Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#146
"Chuyện gì đang xảy ra thế này?"
Gần nửa ngày đã trôi qua, nhưng Yujin vẫn còn ngơ ngác. Trong khoảng thời gian đó, cậu chưa một lần chạm chân xuống đất. Không, chính xác hơn là Winston chưa bao giờ buông cậu ra. Ngay cả khi di chuyển bằng ô tô, Winston vẫn ôm cậu ngồi trên đùi, đến nỗi Yujin phải lên tiếng phàn nàn.
“Anh không thấy bất tiện khi cứ như thế này sao?”
Yujin không có ý châm biếm, nhưng giọng điệu cũng không mấy dễ chịu. Hơn nữa, chiếc xe họ đang đi cũng không phải là chiếc sedan bình thường mà là SUV, không gian bên trong rộng hơn nhiều nhưng khoảng cách giữa hai người lại quá gần.
“Không, tôi ổn mà.”
Câu trả lời nhận được là điều Yujin đã đoán trước, nên cậu không mấy ngạc nhiên. Điều khiến cậu bất ngờ là câu nói tiếp theo.
“Đau sao? Sắp đến nơi rồi. Cậu chịu được không?”
Trước câu hỏi của Winston, Yujin khựng lại rồi ngẩng đầu lên. Khuôn mặt cậu nhìn thấy hoàn toàn khác với những gì cậu dự đoán. Vẻ mặt nghiêm trọng không chút hài hước khiến cậu nhất thời hoảng hốt.
"...Ờ."
Đó là tất cả những gì cậu có thể nghĩ đến. Khuôn mặt tái nhợt trắng bệch lộ rõ vẻ lo lắng. Sức mạnh trong vòng tay đang ôm lấy cơ thể cậu cũng cho thấy sự căng thẳng tột độ của anh ta.
“……Nếu tôi nói tôi đau, anh sẽ tin sao?”
Khi Yujin vô thức hỏi, khóe miệng Winston cứng lại. Anh ta chậm rãi lên tiếng sau một khoảng lặng.
“Đau đớn không thể giấu được.”
Không hiểu sao, câu nói đó dường như ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Chợt Yujin cảm thấy giằng xé. Nếu bây giờ mình nói dối, người đàn ông này sẽ phản ứng thế nào?
Cậu tò mò nhưng đáng tiếc là không có đủ sức để làm điều đó. "Hừ," Yujin thở dài, lẩm bẩm với giọng yếu ớt.
“Không đau. Chỉ là bất tiện thôi.”
Ngay trước khi khởi hành, cậu đã được tiêm một mũi. Chắc là thuốc giảm đau. Ngay cả bây giờ, cậu vẫn cảm thấy mơ hồ, không chỉ cơn đau mà cả đầu óc cũng vậy. Yujin cảm thấy anh ta vùi mũi vào tóc mình. Tiếp theo là tiếng hít thở sâu.
Mãi sau Yujin mới nhận ra mùi pheromone tỏa ra từ mình.
Mình đã uống thuốc khi nào nhỉ...?
Nghĩ lại thì, kể từ khi bị thương, cậu không nhớ mình đã uống thuốc. Nếu không phải là tiêm, thì tác dụng của thuốc ức chế có lẽ đã hết từ lâu. Mùi pheromone mà cậu tự cảm nhận được bây giờ chính là bằng chứng.
Có lẽ Winston gặp rut cũng là do mình sao.
Yujin chợt nhớ lại hình ảnh anh ta với mùi hương omega nồng nặc. Chắc hẳn đó là một tai nạn xảy ra do pheromone tích tụ. Winston cũng sẽ không muốn chuyện đó xảy ra nữa. Vậy thì mình nên cẩn thận trước là đúng, Yujin nghĩ thế.
“……Thuốc.”
cậu khẽ lẩm bẩm, Winston khựng lại.
“Gì cơ?”
Yujin ngừng lại rồi nói.
“Tôi phải uống thuốc ức chế.”
“Tại sao?”
Yujin bất ngờ nhưng vẫn bình tĩnh trả lời.
“Vì có mùi pheromone. Chẳng tốt cho anh đâu phải không? Lần này là do rut nên không thể tránh khỏi, nhưng chắc anh cũng không muốn chuyện đó xảy ra nữa đâu.”
Yujin cố gắng lý giải rành mạch, nhưng phản ứng của Winston vẫn khác với dự đoán. Tại sao anh ta lại nhìn mình với vẻ mặt đó? Yujin thắc mắc, nghiêng đầu. Không hiểu sao, khuôn mặt nhăn nhó, cậu chỉ chớp mắt, rồi Winston từ từ hé môi.
“……Không muốn sao? Tôi ư?”
“Đúng vậy.”
Yujin dứt khoát gật đầu. cậu nói ra những lời mà anh ta thường nói.
“Tại sao anh lại muốn ngủ với tôi? Một kẻ dơ bẩn, một thằng điếm ngủ với bất cứ ai.”
Winston không nói gì. Bất ngờ thay, với vẻ mặt ngơ ngác hơn cả cậu, Yujin lại một lần nữa bối rối.
“Sao vậy? Anh luôn nói vậy với tôi mà.”
Lần này, Yujin thực sự hỏi với nghi vấn thuần túy. Chẳng lẽ anh ta đã quên những lời anh ta đã trút xuống mình sao? Không thể nào, nếu vậy thì người đàn ông này cũng đã quên rằng Yujin đã phản bội anh ta và ngủ với những người đàn ông khác.
“……Chuyện đó.”
Sau một hồi lâu, Winston nói nhưng chỉ đến đó. Yujin thầm thích thú nhìn anh ta đang tìm kiếm lời để nói, mà không thể tiếp tục. Ngay khi cậu nghĩ đây là lần đầu tiên mình chờ đợi phản ứng của đối phương như vậy, Winston cuối cùng cũng thốt ra lời.
“Đừng uống.”
“Gì cơ?”
Yujin vô thức hỏi lại. Với đôi mắt mở to, Winston chậm rãi nghiến răng nói từng chữ.
“Đừng uống nữa, từ bây giờ trở đi.”
“Không…”
Yujin định nói rằng không phải đang nói về chuyện đó, nhưng Winston đã nhanh hơn.
“Không tốt cho sức khỏe, hơn nữa cậu lại đang mang thai.”
Có rất nhiều loại thuốc có thể uống khi mang thai. Chẳng lẽ anh ta không nhớ từng nói rằng việc cậu tự ý uống thuốc gì đó mà bị vô sinh cũng chẳng liên quan gì đến anh ta sao?
“Bây giờ chúng ta đang nói về…”
“Lúc Angie thì sao? Nếu tình trạng ổn định thì pheromone cũng không tiết ra và chu kỳ cũng không đến.”
Yujin cố gắng quay lại chủ đề, nhưng Winston lại cố chấp tiếp tục câu chuyện. Trong khoảnh khắc, một bức tường lớn hiện ra. Người đàn ông này cố ý né tránh chủ đề đó.
Có lẽ anh ta không muốn thừa nhận rằng anh đã thua pheromone của cậu?
Anh ta là một cực Alpha và Yujin là một Omega bình thường, nên có lẽ lòng tự trọng của anh ta đã bị tổn thương. Nhưng nếu vậy thì anh ta lại đang đưa ra một lựa chọn ngu ngốc hơn. Mùi pheromone của Yujin sẽ tiếp tục quyến rũ anh ta, và kết quả là anh ta sẽ liên tục rơi vào cùng một cái bẫy.
Nhìn cảnh đó có lẽ cũng không tệ.
Một người đàn ông kiêu ngạo như vậy lại sụp đổ chỉ vì pheromone, chẳng buồn cười sao? Hơn nữa, nếu đó là một lòng tự trọng lớn đến mức không ngần ngại lao vào ngọn lửa, thì càng đáng để xem hơn.
“Được rồi.”
Yujin quyết định không nói thêm về thuốc ức chế nữa.
“Tôi sẽ không uống nữa, thế là đủ rồi chứ?”
Mặc dù giọng điệu tự động trở nên châm biếm, nhưng Winston dường như không bận tâm. Có lẽ anh ta cảm thấy nhẹ nhõm vì chủ đề khó chịu đã được bỏ qua một cách mơ hồ.
“Nghỉ đi, còn phải đi một đoạn nữa.”
Nói xong, Winston lại ôm Yujin chặt hơn. Cậu nghĩ rằng việc để mình ngồi vào ghế sẽ thoải mái hơn cho cả hai, nhưng anh ta kiên quyết không làm vậy. Cuối cùng, Yujin đành bỏ cuộc và dựa vào anh ta, rồi bất giác chìm vào giấc ngủ.
----
Yujin tỉnh giấc khi chiếc xe từ từ giảm tốc độ. Cậu khẽ rên lên, và cảm thấy cơ thể đang dựa vào ai đó. ký ức trước khi ngủ mới ùa về, và sau đó, cảm giác về đôi tay rắn chắc đang ôm lấy cơ thể mình cũng chợt ùa đến.
“Đến rồi.”
Winston thì thầm trên đầu Yujin. Cậu giật mình, toàn thân run rẩy. Winston ôm chặt lấy cậu như đã đoán trước được, nhưng vẫn không thể ngăn được cơn đau nhói. “Ưm,” cậu khẽ rên lên.
“Cậu sẽ sớm được nghỉ ngơi thoải mái thôi.”
Những lời an ủi ấy lại mang theo một nỗi buồn sâu sắc. tình huống này vô cùng khó chịu.
Nhưng Yujin không có đủ thời gian để suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩa của nó. Ngay sau đó, đúng như lời anh ta nói, chiếc xe đã hoàn toàn dừng lại. Một lúc sau, cửa xe mở ra, và như mọi khi, Winston ôm Yujin ra khỏi xe. Ánh nắng mặt trời bất ngờ chiếu vào khiến Yujin vô thức nhắm chặt mắt, khi cậu từ từ mở mí mắt, đôi mắt cậu đã to hơn gấp mấy lần.
Một khung cảnh chưa từng thấy hiện ra trước mắt. Giữa một vùng đất rộng lớn với những cây lá kim cao vút tạo thành rừng, một dinh thự trắng tinh sừng sững. Và một hồ nước lớn với lớp băng mỏng phủ trên bề mặt, xung quanh không thấy ai ngoài họ và các vệ sĩ. Yujin nhất thời mất hồn trước khung cảnh hoàn toàn khác với Delights mà cậu dự đoán, không nói nên lời.
“Đây là… cái gì?”
Winston thờ ơ trả lời câu hỏi khó khăn của cậu.
“Cậu cứ nghỉ ngơi ở đây cho đến khi khỏe lại.”
“Cái gì?”
“Bố ơi!”
Ngay khi Yujin định hỏi lại, một giọng nói bất ngờ vang lên bên tai. Yujin ngạc nhiên quay đầu lại, qua cánh cửa dinh thự rộng mở, cậu nhìn thấy bóng dáng cô con gái mà mình hằng nhớ nhung.
Angie.
Angela vội vã chạy đến bên Yujin, cậu nín thở không thể phát ra tiếng. Yujin muốn ôm lấy con bé ngay lập tức, nhưng Winston không chịu đặt cậu xuống.
“Không được, đợi đã.”
Ngay khi Yujin định phản đối câu lệnh nghe như ra lệnh cho chó, một vệ sĩ đứng cạnh anh ta nhanh chóng bước tới và bế Angela lên.