Nếu Không Trở Thành Nhân Vật Chính, Tôi Sẽ Chết - Chương 7

Chương 7: Kiếp Sau Của Một Người Tốt (3)

Tác giả: 단당밀

Dịch: Thỏ

Nếu có gì sai sót, xin hãy bình luận nha.

“Ông chủ tiệm thịt ở ngã tư đã bán hết thịt lợn và thịt bò loại tốt. Chỉ còn lại những phần ít người mua, nên giá rẻ hơn. Người thợ làm bánh đã mua lại chỗ thịt đó với giá thấp rồi làm bánh nhân thịt để bán.”

“Nghe nói tiệm kẹo ‘Giọt Vàng’ vừa ra mắt loại kẹo mới vị mận… Cái này có tính là tin tức không?”

“Tôi giúp vận chuyển hàng hóa cho một xe chở hàng đi Rilke, nhưng toàn là lúa mì và củi thôi. À, còn có vài cái chăn nữa.”

“Gần đây, lúc đi làm, tôi thấy đám người làm từ trang viên đến mua nến và dung dịch đánh bóng bạc. Khi đó tôi đang đánh bóng một chậu đồng.”

Tôi hỏi thêm vài câu.

“Tin về kẹo mận cũng đáng chú ý. Nhưng còn những người làm kia thì sao?”

“À, họ đến từ trang viên của Nam tước Roald.”

Tôi không kỳ vọng nhiều, nhưng kết quả lại khả quan hơn dự đoán. Một nụ cười thoáng qua trên môi tôi. Một đứa trẻ tò mò hỏi:

“Chuyện này thực sự có ích sao?”

Cả nhóm có vẻ hoài nghi.

Tôi gật đầu đầy hào hứng.

“Tất nhiên rồi. Hôm nay chúng ta đã có nhiều tiến triển đấy.”

Sau một thoáng im lặng, Vittorio hỏi:

“Tiến triển ở đâu cơ?”

“Trước hết, chúng ta biết rằng sắp có một vị khách quan trọng đến trang viên Nam tước.”

Bọn trẻ vẫn chưa hiểu lắm. Tôi giải thích chậm rãi.

“Khi nhắc đến tiệm thịt ở ngã tư, các em nghĩ gì?”

“Ừm… Nó lớn. Người ta bảo đó là tiệm thịt lớn nhất Sinistra.”

“Đúng rồi. Lớn nhất và nổi tiếng nhất Sinistra. Vậy nên, nếu tất cả các phần thịt đắt tiền đều bị mua hết, thì chắc chắn là có một khách hàng chịu chi đã ghé qua. Thông thường, những người mua hết thịt loại tốt thường là quý tộc. Mặt khác, đám gia nhân từ trang viên cũng mua nến và dung dịch đánh bóng bạc, đúng không?”

Tôi gõ nhẹ ngón tay lên bàn, tiếp tục:

“Thịt là món ăn thường dùng để đãi khách phương xa. Việc mua thêm nến có nghĩa là họ cần chiếu sáng nhiều hơn trong phòng khách. Còn dung dịch đánh bóng bạc hẳn là để làm sáng bộ đồ ăn hoặc chân đèn, khiến trang viên trông lộng lẫy hơn. Các em hiểu điều này có nghĩa là gì không?”

“Vậy là… Nam tước đang chuẩn bị đón một vị khách quan trọng?”

Một đứa trẻ dè dặt lên tiếng.

“Đúng vậy. Nhìn cách Nam tước chuẩn bị chu đáo thế này, có lẽ người đó rất quan trọng. Có thể còn là người thân nữa. Chúng ta nên giữ tâm thế mở với mọi khả năng.”

Thực ra, tôi đã có một manh mối từ trước. Nó từng được nhắc đến thoáng qua trong phần ghi chú kịch bản.

Cảnh 3. Quảng trường Sinistra (Ban ngày/Ngoài trời).

Leonardo đang cố rèn luyện thể lực yếu ớt của mình. Đúng lúc đó, một cỗ xe sang trọng lao tới, suýt tông phải một đứa trẻ đường phố.

Leonardo lao ra chắn trước xe. Cơ thể yếu đuối và xa lạ của anh không chịu nổi cú va chạm mạnh, khiến anh bị thương. Vị quý tộc trên xe trách mắng đứa trẻ.

Quý tộc (Kiêu ngạo và thô lỗ): “Đúng là dân thường, lúc nào cũng gây phiền phức!”

Leonardo đưa đứa trẻ bị thương, Vittorio, về quán trọ.

Quý tộc đó đã mắng đứa trẻ, đúng không? Vậy nên tôi chỉ suy luận thôi. Tôi thoải mái dựa vào ghế, bọn trẻ tò mò chớp mắt hỏi:

“Thế còn kẹo mận thì sao? Nó cũng quan trọng à?”

“À, cái đó à. Mận từ Rilke năm nay chất lượng kém, nên bị bán tháo với giá rẻ. Dù không ngọt lắm nhưng có màu đẹp, tiệm kẹo ‘Giọt Vàng’ đã mua lại rồi thêm mật ong hoặc đường để tạo ra sản phẩm mới.”

“Wow.”

“Thế còn xe chở lúa mì và củi đến Rilke?”

“Đó là hàng cứu trợ. Rilke bị ảnh hưởng nặng bởi mùa mưa, nên vụ mùa thất bát. Củi ướt thì khó đốt, mà mưa nhiều thế này chắc đường núi cũng thay đổi, làm việc đi lấy củi càng khó khăn hơn. Trong thời gian tới, lúa mì và củi sẽ quý như vàng ở Rilke.”

Lũ trẻ trông có vẻ thích thú. Đây không phải một suy luận quá khó, và ở giai đoạn này, khi chưa thể xác minh, nó cũng chỉ là một giả thuyết có cơ sở thôi. Nhưng xác suất đúng vẫn rất cao.

Sau đó, chúng tôi nói chuyện phiếm một lúc, rồi tôi thu dọn giỏ đồ đã chuẩn bị sẵn. Vittorio nói:

“Chúng em có thể tự mang mà.”

Tôi rút tay khỏi giỏ, ngăn nhóc ta lại.

“Nặng lắm. Phần các em có thể mang là bên kia kìa.”

Tôi chỉ vào chỗ bánh mì, khoai tây và thịt khô đã chia riêng. Bọn trẻ, có vẻ đã bớt cảnh giác, trao đổi vài câu rồi mang đồ về con hẻm cũ kỹ của chúng.

“Để nơi râm mát kẻo hỏng. Các em có thể cất trong thùng rỗng. Nếu nghiền lá bạc hà và rải quanh đồ ăn, chuột sẽ không bén mảng đâu. Chúng rất nhạy cảm với mùi bạc hà, nhớ nhé.”

Tôi dặn dò thêm vài câu rồi tự hỏi liệu mình có nói nhiều quá không. Nhưng rồi tôi chỉ nhún vai cho qua, rời khỏi hẻm. Trên đường về quán trọ, tôi ghé ‘Giọt Vàng’ mua một ít kẹo mận. Có lẽ tôi sẽ để ở quán làm món ăn vặt, hoặc tặng lũ trẻ vào lần sau.

Khi mở cửa quán trọ, Leonardo đang dọn dẹp chăn gối và chuẩn bị bữa sáng. Tôi vẫy tay chào.

“Cậu dậy sớm nhỉ.”

Leonardo dừng lại, hỏi:

“…Cậu thật sự không ngủ à?”

Tôi bận rộn suốt cả đêm. Dù muốn chợp mắt, nhưng cơ thể vẫn cảnh giác cao độ. Dù vậy, tôi chỉ cười, vờ như không có gì.

“Ăn sáng thôi.”

“…..”

Hôm nay, tôi quyết định làm một bữa sáng thịnh soạn. Dạ dày là con đường ngắn nhất dẫn đến trái tim, đúng không?

Tôi làm khoai tây nghiền bông xốp với bơ, món hầm thịt bò đậm đà nấu cùng nấm để tăng hương vị, trứng nướng vàng ruộm và xúc xích giòn rụm.

Leonardo có vẻ thành thạo với dao và dụng cụ nặng, nhưng kỹ năng nấu ăn thì không ấn tượng lắm. Dù sao thì hôm nay cũng có đủ đồ ăn cho anh ta. Tôi nhúng một mẩu bánh lúa mạch đen cứng vào món hầm rồi hỏi:

“Anh có đau nhức không? Chắc là do tập luyện quá sức?”

Leonardo vừa cắt thức ăn vừa đáp ngay:

“Cơ bắp rách rồi lành lại, đó là quá trình tập luyện.”

“Ối chà. Làm việc đến mức rách cơ à? Tôi bắt đầu thấy thương anh rồi đấy.”

“Không hẳn…”

Leonardo định đáp lại, nhưng rồi cau mày hỏi:

“…Cậu đang trêu ta à?”

“Ừ.”

 

Bản dịch Nếu Không Trở Thành Nhân Vật Chính, Tôi Sẽ Chết được đăng tải tại Navy Team.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo