Kiss The Scumbag - Chương 164

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#164

"À… ừm… vâng." Georgina không dám nhìn thẳng vào Yujin, né tránh ánh mắt, lắp bắp. Trái tim cô bất an rung động. Cô sợ Yujin sẽ nghe thấu những suy nghĩ thầm kín, rằng cô đã từng muốn trốn chạy khi chưa hiểu gì về cậu. Yujin vẫn nói, không hề hay biết về sự giằng xé trong lòng Georgina.

"Tôi biết cô rất bận, xin lỗi vì đã quá cố chấp."

Nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt cậu ánh lên sự hối lỗi. Tất nhiên, còn có những lý do khác mà Georgina không biết, nhưng vô tình, điều đó lại khơi dậy cảm giác tội lỗi trong cô.

"À, không… không sao đâu. Đừng bận tâm."

Georgina vội vàng quay đầu đi, lắp bắp. Cô đỏ mặt vì không biết phải làm gì với sự ngượng ngùng này, vội vã nói tiếp:

"Vậ… vậy thì chúng ta vào thôi. mua gì giờ nhỉ?"

Yujin nhìn Georgina nắm tay Angie thân thiện rồi quay đi trước, lòng thầm xin lỗi.

Xin lỗi, Georgina.

Cậu cảm thấy nặng trĩu khi lừa dối một cô bé mười mấy tuổi ngây thơ. Có lẽ ngay cả Georgina, người duy nhất trong gia đình Campbell đối xử tốt với cậu, cũng sẽ ghét cậu. Nhưng Winston sẽ không đổ lỗi cho Georgina. Georgina cũng là một nạn nhân theo một nghĩa nào đó, và dù sao, cô cũng là thành viên gia đình Campbell.

Winston cũng sẽ đổ mọi lỗi lầm lên đầu Yujin mà thôi. Có lẽ anh sẽ tự giễu mình vì đã quá ngốc khi tin vào một kẻ bán thân. Nghĩ vậy, cậu cảm thấy thoải mái hơn một chút.

.

"Bố ơi, mau đến đây!"

Angela vẫy tay với cậu từ bên kia cánh cửa rộng mở. Yujin cố gắng mỉm cười, bước về phía con bé. Trái tim cậu bắt đầu đập mạnh vì một cảm giác khác lạ.

"Hợp quá Angie! Thử cái này nữa xem," Georgina quên hết lo lắng, hào hứng lôi ra một bộ quần áo khác. Angie mặc chiếc váy xanh da trời bèo nhún, đi tất trắng và giày Mary Jane, trông đáng yêu như thiên thần. Georgina thở dài, đưa tay áp lên đôi má ửng hồng của mình.

"Tôi chưa thấy đứa trẻ nào đáng yêu như Angie cả," cô nói, rồi vô tình nhìn sang Yujin, gật đầu. "Con của Winston và Yujin, đáng yêu là phải rồi."

Có lẽ lớn lên cô bé sẽ là một mỹ nhân tuyệt trần. Georgina háo hức chờ đợi ngày đó.

"Nghe nói Angie sắp đi nhà trẻ, mọi thứ chuẩn bị ổn chứ?" Khi nghe Georgina hỏi, Yujin khựng lại, gượng gạo cười.

"À, ừm… chắc… ổn ?" rồi lảng tránh.

"Thật ra tôi không rành lắm. Tôi giao lại cho Winston hết rồi."

"Ừm, chắc vậy," Georgina lơ đãng bỏ qua. Yujin chắc không am hiểu các trường mẫu giáo tư thục. Giao lại cho quản gia và Winston có lẽ cậu thấy thoải mái hơn.

"Chắc cạnh tranh ghê gớm lắm đây…." Cô vừa nghĩ, Yujin đã mỉm cười, lên tiếng:

"Xin lỗi, tôi giúp Angie thay đồ được không?"

"À, vâng. Tất nhiên rồi," Georgina gật đầu, lặng lẽ nhìn Yujin bước về phía phòng thay đồ. Chỉ còn một mình, cô tự động thở dài. Buổi mua sắm vốn rất vui, nhưng hôm nay quá mệt mỏi. Cô không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra nếu không có Angie.

"Mình ra đây vì Angie, cuối cùng cũng vậy sao?"

Cô cau mày, tự hỏi con gà có trước hay quả trứng có trước. Bỗng, Georgina nhìn đồng hồ. Đã gần 30 phút kể từ khi Yujin vào phòng thay đồ. "Sao họ còn chưa ra?" Nghi ngờ, cô lấy điện thoại ra xem, nhưng sau hơn một tiếng, cô không chịu nổi sự nhàm chán nữa.

"Yujin, Georgina đây. Tôi vào được không?" Cô gõ cửa phòng thay đồ, hỏi vọng vào, nhưng không ai trả lời. Georgina nghiêng đầu, cẩn thận nắm lấy tay nắm cửa.

"Angie, Yujin…" Cô dè dặt gọi, rồi mở to mắt. Cả hai đều không có trong phòng thay đồ rộng lớn.

"C… chuyện gì thế này…"

Quá đỗi kinh ngạc, Georgina chỉ biết chớp mắt, câm lặng.

Trong khi lắng nghe báo cáo tình hình kinh doanh chán ngắt, Winston chỉ nghĩ đến những điều hoàn toàn khác. Hình ảnh Yujin nhìn mình trần trụi trên giường cứ ám ảnh tâm trí anh.

"Sao mình lại đi làm nhỉ?"

Anh tự trách mình. Ôm Yujin lúc này còn hơn cả. Anh có thể bỏ qua những con số này một ngày, dù chỉ một ngày thôi.

Vẫn còn vài tiếng nữa mới đến giờ tan làm. Winston muốn hủy hết lịch trình, nhưng không thể. Anh phải xoay sở, hoàn thành mọi việc bằng mọi giá. Như Yujin đã nói, nên từ từ tận hưởng niềm vui.

"Tôi sẽ cởi hết đồ và đợi anh."

Chỉ cần nhớ lại giọng nói ngọt ngào đó, phần dưới cơ thể anh đã nóng bừng. pheromone của anh đậm đặc hơn. Anh sẽ không thủ dâm. Anh sẽ đưa dương vật vào bên trong Yujin, bắn hết tinh dịch tích tụ. Dưới thân anh, Yujin sẽ rên rỉ. Anh sẽ liếm mút toàn thân cậu. Tất cả những gì thuộc về Yujin đều là của anh.

"Tình yêu của anh, sinh mệnh của anh, cô dâu của anh."

Bỗng anh nhớ đến một câu thơ đã quên. Điện thoại im lặng bất ngờ đổ chuông. Một linh cảm lạnh lẽo ập đến trước khi anh kịp nhấc máy. Winston không muốn trả lời, nhưng buộc phải làm. Miễn cưỡng đưa tay nhấc máy, một giọng nói đầy lo lắng từ đầu dây bên kia báo tin kinh hoàng:

Yujin đã biến mất. Mang theo đứa trẻ.

Trong giây lát, Winston suýt chút nữa đánh rơi điện thoại.

Dear Santa!.

Anh hùng hổ mở tung cánh cửa và bước vào, nhưng không có ai trong phòng cả. Winston thở dốc, đảo mắt nhìn quanh căn phòng trống trải. Ở đó chỉ còn lại vô số búp bê và đồ chơi, nhưng chủ nhân của chúng thì không thấy đâu cả.

Xin chào. Cháu là Angela đây.

Winston quay trở lại phòng ngủ, lần này anh tìm kiếm dấu vết của Yujin. Hầu hết những đồ vật cậu mang đến vẫn còn đó, nhưng chỉ có một thứ là không thấy: thuốc ức chế. Anh nhìn chằm chằm vào chỗ trống trên tủ một lúc, rồi vội vàng quay người xuống lầu.

Cháu nghĩ rằng ông già Noel không đến với cháu vì cháu là một đứa trẻ nghèo.

Bác Campbell đã nói rằng ông già Noel không đến vì cháu là một đứa trẻ kiên nhẫn và biết chờ đợi.

"Đã báo cáo mất tích chưa?"

Quản gia ngay lập tức trả lời giọng nói thô ráp của Winston.

"Tôi đã báo cáo rồi. Nhưng Angie là con của Yujin, nên không thể nói là bắt cóc được...."

"Dù là gì đi nữa, hãy tìm họ ngay lập tức!"

Hiếm khi anh hét lên. Quản gia im lặng và lùi lại. Winston đổ mồ hôi lạnh, thở dốc.

Cháu nghĩ rằng ông già Noel sẽ không đến với cháu trong năm nay.

Bởi vì cháu vẫn là một cô bé nghèo và cháu đã có những suy nghĩ xấu.

Cây thông Noel vẫn đứng sừng sững ở vị trí đó. Ngôi sao trên đỉnh vẫn còn đó. Nó tạo cho anh một ảo giác như thể anh đã mơ một giấc mơ. Một giấc mơ về Yujin, về anh và về đứa con của họ.

Một giấc mơ quá ngọt ngào.

Thưa ông, cháu không muốn có em.

Yujin đã biến mất.

Nếu cháu có em, bố sẽ không yêu cháu nữa phải không? Vậy thì cháu sẽ cô đơn.

Yujin đã rời đi. Chỉ mang theo đứa trẻ.

Nhưng cháu cũng không muốn bố bị ốm. Bố đã quá vất vả vì cháu.

"em đã bỏ rơi tôi."

Vì vậy, cháu đã quyết định chào đón em ca cháu.

Winston khuỵu xuống tại chỗ.

"Yujin đã bỏ rơi mình."

"Thưa ông, cháu đã sẵn sàng để trở thành một người chị tốt. Vậy nên, xin hãy ban cho cháu một món quà trong năm nay."

"Haa, haa."

Hơi thở run rẩy vỡ tan trong lòng bàn tay anh. Winston che mặt bằng cả hai tay, nhắm mắt lại.

Xin hãy làm cho bố hạnh phúc trong mùa Giáng sinh này. Cháu xin ông.

"Haa, haa. Haa, haa."

Hơi thở ngày càng gấp gáp hơn, đến nỗi anh cảm thấy chóng mặt. Cuộc sống hàng ngày hoàn hảo đến vậy đã biến mất trong một khoảnh khắc. Thật quá vô lý.

Khi hình ảnh Yujin ôm đứa trẻ rời đi hiện lên như một ảo ảnh.

 From Angela, một cô bé nghèo đang tạm thời sống trong một gia đình giàu có.

"Aaaaaack...!"

Một tiếng thét không thể kìm nén đã vỡ ra như một tiếng kêu thảm thiết.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo