Lick Me Up If You Can - Chương 117

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Anh Lôi kéo Koi ra khỏi nhà ăn, cậu vừa bối rối vừa vội vã đuổi theo sau lưng anh, gần như là chạy bộ. Ashley đi vòng qua tòa nhà nhà ăn, tìm một góc vắng vẻ và ép Koi vào tường.

Bất ngờ bị dựa lưng vào tường, Koi ngước lên và bắt gặp Ashley đang chống hai tay lên tường nhìn xuống cậu. Cậu đã biết rõ rằng Ashley cao lớn hơn mình ít nhất gấp đôi, nhưng không giống như mọi khi, cậu cảm thấy một sự áp bức từ anh.

‘Trước giờ mình chưa từng cảm thấy như thế này.’

Koi hơi rụt vai lại vì có cảm giác bất an, và Ashley nhíu mày. Rõ ràng là Ashley không thích phản ứng đó của Koi. Nhưng khuôn mặt cau có trong bóng râm của Ashley càng khiến Koi thêm sợ hãi.

“Tớ, tớ… Sao vậy?”

Khó khăn lắm cậu mới mở miệng được, giọng nói căng thẳng run rẩy một cách thảm hại.

Phản ứng của Koi không hiểu chuyện gì và chỉ biết nhìn sắc mặt, khiến Ashley càng thêm khó chịu.

“Cậu thật sự không biết tại sao tớ lại thế này sao? Thật sự không biết à?”

Ashley hỏi. Giọng anh trầm xuống, bình tĩnh và nhẹ nhàng hơn bình thường, nhưng Koi không những không yên tâm mà còn sợ hãi hơn.

“Tớ, tớ xin lỗi…”

Koi nhỏ giọng lẩm bẩm, và nếp nhăn trên trán Ashley càng sâu hơn.

“Xin lỗi? Xin lỗi vì cái gì?”

“Thì là…”

Koi cứng họng, ấp úng không nên lời. Cậu cần phải nói gì đó, nhưng cậu sợ rằng nếu cậu mở miệng, cậu sẽ chỉ làm Ashley tức giận hơn. Nhìn cậu chỉ biết “Thì là, cái đó…” rồi liên tục ấp úng và đổ mồ hôi, cuối cùng Ashley đã đưa ra câu trả lời.

“Vừa nãy cậu làm cái trò gì vậy?”

“Ơ? Tớ, tớ đã làm gì?”

Trước giọng điệu gay gắt đó, Koi ngơ ngác chớp mắt, và Ashley cố gắng kìm nén cơn giận, nói tiếp bằng giọng nhỏ nhất có thể.

“Vừa nãy, cái hành động với Bill ấy.”

“À…”

Đến lúc đó Koi mới nhớ lại và ngượng ngùng ấp úng. Nhận thấy phản ứng như thể đã nhận ra điều gì đó của cậu, Ashley hít một hơi thật sâu rồi mở miệng.

“Sao cậu có thể làm thế được chứ? Sao cậu có thể làm cái trò đó ngay trước mắt tớ được chứ, Koi, nói đi, nhanh lên.”

Cơn giận bùng nổ khiến giọng anh ngày càng nhanh hơn. Koi nhận thấy Ashley đang cố gắng hết sức để kìm nén cơn giận, và cậu càng khó nói hơn.

“Thì là, cái đó…”

Nuốt khan một ngụm nước bọt, cậu lại xin lỗi.

“Tớ không có nghĩ gì cả mà chỉ làm theo bản năng thôi…”

“Không nghĩ gì cả ư?”

Ashley lập tức bắt lấy lời của Koi.

“Sao có thể không nghĩ gì chứ? Tớ ở ngay bên cạnh mà cậu lại làm cái hành động đó một cách vô tư? Tại sao?”

“Cái, cái đó, thì là…”

Koi hoảng loạn không biết phải làm gì, ấp úng không nên lời.

“Chỉ là… Bill là bạn mà. Tớ chỉ giúp cậu ấy thôi…”

“Lau miệng cho người ta mà cậu bảo là giúp đỡ thôi à?”

“Không phải lau miệng mà chỉ là lau khóe môi một chút…”

Ashley nhìn thấu Koi đang lo lắng không biết phải giải quyết tình huống này như thế nào. Koi có ít kinh nghiệm hơn anh rất nhiều, và đương nhiên là trí tưởng tượng cũng kém hơn. ‘Mình không nên tức giận và dồn ép cậu ấy như thế này.’

‘Mình biết chứ.’

Lòng anh nóng như lửa đốt, như muốn phát điên lên. Trong đầu anh biết rằng mình nên giải thích một cách hợp lý, khuyên nhủ cậu ấy nhẹ nhàng và nhắc nhở để cậu ấy không làm điều đó nữa, nhưng không tài nào thốt ra được những lời đó.

Trong đầu anh cứ hiện lên hình ảnh Koi lau miệng cho Bill và cả hai cùng nhau cười, và nó cướp đi lý trí của anh.

“…Ash?”

Giọng Koi run rẩy bất ổn. Nhìn khuôn mặt tái nhợt đang ngước lên nhìn mình, anh vừa muốn ôm cậu ấy vào lòng và trấn an, vừa bị thôi thúc bởi một thôi thúc bạo lực muốn dồn ép cậu ấy đến cùng và khiến cậu ấy khóc.

Nếu như…

Koi nhìn anh với ánh mắt đầy sợ hãi. Ashley nhìn xuống đôi mắt đang dao động của cậu ấy và nghĩ. Nếu như bây giờ mình…

“Ash.”

Koi nuốt khan một ngụm nước bọt. Đôi mắt cậu mở to như thể bị giật mình. Nhưng Ashley thậm chí còn không nhận ra điều đó.

‘Nếu như bây giờ tôi cưỡng hiếp em’.

“Ash, màu mắt của cậu lạ quá.”

Koi khó khăn lắm mới lẩm bẩm được bằng giọng sợ hãi.

Đôi mắt của Ashley, vốn đang dần trở nên tối sầm và gần như biến thành màu đen, đột nhiên biến thành màu vàng kim. Nhìn đôi mắt vàng kim lấp lánh một cách rực rỡ, Koi hoảng sợ bám chặt hơn vào tường, và Ashley nắm lấy hai tay đang chống lên tường của cậu, nhìn xuống cậu. Trái tim đập thình thịch như thể nó đang gõ vào toàn bộ cơ thể chứ không chỉ là ngực.

Haa, haa.

Hơi thở của anh ngày càng gấp gáp, và một luồng nhiệt bùng lên trên toàn cơ thể. Khuôn mặt Ashley đỏ bừng và hơi thở thất thường khiến Koi sợ hãi.

“Ash, cậu ổn không? Cậu không khỏe sao?”

Ngay khi cậu vội vàng dùng hai tay ôm lấy má anh, Ashley đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu.

“Á!”

Koi vô thức hét lên vì lực siết kinh khủng.

Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể cậu va vào tường, và Ashley áp sát người vào cậu. Đôi chân cậu tự động nhón lên, ngước nhìn anh với vẻ mặt đầy sợ hãi. Cậu cũng đã nhận ra.

Ashley bây giờ không còn là Ashley bình thường nữa.

Có lẽ nào, chẳng lẽ…

Koi cố gắng vùng vẫy để thoát ra vì một cảm giác nguy hiểm khó tả.

Nhưng dù có cố gắng thế nào đi nữa, cậu cũng không thể thắng được sức mạnh của Ashley. Ngược lại, Ashley dễ dàng chộp lấy và cố định cả hai cổ tay của cậu bằng một tay, và dùng cánh tay còn lại ôm lấy eo Koi. Koi hoàn toàn bị anh giữ chặt, không còn đường lui.

Cậu chạm mắt với đôi mắt vàng kim đang phát sáng rực rỡ. Koi vẫn cố gắng vùng vẫy, nhưng dù có cố gắng thế nào đi nữa, cậu cũng chỉ có thể hơi vặn vai.

Nhìn cảnh đó, Ashley khẽ cười rồi buông tay Koi ra. Như thể cả hai tay tự do của Koi cũng chẳng có ích gì, và thực tế là như vậy. Koi chống tay lên vai anh và cố gắng đẩy anh ra, nhưng Ashley không hề nhúc nhích.

Ashley chỉ đơn giản là ôm chặt eo Koi bằng cả hai tay, áp sát cơ thể và nhìn xuống cậu. Không hiểu sao anh lại thích khuôn mặt tái nhợt của Koi. Haa, một tiếng thở dài như than vãn thoát ra khỏi đôi môi hé mở của anh.

“Ash!”

Ngay khi Ashley nghiêng đầu định hôn Koi, giọng nói của Bill đột nhiên vang lên. Khoảnh khắc đó, cơ thể của Ashley và Koi đồng thời cứng đờ.

Koi quay đầu lại và thấy Bill đang đứng ở một khoảng cách không xa. Cậu ta kinh ngạc mở to mắt và đứng ngây người tại chỗ.

Tại sao Bill lại ở đây?

Vừa vui mừng vừa thắc mắc, Bill hoảng hốt mở miệng.

“Ash, cậu đang làm gì với Koi vậy…? Cái mùi pheromone này là sao?”

Ngửi thấy mùi pheromone, Bill nhăn mặt và dùng tay áo che mũi lại.

‘Hóa ra là Lo lắng cho mình nên cậu ấy đã đuổi theo.’

Koi ngay lập tức nhận ra tình hình. Bill nghĩ rằng bầu không khí trở nên tồi tệ vì mình, và có lẽ cậu ấy đã tìm đến họ.

Đương nhiên, đó là một hành động có thể thực hiện vì Bill coi cả Ashley và Koi đều là bạn, nhưng đó không phải là một lựa chọn hay. Không giống như Koi, Bill có thể ngửi thấy mùi. Cậu ấy đã phản ứng ngay lập tức với mùi pheromone nồng nặc lan tỏa xung quanh Ashley.

“Ọe…”

“Bill!”

Đột nhiên Bill co rúm người lại và bắt đầu nôn mửa. Nhìn cậu ấy nôn hết bữa trưa vừa ăn ra, Koi hoảng hốt hét lên.

“Ash, dừng lại đi! Thả tớ ra, Bill…”

“Bill thì sao?”

Ashley chặn ngang lời cậu. Giật mình ngước lên, Koi tái mét mặt khi chạm mắt với đôi mắt vàng kim đang nhìn chằm chằm vào mình. Ngay sau đó, cậu nhớ lại tại sao tình huống này lại xảy ra. ‘Vì mình đã làm những chuyện không nên làm ở nhà ăn.’

“A, Ash, tớ xin lỗi. Tớ sai rồi, tớ sẽ không làm như vậy nữa…”

Koi vội vàng xin lỗi. Không phải lúc do dự khi nhìn Bill đang đau khổ.

“G, gọi xe cấp cứu đi. Hoặc là phòng y tế cũng được… Bill đang đau mà, chúng ta phải giúp cậu ấy ngay bây giờ. Hả? Cậu ấy là bạn mà…”

Giọng Koi đã biến thành van xin. Không chỉ Bill mà Ashley cũng đang có vẻ bất thường. Sao màu mắt cậu ấy lại thay đổi như thế này, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Nhưng Ashley dường như không có ý định nghe lời cậu. Ngược lại, anh ôm chặt Koi hơn và thốt ra bằng giọng thô bạo.

“Đừng quan tâm, cậu chỉ cần nhìn tớ thôi.”

“Ash…!”

Khi cậu lại tha thiết gọi tên anh , Bill lại nôn mửa. Lần này, cậu ấy còn bị co giật và ngã xuống, khiến Koi trở nên gấp gáp hơn.

“Ash, thật đấy. Cứ như thế này thì sẽ có chuyện lớn mất, phải giúp Bill…”

Khi cậu sốt ruột hét lên, Ashley đột nhiên trừng mắt nhìn cậu với vẻ mặt đáng sợ. Khoảnh khắc đó, Ashley nghiến răng nghiến lợi thì thầm vào tai Koi đang kinh hãi.

“Im đi, đừng có lảm nhảm về những tên khác trước mặt tớ.”

Giọng nói thô bạo vang lên bên tai cậu. Koi cố gắng đẩy anh ra, nhưng anh ấy không hề nhúc nhích.

Ashley hoàn toàn không nghe lời cậu. Rõ ràng là anh ấy đã hoàn toàn mất trí. Mình phải làm gì đó, bằng mọi giá…

Khi cậu khó khăn lắm mới nghĩ ra được điều đó, cậu thoáng thấy Bill đang lảo đảo đứng dậy trong tầm nhìn mờ ảo của mình. Và đột nhiên cậu ấy dùng hết sức lao vào Ashley.

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo