Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
#163
Dù tim đập thình thịch, Yujin vẫn mỉm cười như không có gì. Cậu chậm rãi ngồi dậy, ngước nhìn Winston, thúc giục anh trả lời.
"Tôi ra ngoài được chứ?"
Tấm ga trải giường vô tình tuột xuống, lộ cơ thể trần trụi. Winston ghim chặt ánh mắt đang vô thức hạ xuống vào khuôn mặt Yujin:
"Sao cậu lại muốn ra ngoài?"
Để trốn khỏi anh chứ sao.
"Tôi còn chưa mua quà cho anh."
Yujin giấu kín ý định, cười đáp. Winston cau mày, nheo mắt nhìn cậu. Anh đang cố đoán xem mình có nghe nhầm , hay Yujin có vấn đề về thần kinh. Yujin cố tình ngồi thẳng dậy, đánh lạc hướng anh. Tấm ga giường vắt vẻo trên hông cậu, tuột xuống, lộ hoàn toàn đùi cậu. Khoảnh khắc ấy, mắt Winston dán chặt vào đó. Yujin lén lút vặn eo, phô bày thêm da thịt:
"Anh đã làm Angie và tôi hạnh phúc rồi, nên giờ đến lượt chúng tôi. Đây cũng là cơ hội để dạy Angie về sự đáp trả."
"Hả?"
Yujin nghiêng đầu. Winston vẫn dán mắt vào cơ thể trần truồng của Yujin, ngập ngừng hỏi:
"Cậu nói gì?"
Rõ ràng anh đã không hiểu ý Yujin. Cậu vươn tay nắm lấy tay anh.
"Anh yêu à."
Cậu đan các ngón tay vào nhau, thì thầm, giọng trầm hơn.
"Tôi ra ngoài được chứ?"
Winston khó khăn lắm mới rời mắt khỏi bàn tay đang vuốt ve của cậu, nhìn lên mặt Yujin. Ánh mắt anh mờ mịt, bối rối, rồi vội chớp mắt. Sự cảnh giác tan chảy nhanh như tuyết dưới nắng.
"Cậu phải đi cùng vệ sĩ."
Giọng anh khàn đặc. Yujin mỉm cười đáp lại giọng nói lẫn tiếng thở dốc của anh.
"Tất nhiên rồi. Tôi đi vệ sinh cũng mang theo."
Winston cau mày. Cậu căng thẳng
"Đến mức đó thì không cần đâu."
Cậu đã đoán anh sẽ nói vậy. Không dừng lại, Yujin khẽ nắm lấy tay anh, mỉm cười.
"Cảm ơn anh, đã cho phép tôi."
giọng cậu vô cùng ngọt ngào, nhưng trong lòng lại khinh bỉ. Cậu chỉ là đối tượng để giải tỏa ham muốn, mà anh lại thể hiện sự chiếm hữu vô lý, thật lố bịch. Yujin buông tay Winston, nắm lấy cà vạt anh. Chỉ cần cậu kéo nhẹ, anh đã sẵn sàng để cậu dẫn đi. Như thể đang chờ đợi, cậu ghé môi trao anh một nụ hôn chậm rãi, ngọt ngào. Yujin khẽ liếm môi anh, cắn nhẹ môi dưới rồi thì thầm:
"Về sớm nhé."
Cậu nhẹ nhàng thả cà vạt ra, lùi lại, nói với Winston
"Tôi sẽ cởi hết đồ, đợi anh trên giường."
Yujin dang rộng hai tay, mỉm cười như khoe khoang. Winston dán mắt vào cơ thể trần trụi của cậu. Yết hầu anh nhấp nhô rõ rệt.
"Yujin…"
Như không thể chịu đựng thêm, Winston vươn tay ra. Nhưng Yujin nhanh chóng lùi lại, tránh khỏi tay anh.
"Anh phải đi làm chứ."
Nhìn khuôn mặt anh cau lại, Yujin bật cười.
"Những thứ ngon phải để sau cùng mà."
Nghe lời nói dịu dàng dỗ dành trẻ con, Winston im lặng một lúc.
"Yujin."
"Ừ," cậu đáp ngay, anh ngập ngừng hỏi, "Chúng ta… giờ ổn rồi đúng không?"
Cái gì cơ?
Yujin suýt phá lên cười vì quá nực cười. Tất cả những gì họ làm chỉ là quan hệ tình dục. Vậy mà người đàn ông này lại nói như thể mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi? Chẳng lẽ anh không biết một Omega sẽ thế nào khi chu kỳ phát tình đến?
Đó chỉ là bản năng.
"Tất nhiên rồi," Yujin cười như không có chuyện gì. Có lẽ vì trái tim đã tổn thương, mà những lời dối trá cứ tuôn ra.
"Chúng ta đã quyết định chôn vùi quá khứ rồi mà?"
Không chỉ lặp lại lời anh, cậu còn nói thêm:
"Cảm ơn anh, Winston. Cảm ơn vì đã tha thứ cho tôi."
Yujin chắp tay trước ngực, thở dài như cảm động. Winston do dự một lúc, rồi gượng gạo nhếch mép.
"Tôi đi đây."
Winston định cúi xuống hôn Yujin, rồi lại lùi lại.
"Nếu hôn cậu bây giờ, tôi sẽ không thể quay đầu được nữa."
"Đúng vậy, Winston," Yujin nhanh chóng đồng ý, giọng tự giễu như đang nói với chính mình, "Đêm còn dài. Chúng ta phải từ từ tận hưởng."
Winston thở dài, quay người. Anh nhấc chiếc áo khoác vest vắt trên ghế, khoác lên tay, tay kia xách vali, rồi hướng về phía cửa. Mở cửa, Winston quay lại nhìn, dừng mắt. Như muốn khắc sâu vào tâm trí hình ảnh cơ thể trần trụi của Yujin. Yujin cố gắng không kéo chăn che chắn. Winston đứng đó một hồi, rồi miễn cưỡng rời mắt. Bóng lưng anh khuất dần ngoài hành lang, chậm rãi như thước phim quay chậm. Yujin không chớp mắt, dõi theo. Rồi buột miệng:
"Tạm biệt."
Cậu thốt ra, ngay trước khi cánh cửa đóng lại. Winston khựng lại. Yujin vội lấy lại bình tĩnh, lẩm bẩm:
"Đi cẩn thận nhé."
Winston nhìn khuôn mặt tươi cười của Yujin, đáp khẽ "Ừ", rồi đóng cửa. Chỉ đến khi tiếng bước chân xa dần, biến mất hoàn toàn, Yujin mới thả lỏng cơ thể, thở dài.
Nguy hiểm thật.
Có quá nhiều cạm bẫy ở giữa. Hơn nữa, có lẽ vì ham muốn tình dục, pheromone của Winston trở nên nồng đậm hơn, suýt chút nữa cậu cũng bị lung lay. Nếu hôm trước cậu không loại bỏ pheromone, thì mọi nỗ lực đến nay có lẽ đã đổ sông đổ biển.
Có lẽ kỳ phát tình đến lại là một điều may mắn?
Yujin thầm nghĩ, vội vã bước vào phòng tắm. Dù lưng đau nhức, toàn thân mệt mỏi, cậu không có thời gian để thư giãn.
Đây là cơ hội cuối cùng.
Yujin tự nhủ khi soi mình trong gương: Mình sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông đó nữa.
"Haaaa…" Georgina lại thở dài. Nhìn làn khói trắng bốc lên rồi tan biến trong không khí lạnh lẽo, cô cau mày.
Lẽ ra mình nên từ chối mới phải.
Biết quá nhiều sự thật khiến mọi chuyện trở nên khó xử. Lẽ ra cô nên nghe lời người lớn, nhưng hối hận thì đã muộn.
Mình nên giả vờ như không biết gì ư…?
Đó là một lựa chọn đáng ngại, nhưng không còn cách nào khác. Nếu cô tiết lộ mọi chuyện, thì điều gì sẽ xảy ra? Cô không dám tưởng tượng.
Nếu biết chuyện này khủng khiếp đến vậy, cô đã không cố gắng tìm hiểu ngay từ đầu.
Haa… Vừa thở dài, một chiếc sedan màu bạc dừng lại không xa Georgina. Thấy vài chiếc xe nối đuôi nhau đỗ lại, cô đứng thẳng người.
Lẽ ra mình không nên ra đây.
Hối hận dâng trào, nhưng đã quá muộn. Cánh cửa xe mở ra, một đứa trẻ nhỏ nhảy xuống.
"Georgina!"
"Angie!"
Thấy đứa trẻ, Georgina vô thức reo lên. Angela chạy về phía Georgina, và Georgina cũng chạy tới ôm chầm lấy cô bé.
"Em có khỏe không, Angie? Sao em càng ngày càng đáng yêu thế này!"
"Georgina! Sao dạo này chị không đến? Em nhớ chị quá!"
Georgina áy náy đáp lại giọng nói cao vút của Angela.
"Chị hơi bận, có bài học ở trường. Em đón Giáng sinh vui chứ?"
Angela chớp mắt rồi gật đầu thật mạnh.
"Vâng ạ, em đã gặp ông già Noel. Ông già Noel đã tặng cho em nhiều quà như thế này nè!"
Cô bé dang rộng hai tay, vẽ một vòng tròn lớn nhất có thể, khiến Georgina bật cười.
"Thật sao? Vì Angie là một đứa trẻ ngoan nên ông già Noel đã tặng cho em nhiều quà đó."
"Còn Georgina thì sao? Chị đã nhận được gì?"
"Ừm? Chị thì…"
Cô định nói rằng mình không còn ở độ tuổi được nhận quà từ ông già Noel nữa. Georgina phát hiện Yujin đang đứng cách đó vài bước, tim cô hẫng một nhịp.
"Georgina."
Yujin cười, hoàn toàn không biết những suy nghĩ rối bời trong lòng cô.
"Cảm ơn cô đã đến. có lẽ tôi hơi quá đáng rồi."