Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Readers thân mến, Kiss the scumbag đang sửa từ chương 150-236, còn từ chương 1-150 thì chưa....
----------
#181
(Đoạn này kể về quá khứ- quá khứ khá là dài đấy nha)
Tiếng chuông cửa reo inh ỏi khiến Yujin thấy lạ, vội vàng nhìn vào màn hình điều khiển trên tường. Trên màn hình hiện lên một khuôn mặt quen thuộc.
Là Andrew.
Thấy anh trai của Winston, Yujin thở phào nhẹ nhõm. Từ lúc nào đó, Andrew bắt đầu hay đến nhà cậu, lúc nào cũng say khướt vì thuốc hoặc rượu rồi lại rời đi trước khi Winston về. Chắc là vì anh ta không có chỗ nào khác thoải mái dùng thuốc như ở đây, kể cả trong biệt thự nhà mình.
Ban đầu, Yujin thấy Andrew rất phiền, nhưng dần dần cũng quen. Andrew chỉ uống rượu và dùng thuốc thôi, chứ không hề nói năng khinh miệt hay làm gì vô lễ với Yujin cả. Ngược lại, anh ta còn là người thân thiện nhất trong nhà Campbell, chỉ sau Winston. Thỉnh thoảng anh ta còn nói mấy câu đùa hài hước, nên Yujin cũng không ghét anh ta.
Nhưng mà cứ dùng thuốc nhiều như vậy thì không ổn chút nào...
Một khi đã mở cửa cho Andrew vào nhà, Yujin sẽ không thể ngăn anh ta được. Phải làm sao bây giờ? Giả vờ như không có ai ở nhà à? Không được, dù sao anh ta cũng biết mình gần như lúc nào cũng ở nhà mà thôi...
Đang suy nghĩ thì tiếng chuông lại vang lên ầm ĩ như thúc giục. Yujin ngập ngừng rồi đành bấm nút mở cửa. Trong lúc Andrew đi thang máy lên, cậu cố gắng lấy lại bình tĩnh và chờ khách. Chẳng mấy chốc, cậu nghe thấy tiếng máy báo hiệu Andrew đã đến trước cửa, Yujin vội vàng vuốt lại mái tóc rồi nhanh chóng đi ra mở cửa.
"Chào, Andrew..."
Cánh cửa mở ra, định chào người đàn ông bước vào trước, nhưng cậu khựng lại. Anh ta không đến một mình. Thấy thêm vài người đàn ông phía sau Andrew, Yujin lập tức cảnh giác, một cảm giác căng thẳng kỳ lạ.
"Winston đâu? À, giờ này chắc đang làm việc rồi."
Andrew thản nhiên nhìn quanh nhà như thể đây là nhà mình. Yujin liếc nhìn những người đàn ông khác rồi đáp.
"Ừm... Có chuyện gì vậy."
"Quá rõ ràng rồi còn gì."
Andrew cười tươi, lấy từ túi áo khoác trong ra một túi nylon đựng bột trắng. Những người đàn ông đi theo sau cũng giơ cao những chai rượu và gói thuốc, cười toe toét khoe răng.
"Này, Andrew..."
Yujin túm lấy Andrew, kéo anh ta ra một chỗ để nói chuyện riêng, tránh đám người đang ùa vào nhà. Yujin lo lắng nhìn Andrew đang ngơ ngác nhìn mình rồi nói:
"Anh... anh dùng thuốc nhiều quá rồi đó. Lần sau đừng dùng ở nhà tôi nữa, bữa trước Winston nghi ngờ nên tôi phải giải thích mệt muốn chết... Mà còn dẫn cả bạn bè đến."
Andrew bật cười, nhìn vẻ mặt khó xử của Yujin rồi thản nhiên đáp:
"Đừng lo, Yujin. Tôi biết rồi. Từ nay tôi sẽ không dùng thuốc nữa, cũng sẽ không đến nhà cậu nữa."
"Thiệt không?"
Yujin tròn mắt ngạc nhiên hỏi lại, Andrew gật đầu chắc chắn.
"Vì thế nên tôi mới dẫn bọn nhóc này đến. Lần cuối rồi nên muốn cùng tụi nó mở tiệc vì trước giờ cũng nợ cậu nhiều."
"Ờ ờ..."
Yujin nghĩ bụng, "cùng mở tiệc" nghe có vẻ quá khách sáo, đúng hơn phải là "tiệc riêng của họ" mới đúng. Nhưng dù sao thì việc Andrew ngừng dùng thuốc cũng là một chuyện tốt.
"Nếu không đến để dùng thuốc thì lúc nào anh đến chơi cũng được."
Yujin nói. Andrew đang quay lưng bỏ đi thì khựng lại, ngạc nhiên nhìn cậu rồi nở một nụ cười.
"Cảm ơn, Yujin. Cậu tốt bụng thật."
Anh ta khẽ búng vào má cậu rồi quay người đi theo bạn bè. Yujin nhìn theo rồi vội vã chạy đi lấy rượu và ly. Cậu nghĩ rằng nếu muốn họ dùng ít thuốc hơn thì phải cho họ uống thật nhiều rượu. Rượu thì tất nhiên cũng không tốt cho sức khỏe, nhưng vẫn còn hơn là dùng thuốc.
"Wow, hàng xịn đây! Cái này bao nhiêu tiền vậy? Lại còn có cả whisky ở nhà nữa cơ à?"
"Này, tôi uống cái này! Tuyệt vời! Quá đã!"
"Rượu chết tiệt, uống tới bến luôn, chết thì thôi!"
Nhìn những người đàn ông văng tục chửi bậy ầm ĩ, Yujin thấy đầu óc quay cuồng. Andrew hòa mình vào đám đông, cũng chửi bới và ồn ào như họ, nhưng Yujin vẫn cảm thấy anh ta có vẻ lạc lõng và xa lạ. Có lẽ vì Andrew là người nhà Campbell? Yujin nghĩ, ngồi xuống một góc khuất, quan sát tình hình.
"Xin lỗi nha, Yujin. Mấy thằng cha này ồn ào quá đúng không?"
Sau khi đã ngà ngà say, Andrew tiến lại bắt chuyện với Yujin. Yujin thành thật đáp rằng hơi ồn ào thật.
"Lần sau anh đến một mình thì tốt hơn."
Cậu không quen với cái không khí ồn ào náo nhiệt này. Cậu thích những buổi trò chuyện yên tĩnh, nhẹ nhàng, vừa nhâm nhi trà vừa tâm sự hơn. Nghe Yujin nói vậy, Andrew nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ.
"Vậy là cậu thích tôi đến một mình hơn à?"
"Ừm, tất nhiên rồi."
Yujin hơi khó chịu với cái giọng trầm hơn bình thường của Andrew, nhưng cậu vẫn gật đầu.
"Lần sau đừng dẫn bạn bè đến nữa nha."
"Tôi biết rồi."
Andrew bất ngờ đáp lời rất dễ dàng.
"Tôi sẽ làm thế, nếu cậu thích tôi ở một mình với cậu."
Có một ý nghĩa khác ẩn sau câu nói đó. Đó cũng là một lời thăm dò khéo léo của Andrew, nhưng Yujin quá ngây thơ để nhận ra.
"Ừm, tôi cũng thích điều đó hơn."
Andrew từ từ nhếch miệng cười, nhìn Yujin chăm chú. Anh ta cười rạng rỡ, một nụ cười mà Yujin chưa từng thấy trước đây.
"Thì ra là vậy."
Nói rồi, Andrew dốc cạn ly rượu, cuộn tròn tờ tiền giấy rồi hít hết chỗ bột trắng trên bàn.
"Hôm nay là lần cuối."
Andrew vừa nói, vừa dùng ngón tay lau đi dòng nước mũi chảy ra.
"Tôi sẽ không dùng thuốc hay uống rượu nữa. Thật đó."
"Vậy thì tốt quá rồi. Anh nói đúng đó, Andrew. Sau này đừng như vậy nữa."
Yujin vui vẻ gật đầu, Andrew nhìn chằm chằm vào cậu.
"Nếu có cậu bên cạnh thì tôi cũng làm được, giống như Winston vậy."
Lúc này, Yujin mới thấy có gì đó hơi kỳ lạ, nhưng cậu nhanh chóng bỏ qua.
"Ừm, tất nhiên rồi. Tôi cũng sẽ ủng hộ anh."
Vẻ mặt Andrew trở nên tươi sáng hơn hẳn sau câu nói của Yujin. Hôm đó, họ nốc hết chỗ thuốc và rượu đã mang đến, cả số rượu mà Yujin lấy thêm nữa, rồi say khướt ra về. Andrew loạng choạng bước ra khỏi cửa, líu lưỡi hứa hẹn: "Lần sau tôi sẽ đến khỏe mạnh. Tôi sẽ đến nhanh thôi, nhanh như gió, nhanh hơn cả máy bay nữa..."
"Nhất định đó, phải đến khỏe mạnh nhé."
Yujin cười, đáp lại những lời nói vô nghĩa của anh ta.
"Anh không say đến mức quên mất chứ?"
Yujin trêu chọc thêm, Andrew cau mày, rồi đáp bằng giọng khá nghiêm túc:
"Tuyệt đối không quên."
Yujin gật đầu trước lời hứa chắc nịch của Andrew.
"Được rồi, tôi sẽ chờ."
Yujin tiễn Andrew ra đến cửa, vẫy tay chào tạm biệt, nhưng Andrew đột nhiên quay lại ôm chầm lấy cậu.
...Ơ?
Yujin ngơ ngác chớp mắt. Cậu suýt nôn vì mùi thuốc và rượu nồng nặc trên người Andrew, nhưng cố gắng kìm nén. Cậu vỗ nhẹ vào lưng Andrew như động viên rồi khẽ đẩy anh ta ra, cười nói:
"Thôi anh về đi, tôi phải dọn dẹp trước khi Winston về nên bận lắm."
"...Ừ."
Andrew lẩm bẩm bằng giọng điệu không mấy vui vẻ rồi lùi lại.
"tôi đi đây."
"Ừ, chào anh."
Sau khi tạm biệt lâu hơn mọi khi, Yujin vội đóng cửa rồi chạy vào phòng khách. Cảnh tượng trước mắt bừa bộn hơn hẳn mọi ngày. Bình thường chỉ có Andrew bày bừa thôi, hôm nay có thêm mấy người nữa đến quậy nên kết quả là thế này đây. Yujin thở dài, bật quạt thông gió cho bớt mùi rồi bắt tay vào dọn dẹp.
Đến khi Winston về, mọi thứ đã đâu vào đấy, không khác gì ngày thường. Anh về nhà sau nửa đêm như mọi khi, rồi vào thẳng phòng ngủ xem Yujin thế nào. Yujin đang ngủ gà ngủ gật, nghe thấy tiếng động thì tỉnh ngay, vui vẻ chào đón Winston.
"Hôm nay em làm gì?"
Sau nụ hôn, Winston ân cần hỏi. Yujin cười đáp:
"Em đi chơi với bạn."
Cậu không hề nói dối. Winston không hề biết Andrew đã đến nhà. Nếu biết Andrew dùng ma túy ở nhà mình, chắc chắn anh sẽ nổi trận lôi đình. Yujin không muốn mất đi người duy nhất trong dòng họ Campbell mà cậu đã cố gắng kết thân, nên cậu quyết định giấu Winston chuyện này.
Vì anh ấy hứa là sẽ không dùng thuốc nữa mà...
Nếu lần sau Andrew đến mà thực sự không dùng thuốc, cậu sẽ kể cho Winston nghe. Yujin nghĩ bụng. Winston chắc chắn sẽ vui lắm, nếu biết anh trai mình đã cai nghiện thành công. Nếu mình nói là mình đã thuyết phục Andrew cai nghiện, Winston sẽ khen mình thế nào nhỉ?
Ngay từ bây giờ, Yujin đã tự hào trong lòng và không kìm được nụ cười. Winston tưởng rằng Yujin đang nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ khi đi chơi với bạn bè ban ngày, nên cũng chẳng để ý gì nhiều.
"Phù."
Thấy Winston xoa xoa một bên vai, Yujin vội tắt nụ cười, lo lắng hỏi:
"Anh mệt lắm à?"
Winston liên tục bị quá tải công việc. Số ngày anh tan làm đúng giờ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thấy vẻ mặt lo lắng của Yujin, Winston cười và lắc đầu:
"Không sao đâu, đến mức này thì vẫn ổn. Ngủ đi, anh làm em tỉnh giấc rồi."