Kiss The Scumbag - Chương 180

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#180

Yujin ngơ ngác ngồi trên ghế sofa, tựa đầu vào lưng ghế. Cậu sắp trở lại Delights, một nơi quen thuộc, nhưng mọi thứ lại xa lạ như thể cậu mới đến đây lần đầu. Khoảng thời gian cậu bỏ trốn khỏi nơi này như một giấc mơ.

Không phải không có gì xảy ra sau khi cậu đoàn tụ với Winston và trở lại Delights. Cậu đã vô tình theo Winston ra khỏi tòa nhà và cứng đờ người khi nhìn thấy chiếc xe đang chờ sẵn.

"Không... tôi không thích... tôi sẽ không lên xe, tôi sẽ không lên đâu!"

Angela, được Winston bế trên tay, cũng hét lên, mặt mày tái mét khi thấy Yujin mất kiểm soát, vùng vẫy. Winston giao Angela cho vệ sĩ, vội vàng ôm lấy Yujin.

"Không sao đâu, tôi biết rồi. Tôi biết mà, bình tĩnh lại."

Anh lặp đi lặp lại những lời đó, rồi lập tức ra lệnh cho vệ sĩ:

"Tìm xem gần đây có chỗ nào trực thăng có thể hạ cánh không."

Lệnh được thực hiện ngay lập tức. Họ đã sử dụng sân bay trực thăng trên nóc tòa nhà, trở lại Delights bằng trực thăng. Trải qua tất cả những chuyện đó, Yujin đã hoàn toàn kiệt sức.


Cậu nghe thấy tiếng cửa mở, nhưng vẫn nằm im, không nhúc nhích. Đương nhiên, người bước vào là Winston. Cậu thậm chí chẳng còn sức để giả vờ ngủ, chỉ im lặng. Winston bước vào phòng, nhìn xuống cậu, rồi nói sau khi xác nhận Yujin vẫn còn thức:

"Angie ngủ rồi. Con bé rất vui khi nhìn thấy con gấu bông."

Yujin không trả lời. Cậu chả nghĩ đến việc "con gấu bông" là gì.

"Con gấu bông em để lại ở chỗ Grant ấy."

Có phải cậu chỉ cảm thấy vậy thôi không, khi cái tên "Grant" gợi lên một cảm xúc kỳ lạ? Yujin chợt nghĩ, khẽ liếc nhìn Winston. Ánh mắt họ chạm nhau, một bầu không khí xa lạ đột ngột bao trùm.

"...Tôi đã nghĩ rằng anh sẽ giết tôi."

Yujin nói như thể bị thôi miên. Winston nhếch mép, cười yếu ớt.

"Tôi đã muốn làm thế."

Câu nói đó chứa đựng rất nhiều ý nghĩa. Chắc chắn rằng, cho đến khi tìm thấy Yujin, anh vô cùng giận dữ. Anh đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần những tưởng tượng đáng sợ và tàn bạo. Anh chắc chắn đã tin, rằng chúng sẽ trở thành hiện thực.

Nhưng khi anh nhận ra Yujin thực sự đang ở trước mặt mình, tất cả cơn giận dữ đã tan biến. Chỉ còn lại sự nhẹ nhõm, niềm vui và lòng thương cảm lan tỏa trong tim anh. Anh nghĩ chỉ cần biết Yujin vẫn ổn và khỏe mạnh là đủ rồi. Anh không mong gì hơn nữa. Yujin hoàn toàn không biết, việc cậu đang bình yên ở trong phòng anh, lại khiến Winston an tâm đến nhường nào.

Cậu im lặng, không biết lần này Winston sẽ phản ứng ra sao. Khuôn mặt anh đang nhìn xuống không hề có chút tức giận, nhưng cậu không thể đoán được ý nghĩa của nó. Cậu chỉ lặp đi lặp lại một quyết tâm mơ hồ, nghiến chặt môi. Cuối cùng, Winston lên tiếng:

"……Xe."

Yujin không hiểu trước câu mở đầu bất ngờ đó. Khi cậu chớp mắt, Winston từ tốn tiếp tục:

"Tại sao em không thể đi xe được? Đã có tai nạn gì xảy ra à?"

Yujin nhìn anh một lúc lâu mà không nói gì. Không có cảm xúc nào có thể cảm nhận được trên khuôn mặt Winston. Anh không chế nhạo cậu đang diễn một màn kịch vô lý, cũng không tức giận vì đã làm phiền anh.

"Tại sao anh lại muốn biết?"

Yujin hỏi. giọng cậu không thể khô khan hơn được nữa. Winston im lặng một lúc rồi trả lời:

"Chỉ là..."

Anh ngập ngừng rồi nói tiếp:

"Tôi muốn biết."

Chỉ vậy thôi, nhưng vì một lý do nào đó, Yujin cảm nhận được sự chân thành và thuần khiết nhất từ anh, kể từ sau khi họ gặp lại. Không có sự căm ghét, khinh miệt hay bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào khác mà cậu đã cảm nhận được trước đây. Winston chỉ muốn biết.

"Tại sao? Lần này anh định vu khống tôi bằng cái gì đây?"

Khi cậu cười khẩy, Winston không trả lời. Anh chỉ lặng lẽ nhìn xuống Yujin.

Vì một lý do nào đó, anh trông rất mệt mỏi. Những nếp nhăn mờ nhạt xuất hiện trên khóe miệng, má anh hốc hác và anh gầy hơn trước đây rất nhiều. Yujin đột nhiên mất hết ý chí chiến đấu. Sẽ chẳng có nghĩa lý gì nếu cậu dựng lên những chiếc gai của mình, chống lại một người đàn ông trong tình trạng này.

"……Đã có một tai nạn."

Yujin buông xuôi tất cả. Cậu vẫn cảm thấy ánh mắt đang nhìn xuống và tiếp tục kể, giọng đều đều:

"Sau khi bị đuổi khỏi nhà Campbell... Tôi không còn gì cả. Sống lang thang trên đường phố, lục thùng rác. Sau đó tôi gặp Sam... Khó khăn lắm tôi mới kiếm được một công việc, rồi một ngày nọ, một người tôi làm việc cùng đề nghị đưa tôi về nhà."

Yujin ngập ngừng kể lại, cố hồi tưởng lại những ký ức:

"Anh ấy là một người tốt. Khi tôi nói tôi sắp sinh mà không có tiền, không có chỗ ở, anh ấy đã rất lo lắng cho tôi... Lúc đó tôi yếu đuối lắm, nghe anh ấy nói mà tôi khóc. Tôi đã khóc rất nhiều..."

Khi nhớ lại ngày hôm đó, toàn thân cậu nổi da gà, thở dốc. Yujin nhắm chặt mắt.

"Anh ấy an ủi tôi, và anh ấy đã phạm sai lầm."

Ánh đèn pha chiếu sáng rực rỡ vẫn còn rõ ràng trong ký ức. Yujin ôm chặt cơ thể đang run rẩy, thu mình lại:

"Anh ấy không thấy chiếc xe đi ngược chiều. Sau này tôi mới biết, anh ấy đã lái xe trong tình trạng say xỉn và đi sai làn. Anh ấy đã cố gắng hết sức để tránh tai nạn... Nhưng không thể tránh khỏi va chạm, cả anh ấy và tôi đều bị thương nặng."

Nỗi kinh hoàng của khoảnh khắc đó sống lại, cậu sắp khóc đến nơi. Yujin cố gắng nuốt nghẹn và thở dốc. Winston đưa tay về phía cậu, nhưng rồi lại do dự, không biết phải làm gì với bàn tay đang dừng lại giữa không trung. Yujin cố gắng kìm nén cảm xúc.

"Tôi mất 2 tuần mới tỉnh lại, nằm viện hơn nửa năm. Angie còn vài ngày nữa là đến ngày dự sinh, nhưng tôi đã phải sinh sớm. Con bé được sinh ra bằng phương pháp mổ lấy thai, phải nằm trong lồng ấp một thời gian dài. Lúc đó, tôi không đủ sức chăm sóc con bé..."

Yujin tự trách mình, mỗi khi nghĩ rằng cơ thể Angie yếu ớt, nhỏ bé hơn những đứa trẻ cùng tuổi là lỗi của cậu. Cậu đã không ăn uống đầy đủ khi mang thai, không sinh con đúng ngày dự sinh. Nếu con bé được sinh ra bởi một người khác, có lẽ đã lớn lên hạnh phúc, khỏe mạnh hơn nhiều.

Khi nghĩ về Angela, cổ họng cậu nghẹn lại, không thể nói thêm gì nữa. Winston lặng lẽ nhìn, cậu cố kìm nén tiếng nức nở.

Đột nhiên, có sự chuyển động. Cậu linh cảm Winston đang quay người bỏ đi. Cậu nghĩ anh sẽ rời đi như vậy, nhưng một lát sau anh quay lại.

"Uống đi."

Winston nói với giọng nhẹ nhàng, đưa cho cậu một cốc nước. Yujin ngơ ngác nhìn chiếc cốc rồi đưa tay nhận lấy. Cảm xúc của cậu dần lắng xuống, khi nước lạnh trôi qua thực quản. Uống hết một cốc, Yujin thở dài và đặt cốc xuống bàn. Cậu vẫn quay mặt đi, nhưng là người lên tiếng trước:

Tôi không có con, tôi không mang thai."

Winston khựng lại trước những lời nói bất ngờ. Mãi đến lúc đó, Yujin mới ngước nhìn Winston và hỏi:

"Chắc anh không ngạc nhiên chứ? Anh đã biết rồi, phải không?"

Anh đừng nói dối nếu anh nói không biết. Nhưng Winston không làm những hành động vô nghĩa đó.

"Ừ, tôi biết rồi."

Thấy khuôn mặt bình thản của anh, cậu muốn nổi loạn. Yujin nhíu mày, nói thêm:

"Vậy, anh cũng biết chuyện này chứ? Tôi bị vô sinh."

Yujin tiếp tục:

"Tôi không thể có con nữa vì tai nạn đó. Tôi không thể mang thai. Anh sẽ không nhận được khoản bồi thường nào cho việc phá thai đâu, đáng đời anh."

Bấy lâu nay, Yujin đã chờ đợi khoảnh khắc này. Sẽ thú vị lắm đây. Không, cậu nhất định sẽ tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Chẳng phải cậu đã nói dối, chịu đựng rất nhiều chỉ để nhìn thấy người đàn ông này thất vọng, nản lòng ngay trước mắt sao? Tất cả chỉ vì khoảnh khắc này.

Nhưng biểu cảm của Winston khi nhìn Yujin vẫn không hề thay đổi. Yujin bối rối chớp mắt. Đôi môi anh từ từ mở ra, một giọng nói trầm thấp vang lên:

"Tôi biết rồi."

Yujin không phản ứng ngay lập tức với giọng nói nhẹ nhàng đó. Winston tiếp tục nói với cậu, người đang nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác:

"Khi Charlotte suýt giết em, bác sĩ đã nói ở bệnh viện. Rằng em không mang thai và em sẽ không thể mang thai."

Chuyện gì nữa đây? Yujin hoàn toàn bối rối trước những lời nói mà cậu không thể tưởng tượng được. Anh đã biết tất cả, và vẫn làm vậy sao? Anh đã mua quần áo trẻ em, ôm cậu đi vòng vòng và tham gia vào vở kịch của cậu như thế sao?

"Vậy, anh đã biết từ lúc đó..."

"Ngay từ đầu."

Winston sửa lại lời Yujin:

"Tôi đã biết ngay từ đầu rằng em không hề mang thai."

Winston cười khổ với Yujin, còn cậu như mất hồn.

"Tôi đã nói rồi mà, tôi không tin ai cả."

"Nhưng... Vậy thì tại sao... Tại sao anh lại biết chuyện đó mà anh...?"

Yujin không thể diễn đạt thành câu hoàn chỉnh, lắp bắp không nên lời. Cậu quá ngạc nhiên, bối rối đến mức không thể nói rõ ràng. Winston đang nhìn cậu chằm chằm, trả lời:

"Chỉ là..."

"Chỉ là thôi sao?"

Đó là một loạt những lời nói vô lý. Winston im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng trước lời than thở của Yujin:

"Tôi..."

Giọng anh lạc đi, ngừng lại. Sau khi hắng giọng, thở ra một hơi, Winston tiếp tục:

"Tôi... rất vui khi nghĩ rằng em đã có con của tôi."

Mắt Yujin mở to hơn bao giờ hết. Winston cười khổ, lẩm bẩm như đang nói một mình:

"Có lẽ tôi đã hy vọng nó thực sự sẽ xảy ra nếu tôi cứ giả vờ như vậy."

Cái gì? Con của anh ta và mình sao?

Như thể để trả lời câu hỏi không thể thốt ra thành lời, Winston đưa tay vuốt mặt. Một giọng nói run rẩy yếu ớt vang lên:

"Tôi không cần việc phá thai."

Winston thở hắt ra. Yujin vô thức căng thẳng, chờ đợi những lời tiếp theo. Sau một khoảnh khắc im lặng, một lời thú nhận không thể tin được tuôn ra từ anh:

"Tôi chỉ muốn có em thôi."

Một sự im lặng nghẹt thở trôi qua. Đầu óc Yujin hoàn toàn trống rỗng. Anh ta có thực sự nghiêm túc không? Có thể nói những lời yêu thương với một khuôn mặt đau khổ như vậy sao? Khó khăn đến vậy sao, đối với người đàn ông này, để thừa nhận anh yêu mình đến thế?

"Đừng nói dối."

Yujin thốt ra những lời đó giữa hơi thở gấp gáp. Winston khựng lại, bỏ tay khỏi mặt, nhìn xuống cậu. Yujin không ngừng lẩm bẩm:

"Anh không thể nói anh yêu tôi, khi anh thậm chí còn không cố gắng nghe tôi nói? Nếu yêu thì phải tin nhau dù có chuyện gì đi nữa. Anh đã không hề muốn nghe tôi nói vào lúc đó. Ngay cả khi chúng ta gặp lại nhau, anh chỉ luôn chỉ trích tôi. Tôi đã nỗ lực, tôi đã cố gắng nói với anh bao nhiêu lần..."

"Em đã ngủ với cha tôi!"

Khuôn mặt Winston gào thét đầy căm hận hiện lên rõ ràng. Yujin nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:

"Anh vẫn không tin tôi ngay cả bây giờ!"

Haaa... haaa... Cảm xúc mãnh liệt khiến hơi thở cậu trở nên gấp gáp. Winston không trả lời ngay lập tức những lời lẽ tuôn trào của cậu. Anh chỉ nhìn xuống khuôn mặt Yujin. Cậu trừng mắt nhìn anh, thở dốc. Winston im lặng một lúc rồi thở dài. Yujin nhìn anh đứng dậy, ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện. Winston theo thói quen sờ soạng ngực mình, rồi nhanh chóng buông tay, khoanh tay lên tay vịn ghế. Sau khi câu giờ bằng một loạt những hành động vô nghĩa, anh mới nói:

"Hãy kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra với em vào ngày hôm đó."

Sự căm hờn ẩn sâu trong giọng nói anh, vốn đã chìm xuống bất lực nãy giờ, lại trỗi dậy.

"Tôi tò mò muốn biết, tại sao em lại không còn cách nào khác ngoài việc ngủ với cha tôi ngay trước mắt tôi."

Yujin nhìn thẳng vào đôi mắt tím thẫm của anh, vô thức nuốt khan. Như một điềm báo chẳng lành, một tia sét sáng rực lóe lên bên ngoài cửa sổ, ngay sau đó là một tiếng sấm kinh hoàng.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo