tình yêu của anh đến phút cuối cùng sao.

Gương mặt người anh yêu đang trong tầm nhìn của anh không hề khác so với trước đây. Người thay đổi là Winston. Vẻ mặt nhìn xuống cậu trong quá khứ của anh chỉ còn lại sự cay đắng, hối hận và trách móc.

Ngày hôm đó, Yujin đã biến mất khỏi trước mặt anh. Anh nghĩ rằng có lẽ cả đời này cậu sẽ không bao giờ dám xuất hiện trước mặt anh nữa. Và năm năm đã trôi qua như vậy. Anh đã định kết thúc một cuộc đời vô nghĩa với trái tim đã chết như thế. Dự đoán của Winston có lẽ đã có thể trở thành hiện thực.

Nếu không phải vì di chúc của Harold.

-----------------

"...Ư."

Yujin rên rỉ một tiếng khe khẽ và nhăn trán lại. Cậu từ từ mở mắt ra và nhìn thấy một trần nhà mà cậu chưa từng thấy trước đây. Sau khi chớp mắt vài lần để lấy lại tiêu cự, hình ảnh dần trở nên rõ ràng hơn.

Đây là...?

Cậu nghi hoặc quay đầu lại và nhanh chóng nhận ra rằng đây là bệnh viện khi nhìn thấy thiết bị y tế được kết nối với cơ thể mình. Cùng với đó, ký ức từng chút một ùa về. Cậu chợt cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Cậu nhận ra rằng mình suýt chút nữa đã chết. May mắn thay, cậu vẫn còn sống, và cơn đau nhức trên cơ thể đã chứng minh điều đó. Sau đó, cậu phát hiện ra hình ảnh một người đàn ông đang ngồi trên ghế, dựa vào tường ngủ.

Winston.

Khoảnh khắc ấy, trái tim Yujin đập điên cuồng. Anh ta đang làm gì ở đó? Chẳng lẽ anh ta đang canh chừng cậu để cậu không trốn thoát trong tình trạng này sao? Angela có sao không? Còn Charlotte thì...?

Thật khó thở khi những suy nghĩ cứ liên tục hiện lên trong đầu. Yujin thở dồn dập và vội vàng dừng suy nghĩ. Điều quan trọng là phải kiểm tra tình trạng của mình ngay bây giờ.

Khi sờ soạng cơ thể, cậu cảm thấy một lớp băng dày trên ngực. Có vẻ như cậu đã bị đâm nhiều lần, nhưng không có vết thương nào chí mạng. Dù sao thì Charlotte- người bình thường có vẻ chưa bao giờ cầm dao, có lẽ thất bại là điều đương nhiên.

Nhưng tại sao cô ấy lại làm như vậy với mình...?

Khi cậu nghĩ đến đó, Winston rên rỉ một tiếng khe khẽ và nhăn trán lại. Yujin giật mình căng thẳng quan sát anh, anh từ từ mở mắt ra. Và cuối cùng, cả hai đã nhìn thấy nhau.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo