Lick Me Up If You Can - Chương 272

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

272

“Anh yêu em, Koi.”

Anh thì thầm lời nói mà dường như đã lặp đi lặp lại cả đời. Mỗi lần nói ra, tim anh lại tràn ngập cảm xúc. Cùng với nhịp đập đang lại bắt đầu rộn ràng, Ashley nhẹ nhàng đưa lưỡi vào miệng Koi.

“Ưm…”

Koi tự nhiên đón nhận nụ hôn, nhưng Ashley cảm thấy cậu khẽ giật mình. Chắc là vì dương vật đang nằm trong bụng lại trở nên nặng trĩu. Ashley không cần giải thích, bắt đầu chậm rãi di chuyển cơ thể. Đây cũng là điều thường xuyên xảy ra, Koi đương nhiên chấp nhận.

“Ưm…”

Một tiếng rên rỉ sâu sắc thoát ra từ miệng Ashley. Trong khi di chuyển chậm rãi, tinh dịch lại đầy lên, ham muốn xuất tinh lại trỗi dậy. Anh cố gắng kéo dài thời gian tối đa, thưởng thức bên trong cơ thể Koi.

Của anh, mãi mãi.

Ashley nghĩ, hòa lẫn hơi thở nóng bỏng của mình với Koi.

Anh sẽ không bao giờ buông em ra, dù là cả đời.

“Haaa…”

Ashley thở dài như một tiếng rên rỉ, rồi dừng chuyển động. Khi anh trút hết tinh dịch dồn nén vào bụng cậu một lần nữa, anh ôm chặt Koi, toàn thân áp sát không một kẽ hở.


“Những người nghĩ ra việc bán thứ này, rốt cuộc là loại người nào vậy?”

Koi nhăn mặt lầm bầm, dùng đầu ngón tay nhấc chiếc quần tất bị vứt bừa trên giường lên như thể đang chạm vào thứ gì đó ghê tởm. Chiếc quần tất được thiết kế chỉ có một lỗ ở giữa háng để lộ rõ dương vật và hậu môn, giờ đã bị xé toạc tan nát, không còn giữ được hình dáng ban đầu. Ashley đưa cho Koi một cốc nước đầy. Koi đang nhìn chằm chằm vào mảnh vải mà mình đã mặc vài giờ trước với vẻ ghê tởm.

“Chắc là những người biết sẽ có người mua những thứ như thế này.”

Koi cảm thấy ngượng ngùng vì giọng điệu quá ư là bình thản của Ashley. “Vậy sao,” Koi nhận lấy cốc nước và uống, rồi ngập ngừng một lúc.

"Sao thế?"

Ashley tự nhiên trèo lên giường, ngồi cạnh Koi, vừa hôn lên má và tai cậu vừa hỏi. Koi cảm thấy nhột nhột vì hơi thở của anh, vô cớ rụt vai lại.

“Không, chỉ là…”

"Ừm?"

Vì một lý do nào đó, phản ứng do dự của Koi khiến Ashley lại thúc giục, hút lấy cổ cậu, Koi rụt người lại hơn nữa

"Em thấy nó hơi... không bình thường..."

Ashley dừng lại, vùi môi vào cổ Koi. Koi đang cố gắng tránh dùng những từ ngữ mà cậu thực sự muốn nói.

"Ý em là biến thái sao?"

"Hả? Hả?"

Nghe Ashley nói, Koi giật mình thon thót, cứ như bị nói trúng tim đen vậy. Bất giác, môi của người kia đang "tấn công" cổ cậu khựng lại giữa không trung. Koi vội lùi lại một bước, im lặng đến lạ thường. nhận ra rằng phản ứng thái quá của mình không khác gì việc thừa nhận điều đó, sau đó cậu vội vã vung hai tay, lắc đầu lia lịa..

“Không, không phải, không có ý nói đến mức đó, em chỉ là, ừm, chỉ là nghĩ sở thích hơi đặc biệt thôi, vâng, đúng vậy! Em không nghĩ gì khác đâu, thật đó!”

"là Al phải không?"

Ashley cắt ngang lời Koi, khi cậu cố gắng giải thích. Koi cứng đờ trong giây lát, anh khoanh tay và lạnh lùng tiếp tục.

"Chỉ có Al mới dạy em những thứ như vậy. Đúng không? Nói thật đi, anh sẽ bỏ qua cho em."

Em.

Phần sau đương nhiên không được thốt ra. Trên thế gian này, chỉ có Koi là người duy nhất có thể mỉm cười và bỏ qua mọi lời nói, hành động mà anh làm với cậu. Ngoài ra, bất cứ ai khác, Ashley tuyệt đối không dung thứ. Dù đối phương có là người bạn thân nhất của Koi, người mà anh quý trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời này.

“A, không, không phải! Al không nói đến mức đó! Chỉ là, tức là, Al…”

Koi ấp úng bổ sung rồi im lặng. Nếu vậy, đó là một vấn đề nghiêm trọng hơn. Chẳng lẽ Koi tự mình nghĩ đến mức đó sao? Ashley cau mày, chậm rãi vuốt cằm.

Koi của mình thông minh đến mức nào vậy?

Chắc chắn, "thủ phạm" khả nghi nhất là Ariel rồi. Dĩ nhiên, Koi cũng có não, không dễ gì tin sái cổ lời người khác đâu. Nhưng có một người duy nhất mà cậu "nghe lời" răm rắp, như miếng bọt biển thấm hút mọi thứ, đó là Ashley.

...muốn nói vậy.

Đáng tiếc, còn có một người nữa. Đó là Ariel. Ashley đã từng hẹn hò với cô ấy một thời gian khi còn học cấp ba. Dĩ nhiên, cô ấy cũng chỉ là một trong những bạn gái mà anh đã từng hẹn hò rồi chia tay, nhưng vấn đề là sau đó, Ariel đã nhặt được Koi vào một thời điểm không thích hợp, và hai người đã trở thành bạn thân nhất.

Nếu chỉ đơn thuần là thân thiết, anh có thể nén ghen tuông và rộng lòng tha thứ, nhưng tình hình không đơn giản. Ariel rất thông minh, có sự nhạy bén để nhìn thấu con người, đúng như một phóng viên.

Tất nhiên, cho đến nay, Ashley vẫn tận hưởng Koi theo sở thích của mình. Thỉnh thoảng Koi có vẻ bối rối hoặc khó hiểu, nhưng anh luôn giải quyết gọn gàng. Dĩ nhiên, sự tin tưởng mù quáng của Koi đối với Ashley cũng đóng một vai trò quan trọng. Ashley cũng rất yêu quý và hài lòng với Koi như vậy, nhưng...

"Hơn nữa, em có một điều muốn hỏi."

Koi đang đổ mồ hôi hột, chỉ nghĩ cách thoát khỏi tình huống nguy hiểm này, vội vàng lên tiếng.

"Hôm nay bọn trẻ cũng vào, nhưng chúng lại ra ngay. Phản ứng khác hẳn hôm qua, chuyện gì đã xảy ra vậy? Anh đã làm gì đó phải không?"

Koi nhanh chóng hỏi điều cậu tò mò, anh chỉ nở một nụ cười kỳ lạ thay vì trả lời.

"Ash, mau lên!"

Nhìn khuôn mặt đó, Koi càng sốt ruột hơn, lại gọi tên anh, thúc giục anh trả lời. Khi cậu ấy lắc tay hỏi lại, Ashley đành chịu thua mà mở lời.

"Anh chỉ rắc pheromone của mình trong phòng thay đồ thôi."

"Hả?"

Koi chớp mắt ngạc nhiên trước câu trả lời bất ngờ, anh bình thản tiếp lời.

"Anh đã rắc trước khi đi làm. Bọn trẻ có vẻ ghét lắm phải không?"

Koi lắp bắp, tránh ánh mắt anh khi anh hỏi lại.

"Ừm... không đến mức đó đâu..."

"Tốt rồi."

Koi ngạc nhiên trước phản ứng bất ngờ, ngước nhìn Ashley lần nữa. Anh ấy không cảm thấy khó chịu sao? Cậu đã lo lắng rằng anh ấy sẽ buồn vì bọn trẻ, nhưng trên mặt anh ấy lại không có biểu cảm gì cả. Ashley thản nhiên nói với Koi đang bối rối.

"Một Alpha cực trội có thể phân biệt pheromone của mình với của người khác. Bọn trẻ cũng theo bản năng mà biết và tránh xa."

"À," Koi cuối cùng cũng hiểu ra. Ashley nhìn, cậu đang thể hiện vẻ mặt giác ngộ, lại mỉm cười.

"Thế nào, vậy là đủ rồi chứ?"

Đúng vậy, bản năng. Phản ứng với pheromone của Omega.

Ashley nheo mắt suy nghĩ. Quả nhiên, bọn trẻ đã bị hấp dẫn bởi pheromone của Koi nên mới gây ra cảnh hỗn loạn như vậy. Anh biết rõ rằng chúng còn nhỏ, thì chúng sẽ chỉ cảm thấy dễ chịu hoặc thư giãn. Nhưng dù không có mối đe dọa nào, Ashley cũng tuyệt đối không dung thứ.

Dám chạm vào Koi của anh.

Cha mẹ phải phân biệt cho con biết điều gì nên làm và điều gì không nên làm. Và điều này tuyệt đối không được phép làm.

Bây giờ chúng đã biết rồi chứ.

Ashley nghĩ và mở lời.

“Koi.”

“Vâng.”

Nhìn bạn đời của mình đáp lại nhanh chóng, Ashley mỉm cười.

“Không nên gặp Al quá thường xuyên đâu.”

"Hả? Tại sao?"

Khi Koi bối rối vì chủ đề đột ngột quay trở lại, Ashley nói, "Đó là vì," và bình tĩnh giải thích.

"Al là phóng viên nên bận rộn mà? Lại còn phải hẹn hò với Bill nữa. Nếu lấy quá nhiều thời gian của cô ấy thì sẽ ngại lắm."

"À, vâng."

Lần này, Koi cũng nhanh chóng gật đầu.

"Đừng lo, em cẩn thận mà. Dù sao thì đã hai tháng rồi em không gặp cô ấy rồi."

"Thật sao?"

Anh suýt nữa đã nói "May quá". Luật sư giỏi nhất nước Mỹ, người vừa thoát khỏi một cuộc khủng hoảng, tự nhiên vòng tay ôm lấy eo Koi. Ashley nhanh chóng đoạt lấy chiếc cốc đang nắm chặt trong tay cậu, đặt lên bàn phụ, rồi lại chuyển sự chú ý sang Koi.

“Koi, đúng là sở thích của anh không bình thường. Nhưng em vẫn yêu anh chứ?”

"Tất nhiên rồi! Em luôn yêu anh, mãi mãi yêu!"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo