Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
# 162h
Vừa chạm môi, một tiếng thở khe khẽ bật ra, tan ngay trong nụ hôn. Winston chẳng bỏ lỡ cơ hội, táo bạo luồn lưỡi vào. Tay cậu tự động vòng qua cổ anh, ôm chặt. Bụng thắt lại, tim đập điên cuồng.
"Yujin," Winston khẽ cắn môi rồi thở dài, như một lời thì thầm, "Cưng à…"
Cậu cảm nhận một vật nóng rực đang căng cứng phía dưới. Toàn thân run rẩy, vừa sợ hãi vừa mong chờ nó đâm thủng bụng cậu.
Hà… hà…
Winston ôm chặt cổ cậu, thở dốc. Chớp lấy khoảnh khắc môi họ rời nhau, Yujin vội vàng nói:
"Tôi… tôi đang trong kỳ động dục."
Đúng ra phải nói là chu kỳ động dục đã đến, nhưng cậu không còn quan tâm. Winston đáp lời cậu, không hề ngạc nhiên.
"Tôi biết."
Hơi thở Winston cũng gấp gáp. Má ửng hồng vì nhiệt, lồng ngực phập phồng, lộ rõ sự hưng phấn. Như để chứng minh, anh lại áp môi lên môi Yujin. Môi họ chạm nhau, nước bọt hòa quyện. Yujin choáng váng. Cơ thể cậu mềm nhũn, đổ gục. Winston bế bổng cậu lên, đè lên người Yujin đang nằm trên giường, vừa cởi áo sơ mi vừa nói:
"Dù không thật lòng, tôi cũng không quan tâm."
Yujin nhìn cơ thể trần trụi của Winston như thôi miên. Bất chợt, những vết sẹo trên lưng anh hiện lên trong đầu. Cậu run rẩy đưa tay vòng qua cổ anh, nhưng không đủ can đảm chạm vào lưng anh.
"Anh có… oán hận tôi không?"
Yujin hỏi, giọng run rẩy. Winston nắm lấy tay cậu, vừa hôn lên lòng bàn tay cậu vừa nhìn cậu.
"Còn cậu?"
Một âm thanh nghẹn ngào bật ra từ đôi môi đang chạm vào lòng bàn tay cậu. Yujin không thể nói gì. Pheromone đã tràn ngập, làm rối tung tâm trí cậu. Winston di chuyển môi sau khi thấy đôi mắt vô hồn của Yujin đỏ bừng và thở dốc. Môi anh chạm vào cổ tay cậu, rồi chậm rãi di chuyển lên trên, hơi thở nóng rực phả vào bên trong cánh tay.
Yujin muốn khóc trước cảm giác mềm mại xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng manh. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm, cậu dùng tay còn lại cắn mạnh vào môi mình. Thấy vậy, Winston buông tay cậu, thay vào đó nắm lấy eo. Yujin không giữ lại chiếc quần đang bị kéo xuống cùng đồ lót. Thậm chí còn nâng hông lên, tích cực giúp anh ta cởi đồ. Winston nhìn xuống phần thân dưới của Yujin, thoáng ngập ngừng.
"Winnie," Yujin tự chống tay xuống, phơi bày phần dưới của mình. Thấy Winston ngừng thở, một niềm thỏa mãn bí mật dâng lên.
"Cưng à," giọng anh thì thầm, tràn ngập ham muốn.
"Mau vào đi," bụng cậu nóng ran như muốn nổ tung. Cậu cần một thứ gì đó nóng bỏng và thô ráp cào xé bên trong. Dịch nhờn chảy ra liên tục, cù lét cậu. Yujin hổn hển thúc giục:
"Nhanh lên, anh còn do dự gì nữa? Dù sao thì đây cũng đâu phải lần đầu chúng ta dính lấy nhau."
Như một tín hiệu, Winston rên rỉ sâu. Pheromone ngọt ngào bỗng trở nên nồng nặc, áp lực đè nén nghẹt thở. Đôi mắt ánh vàng rực lửa lấp đầy tầm nhìn, cơ thể to lớn đè lên người cậu. Rồi, một thứ gì đó ướt át của anh chạm vào phía dưới cậu, lỗ huyệt mở ra. Và rồi nó thúc vào, như một con dao găm nóng hổi.
Không có màn dạo đầu. Winston không vuốt ve, xoa dịu lỗ huyệt đang khép chặt mà trực tiếp xâm nhập. Nhưng Yujin lại thích thế.
Ban đầu, dường như anh đang trừng phạt cậu. Nhưng động tác hung bạo ban đầu dần chuyển thành một thứ khác. Winston ôm chặt cơ thể Yujin, hông thúc mạnh mẽ như thể đang nóng lòng. Anh ôm chặt đến mức, toàn thân cậu sắp vỡ vụn.
"Tôi là ai?" Winston hỏi giữa những tiếng thở dốc. Pheromone của cậu bị pheromone của anh đè nén, Yujin chỉ có thể thở dốc. Winston gầm gừ, hung dữ hỏi, cắn cổ, vai, cằm, khắp cơ thể Yujin.
"Tôi là ai, gọi tên tôi đi."
Nếu cậu gọi tên Harold thì sao?
Một ý nghĩ điên rồ thoáng qua trong tâm trí đang mơ màng. Nhanh lên, Winston thúc giục, sốt ruột. Yujin kìm nén và mở miệng.
"Winston… Winnie…"
"Haa…"
Như trút được gánh nặng, Winston thở dài một hơi lớn rồi trao những nụ hôn lên người Yujin.
"Yujin, cưng à."
Có vẻ như Winston mới là người mất trí chứ không phải Yujin- đang trong cơn động dục. Dù đang hưng phấn, Yujin vẫn mơ hồ cảm thấy có gì đó sai sai. Kỳ lạ thật, sao cậu vẫn còn lý trí để nghĩ đến chuyện này? Trước giờ có bao giờ như vậy đâu?
"Yujin, thả lỏng hơn nữa đi."
Giọng Winston nôn nóng, Yujin khó khăn chớp mắt. Bên trong cậu đã tràn đầy thứ của anh, giờ chỉ cần anh xuất tinh nữa thôi
Vô thức sờ xuống, Yujin chợt hoảng hốt. Chỉ còn khoảng hai đốt ngón tay! Cậu nhìn xuống bụng, thấy một gò nhỏ nhô lên. Dương vật của Winston.
Đâm sâu thế này rồi mà vẫn còn sao?
Nhìn thấy đầu dương vật nhô lên trên rốn, cậu chợt bừng tỉnh. Cậu đã có con với người đàn ông này, vậy mà vẫn chưa biết? Nghĩ lại, chưa từng có dịp để cậu nhìn thấy nó…
"Aư…"
Không biết có phải vì bên trong cậu lỏng lẻo ra do cậu đang ngơ ngác hay không, Winston đột nhiên thúc mạnh từ dưới lên. Cậu hét lên , run rẩy toàn thân trước động tác thô bạo, như cào xé. Ngay sau đó, Winston nhăn mặt, thở dốc.
Động tác chậm lại, dương vật ra vào chậm rãi, chờ Yujin quen dần, nhưng rồi không thể chiến thắng bản năng, trở nên nhanh hơn.
"A… a ư… ha!"
Winston ôm chặt Yujin, cậu thét lên những tiếng đứt quãng mỗi khi thở ra. Cơ thể vốn đang tự động trườn lên bị cố định trong vòng tay anh. Winston thực sự bắt đầu thúc mạnh eo theo ý mình. Yujin luồn tay xuống dưới cánh tay anh, ôm lấy vai anh.
"Chỗ đó… chỗ đó… a… thích…"
"Ở đây sao?"
Cậu vô thức thốt ra. Winston đổi hướng, đâm chính xác vào điểm đó, như thực hiện điều ước của cậu. Tiếng thét của Yujin biến thành tiếng nức nở. Dịch nhờn tràn ra khỏi cái lỗ. Lý trí ít ỏi còn sót lại tan biến, cậu hoàn toàn chìm đắm trong pheromone. Khi pheromone của Winston tuôn trào mạnh mẽ từ sâu bên trong cơ thể cậu cùng khoái cảm tột đỉnh, Yujin rên lên một tiếng dài, sâu thẳm, thỏa mãn. Bụng cậu ướt đẫm tinh dịch mà cậu đã xuất ra.
Mở mắt vào buổi sáng, Winston đang chuẩn bị đi làm. Yujin chớp đôi mắt sưng húp, nằm trên giường nhìn anh. Kỳ động dục này có nhiều điểm bất thường. Nhiệt độ của Yujin hạ xuống chỉ sau vài giờ. Dù sao cả hai cũng chỉ dừng lại trước khi trời sáng, nhưng chắc chắn cậu không còn thấy bất kỳ triệu chứng nào nữa.
"Dậy rồi à?"
Winston quay lại, bắt gặp ánh mắt cậu. Yujin ngơ ngác nhìn anh sải bước ngang phòng. Winston dừng lại bên giường, đảo mắt khắp người cậu. Trên cơ thể Yujin vẫn còn hằn dấu vết của cuộc ân ái kéo dài đến tận bình minh. Anh nở một nụ cười mãn nguyện, khi thấy cậu đắm mình trong pheromone ngọt ngào, dính đầy tinh dịch của anh.
"Ngủ thêm chút nữa đi, còn sớm lắm."
Yujin lên tiếng, chặn Winston lại trước khi môi họ chạm nhau.
"Không, tôi phải dậy thôi. Tôi có hẹn rồi."
Nghe vậy, Winston khựng lại. Anh nhìn Yujin, khoảng cách giữa họ gần đến mức hơi thở hòa quyện, rồi cất giọng.
"… Hẹn gì?"
Giọng trầm thấp, có phần đe dọa. Yujin cố gắng kìm nén cảm giác ớn lạnh, đáp một cách bình tĩnh nhất có thể.
"Tôi đã nói rồi mà, tôi hẹn gặp Georgina. Tôi đi nhé?"
Winston im lặng nhìn cậu.