Kiss The Scumbag - Chương 145

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#145
Sau cơn mưa, nhiệt độ giảm xuống một bậc nhưng bầu trời lại đặc biệt trong xanh. Không khí lạnh chạm vào m
á khiến tâm trạng thoải mái cũng chỉ là tạm thời.

Cậu có sao không?

Đột nhiên một giọng nói từ trên cao vang lên, Yujin mở mắt . Miễn cưỡng ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu lập tức chạm phải đôi mắt đang nhìn xuống mình. Yujin không giấu nổi sự khó chịu với cánh tay của người đàn ông đang ôm mình một cách quá tự nhiên, và lại lảng tránh ánh mắt anh ta.

K-không cần phải đến mức này…”

Phải cẩn thận chứ, cậu đang mang thai mà.”

Chưa kịp nói hết câu, Winston đã kết luận. Yujin cảm thấy đầu óc lại đau nhức và chỉ có thể im lặng. Ký ức lập tức quay về ngày hôm đó.

Winston đã tiết ra pheromone suốt một đêm. Và ngay sau khi rut kết thúc, anh ta chìm vào giấc ngủ mê mệt, bất tỉnh thêm một ngày rưỡi.

Vấn đề là Yujin cũng bị cuốn vào đó và ngủ thiếp đi ngất xỉu. Dù tỉnh lại nhanh hơn Winston, nhưng cậu vẫn không thể nhúc nhích. Bởi vì Winston đè nặng toàn thân lên Yujin, dù cậu có cố gắng đến mấy cũng không thể thoát ra khỏi vòng tay anh ta.

May mắn thay, các vệ sĩ đã nhận ra tình hình và có thể giúp đỡ một chút. Dù sao thì cũng chỉ là tiêm thuốc qua nhân viên y tế và lại ngủ thiếp đi.

Khi cuối cùng mở mắt, Yujin không còn chút sức lực nào để làm gì nữa. Cậu vẫn bị kẹt trong vòng tay của Winston. Điều đáng mừng là lần này ngược lại, Yujin đang nằm úp trên cơ thể của Winston.

“Ưm…”

Khi Yujin cố gắng cẩn thận đứng dậy , một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ khóe môi cậu. Cậu vô thức nhăn mặt và nhắm mắt lại, đột nhiên cánh tay của người đàn ông đang đặt hờ hững trên cơ thể cậu siết chặt lại.

“Đi đâu đấy?

Nghe thấy tiếng nói trầm thấp, Yujin Híc” một tiếng, vô thức nín thở, định bật dậy nhưng ngay lập tức bị giữ chặt trong vòng tay, chỉ có thể khẽ giật mình. Anh ta không ngủ sao?Bối rối ngẩng mắt lên, đôi mắt tím sẫm đang nhìn thẳng vào cậu. Yujin không hiểu sao lại không tìm được lời nào để nói, chỉ mấp máy môi. Sự im lặng khó xử bao trùm, tim cậu đập loạn xạ.

Không phải tôi định đi đâu cả…”

Cậu khó khăn cất tiếng nhưng sau đó lại là tiếng ho. Yujin nhận ra cổ họng mình khô khốc. Nhìn thấy cậu ho khan, vai nhấp nhô, Winston đột nhiên bật dậy.

“Á…!

Trong khoảnh khắc, Yujin giật mình nín thở nhưng chỉ là thoáng qua. Ngay lập tức, anh ta vòng một tay ôm lấy cơ thể Yujin đang sắp ngã ra, vươn tay ra khỏi giường và nắm lấy bình nước đặt trên bàn cạnh giường. Yujin tựa vào ngực Winston và chỉ nhìn anh ta rót nước vào cốc.

Uống đi.”

Winston tự mình đưa cốc đến môi Yujin, ra lệnh từ trên đầu. Yujin muốn quay đầu đi như một đứa trẻ, nhưng cậu không thể thắng được cơn khát. Cậu cố gắng tự uống như thể đó là lòng tự trọng cuối cùng, nhưng Winston không bận tâm và ép cốc vào môi cậu. ngón tay ngập ngừng ở mép cốc, Yujin miễn cưỡng uống. Nước ấm làm ẩm miệng và đi qua thực quản, dần dần làm giảm căng thẳng. Cậu cảm thấy như đây là lần đầu tiên mình uống nước ngọt đến thế. Yujin từ từ, nuốt khan một hơi và uống hết cốc nước, Winston bỏ cốc ra và hỏi.

Nữa không?

Yujin do dự một chút rồi lắc đầu. Cậu cảm thấy nếu uống thêm, tình huống tương tự sẽ lặp lại. Nhìn thấy Winston khẽ nhíu mày, Yujin càng thêm chắc chắn.

Bỏ, bỏ tôi ra.”

Yujin vặn vẹo cơ thể, cố gắng thoát khỏi vòng tay anh ta. Trong suốt thời gian bị cuốn vào rut của anh ta, cậu cũng bị suy sụp cảm xúc và không tỉnh táo, nhưng bây giờ thì khác. Giữa ban ngày nắng chói chang bên ngoài cửa sổ, tình cảnh họ đang ôm chặt nhau trần trụi không một mảnh vải che thân khiến cậu bồn chồn không yên. Cậu vội vàng cố gắng tách khỏi anh ta nhưng vòng tay anh ta vẫn không nhúc nhích. chế giễu sự chống cự tuyệt vọng của cậu, Winston còn rảnh rỗi đặt cốc xuống bàn cạnh giường, rồi thong thả vòng nốt cánh tay còn lại ôm chặt lấy Yujin. Trước những động tác chậm rãi và bình thản không cần vội vàng, Yujin càng thêm bực bội, nét mặt trở nên khó chịu.

Anh đang làm gì vậy, tôi bảo bỏ ra!

Yujin dậm chân như một đứa trẻ, lớn tiếng, nhưng câu trả lời nhận được lại rất thờ ơ.

Không thích.”

Cái gì?

Bình tĩnh đi.”

Winston thản nhiên nói với Yujin đang phấn khích.

Không tốt cho cơ thể đâu. Em bé sẽ bị giật mình đấy.”

Trong khoảnh khắc, cậu khựng lại. Anh ta vừa nói gì vậy? Yujin bối rối chớp mắt, Winston tiếp tục.

Con ca chúng ta đang ở trong đó.”

Anh ta nheo mắt lại đầy ẩn ý, rồi từ từ xoa bụng Yujin.

Người sẽ khiến cậu giàu có đấy.”

Trong khoảnh khắc, sống lưng Yujin rùng mình. Đầu óc cậu rối bời. Người đàn ông này thực sự tin rằng mình đang mang thai, hay anh ta chỉ giả vờ bị lừa? Sdo dự nhất thời nhanh chóng bị cắt ngang bởi một giọng nói lạnh lùng.

'Người nói không tin ai cả, lại tin lời mình sao? Thật là vô lý.'

Câu trả lời rõ ràng. Có quá nhiều điểm đáng ngờ để phủ nhận. Người đàn ông này chắc chắn đã nhận ra rồi. Anh ta chỉ giả vờ bị lừa vì chuyện sảy thai. Nhưng bây giờ, Yujin không thể nói đó là lời nói dối nữa. Cậu đã tự đào hố chôn mình, và chỉ ngu ngốc tự lăn xuống thôi.

Với thân nhiệt nóng như thể sẽ gây bỏng, Yujin muốn gạt tay anh ta ra ngay lập tức, nhưng giống như cánh tay đang ôm eo, bàn tay Winston đặt trên bụng cũng không nhúc nhích. Yujin cố gắng gỡ ngón tay anh ta ra khỏi da mình và đáp lại.

i, cái trong bụng tôi, có thể không phải con anh mà.”

'Nào, anh sẽ nói gì đây?'

Yujin trừng mắt nhìn Winston, cảm nhận trái tim đập điên cuồng vì lo lng. 'Nói tôi là kẻ nói dối đi, nhanh lên. Mau nói ra suy nghĩ thật của anh đi!'

Yujin nín thở, run rẩy nhìn, Winston từ từ mấp máy môi.

“Đó là con tôi.”

Yujin vô thức nín thở. Winston hạ giọng thì thầm như thú nhận một bí mật.

Nếu tôi nói vậy thì là vậy.”

Một sự căng thẳng kỳ lạ lan tỏa giữa hai người. Điều này có nghĩa là gì? Có lẽ anh ta nghĩ rằng cậu đã mang thai từ đêm qua?

'Lần này, em phải có con của anh, Yujin.'

Một câu nói tưởng chừng đã quên chợt hiện lên. Tại sao Winston lại nói với mình như vậy vào lúc đó? Chẳng phải có nghĩa là anh ta biết mình không có con sao? Tức là lần này anh ta sẽ thực sự làm cho mình mang thai.

Vì cực Alpha có thể thụ thai theo ý muốn.

Nhưng có một sự thật mà Winston không biết. Dù hình chất của anh ta là gì, Yujin không thể mang thai. Yujin có thể đánh cược toàn bộ tài sản ít ỏi của mình rằng anh ta không hề biết sự thật đó. Nếu anh ta biết, chắc chắn anh ta đã bỏ rơi Yujin vô dụng từ lâu rồi.

Vậy tại sao bây giờ anh ta vẫn không nói ra?

Có lẽ anh ta nghĩ rằng không quan trọng vì dù sao thì mình cũng đã mang thai. Dù sao thì kết quả cũng giống nhau mà. Nghĩ như vậy thì mọi chuyện đều hợp lý. Yujin vẫn không hiểu tại sao anh ta lại không dùng sự thật đó để làm nhục mình, nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là phải làm gì trong tình huống hiện tại.

“Đúng vậy.”

Yujin từ từ mấp máy môi.

“Đúng, nếu vậy thì đó là con của anh rồi.”

Thà thế còn hơn. Cứ giả vờ nghe theo người đàn ông này để kiếm tiền thôi. Những thứ trang sức sẽ bị theo dõi ngay, vậy nên phải tìm cách tạo ra tiền mặt…

“Được rồi, vậy chúng ta cùng gia đình đi chơi nhé?

Cái gì?

Lời nói bất ngờ khiến Yujin giật mình. Winston nhìn cậu, giọng vẫn ngọt đến khó hiểu.

Cậu muốn xuất viện mà? Cùng đi mua đồ cho em bé đi. Tự mình đi xem cũng không tệ đâu, vì cậu cứ ở trong biệt thự mãi thôi.”

R-ra ngoài sao?

“Đúng vậy.”

Winston nói rồi đột nhiên cử động cơ thể. Trong khoảnh khắc, Yujin vô thức vòng tay ôm lấy cổ Winston. Winston di chuyển rất nhẹ nhàng và cẩn thận, ôm Yujin vào phòng tắm và tự tay tắm rửa cho cậu từ đầu đến chân.  không để Yujin đi bộ một lần nào, cậu cứ thế được Winston bế trong vòng tay, tắm rửa và thay quần áo. Và cuối cùng, khi ra khỏi bệnh viện và hít thở không khí bên ngoài sau một thời gian dài, Yujin vẫn nằm yên trong vòng tay của Winston.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo